Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 80: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (2/2)


Nhưng lời đã nói ra, có cắn răng cũng phải đi thôi.


 


Kiều Dĩ Miên theo nhân viên phục vụ đến Hải Đường Các, nhìn thấy bốn người đàn ông ngồi bên trong thì đầu óc ong ong.


 


Ai nói cho cô biết tại sao Chấp chính quan đại nhân, Đài trưởng Khang Quân Văn và thư ký Chu cũng ở đây?


 


Kiều Dĩ Miên vội vàng chào hỏi ba vị lãnh đạo.


 


Ánh mắt lại vô thức dừng trên khuôn mặt bình thản của đại lãnh đạo.


 


Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng kiểu dáng đơn giản, không thắt cà vạt, cúc tay áo mở ra, dáng vẻ thoải mái tự tại, đang thong thả uống trà.


 


Thấy cô vào, ánh mắt đại lãnh đạo không hề ngạc nhiên, ngược lại còn ẩn chứa nụ cười như có như không.


 


Kiều Dĩ Miên nghi hoặc trong lòng: Chẳng lẽ cuộc điện thoại vừa nãy anh ngồi ngay đây gọi cho cô?


 


Tống Nam Tinh lập tức đứng dậy đón cô.


 


“Chị Dĩ Miên! Mau vào ngồi đi!” Nói rồi ân cần kéo chiếc ghế đối diện Chu Hằng ra: “Vừa nãy tình cờ gặp ba vị lãnh đạo ở đây bàn công việc, các ngài mời chúng ta ăn cùng!”


 


Kiều Dĩ Miên hơi không tin vào sự “trùng hợp” này nhưng nhìn đôi mắt to tròn long lanh ngây thơ của Tống Nam Tinh cũng không nói gì thêm.


 


Một con cừu cũng là chăn, hai con cừu cũng là thả.


 


Một người ăn cơm với năm người ăn cơm về cơ bản cũng chẳng khác gì nhau.



 


Nhưng chắc chắn cô sẽ không mời khách nữa đâu, ai bảo bên kia đông người thế chứ?


 


Kiều Dĩ Miên nhanh chóng ổn định suy nghĩ, vừa định ngồi xuống chiếc ghế Tống Nam Tinh kéo ra thì nghe đại lãnh đạo đặt chén trà xuống, sứ va vào mặt bàn đá cẩm thạch phát ra tiếng kêu thanh thúy.


 


Giọng người đàn ông bình thản vang lên: “Phóng viên Tiểu Kiều, về video chuyến đi khảo sát, có một số chi tiết cần thảo luận với cô.”


 


Kiều Dĩ Miên đứng yên tại chỗ, liếc nhanh Khang Quân Văn đang nhìn mũi nhìn tim lại nhìn sang Lê Diệu, không hiểu sao anh lại đột nhiên nói chuyện công việc.


 


Lại còn là công việc ở đơn vị cũ của cô nữa.


 


Chu Hằng phản ứng cực nhanh, vội cười nói: “Phóng viên Kiều ngồi vào trong đi, tiện trao đổi trực tiếp với Chấp chính quan.”


 


Ồ, ra là ý này.


 


Kiều Dĩ Miên lờ mờ hiểu ra tâm tư của lão hồ ly.


 


Nếu cứ ngồi chỗ cũ thì cô sẽ đối diện với Chu Hằng.


 


Tống Nam Tinh chớp mắt khó hiểu lại nhìn sang Chấp chính quan với ánh mắt trực diện và áp đảo, đành nhanh chóng cầm lấy cái cốc trà đầy ắp của mình.


 


“Chị, thế chị ngồi đây đi, tiện báo cáo công việc với Chấp chính quan.”


 


Kiều Dĩ Miên thầm trợn mắt, cô có gì mà báo cáo với lão hồ ly này?


 


Nhưng lời này không dám nói ra, đành cảm ơn rồi ngồi vào chỗ của Tống Nam Tinh.



 


Cô cứ tưởng đại lãnh đạo chỉ tìm bừa một cái cớ, không ngờ mông chưa nóng chỗ đối phương đã lại mở miệng.


 


“Nghe nói trước khi cô nghỉ việc, video khảo sát đó mới làm được một nửa?”


 


“Vâng.” Kiều Dĩ Miên gật đầu, liếc nhìn Khang Quân Văn đang uống trà bên cạnh: “Công việc sau đó đã bàn giao cho đồng nghiệp khác rồi ạ.”


 


“Nhưng họ làm không tốt.”


 


Lê Diệu một tay đặt lên bàn, tư thế tùy ý dựa vào lưng ghế, lời lẽ sắc bén bổ sung: “Chính xác mà nói là 'đầu voi đuôi chuột'.”


 


Khang Quân Văn đang cúi đầu uống trà nghe bốn chữ này suýt sặc.


 


Nếu nhớ không nhầm thì phần sau của video đó là do Dư Uyển xung phong cắt dựng, làm xong còn đắc ý mang đến bộ phận biên tập khoe khoang.


 


Lê Diệu liếc nhìn Khang Quân Văn nhàn nhạt, không chút nể nang nói tiếp:


 


“Thiếu sáng tạo, không có linh hồn, chỉ bắt chước mô típ hai tập đầu, gượng ép cảm xúc. Tỉ lệ nhân vật chiếm quá nhiều, bỏ qua mục đích thực sự của chuyến khảo sát, lời bình nịnh nọt quá nhiều, nhìn tổng thể cứ như...”


 


Anh cân nhắc một chút rồi kết luận: “Một bộ phim tài liệu ca công tụng đức dành riêng cho Chấp chính quan vậy.”


 


Kiều Dĩ Miên nhướng mày, cô tuy chưa xem phần sau video cắt dựng thế nào nhưng nghe Lê Diệu đánh giá thế này thì e là tệ thật.


 


Theo sự hiểu biết của cô về Lê Diệu, anh tuyệt đối không phải kiểu lãnh đạo muốn được vạn dân kính ngưỡng.


 


“Loại video này mà phát ra ngoài thì e là tôi cũng sắp mất chức đến nơi rồi.”



Câu cuối cùng này Lê Diệu nói với Khang Quân Văn, mang theo chút ý cảnh cáo.


 


Sắc mặt Khang Quân Văn thay đổi, vội đặt chén trà xuống, cung kính xin lỗi.


 


“Xin lỗi Chấp chính quan là tôi sơ suất, tôi sẽ bảo họ làm lại video này ngay.”


 


Vẻ mặt Lê Diệu không đổi, hất hàm về phía Kiều Dĩ Miên: “Chẳng phải có người thích hợp ngay đây sao? Tôi thấy hai tập đầu phóng viên Kiều làm rất tốt.”


 


Khang Quân Văn do dự: “Nhưng mà... phóng viên Kiều đã nghỉ việc rồi ạ.”


 


“Nghỉ việc là có lý do vứt bỏ cục diện rối rắm mặc kệ à?”


 


Lê Diệu ung dung nhìn Kiều Dĩ Miên, thấy cô lại âm thầm đảo mắt, đáy mắt thoáng qua ý cười.


 


“Làm việc phải có đầu có cuối chứ, đúng không phóng viên Kiều?”


 


Kiều Dĩ Miên hít sâu một hơi, rất muốn đốp lại anh một câu: Không đúng! Anh có trả lương cho tôi đâu, dựa vào đâu mà tôi phải tiếp tục làm video cho anh?


 


Nào ngờ đại lãnh đạo như đi guốc trong bụng cô, không đợi cô mở miệng, thong thả bồi thêm một câu:


 


“Cứ tính theo giá thị trường, mỗi tập trả thêm thù lao riêng cho phóng viên Kiều, thấy thế nào?”


 


Lời từ chối đến bên miệng xoay một vòng rồi lại nuốt xuống.


 


Kiều Dĩ Miên ho khan một tiếng, cực kỳ “mất liêm sỉ” gật đầu: “Làm việc đúng là phải có đầu có cuối! Ngài nói chí phải ạ!”


 



Ai lại đi gây sự với tiền bao giờ?


 


Ngốc à?


 


Lê Diệu nhướng mày, đáy mắt thoáng qua ý cười rồi nhìn sang Khang Quân Văn: “Ông thấy sao, Đài trưởng Khang?”


 


Lời cảnh cáo “không nặng không nhẹ” lúc nãy của anh đã khiến Khang Quân Văn đứng ngồi không yên, nghe vậy lập tức ngồi thẳng người: “Được được! Lãnh đạo quả là nhìn xa trông rộng, mỗi bước quy hoạch đều rõ ràng chính xác, tôi...”


 


“Nhìn xem, tác phong đài các ông bị ông làm hư hết cả rồi.”


 


Lê Diệu bình tĩnh ngắt lời nịnh nọt của ông ta, vẻ mặt lại không hề có chút tức giận nào như tưởng tượng.


 


Khang Quân Văn dè dặt quan sát sắc mặt đối phương, lờ mờ cảm thấy tâm trạng Chấp chính quan hình như khá tốt?


 


Ngay cả Chu Hằng ngồi bên cạnh, nhân lúc châm trà cho Chấp chính quan cũng thầm nghĩ: Tâm trạng đại lãnh đạo dạo này đúng là lên lên xuống xuống thất thường.


 


Cũng không phải không tốt, chỉ là cảm giác... có tình người hơn hẳn.


 


Chuyện đã chốt xong, Khang Quân Văn gọi điện ngay cho tổ trưởng trung tâm tin tức, chuyển lời dặn dò vừa rồi của Lê Diệu cho đối phương, bảo phải làm cho xong việc này.


 


Trong lúc nói chuyện, nhân viên phục vụ lần lượt bưng lên từng món sơn hào hải vị.


 


Sườn nướng màu đỏ au, mang theo vị ngọt của đường cháy, ăn một miếng thơm phức cả miệng;


 


Bò ba chỉ hầm mềm nhừ thấm vị, thịt bắp bò gân bò và dạ dày bò kết hợp hoàn hảo xua tan cái lạnh đầu xuân;


 


Ngó sen nhồi nếp hương hoa quế được tẩm ướp nước đường đặc biệt rồi nướng lên, ngoài giòn trong mềm, vị ngọt của hoa quế hòa quyện với mùi thơm của nếp và ngó sen...


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 80: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (2/2)
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...