Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 76: Em không nỡ rời xa... thật ra là anh


Cơ thể mềm mại va vào lồng ngực rắn chắc rộng lớn, tiếng tim đập như nhảy sang một tần số mới.


 


Kiều Dĩ Miên hồn vía chưa hoàn lại, khoảnh khắc lao vào lòng anh, cô vô thức nắm chặt lấy áo người đàn ông.


 


Lê Diệu vuốt tóc cô trấn an, quay sang nhìn người đi xe máy điện.


 


Người kia cũng hết hồn, rối rít xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi! Vừa nãy tôi không để ý!”


 


Không để ý cái gì chứ, rõ ràng là vừa đi vừa xem điện thoại, không nhìn đường thì có.


 


Dù sao hai người cũng không bị đâm trúng, Lê Diệu cũng không tiện nói nhiều, chỉ cau mày dặn dò một câu.


 


“Đi xe phải tập trung.”


 


Người đàn ông vâng dạ lia lịa, có vẻ hơi sợ anh lại xin lỗi lần nữa rồi phóng xe đi mất dạng.


 


Kiều Dĩ Miên hoàn hồn, nhận ra mình vẫn đang bị đại lãnh đạo ôm trong lòng, cánh tay siết chặt eo cô đầy sức mạnh khiến cô liên tưởng ngay đến thanh chắn an toàn khi đi tàu lượn siêu tốc.


 


Lại còn là loại cao cấp nhất.


 


Cùng một sự cứng rắn, cùng một sự bảo vệ.


 



Nhiệt độ trước ngực anh hơi nóng, truyền qua lớp áo mỏng manh, dễ dàng lan sang người cô.


 


Mùi hương hoa dành dành thoang thoảng quẩn quanh chóp mũi, dường như trung hòa bớt sự bá đạo trên cơ thể anh nhưng lại khiến tim cô đập càng mạnh hơn.


 


Hơi thở Kiều Dĩ Miên có chút dồn dập, vội vàng lùi lại hai bước, mặt nóng bừng lên.


 


Lê Diệu thuận thế buông tay, nhìn cô một lượt từ đầu đến chân cũng cau mày dặn dò: “Đi đường cũng phải tập trung.”


 


Kiều Dĩ Miên ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng.”


 


Thấy cô hiếm khi ngoan ngoãn như vậy, Lê Diệu lại thấy hơi là lạ.


 


Cô nhóc mồm mép tép nhảy này chẳng phải nên cãi lại anh, nói mấy câu không đâu vào đâu để chọc tức anh sao?


 


Không ngờ lần này lại ngoan ngoãn nghe lời.


 


Chẳng lẽ sợ rồi?


 


Lê Diệu tự kiểm điểm lại, giọng điệu vừa rồi của anh đúng là hơi nghiêm khắc, bèn cố ý hạ giọng, ôn tồn hỏi: “Sợ rồi à?”


 


“Cũng bình thường ạ.” Kiều Dĩ Miên quay đầu đi, không dám nhìn anh.


 


Thầm nghĩ không bị xe điện dọa sợ mà bị anh dọa sợ đấy...



 


Lê Diệu cầm lấy túi đồ trên tay cô: “Đi thôi.”


 


Kiều Dĩ Miên lập tức xoay người đi trước, cố tình đi nhanh hơn, suốt quãng đường đều quy củ, không quay lại nói chuyện với anh câu nào.


 


Nhìn bờ vai hơi cứng ngắc của cô, Lê Diệu muộn màng nhớ lại khoảnh khắc ôm “ôn hương nhuyễn ngọc” vào lòng.


 


Cô gái nhỏ trông gầy gò mảnh khảnh nhưng lại không gầy như tưởng tượng.


 


Cơ thể mềm mại dán chặt vào ngực anh, mềm như bông, eo thon một vòng tay là ôm trọn.


 


Vừa nãy anh theo bản năng không dám dùng sức, sợ siết cô đau.


 


Giờ nghĩ lại thấy hơi tiếc nuối, biết thế ôm chặt hơn chút nữa...


 


Ánh mắt vốn luôn ung dung bình thản của Chấp chính quan từ vai cô gái trượt xuống, dừng lại ở vòng eo thon thả một lát.


 


Sâu trong lòng bỗng dâng lên một luồng khô nóng khó tả.


 


Thiêu đốt khiến máu trong người anh cũng dần nóng lên.


 


Nhưng ngay sau đó, anh bỗng nhận ra mình làm vậy chẳng khác nào nhìn trộm, không hợp lễ nghĩa, vội vàng dời mắt đi, đáy mắt thoáng qua vẻ ảo não.


 



Kiều Dĩ Miên hoàn toàn không biết sự đấu tranh nội tâm của người đàn ông phía sau, cô chỉ muốn nhanh chóng đưa đồ lên xe anh rồi “say goodbye” với đại lãnh đạo.


 


Bởi vì ngay khoảnh khắc lao vào lòng anh, bốn mắt nhìn nhau, cô lại nhớ đến giấc mơ kia.


 


Giấc mơ vừa mộng ảo vừa kỳ quái.


 


Cô thậm chí còn cảm giác đối phương có thể cúi xuống hôn cô bất cứ lúc nào...


 


Đầu óc ong ong, cô không phân biệt được mình có thực sự thích anh hay không.


 


Cần gấp sự bình tĩnh.


 


May mà xe đỗ không xa, Kiều Dĩ Miên đi đến bên xe, nhìn qua cửa kính thấy mèo con đang đi đi lại lại ở ghế sau, kêu meo meo liên hồi.


 


Nhìn thấy cô qua cửa kính, nó lập tức chạy bước nhỏ đến chỗ cô, kêu meo meo như đang nói gì đó.


 


“Chắc chắn là nó đang trách chúng ta sao đi lâu thế.”


 


Kiều Dĩ Miên lẩm bẩm một câu, mở cửa xe bế mèo con lên, gãi đầu nó thì thầm:


 


“Tiểu Mễ, mày đói rồi phải không? Chú Lê mua sữa bột cho mày đấy, về nhà phải uống nhiều vào biết chưa?”


 


Mèo con mở to đôi mắt đen láy nhìn cô, không biết có hiểu hay không nhưng cũng phối hợp kêu “meo” một tiếng.



 


Lê Diệu lại bị tiếng “chú Lê” này làm cho khóe miệng giật giật, tâm lực tiều tụy.


 


Kiều Dĩ Miên không nhìn thấy, hất cằm về phía anh, ra hiệu mở thùng các tông ra sau đó đặt mèo con vào trong.


 


“Thế này nó không ra được nữa, đỡ ảnh hưởng anh lái xe.”


 


Lúc này Lê Diệu mới biết tại sao cô lại xin siêu thị cái hộp giấy.


 


Cô nhóc này cũng chu đáo phết.


 


“Được rồi, anh về trước đây.” Chấp chính quan nhếch môi cười, giọng điệu cưng chiều: “Muộn nữa nó đói kêu meo meo, em cũng kêu meo meo theo mất.”


 


Ví von cô với mèo à?


 


Kiều Dĩ Miên âm thầm lườm anh một cái, lưu luyến đặt hộp giấy lên ghế còn thắt dây an toàn cho nó.


 


Nhìn đại lãnh đạo lên xe, thắt dây an toàn, cô muốn nói lại thôi.


 


Lê Diệu nhướng mày, im lặng đợi cô mở lời.


 


Kiều Dĩ Miên nghĩ ngợi rồi khẽ dặn dò: “Đi đường cẩn thận.”


 


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 76: Em không nỡ rời xa... thật ra là anh
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...