Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 79: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (1/2)
Lúc này, một người đàn ông trẻ tuổi khoảng 30 đi tới trước mặt cô.
“Thưa cô, tôi có thể nói chuyện với cô được không?”
Kiều Dĩ Miên thấy trước ngực anh ta đeo số báo danh của người tham gia sự kiện, lắc đầu với anh ta: “Xin lỗi, tôi không phải người tham gia sự kiện.”
“Tôi biết.” Người đàn ông rũ mắt cười cười: “Tôi thấy cô chụp ảnh suốt, chắc là nhân viên tòa soạn hoặc đài truyền hình nhỉ?”
Kiều Dĩ Miên gật đầu: “Đúng vậy.”
Mặt người đàn ông ửng đỏ như lấy hết can đảm mở lời: “Tôi có ấn tượng rất tốt về cô, chúng ta kết bạn WeChat được không?”
Chấp chính sảnh.
Văn phòng Chấp chính quan.
Lê Diệu đang cầm hai bản dữ liệu đất đai so sánh, nghe tiếng gõ cửa thì khẽ nhíu mày.
“Vào đi.”
Chu Hằng sải bước đi vào, tay cầm điện thoại.
“Có chuyện gì?” Đại lãnh đạo hơi ngước mắt lên, rõ ràng không vui vì bị làm phiền.
Chu Hằng cân nhắc một chút, vẫn chọn nói thật.
Thà bây giờ bị mắng vì ngắt lời lãnh đạo còn hơn sau này lãnh đạo biết sự thật lại mắng anh ta làm việc không đến nơi đến chốn.
Chu Hằng hít sâu một hơi, đưa màn hình điện thoại ra trước, cẩn thận nói:
“Cô Kiều... hình như đang tham gia sự kiện xem mắt.”
Sự kiện xem mắt lần này quy mô rất lớn, nhiều đơn vị truyền thông ở Lâm Xuyên đều được mời đến đưa tin.
Không chỉ tuyên truyền cho sự kiện này mà còn để tạo danh tiếng cho mấy doanh nghiệp đứng sau.
Tống Nam Tinh đại diện cho đài truyền hình đến, lúc nghỉ ngơi vô tình nhìn thấy Kiều Dĩ Miên, vội vàng sán lại nói chuyện với cô.
Biết Kiều Dĩ Miên đã vào làm ở Tuần san Nam Giang, Tống Nam Tinh mắt sáng rực nói lời chúc mừng.
“Em còn đang tiếc vì chị không đến đài truyền hình, không ngờ chị lại có bến đỗ tốt hơn! Đáng ăn mừng thật đấy!”
Kiều Dĩ Miên lờ mờ đoán được cậu ta định nói gì.
Quả nhiên, Tống Nam Tinh nhìn cô với ánh mắt mong chờ:
“Trưa nay em mời chị ăn cơm!”
Kiều Dĩ Miên: Ừm, đoán đúng rồi...
“Chị chưa biết đồng nghiệp sắp xếp thế nào, nếu không có việc gì thì đi ăn với cậu.”
Tống Nam Tinh gật đầu: “Được, đằng nào chiều nay em cũng về đài luôn, chắc không kịp ăn cơm căng tin đâu, đành ăn ngoài vậy.”
Hai người nói chuyện thêm vài câu thì nửa sau của sự kiện bắt đầu.
Kiều Dĩ Miên chụp thêm một số ảnh hiện trường, viết luôn một bài tin tại chỗ, xong xuôi mới có thời gian xem điện thoại.
Ôi trời, 6 cuộc gọi nhỡ.
Lại còn giữ vững phong cách “chữa bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế” của ai đó.
Nhưng lần này thời gian giãn cách rút ngắn rõ rệt, cứ hai mươi phút gọi một cuộc.
Nhìn ba chữ “Đại lãnh đạo” xếp hàng ngay ngắn trên màn hình, Kiều Dĩ Miên như nhìn thấy đôi mắt đen sâu thẳm tĩnh lặng của anh.
Áp lực tràn màn hình.
Chào hỏi Đàm Thạc đang thu dọn thiết bị một tiếng, Kiều Dĩ Miên đi sang một bên gọi lại cho đại lãnh đạo.
Chuông vừa reo hai tiếng đã có người bắt máy.
“Ngài...” Kiều Dĩ Miên vừa thốt ra một tiếng thì vội sửa lại: “Anh tìm tôi có việc gì không?”
Đầu dây bên kia, giọng đại lãnh đạo bình thản, vững như bàn thạch.
“Cũng không có gì, chỉ muốn hỏi em nên mua chậu cát mèo loại nào cho mèo con.”
Kiều Dĩ Miên chớp mắt.
Vì cái chậu cát mèo mà gọi cho cô sáu cuộc điện thoại?
Sáng nay anh rảnh rỗi thế à?
“Anh ra cửa hàng thú cưng hỏi là biết ngay mà.”
“Bọn họ chắc chắn chỉ tư vấn loại đắt chứ không tư vấn loại phù hợp.” Đại lãnh đạo tỏ vẻ am hiểu mánh khóe bán hàng: “Anh tin tưởng sự lựa chọn của em hơn.”
Kiều Dĩ Miên ngước nhìn trời cạn lời: Được đại lãnh đạo tin tưởng thế này, cô có nên cảm thấy vinh hạnh không?
Có cần tiện thể làm cái biển nhờ anh đề chữ cho không?
Oán thầm thì oán thầm nhưng cô cũng không muốn làm qua loa chuyện này.
Có điều cô chưa nuôi mèo bao giờ, đúng là không có kinh nghiệm về khoản này: “Thế để tôi lên mạng tìm xem, nếu có cái nào phù hợp thì mua giúp anh một cái.”
“Ừ, tiện thể xem luôn mấy đồ dùng cần thiết cho mèo con, đồ ăn thức uống đồ chơi, chọn mấy món, mua loại tốt một chút. Anh thấy cửa hàng thú cưng còn có loại thanh mài răng cho mèo con, mua ít về, kẻo nó cứ gặm dép anh...”
Chắc là quen sai bảo cấp dưới rồi, đại lãnh đạo “bóc lột” người khác cũng chẳng khách sáo chút nào, chỉ vài câu đã khiến giỏ hàng của Kiều Dĩ Miên thêm mấy món đồ.
Kiều Dĩ Miên thầm oán trách: Ngài sai bảo người ta cũng tự nhiên thật đấy...
Đúng lúc này điện thoại rung lên, có tin nhắn WeChat gửi đến.
Kiều Dĩ Miên dời điện thoại ra xa, liếc nhìn thông báo.
Hô, đại lãnh đạo chuyển khoản cho cô.
Nhìn con số...
Kiều Dĩ Miên lập tức thay đổi thái độ cung kính: “Vâng thưa lãnh đạo, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!”
Nói xong cô chợt nhớ ra một chuyện, thắc mắc hỏi lại: “Không phải anh định đưa nó đến trạm cứu hộ sao? Mua nhiều đồ thế làm gì?”
Đại lãnh đạo ung dung nói giọng quan liêu: “Dạo này hơi bận, chưa đi gửi được, nuôi tạm mấy hôm.”
Cuối cùng cũng dặn dò xong, hai đầu dây điện thoại rơi vào trầm mặc ngắn ngủi.
Kiều Dĩ Miên vừa định nói “không có gì nữa thì tôi cúp máy đây” thì đại lãnh đạo bỗng lên tiếng, giọng điệu tùy ý như thuận miệng hỏi.
“Đang ở đâu đấy? Sao ồn ào thế?”
Kiều Dĩ Miên quay đầu nhìn hội trường sự kiện đã vắng người, thành thật trả lời: “Hội sở Nhã Đình.”
Kiều Dĩ Miên biết anh lại trêu mình, vừa định đáp trả thì nghe phía sau có người gọi: “Tiểu Kiều!”
Quay lại nhìn thì thấy Đàm Thạc đã thu dọn xong đồ đạc, có vẻ chuẩn bị đi.
Hình Yến đứng bên cạnh anh ta, vẻ mặt đầy sự mất kiên nhẫn.
Kiều Dĩ Miên vội vàng nói một câu “nói chuyện sau nhé” rồi cúp máy ngay.
Chạy về chỗ hai người, Đàm Thạc áy náy nói: “Xin lỗi Tiểu Kiều nhé, hai bọn anh chiều nay hẹn phỏng vấn nhân vật chuyên đề, không tiện đưa em theo. Em tự bắt xe về được không?”
Hình Yến càng thêm khó chịu, lẩm bẩm một câu: “Cô ta cũng đâu phải trẻ con vị thành niên, có gì mà không được?”
Kiều Dĩ Miên mím môi, không để ý đến cô ta, gật đầu với Đàm Thạc: “Anh cứ đi làm việc đi ạ, em tự về được.”
Cô vừa dứt lời, Hình Yến quay người đi luôn, giục giã Đàm Thạc: “Nhanh lên nhanh lên, bên kia đợi sốt ruột rồi!”
Nhìn bóng lưng hai người rời đi, trong lòng Kiều Dĩ Miên ít nhiều cũng thấy khó chịu.
Nhưng nghĩ lại, có thể cuộc phỏng vấn này quan trọng thật, không cho phép người lạ tùy tiện đi cùng nên mới để cô ở lại đây.
Cô không muốn tự làm khổ mình, đằng nào cũng rảnh rỗi, trưa nay hẹn Tống Nam Tinh đi ăn cơm cũng tốt.
Nhận được tin tốt này, phóng viên Tiểu Tống gửi ngay cho cô tên phòng bao - Hải Đường Các.
Kiều Dĩ Miên ngơ ngác.
[Hẹn ngay tại đây luôn á?]
Cô vẫn nhớ câu “động tiêu tiền” đại lãnh đạo vừa nói lúc nãy, bỗng thấy ví tiền hơi đau.
Vốn định mời thằng nhóc này ăn cơm, tự nhiên thấy hối hận quá làm sao giờ...
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 79: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (1/2)
10.0/10 từ 41 lượt.
