Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 77: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (1/2)


Trước khi đi ngủ, Kiều Dĩ Miên nghịch điện thoại, do dự mãi mới gửi tin nhắn cho Lê Diệu.


 


Là hình một con mèo con nghiêng đầu gõ cửa.


 


Màn hình hiển thị đối phương đang nhập rất lâu, gửi lại lại là một đoạn video mười mấy giây.


 


Trong video, mèo con đang sốt ruột cắn ống tiêm, vừa l**m vừa m*t sữa dê bên trong, dính đầy sữa trắng lên mặt.


 


Nhạc nền video là tiếng mèo con vừa ăn vừa kêu ư ử vì sốt ruột và giọng nói dịu dàng hiếm thấy của Chấp chính quan:


 


“Từ từ thôi, đừng vội.”


 


Ống kính hơi rung, nhìn là biết một tay cầm điện thoại, một tay cho mèo ăn quay lại.


 


Trong video chỉ xuất hiện một bàn tay của Chấp chính quan nhưng Kiều Dĩ Miên hoàn toàn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt thư giãn của anh.


 


Ánh mắt đó chắc chắn mang theo chút dịu dàng và ý cười.


 


Đoạn video ngắn ngủi mười mấy giây nhưng lại khiến cô cười tít mắt, dứt khoát gửi lại một tin nhắn thoại cho anh.


 


“Thế mà cũng biết dùng ống tiêm cho mèo ăn, anh đúng là thiên tài!”


 


Tin nhắn thoại vừa gửi đi, video call của đại lãnh đạo đã gọi đến.


 


Đây là lần đầu tiên họ gọi video call.


 


Kiều Dĩ Miên hơi căng thẳng, vội vàng ngồi dậy, soi gương chỉnh lại tóc tai, chỉnh lại cổ áo ngủ.



 


Vốn định ngồi trên giường nghe máy nhưng quay đầu nhìn đống chăn gối lộn xộn phía sau lại vội nhảy xuống giường, đi nhanh đến bàn học, ngồi ngay ngắn trên ghế rồi mới ấn nghe.


 


Khuôn mặt anh tuấn của Chấp chính quan lập tức chiếm hơn nửa màn hình.


 


Chắc anh vừa tắm xong, tóc còn hơi ướt, tóc mái trước trán vuốt ngược lên để lộ vầng trán cao và đôi lông mày sắc bén.


 


Đôi mắt càng thêm sâu thẳm đen láy.


 


Trên màn hình chỉ lộ ra cổ áo ngủ của anh, hình như là áo ngủ lụa màu đen cài khuy, cổ áo chồng lên nhau tạo thành hình chữ V, càng làm nổi bật chiếc cổ thon dài và yết hầu nhô lên rõ rệt.


 


Không biết có phải do ánh đèn hay không mà trông anh có vẻ tùy ý dịu dàng hơn mọi ngày.


 


Kiều Dĩ Miên nhìn chằm chằm vài giây mới dời mắt đi chỗ khác, không biết nói gì.


 


Lê Diệu lại không căng thẳng như cô, ánh mắt dừng lại trên màn hình một chút, cong môi cười: “Vẫn chưa ngủ à?”


 


“Vâng, chưa ạ.” Kiều Dĩ Miên sờ mũi để tránh không khí gượng gạo, cô vội chuyển chủ đề sang mèo con.


 


“Em còn tưởng đổ sữa ra đĩa là được rồi chứ, không ngờ dụng cụ của anh chuyên nghiệp phết.”


 


Lê Diệu thuận tay cầm cái khăn bên cạnh, vừa lau tóc vừa “kể khổ” với cô:


 


“Lúc đầu anh cũng nghĩ thế nhưng nó không biết uống, không những dính đầy mặt mà còn giẫm đổ cả đĩa, in đầy dấu chân trắng ra sàn.”


 


Kiều Dĩ Miên có thể tưởng tượng ra cảnh đó, che miệng cười.


 


Lê Diệu lắc đầu bất lực: “Anh lên mạng tra, người ta bảo phải dùng ống tiêm thế này cho ăn lại phải chạy ra ngoài tìm hai cửa hàng thú cưng mới mua được.”



 


“Vất vả cho anh quá.” Kiều Dĩ Miên cách màn hình like cho anh một cái: “Có phải lại học thêm được kiến thức kỳ quái rồi không?”


 


“Ừ, đúng thế.” Lê Diệu ném khăn sang một bên, dựa người vào ghế vẻ thoải mái, ánh mắt trong veo nhìn cô, giọng cười cười:


 


“Cuộc sống quả nhiên là người thầy tốt nhất.”


 


Kiều Dĩ Miên bị dáng vẻ bất lực của anh chọc cười: “Thế 'thầy giáo nhỏ' của anh đang làm gì thế?”


 


Lê Diệu nhướng mày, không trả lời, chĩa thẳng camera điện thoại vào ghế sofa, chỉ thấy mèo con đang nằm ngửa bụng trên tấm đệm lông xù để lộ cái bụng tròn vo, ngủ ngon lành.


 


Giọng nói ngoài hình mang theo chút cưng chiều vang lên: “Vừa nãy còn kêu gào ầm ĩ, giờ ăn no uống say lại ngủ ngon lành rồi.”


 


Kiều Dĩ Miên ngạc nhiên: “Hây, thế mà lại ngủ kiểu này, xem ra nó chẳng đề phòng gì anh cả.”


 


Ống kính quay trở lại, khuôn mặt đẹp trai của đại lãnh đạo lại xuất hiện trong tầm mắt.


 


Lê Diệu nhìn cô qua màn hình với ánh mắt sâu thẳm, thở dài đầy ẩn ý.


 


“Đúng thế, một bữa cơm là bỏ hết cảnh giác với anh, điểm này nó làm tốt hơn ai đó nhiều.”


 


Kiều Dĩ Miên cảm thấy đại lãnh đạo đang nói móc cô nhưng cô không có bằng chứng.


 


Nghe vậy cô ngượng ngùng sờ mũi, giả vờ như không hiểu, nhân cơ hội nịnh nọt vài câu: “Đó là do sức hút nhân cách của ngài lớn quá, đến mèo con cũng bị chinh phục.”


 


“Nhưng lại không chinh phục nổi một cô gái nhỏ.” Lê Diệu chêm vào một câu đúng lúc.


 


Câu này nói ra chẳng khác nào dí thẳng vấn đề vào mặt cô, giả ngu nữa thì không ổn lắm.



 


Kiều Dĩ Miên nghĩ ngợi, đành miễn cưỡng trả lời: “Tôi hết đề phòng ngài rồi mà.”


 


“Thế á?” Lê Diệu hoàn toàn không tin, thong thả hỏi lại.


 


“Thế sao còn một câu 'ngài' hai câu 'ngài' với anh? Không phải giữ khoảng cách thì là gì? Trưởng phòng Từ cũng lớn tuổi hơn em, sao không thấy em gọi cậu ta như thế?”


 


“Em cũng tôn trọng anh ấy mà!” Kiều Dĩ Miên cố gắng “bào chữa” cho mình: “Em cũng đâu có gọi thẳng tên anh ấy.”


 


Lê Diệu nhìn chằm chằm màn hình một lúc rồi dời mắt đi, ngả người ra sau, ánh mắt buồn đi nhiều.


 


“Thôi bỏ đi, tranh cãi chuyện này cũng chẳng có ý nghĩa gì.”


 


Kiều Dĩ Miên nhận ra đại lãnh đạo không vui lắm, nếu là trước đây thì cô mặc kệ người ta có vui hay không, bản thân vui là được.


 


Nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh anh theo bản năng bảo vệ cô lúc nãy, trái tim bỗng mềm nhũn.


 


Thấy đại lãnh đạo quay đầu nhìn về phía ghế sofa, không nói gì nữa, Kiều Dĩ Miên nghĩ ngợi rồi bất ngờ lên tiếng:


 


“Bao giờ anh ngủ?”


 


Lê Diệu sững người, quay đầu lại, nhướng mày, hình như nghe không rõ.


 


Dùng ánh mắt ra hiệu cho cô nói lại lần nữa.


 


Kiều Dĩ Miên ho khan một tiếng ngượng ngùng, đành nói chậm lại: “Anh, bao giờ ngủ!”


 


Lê Diệu bị một chữ “anh” đơn giản này dỗ dành đến mức khóe miệng cong lên, giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.



 


“Còn phải làm thêm giờ, chưa ngủ sớm thế được.” Ngừng một lát, anh hỏi ngược lại: “Mấy giờ em ngủ?”


 


Kiều Dĩ Miên bị giọng điệu ôn hòa mềm mỏng của anh làm cho hơi ngượng nghịu, trả lời khô khan: “Ngủ luôn đây ạ.”


 


Nụ cười trong mắt Lê Diệu càng đậm: “Được. Ngủ ngon.”


 


Kiều Dĩ Miên tránh ánh mắt chăm chú nóng bỏng của anh, vội vàng chúc “ngủ ngon”.


 


Cũng không đợi anh nói thêm gì nữa, tắt máy luôn.


 


Điện thoại úp xuống mặt bàn, cô xoay người lao lên giường như hổ đói vồ mồi.


 


Lăn một vòng, kéo chăn trùm kín đầu.


 


Trong không gian tối om, hơi thở dần trở nên sâu hơn, nhiệt độ cũng từ từ tăng lên.


 


Kiều Dĩ Miên bực bội nằm sấp một lúc, hất chăn ra, ánh mắt rực lửa: Có gì to tát đâu? Chỉ cần mình không ngại thì người ngại sẽ là anh ấy!


 


Sau khi tự thôi miên bản thân, đêm đó Kiều Dĩ Miên ngủ cực kỳ ngon.


 


Nhưng vị Chấp chính quan vĩ đại bên này thì gần như thức trắng đêm.


 


Chỉ vì con mèo nhỏ bị anh chinh phục và hoàn toàn không đề phòng anh kia cả đêm “tác oai tác quái”.


 


Lúc thì uống sữa, lúc thì đi vệ sinh, lúc thì kêu gào ầm ĩ, vui lên còn chạy loăng quăng ngã oạch oạch trên sàn nhà...


 


Đến khi trời tờ mờ sáng, Lê Diệu cố mở mắt nhìn nó, nó cũng mở to đôi mắt tròn xoe nhìn anh chằm chằm.


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 77: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (1/2)
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...