Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 81: Còn được tỏ tình nữa cơ đấy...


Cuối cùng Kiều Dĩ Miên cũng biết tại sao hội sở này được gọi là “động tiêu tiền” rồi.


 


Nếu cô có rất nhiều rất nhiều tiền, cô cũng sẵn lòng đến đây tiêu xài!


 


Ngon quá đi mất!


 


Mắt lấp lánh sao.


 


Đương nhiên, cô chỉ xét trên phương diện “ăn uống”.


 


Thực tế thì hội sở này ở các phương diện khác cũng đều thuộc hàng top.


 


Ví dụ như, rượu quá ba tuần, bên ngoài cửa sổ gỗ chạm khắc hé mở vọng lại tiếng hát du dương của cô gái trẻ.


 


Như dư âm còn văng vẳng bên tai, không dứt.


 


Kiều Dĩ Miên cảm thấy cả dạ dày và thính giác của mình đều được thỏa mãn.


 


Lúc ăn cơm, ba vị lãnh đạo bàn chuyện công việc, hoàn toàn không kiêng dè hai người trẻ tuổi có mặt ở đó.


 


Hai người này cũng rất nể mặt họ, hoàn toàn không nghe lén, ngược lại còn chụm đầu vào nhau thì thầm to nhỏ.


 


“Chị, em thấy rồi nhé, vừa nãy có hai ba người xin kết bạn WeChat với chị đúng không?”


 


Tống Nam Tinh ở bên cạnh hả hê trêu chọc cô: “Em thấy sức hút của chị giờ càng ngày càng lớn rồi đấy.”


 


Kiều Dĩ Miên lườm cậu ta: “Cẩn thận lời ăn tiếng nói.”


 


Tống Nam Tinh cười hì hì.


 



Cậu ta cứ tưởng thư ký Chu thích Kiều Dĩ Miên nên vừa nãy cố tình để hai người ngồi đối diện nhau cũng tiện liếc mắt đưa tình, trao đổi tình cảm.


 


Ai ngờ hai người chẳng thèm để ý đến nhau, trông cũng không giống cố ý tránh hiềm nghi, hình như không phải như cậu ta đoán.


 


Thế sao thư ký Chu lại nhờ cậu ta tìm việc cho chị ấy ở đài truyền hình nhỉ?


 


Haiz, chả hiểu nổi.


 


“Đúng rồi chị, ở đơn vị mới thấy thế nào? Đồng nghiệp có dễ chịu không? Vừa nãy em thấy tiền bối Hình Yến rồi, sau này chị làm việc chung với chị ấy à?”


 


Kiều Dĩ Miên lắc đầu: “Tổ trưởng bảo họ dẫn dắt chị làm quen công việc trước đã.”


 


“Ồ, hai tòa soạn cách làm việc khác nhau, đúng là phải làm quen trước.”


 


Tống Nam Tinh nói nhỏ khen ngợi: “Chị năng lực giỏi lại chăm chỉ thế này còn có tiền bối dịu dàng lương thiện như thế dẫn dắt, chắc chắn sẽ sớm đứng vững thôi!”


 


Mí mắt Kiều Dĩ Miên giật một cái.


 


Dịu dàng lương thiện? Nói Hình Yến thật đấy à?


 


“Cậu hiểu rõ Hình Yến lắm à?” Kiều Dĩ Miên hạ giọng hỏi.


 


“Cũng không hẳn là hiểu, em chỉ quen chị ấy trong mấy lần phỏng vấn trước đây thôi. Chị ấy đối xử với người mới bọn em thân thiện lắm, không có giá gì cả, nói chuyện cũng khách sáo, chẳng nhìn ra là người nhà lãnh đạo chút nào.”


 


“Người nhà lãnh đạo?” Kiều Dĩ Miên nhướng mày: “Người nhà vị lãnh đạo nào?”


 


“Là vợ của Phó đài trưởng đài truyền hình chúng em, Tiền Chấn Khuê ấy ạ!”


 


Tiền Chấn Khuê, dượng của Dư Uyển.


 


Trong mắt Kiều Dĩ Miên lóe lên tia sáng hiểu rõ.



Thảo nào ngay từ đầu cô ta đã hằm hè với cô, đủ kiểu không vừa mắt.


 


Hóa ra cô ta chính là bà dì của Dư Uyển à...


 


Hiểu ra rồi thì Kiều Dĩ Miên cũng chẳng để ý đến người này nữa.


 


Vốn còn định tìm cơ hội nói chuyện với đối phương, dù sao cũng làm cùng tổ, có người cứ soi mói mình mãi cũng khó chịu.


 


Nhưng nếu ngòi nổ là Dư Uyển thì cái dớp này e là không dễ gỡ.


 


Cũng chẳng cần phải sán lại làm lành với người ta làm gì.


 


Hai người thì thầm to nhỏ bên cạnh, không ảnh hưởng đến ba vị lãnh đạo.


 


Nhưng chẳng hiểu sao câu này lại lọt vào tai ai đó.


 


Lê Diệu nhìn hai người trẻ tuổi đang thì thầm, giọng nhàn nhạt hỏi: “Đang nói chuyện gì thế?”


 


Tống Nam Tinh không nghĩ ngợi trả lời ngay: “Đang nói về đồng nghiệp mới của chị Dĩ Miên...”


 


“Vào làm từ bao giờ?” Chấp chính quan đột nhiên lên tiếng hỏi.


 


Kiều Dĩ Miên chớp mắt: “Hôm qua.”


 


Chấp chính quan không nói gì, bưng chén trà lên thong thả uống một ngụm.


 


Tối qua nói hươu nói vượn với anh cả buổi, chuyện chính thì một chữ cũng không nói.


 


Còn bảo bỏ hết cảnh giác rồi, thế này là đến tim cũng chẳng thấy đâu nhỉ?


 


Đặt chén trà xuống, Lê Diệu bỗng hỏi tiếp: “Nghe nói hôm nay ở hội sở có buổi xem mắt, mấy người độc thân các cậu không đi tham gia à?”



 


Lời là nói với hai người trẻ tuổi nhưng ánh mắt lại dán vào mặt Kiều Dĩ Miên khiến cô thấy khó hiểu vô cùng.


 


Thấy cô không trả lời, Tống Nam Tinh sợ không khí nguội lạnh lại sợ cấp trên trực tiếp Khang Quân Văn tưởng mình dùng việc công làm việc tư, không làm việc đàng hoàng, vội vàng tiếp lời.


 


“Em đến làm việc mà! Sao có thể lợi dụng chức vụ lén lút đi xem mắt được ạ!”


 


Nói rồi cậu ta như nhớ ra điều gì, ngượng ngùng gãi đầu: “Nhưng đúng là có hai chị gái xinh đẹp kết bạn WeChat với em thật.”


 


Tống Nam Tinh thấy ánh mắt ba vị lãnh đạo đều mang theo chút trêu chọc và hiểu ý, mặt càng nóng hơn, theo bản năng lôi Kiều Dĩ Miên ra làm bia đỡ đạn.


 


“Chị Dĩ Miên cũng bị nhầm là người tham gia sự kiện đấy ạ còn được tỏ tình nữa cơ!”


 


Khang Quân Văn cười ha hả: “Thằng nhóc này, bản thân ướt giày còn không quên kéo người khác xuống nước!”


 


Mấy người cười theo, không khí vui vẻ.


 


Nào ngờ trong bầu không khí hòa thuận dễ chịu này bỗng vang lên giọng nam trầm thấp chậm rãi.


 


“Ồ ~ Còn được tỏ tình nữa cơ đấy...” Chấp chính quan kéo dài giọng, rõ ràng là giọng điệu khen ngợi nhưng nghe chẳng có chút vui vẻ nào.


 


“Phóng viên Tiểu Kiều được chào đón thật đấy.”


 


Da đầu Kiều Dĩ Miên tê dại, lén lườm đại lãnh đạo một cái.


 


Xéo xắt.


 


Trong lòng Lê Diệu cũng không thoải mái.


 


Không ngờ giải quyết xong một Từ Dật Châu chưa đủ còn phải đối phó với mấy đối tượng xem mắt nữa.


 



 


Rõ ràng trong lòng chua muốn chết nhưng anh dù sao cũng chưa có danh phận gì, chỉ đành tự mình tiêu hóa.


 


Chỉ là quá trình này không dễ dàng chút nào thôi.


 


Nói ra thì ba vị lãnh đạo có mặt, bốn người, đều hiểu chút ít về mối quan hệ vi diệu giữa hai người này.


 


Chỉ có mỗi cậu thiếu niên tính tình đơn thuần ngây thơ là chưa nhìn ra manh mối.


 


Mấy người tuy mỗi người một tâm tư nhưng bữa cơm này ăn cũng coi như hòa thuận vui vẻ.


 


Vì chiều đều phải về làm việc nên ăn xong mọi người ai về đơn vị nấy.


 


Sáng nay Kiều Dĩ Miên đi nhờ xe đến, định ra ngoài gọi xe về nhưng vừa đi đến cửa phòng bao đã bị Lê Diệu đi theo sau nắm lấy cổ tay.


 


“Đợi đã.”


 


Kiều Dĩ Miên dừng bước, nhìn bàn tay to lớn đang nắm chặt tay mình, theo bản năng rụt lại nhưng đối phương hoàn toàn không cho cô cơ hội chạy thoát.


 


Kiều Dĩ Miên đành hỏi: “Sao thế ạ?”


 


Lê Diệu từ trên cao nhìn xuống, ngón tay cái vô thức xoa nhẹ lên làn da mặt trong cổ tay cô hai cái, giọng điệu tuy ôn hòa nhưng sâu bên trong lại có chút chua chát.


 


“Anh cứ tưởng em đi xem mắt thật.”


 


Kiều Dĩ Miên lắc đầu: “Em không thích mấy hoạt động xem mắt kiểu này.”


 


“Tại sao?”


 


Kiều Dĩ Miên nghiêm túc suy nghĩ rồi trả lời: “Có lẽ cảm thấy hai người xa lạ chỉ qua vài ba câu nói đã nảy sinh hảo cảm thì không thực tế lắm chăng? Cảm giác kiểu xem mắt này toàn nhìn mặt và điều kiện của đối phương thôi.”


 


Lê Diệu không ngờ cô lại nói thẳng thắn như vậy, khóe miệng cong lên một nụ cười không rõ rệt.


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 81: Còn được tỏ tình nữa cơ đấy...
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...