Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 8: Tình địch gặp nhau, đỏ mắt vì ghen


Ngày hôm sau, Kiều Dĩ Miên và Tống Nam Tinh đến đài truyền hình báo danh.


Cơ hội đến Lâm Xuyên lần này rất hiếm có nên cô không muốn trì hoãn quá lâu.


Tống Nam Tinh khăng khăng đòi đẩy xe lăn đưa cô đi nhưng bị cô từ chối khéo.


Sau một đêm nghỉ ngơi thì cổ chân cô đã đỡ đau nhiều, đi lại chậm rãi cũng không thành vấn đề nên không cần thiết phải ngồi xe lăn làm gì cho quá nổi bật.


Nhân viên hành chính phụ trách tiếp đón đã đăng ký thông tin cho hai người và phát thẻ làm việc tạm thời rồi cười tươi roi rói nói:


“Chân phóng viên Kiều chưa khỏi hẳn nên tôi không đưa hai người đi tham quan các phòng ban nữa, lát nữa tôi sẽ cho người đưa hai người đến Trung tâm tin tức, hôm qua Đài trưởng đã đặc biệt dặn dò rồi.”


Đài truyền hình thành phố Lâm Xuyên chia thành nhiều phòng ban: Ban Thời sự, Ban Văn nghệ, Phòng Kỹ thuật, Phòng Quảng cáo, v.v., mỗi ban lại chia thành nhiều tổ nhỏ và Trung tâm tin tức được coi là tổ nòng cốt trong Ban Thời sự.


Kiều Dĩ Miên và Tống Nam Tinh nhìn nhau và đều thấy được sự ngạc nhiên trong mắt đối phương.


Tuy nói bên Báo Chiều Sở Thành đã đánh tiếng với đài truyền hình nhưng hai người bọn họ chỉ là tôm tép mà lại được Đài trưởng đích thân sắp xếp chỗ làm việc thì quả thực có chút thụ sủng nhược kinh.


Kiều Dĩ Miên theo bản năng nhớ đến cuộc điện thoại hôm qua Chu Hằng gọi cho Đài trưởng Khang và lờ mờ cảm thấy đây mới là nguyên nhân thực sự khiến họ được ưu ái như vậy.


Nhân viên hành chính đưa họ đến Trung tâm tin tức thì một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi cười nói:


“Chào mừng hai phóng viên trẻ tài năng gia nhập đội ngũ của chúng tôi! Tôi là tổ trưởng Triệu Vĩ, trong một tháng tới chúng ta sẽ là đồng đội 'kề vai sát cánh' nhé.”



Hai người vội vàng chào hỏi Triệu Vĩ, sau vài câu xã giao thì Triệu Vĩ nhìn sang Kiều Dĩ Miên.


“Đồng chí Tiểu Kiều đi lại bất tiện nên mấy hôm nay cứ ở đài hỗ trợ các biên tập viên chỉnh sửa bản thảo nhé, đợi khi nào dưỡng thương xong thì hẵng cùng Tiểu Tống đi phỏng vấn sau.”


Kiều Dĩ Miên vội gật đầu và chân thành nói: “Cảm ơn tổ trưởng, tôi sẽ cố gắng làm tốt công việc biên tập và học hỏi thêm từ các tiền bối trong đài ạ.”


“Em cũng vậy, em cũng vậy!” Tống Nam Tinh cười rạng rỡ: “Đã sớm nghe danh Trung tâm tin tức đài truyền hình Lâm Xuyên nhân tài như mây, được cơ hội học tập giao lưu thế này thật là may mắn quá!”


Triệu Vĩ cười ha hả: “Đừng khiêm tốn thế, các cậu đến đây gọi là giao lưu nhưng cũng coi như hỗ trợ chúng tôi trá hình đấy, chỉ sợ đến lúc đó các cậu chê việc nhiều quá chạy gãy cả chân thôi!”


Đối phương hoàn toàn không có chút phô trương nào lại còn thân thiện hài hước nên Kiều Dĩ Miên và Tống Nam Tinh đồng loạt thở phào nhẹ nhõm và cũng cười theo.


Tổ Trung tâm tin tức có chín nhân viên nhưng có mặt tại đó chỉ có bảy người, Triệu Vĩ dẫn hai người đi chào hỏi từng người một rồi nhìn đồng hồ:


“Vậy hôm nay hai cậu cứ làm quen môi trường và công việc ở đài trước đi nhé, tôi phải đi họp cái đã. Mọi người cứ tự nhiên đừng câu nệ. Miêu Dĩnh, cô chăm sóc hai bạn nhé.”


Sau khi Triệu Vĩ đi khỏi thì biên tập viên Miêu Dĩnh sắp xếp chỗ ngồi cho hai người và giảng giải sơ qua về quy trình làm việc.


Kiều Dĩ Miên lắng nghe chăm chú, miệng lại ngọt xớt cứ một câu “cô Miêu” hai câu “cô Miêu” khiến vị biên tập viên trẻ vừa bước qua tuổi ba mươi này mềm nhũn cả tim.


“Cứ gọi chị là 'chị Miêu' là được rồi, gọi 'cô' nghe áp lực lắm.” Nói xong cô ấy nhìn kỹ Kiều Dĩ Miên rồi cười bảo: “Em xinh thật đấy, nhan sắc này mà lên hình thì rating chắc chắn đè bẹp người khác luôn.”


Kiều Dĩ Miên ngượng ngùng sờ sờ chóp mũi: “Đâu có đâu có, chị quá khen rồi.”


Miêu Dĩnh lại không cho là vậy mà còn quay sang nói với mấy đồng nghiệp khác: “May mà Tiểu Kiều không phải nhân viên chính thức chứ không thì đóa hoa của Trung tâm tin tức chúng ta chắc phải đổi chủ mất thôi!”



Những người khác cười ồ lên phụ họa, có người còn cười nhắc nhở: “Chị Miêu đừng nói lung tung nhé, lỡ để 'người đẹp Dư' nghe thấy thì có mà nổ tung trời đấy!”


Tiếng cười đùa càng lớn hơn.


Kiều Dĩ Miên không hiểu lắm nhưng cũng không hỏi nhiều mà chỉ theo bản năng liếc nhìn chỗ ngồi được trang trí hoa lá rực rỡ ở tít trong cùng.


Nghe nói cô phóng viên dẫn chương trình và anh phóng viên quay phim đã ra ngoài phỏng vấn từ sáng sớm nên vẫn chưa gặp mặt.


Bận rộn một hồi thì nửa ngày cũng trôi qua.


Buổi sáng Tống Nam Tinh đi theo các phóng viên khác ra ngoài phỏng vấn và nhắn tin bảo trưa không về ăn cơm nên Kiều Dĩ Miên đi theo Miêu Dĩnh xuống căng tin giải quyết bữa trưa.


“Cơm căng tin bên mình ngon lắm, món ăn đa dạng mà giá lại rẻ, bên kia còn có quầy gọi món riêng nữa. Tầng hai là phòng bao thường để lãnh đạo đài tiếp khách.”


Miêu Dĩnh vừa đi vừa giới thiệu cho Kiều Dĩ Miên rồi hạ giọng đầy vẻ bí mật:


“Nghe nói chiều nay có một vị lãnh đạo lớn đến thị sát thăm hỏi đấy! Các sếp họp cả buổi sáng nay cũng vì chuyện này cả thôi.”


Kiều Dĩ Miên chớp mắt, đúng lúc trên đường lại gặp đồng nghiệp tổ khác nên không tiếp tục chủ đề này nữa.


Cơm căng tin quả thực rất ngon, hơn hẳn căng tin Báo Chiều Sở Thành mấy bậc.


Ăn uống no nê xong xuôi Miêu Dĩnh còn lấy giúp cô một cốc sữa chua táo đỏ, hai người vừa tận hưởng ánh nắng buổi trưa mùa đông vừa uống sữa chua và thong thả đi về.


“Haiz, mỗi ngày chỉ có lúc ăn cơm xong thế này là tự do nhất thôi, đợi chiều bản thảo ùa về một cái là bận tối tăm mặt mũi luôn!” Miêu Dĩnh than thở.



Kiều Dĩ Miên cười gật đầu: “Tòa soạn bên em cũng thế, đi làm có giờ nhưng tan làm thì vô định. Có câu nói rất chuẩn: 'Tan làm của người làm báo không phải là tan làm mà là đổi địa điểm để tiếp tục tăng ca'.”


“Haha, nói hay lắm!” Miêu Dĩnh vô cùng tán đồng nên vỗ tay cười lớn.


Hai người trở lại văn phòng thì thấy bên trong có thêm hai người nữa.


Một cô gái trẻ mặc bộ vest nhỏ hiệu Chanel đang quay lưng về phía họ và nũng nịu đầy vẻ mất kiên nhẫn: “Tắc đường hơn bốn mươi phút làm lỡ cả cơm trưa! Phiền chết đi được!”


Người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi còn lại cười hiền lành: “Biết làm sao được, chỗ cầu Quang Minh tắc từ sáng đến tối có phải lần đầu em biết đâu. Thôi gọi đồ ăn ngoài đi.”


“Đồ ăn ngoài quanh đây ăn chán ngấy rồi! Đã thế còn nhiều dầu nhiều muối chẳng tốt cho sức khỏe chút nào!” Cô gái trẻ bĩu môi quay người lại thì vừa hay nhìn thấy Miêu Dĩnh đi trước bèn kéo dài giọng làm nũng:


“Chị Miêu ơi, chị cũng chẳng thèm mua giúp bọn em suất cơm trưa gì cả~”


Miêu Dĩnh hoàn toàn miễn nhiễm với chiêu này: “Chị biết các em về lúc nào đâu mà mua, em cũng có báo trước đâu.”


Nói rồi cô kéo Kiều Dĩ Miên lên trước:


“À đúng rồi, giới thiệu với mọi người đây là phóng viên Kiều Dĩ Miên của Báo Chiều Sở Thành còn một cậu phóng viên nữa đi phỏng vấn rồi, lát nữa các em sẽ gặp. Dĩ Miên này, đây là phóng viên quay phim Mạnh Trường Phong còn đây là phóng viên dẫn chương trình Dư Uyển.”


Miêu Dĩnh vừa dứt lời thì hai cô gái trẻ có mặt tại đó nhìn nhau và cùng sững sờ.


Kiều Dĩ Miên nhìn gương mặt trang điểm tinh xảo của Dư Uyển mà trong đầu bỗng hiện lên vài mảnh ký ức vụn vặt trong quá khứ, lặt vặt cũng khá nhiều và mỗi mảnh đều viết hai chữ: Đáng ghét.


Bởi vì Dư Uyển là bạn học đại học của cô, hơn nữa quan hệ của hai người có thể nói là giương cung bạt kiếm.



Nói là kẻ thù không đội trời chung cũng chẳng ngoa.


Nhưng dù sao thì bây giờ cũng không phải ở trường học, cô đang đối mặt với công việc và đối phương cũng chỉ là một đồng nghiệp bình thường chắc chẳng có mấy giao tập nên việc duy trì hòa bình ngoài mặt không khó.


Thế là Kiều Dĩ Miên chào hỏi người phóng viên quay phim lớn tuổi hơn trước: “Chào anh Mạnh ạ.”


Sau đó cô nhìn sang Dư Uyển, vừa định mở miệng thì đối phương bỗng bật cười.


“Ô kìa, tôi tưởng là ai chứ hóa ra là hoa khôi khoa Báo chí của chúng ta đây mà!”


Ánh mắt Miêu Dĩnh quét qua Dư Uyển rồi lại nhìn sang Kiều Dĩ Miên.


“Hai em quen nhau à?”


“Đâu chỉ là quen, cô ấy còn là người phụ nữ em sùng bái nhất suốt thời đại học đấy chứ!”


Dư Uyển tiếp lời rồi “khen ngợi” Kiều Dĩ Miên với giọng điệu kỳ quặc.


“Bạn học Kiều vừa xinh đẹp lại học giỏi, hoạt động trong hội sinh viên và câu lạc bộ cứ gọi là như cá gặp nước, ngay cả đàn ông theo đuổi cô ấy cũng xếp hàng dài quanh tòa nhà giảng đường! Thật khiến người ta ghen tị chết đi được ấy chứ~”


Kiều Dĩ Miên nghe ra giọng chua lòm của cô ta nhưng tạm thời không chấp nhặt mà chỉ cười với Miêu Dĩnh: “Bọn em là bạn học đại học ạ.”


Nói xong cô nhìn Dư Uyển và đáp trả với nụ cười như có như không:


“Hai năm không gặp mà bạn học Dư nói chuyện vẫn phóng đại như xưa nhỉ? Làm gì có nhiều đàn ông theo đuổi tôi thế, cùng lắm cũng chỉ bảy tám người thôi. Ồ đúng rồi, trong đó bao gồm cả người mà cô theo đuổi điên cuồng nhưng không thành đấy.”


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 8: Tình địch gặp nhau, đỏ mắt vì ghen
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...