Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 7: Sao em có thể máu lạnh như thế


Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát.


Dù chỉ vỏn vẹn hai ba giây nhưng lại giống như một nắm băng vụn bị ném vào đốm lửa leo lét.


Nhiệt độ hoàn toàn tan biến chỉ để lại một làn khói trắng chật vật chạy trốn.


Ánh mắt Kiều Dĩ Miên tối sầm lại nhưng chưa đợi cô lên tiếng thì lời thề thốt đảm bảo của Thời Diên lại vang lên bên tai.


“Sẽ không như thế đâu! Bố mẹ anh chỉ có mình anh là con trai nên chắc chắn sẽ ưu tiên cảm nhận của anh! Chỉ cần anh kiên quyết thì cuối cùng họ cũng sẽ đồng ý thôi! Chỉ là vấn đề thời gian sớm muộn mà thôi!”


Câu trả lời tránh nặng tìm nhẹ này không biết là do anh ta quá tự tin vào bản thân hay là quá hiểu bố mẹ mình nữa.


Nhưng Kiều Dĩ Miên đã không còn muốn tốn tâm tư vì gia đình họ nữa rồi.


“Tôi mệt rồi, đừng nói nữa.”


“Miên Miên...” Thời Diên còn muốn tranh thủ thêm gì đó nhưng Kiều Dĩ Miên đã hoàn toàn hết kiên nhẫn.


“Tôi không có thời gian diễn trò khổ tình với anh đâu và anh cũng chẳng xứng để tôi lãng phí thời gian. Tôi đã quyết định rồi nên đừng gọi lại nữa.”


Ngay trước khi cúp máy, cô dường như nghe thấy Thời Diên buột miệng thốt lên một câu: “Sao em có thể máu lạnh như thế...”


Kiều Dĩ Miên ném điện thoại lên giường, cảm xúc trong lòng cứ nhấp nhô mãi không thôi.


Cô máu lạnh sao?


Có lẽ vậy.


Thế nên mới mặc kệ một “người đàn ông tốt” trong miệng mọi người vất vả theo đuổi suốt hai năm trời rồi mới miễn cưỡng đồng ý ở bên nhau.


Căn phòng rất yên tĩnh và điện thoại cũng không reo lại nữa.


Kiều Dĩ Miên chậm rãi lê bước đến bên cửa sổ.



Không biết từ lúc nào những bông tuyết lại bắt đầu bay lả tả giữa không trung.


Từng ngọn đèn đường bật sáng phác họa nên cảnh đêm vàng vọt và cô độc.


Thời Diên chuyển đến trường cô vào năm thứ ba đại học.


Chuyển trường đại học thường rất khó nhưng luôn có những trường hợp ngoại lệ.


Cũng không biết nhà họ Thời đã vận dụng mối quan hệ thế nào mà chỉ nghe nói ngày anh ta đến trường nhập học thì một chiếc xe sang trọng đã đỗ thẳng dưới tòa nhà hành chính và đích thân hiệu trưởng đã tiếp đón cả gia đình họ.


Và vị thiếu gia nhà họ Thời thu hút mọi sự chú ý ấy vừa xuất hiện đã trở thành nhân vật làm mưa làm gió trong trường.


Không chỉ dễ dàng giành được danh hiệu nam thần của khoa Kinh tế Quản lý mà sau một lần chạm mặt trong hoạt động câu lạc bộ thì anh ta đột nhiên bắt đầu theo đuổi cô một cách vô cùng rầm rộ.


Nam thần khoa Kinh tế Quản lý yêu hoa khôi khoa Báo chí, thật xứng đôi vừa lứa biết bao.


Không dám nói cả trường đều biết nhưng ít nhất quá nửa đều biết đến tấm chân tình của anh ta dành cho cô:


Anh ta sẽ đợi cô dưới ký túc xá nữ mỗi sáng và thay đổi đủ món để mua bữa sáng cho cô dù cô chưa từng nhận lấy.


Anh ta sẽ tranh thủ lúc khoa Kinh tế không có tiết để chạy sang khoa Báo chí học ké và ngồi ngay sau lưng cô dù cô chẳng thèm liếc nhìn anh ta lấy một cái.


Anh ta sẽ tặng hoa và quà cho cô vào mỗi dịp lễ tết dù cô chưa từng nhận.


Anh ta thậm chí còn hòa đồng với bạn bè cùng phòng của cô, mua đồ ăn vặt trà sữa mời mọi người chỉ vì mong mọi người quan tâm cô nhiều hơn.


Anh ta thể hiện quá mức yêu cô và hạ mình xuống thấp đến cực điểm với thái độ vô cùng thành khẩn nên rất nhiều người cuối cùng đều cam tâm tình nguyện trở thành quân sư cho anh ta.


Thời gian đó Kiều Dĩ Miên đã dứt khoát nói với anh ta vài lần: “Tôi không thích anh và cũng không muốn yêu đương.”


Nhưng Thời Diên vẫn bày ra vẻ mặt chân thành: “Kiều Dĩ Miên, anh thực sự thích em. Anh sẽ đợi đến ngày em muốn yêu đương, nếu đến lúc đó em vẫn không thích anh thì anh sẽ không làm phiền em nữa.”


Lời cần nói cũng đã nói hết nhưng đối phương vẫn u mê không tỉnh.


Kiều Dĩ Miên cũng không làm được hành động tát tai đuổi người nên cuối cùng đành bó tay chịu trói mặc kệ anh ta muốn làm gì thì làm.



May mắn thay chỉ sau một năm ngắn ngủi là đến năm tư đại học.


Cô rời trường để đi thực tập ở tòa soạn báo.


Vốn tưởng rằng xa mặt cách lòng thì tình cảm Thời Diên dành cho cô sẽ dần phai nhạt.


Không ngờ anh ta lại đuổi theo đến tận tòa soạn và tiếp tục ân cần với cô đủ điều.


Không chỉ thường xuyên đến cổng tòa soạn đón cô mà còn giống như hồi đi học luôn mời cả phòng cô uống trà chiều.


Anh ta đẹp trai, tính tình tốt lại nói chuyện hài hước nên rất dễ gây thiện cảm với người khác.


Lâu dần anh ta thế mà lại trở thành bạn bè với các đồng nghiệp của cô.


Ngay cả vị chủ biên vốn nghiêm túc cổ hủ cũng hiếm khi mở miệng nói đỡ cho anh ta:


“Cậu Thời Diên này trông cũng được đấy, nghe nói cậu ấy theo đuổi cô hơn một năm rồi, nếu không quá phản cảm thì chi bằng thử tìm hiểu xem sao, coi như cho cậu ấy một cơ hội cũng là cho chính mình một cơ hội.”


Phản cảm sao?


Kiều Dĩ Miên tự hỏi lòng mình, chắc là không đến mức phản cảm lắm, ít nhất anh ta đẹp trai thật, tuy chưa đến mức rung động nhưng cũng không khiến cô vừa nhìn thấy đã thấy phiền.


Thời Diên có ngoại hình nổi bật với gương mặt ngôi sao không tì vết lại còn hòa nhã nên luôn cộng thêm chút điểm ấn tượng.


Hơn nữa tuy anh ta theo đuổi cô rầm rộ nhưng lại biết chừng mực và không chạm vào giới hạn của cô.


Anh ta thường xuyên đón cô tan làm nhưng không bao giờ khiến cô khó xử.


Khi đông người anh ta chỉ vẫy tay chào mọi người và cười ngây ngô với cô.


Chỉ khi có một mình cô thì anh ta mới ôm hoa chủ động tiến tới hỏi han ân cần; và sau khi nhận được vài câu lạnh lùng của cô thì lại lặng lẽ cất hoa đi rồi nhìn cô với ánh mắt mong chờ và vẫy tay tạm biệt.


Anh ta giống như một chú chó lớn luôn chờ đợi chủ nhân vẫy gọi, chỉ cần cô cho anh ta một nụ cười thì anh ta sẽ lập tức toe toét miệng chạy tới với cái đuôi vẫy tít thò lò như cánh quạt trực thăng.


Có lẽ bức tường kiên cố trong lòng cô đã bị anh ta mài mòn từng chút một như thế để rồi lộ ra một lỗ hổng nhỏ và chút ánh sáng len lỏi vào.



Hôm đó Thời Diên uống say nên mượn rượu làm càn đến dưới nhà cô gọi điện thoại.


Tuyết đêm đó rơi rất lớn phủ trắng xóa cả vai áo anh ta.


Cô nhìn qua cửa sổ thấy anh ta cứ thế ngồi xổm dưới ánh đèn đường vàng vọt trong đêm gió tuyết tơi bời trông chẳng khác nào một chú chó hoang bị bỏ rơi.


Anh ta lải nhải trong điện thoại với giọng nói nghẹn ngào như sắp khóc:


“Kiều Dĩ Miên, sao em khó theo đuổi thế...”


“Anh thực sự tệ đến vậy sao? Tại sao em lại không ưng anh...”


“Không phải là em căn bản không hề nhìn thấy anh...”


Tuyết rơi quá dày tạo nên một màn trắng xóa che khuất tầm nhìn.


Kiều Dĩ Miên không nhìn rõ bóng dáng anh ta nhưng giọng nói của anh ta lại truyền qua ống nghe và rơi vào tai cô rõ mồn một từng chữ.


“Em nhìn anh một chút có được không? Anh thực sự thích em, thích lắm thích lắm...”


“Anh biết mình phiền phức lắm, chắc em đã chán ghét anh chết đi được rồi đúng không?”


“Anh cũng từng nghĩ đến việc từ bỏ em vì thực sự quá mệt mỏi...”


“Nhưng cứ nghĩ đến việc nếu thực sự buông tay thì cả đời này anh e rằng chẳng còn muốn ai nữa, cuộc sống chẳng còn chút ý nghĩa nào, giống như bị người ta khoét mất trái tim vậy...”


Những lời này anh ta chưa bao giờ nói ra.


Nếu không phải mượn rượu thì e rằng anh ta cũng chẳng dám nói thẳng trước mặt cô.


Không biết có phải do gió tuyết quá lớn làm mờ mắt người ta hay không mà hôm đó cô lại hiếm khi động lòng trắc ẩn với anh ta.


Cô cầm ô xuống lầu đi đến trước mặt người đàn ông gần như bị tuyết phủ kín rồi cúi người nhẹ nhàng phủi lớp tuyết đọng trên đỉnh đầu anh ta.


“Thời Diên, chúng ta thử tìm hiểu nhau xem sao.”



Cô vẫn luôn nhớ kỹ đôi mắt bừng sáng trong bão tuyết ấy.


Sáng ngời và trong veo, đẹp tựa như viên đá quý thuần khiết không chút tì vết khiến dây đàn trong tim cô cũng khẽ rung lên.


Sau vài giây ngẩn ngơ thì anh ta gần như bật dậy khỏi mặt đất và lao tới ôm chầm lấy cô.


Cái ôm chặt đến mức chiếc ô trong tay cô cũng bị hất văng và giọng nói anh ta nghẹn ngào:


“Kiều Dĩ Miên, cảm ơn em! Sau này anh sẽ dùng cả tính mạng để yêu em...”


Cũng thật lạ kỳ, đêm đó tuyết rơi lả tả tạt vào mặt nhưng cô lại chẳng hề cảm thấy lạnh lẽo.


Không giống như đêm qua, cái lạnh dường như len lỏi vào tận xương tủy khiến lục phủ ngũ tạng cũng run rẩy theo.


Và người đàn ông từng nói yêu cô như mạng sống ấy lại ở một đêm tuyết lạnh giá khác mà ôm người phụ nữ khác vào lòng sưởi ấm rồi tự tay đeo nhẫn đính hôn cho người ta...


Ba năm.


Kể từ khi anh ta xuất hiện trong thế giới của cô thì đã trọn vẹn ba năm trôi qua.


Trái tim khép kín của cô bị anh ta gõ cửa ngày qua ngày không biết mệt mỏi.


Anh ta giống như ngọn lửa trại giữa ngày đông cứ thế cháy rực rỡ, thành kính và nhiệt tình.


Cuối cùng băng tuyết cũng tan chảy và cô mở lòng đón nhận anh ta.


Nhưng ngay khi cô chấp nhận anh ta và muốn cùng anh ta vượt qua khó khăn để đi đến cuối cùng thì chính tay anh ta lại đóng sầm cánh cửa ấy lại.


Tiếng cửa đóng rầm vang lên đinh tai nhức óc.


Bụi trần lắng xuống và vạn vật trở về sự tĩnh lặng.


Nhưng lại có một góc nhỏ chẳng thể nào khôi phục được sự bình yên như xưa.


Chỉ còn lại tàn tro.


Nếu đã không cho được tương lai thì hà cớ gì ngay từ đầu lại khuấy đảo thế giới của cô làm chi.


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 7: Sao em có thể máu lạnh như thế
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...