Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 78: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (2/2)


Một người một mèo nhìn nhau không ai nhường ai, Lê Diệu bỗng đưa tay véo tai nó một cái.


 


“Sao mày giống con nhóc kia thế hả? Vô tâm vô phế, đồ vô lương tâm...”


 


Sáng hôm sau, Kiều Dĩ Miên tỉnh dậy gửi cho đại lãnh đạo một sticker “Chào buổi sáng” nhưng lần này đối phương không trả lời ngay.


 


Cô thu dọn xong xuôi đến thẳng tòa soạn, vừa vào cửa đã nghe thấy phóng viên quay phim Đàm Thạc gọi cô: “Tiểu Kiều! Nhanh nhanh nhanh, đi với bọn anh một chuyến!”


 


Kiều Dĩ Miên không hiểu gì, đối phương vừa sắp xếp thiết bị quay phim vừa nói nhanh như bắn súng liên thanh: “Tối qua tổ trưởng về rồi, bảo anh và Hình Yến dẫn dắt em mấy ngày. Đợi em quen việc rồi thì có thể tự đi phỏng vấn độc lập.”


 


“Vâng ạ.” Kiều Dĩ Miên vội bỏ ba lô xuống, chủ động giúp anh ta sắp xếp thiết bị.


 


Tổ 2 của họ có mấy phóng viên tin tức xã hội, thâm niên đều lâu năm là tiền bối cả.


 


Kiều Dĩ Miên biết rõ khoảng cách giữa mình và các tiền bối cũng không có ý kiến gì với sự sắp xếp của lãnh đạo, chỉ biết nghe lời làm việc.


 


Hai người dọn dẹp xong vội vàng ra ngoài, lên xe mới phát hiện Hình Yến đã ngồi đợi ở ghế phụ từ bao giờ.


 


Chỉ là cô ta đeo bịt mắt, im thin thít như đang ngủ bù.


 


Sau khi ngồi vững, Kiều Dĩ Miên mới có thời gian hỏi: “Hôm nay chúng ta phỏng vấn gì ạ?”


 


“Bắc Thành có buổi xem mắt tập thể, do mấy công ty lớn phối hợp tổ chức, tin tức này chúng ta biết hơi muộn.” Đàm Thạc giải thích cho cô.


 


Hình Yến ngồi ghế trước bỗng hừ một tiếng, tiếp lời: “Nếu không phải đợi người thì sao muộn thế này được?”


 


Nói xong cô ta tháo bịt mắt xuống, quay đầu nhìn Kiều Dĩ Miên một cái, giọng điệu không thân thiện lắm: “Người mới thì phải có ý thức của người mới, đừng có đến sát giờ làm cả đám phải đợi cô.”


 



Kiều Dĩ Miên khẽ cau mày, bình tĩnh đáp trả: “Công việc là do tôi đến cơ quan rồi mới được sắp xếp tạm thời, bản thân việc này đã dễ gây ra chênh lệch thời gian rồi. Hơn nữa, tôi không hề đến sát giờ.”


 


Cô Hình Yến này từ lúc gặp mặt hôm qua đã tỏ thái độ bề trên hất hàm sai khiến với cô.


 


Cô chủ động chào hỏi, cô ta chỉ hừ lạnh một tiếng coi như đáp lại.


 


Đến một câu cũng chẳng buồn nói với cô.


 


Bản thân Kiều Dĩ Miên không để ý chuyện này lắm, cô đâu phải tiền, sao ai cũng thích cô được.


 


Chỉ cần không động chạm đến lợi ích của cô là được.


 


Nhưng sự kiêu ngạo của Hình Yến không giống Dư Uyển, Dư Uyển là với ai cũng ra vẻ ta đây;


 


Còn Hình Yến với người khác thì khá khách sáo, nói cười bình thường, chỉ riêng với cô là thái độ không thèm để ý.


 


Nếu không phải cô ta đơn thuần là ghét người mới thì có vẻ như đang nhắm vào cô.


 


Kiều Dĩ Miên tự hỏi trước đây chưa từng gặp đối phương, càng không có qua lại gì cũng không hiểu sự thù địch vô cớ này từ đâu mà ra.


 


Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, có một số người có thể đơn giản là không hợp mệnh với mình.


 


Đàm Thạc cũng nghe ra sự gay gắt trong lời nói của đối phương, chủ động giảng hòa cười nói: “Tiểu Kiều đến sớm 10 phút đấy là tôi sắp xếp thiết bị chậm thôi.”


 


Hình Yến nhìn chằm chằm anh ta vài giây rồi quay đầu đi, đeo lại bịt mắt.


 


“Tối qua tăng ca đến hơn một giờ, buồn ngủ chết đi được, đừng ai làm phiền tôi.”


 


Thấy cô ta không gây sự với Kiều Dĩ Miên nữa, Đàm Thạc nhún vai, làm động tác kéo khóa miệng với Kiều Dĩ Miên.



 


Kiều Dĩ Miên cười đáp lại, ánh mắt rơi vào gáy Hình Yến, nhìn một lúc rồi thu hồi tầm mắt.


 


Trong xe rất yên tĩnh, chỉ có tiếng gió rít nhẹ bên ngoài cửa kính.


 


Điện thoại rung lên, Kiều Dĩ Miên lấy ra xem là tin nhắn đại lãnh đạo trả lời cái sticker “Chào buổi sáng” của cô.


 


[Buổi sáng chẳng tốt chút nào...]


 


Anh gửi một sticker mèo con buồn ngủ dụi mắt.


 


[Tiểu Mễ quậy cả đêm, sáng bảnh mắt mới ngủ.]


 


Kiều Dĩ Miên tưởng tượng ra cảnh đó, không nhịn được cười.


 


Đằng nào trên đường cũng chẳng có việc gì, cô dứt khoát chat với đại lãnh đạo giết thời gian.


 


[Nó quậy việc nó, anh ngủ việc anh, ảnh hưởng gì đâu.]


 


Lê Diệu cạn lời tố cáo: [Em không biết giọng nó to thế nào đâu! Đóng cửa ngủ, tiếng kêu của nó vang trời, hận không thể dỡ tung nóc nhà ra.]


 


[Mở cửa ra cái là nó lại hớn hở chui qua khe cửa vào, tiếng kêu lập tức trở nên mềm mại dễ nghe... cứ như lật mặt ấy.]


 


Kiều Dĩ Miên che miệng cười trộm.


 


[Tưởng tượng ra được...]


 


Tiếng kêu “giả trân” và không giả trân của mèo con đúng là khác biệt rõ rệt.


 



Chỉ là con mèo bé tí teo thế này mà cũng biết chiêu này, đúng là ngoài sức tưởng tượng của cô.


 


Kiều Dĩ Miên quan tâm hỏi han: [Thế chẳng phải cả đêm anh không ngủ ngon sao?]


 


[Ừ, em đoán đúng rồi.]


 


Tin nhắn hiện lên vài giây, câu tiếp theo đã đến.


 


[Quan tâm anh à?]


 


Kiều Dĩ Miên biết đối phương hay nhân cơ hội nói mấy lời “làm loạn lòng quân” này nên không trả lời thẳng mà hỏi ngược lại.


 


[Hôm nay có đem Tiểu Mễ đi không?]


 


Lê Diệu: [Không. Hôm nay công việc hơi bận, tan làm muộn.]


 


[Thế tối nay anh lại mất ngủ rồi...]


 


Lê Diệu không cho là vậy: [Biết đâu tối nay nhóc con lương tâm trỗi dậy, tha cho anh thì sao. Giống như em vậy.]


 


Giống như cô?


 


Kiều Dĩ Miên chớp mắt, hiểu ngay ý anh.


 


Trách móc cô lương tâm trỗi dậy nên mới đối xử tốt với anh hơn chứ gì?


 


Kiều Dĩ Miên âm thầm đảo mắt, người này đúng là lúc nào cũng lấy việc nói móc cô làm niềm vui.


 


Hai người nói chuyện qua lại một lúc, thấy sắp đến nơi phỏng vấn, Kiều Dĩ Miên nói “nói chuyện sau nhé” rồi thoát khỏi khung chat.



 


Xe dừng ở bên ngoài hội trường, Kiều Dĩ Miên đi theo Đàm Thạc và Hình Yến bước nhanh vào trong.


 


Bên họ rõ ràng đã liên hệ trước rồi, người phụ trách sự kiện chủ động ra đón tiếp, sau vài câu xã giao thì đưa họ đến khu vực dành cho truyền thông.


 


Sự kiện lần này được tổ chức khá tự do thoải mái.


 


Không giống những kiểu ngồi đối diện nhau nghiêm túc giới thiệu bản thân như trước, lần này hội trường kê rất nhiều bàn tròn, trên bàn bày hoa quả đồ uống đồ ăn vặt.


 


Mỗi bàn bốn nam bốn nữ, mọi người vừa ăn vừa nói chuyện.


 


Ban tổ chức còn tổ chức nhiều trò chơi nhỏ như chuyền hoa, giành ghế, ai là gián điệp..., cả sự kiện diễn ra tự do thoải mái, rất được lòng giới trẻ.


 


Kiều Dĩ Miên đi theo hai người phỏng vấn đưa tin tại hiện trường lại tự mình chụp một bộ ảnh.


 


Lúc nghỉ giải lao, cô chọn một tấm ảnh có bối cảnh đăng lên vòng bạn bè (trang cá nhân), kèm dòng trạng thái:


 


[Lần đầu tiên được chứng kiến đại hội xem mắt hoành tráng thế này.]


 


Vừa đăng xong thì nhận được tin nhắn riêng của Tống Nam Tinh:


 


[Chị Dĩ Miên, chị ở đâu thế, sao em không nhìn thấy chị!]


 


Kiều Dĩ Miên vội nhìn quanh, không thấy người đâu lại cúi đầu nhắn tin cho cậu ta.


 


[Cậu cũng ở đây à?]


 


Tống Nam Tinh: [Vâng vâng! Em nhìn thấy chị rồi! Đợi em qua tìm chị nhé!]


 


Kiều Dĩ Miên bỏ điện thoại xuống, lẳng lặng ngồi ở một cái bàn tròn dự bị đợi.


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 78: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (2/2)
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...