Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 9: Người đàn ông cô ta thích lại theo đuổi cô à?
Chỉ hai câu nói bâng quơ đã khiến chiếc mặt nạ kiêu ngạo của Dư Uyển xuất hiện vết rạn, cô ta hừ lạnh một tiếng:
“Vẫn mồm mép tép nhảy như ngày nào.”
Miêu Dĩnh đứng bên cạnh hóng hớt đã hiểu ra câu chuyện nên không nhịn được che miệng cười khẽ.
Hóa ra là tình địch à...
“Nếu mọi người đã quen biết nhau rồi thì tôi không cần giới thiệu nữa nhé. Mau đi ăn cơm đi, muộn lắm rồi đấy.”
Miêu Dĩnh lên tiếng giảng hòa để kết thúc chủ đề này.
Nhưng Dư Uyển vẫn không cam lòng, cô ta khoanh tay bước lên đánh giá Kiều Dĩ Miên từ đầu đến chân rồi lườm nguýt đầy vẻ chê bai.
“Có điều... dù cô có giỏi giang đến đâu thì cuối cùng chẳng phải vẫn chôn chân ở cái tòa soạn nhỏ bé rách nát Báo Chiều Sở Thành đó sao? Thật phí công mấy năm trời tranh giành học bổng với tôi.”
Kiều Dĩ Miên chẳng hề để tâm mà cười hùa theo: “Đúng vậy, tiếc thật đấy, ai bảo tôi không có người thân quyền cao chức trọng chứ.”
Dư Uyển trợn tròn mắt cao giọng: “Cô nói linh tinh cái gì đấy! Tôi thi vào đây bằng thực lực của mình! Cô đừng có mà ngậm máu phun người!”
Kiều Dĩ Miên nhún vai dửng dưng: “Ồ, vậy cô giỏi thật đấy, bái phục.”
Nói xong cô cười đầy ẩn ý rồi đi thẳng về chỗ ngồi.
“Cô!” Dư Uyển tức đến mức cắn chặt môi đỏ, đôi mắt được trang điểm kỹ lưỡng vương nét giận dữ chẳng khác nào con mèo bị giẫm phải đuôi.
Mạnh Trường Phong sợ hai người lại cãi nhau nên vội vàng cắt ngang và gọi Dư Uyển đi ăn cơm.
“Đừng ôn chuyện cũ nữa, mau đi ăn cơm thôi! Tôi đói chết mất rồi!”
Dư Uyển hậm hực hừ một tiếng rồi đùng đùng bỏ ra khỏi văn phòng.
Xung quanh lập tức yên tĩnh trở lại khiến Kiều Dĩ Miên thở phào nhẹ nhõm.
Suốt thời đại học cô và Dư Uyển luôn không hợp nhau.
Ban đầu là tranh thứ hạng thi cử, tranh học bổng, sau đó là tranh chức chủ nhiệm câu lạc bộ, tranh cán bộ hội sinh viên sau đó sau nữa phát triển thành tranh đàn ông...
Tất nhiên đàn ông là do Dư Uyển cứ khăng khăng đòi tranh với cô chứ cô thì hận không thể dâng tặng hai tay cho rảnh nợ.
Năm thứ tư đại học, đài truyền hình Lâm Xuyên đến trường tuyển thực tập sinh, cô và Dư Uyển cùng đăng ký.
Nhưng lúc đó chỉ còn lại đúng một suất.
Hai người cùng các bạn khác tham gia thi viết và phỏng vấn, cô đều đứng nhất cả hai vòng.
Tất cả mọi người đều nghĩ suất thực tập này chắc chắn thuộc về cô rồi, nào ngờ kết quả người được chọn lại là Dư Uyển.
Lý do đài truyền hình đưa ra rất đơn giản: Dư Uyển từng làm livestream và tài khoản có hơn năm trăm người theo dõi.
Lúc ấy Kiều Dĩ Miên tin là thật, dù không cam tâm nhưng cũng chẳng oán trách gì.
Mãi về sau nghe Thời Diên kể cô mới biết dượng của Dư Uyển là Phó đài trưởng đài truyền hình và chính ông ta đã chỉ định Dư Uyển vào thực tập.
Lúc này cô mới vỡ lẽ.
Hết kỳ thực tập, Dư Uyển thuận lợi ở lại đài truyền hình Lâm Xuyên.
Còn cô đành lùi một bước về làm ở Báo Chiều Sở Thành.
Thoáng cái đã hai năm không gặp nhưng Kiều Dĩ Miên không ngờ Dư Uyển cũng làm ở Trung tâm tin tức.
Xem ra một tháng tới đây khó tránh khỏi việc phải tiếp tục so chiêu với con khổng tước kiêu ngạo này rồi.
Miêu Dĩnh ngồi trên ghế xoay dịch lại gần Kiều Dĩ Miên tò mò hỏi chuyện.
“Hai em đúng là tình địch thật à? Người đàn ông cô ta thích lại theo đuổi em sao? Đừng trách chị nhiều chuyện nhé, chị chỉ là lần đầu thấy 'người đẹp Dư' bị chặn họng đến mức không nói nên lời thôi, hiếm thấy thật đấy! Buồn cười quá đi mất!”
Kiều Dĩ Miên cười bất lực không phủ nhận cũng chẳng khẳng định.
Chẳng phải tình địch thì là gì, người đàn ông mà Dư Uyển theo đuổi điên cuồng chính là Thời Diên.
Miêu Dĩnh nghiêng đầu ngắm nhìn sườn mặt tinh tế của Kiều Dĩ Miên rồi cảm thán:
“Xem ra mắt nhìn người của anh chàng kia cũng tốt đấy chứ, chị mà là đàn ông thì chị cũng biết nên theo đuổi ai. Nhưng chị nhắc em này, hạn chế chọc vào Dư Uyển thôi, dượng cô ta là Phó đài trưởng nên bình thường cô ta đi ngang trong đài đấy, mọi người ít nhiều đều nhường nhịn cô ta.”
“Vâng em biết rồi ạ.” Kiều Dĩ Miên biết Miêu Dĩnh có ý tốt nên cười gật đầu.
Cả buổi chiều Kiều Dĩ Miên chăm chú biên tập bản thảo và lờ đi tiếng hừ lạnh cố ý của Dư Uyển mỗi khi đi ngang qua cô.
Thời đi học hai người tuy như nước với lửa, không ai nhường ai, chuyện gì cũng phải tranh giành nhưng Dư Uyển chỉ là con khổng tước kiêu ngạo được cái mồm mép, cách đối phó đơn giản và trực tiếp nhất chính là dùng thực lực nghiền ép và phớt lờ cô ta.
Kiều Dĩ Miên rất am hiểu đạo lý này nên hoàn toàn không coi cô ta ra gì.
Sắp đến giờ tan làm thì xấp bản thảo trong tay cũng được xử lý xong.
Cô đang trao đổi kỹ năng quay phim với Mạnh Trường Phong thì bỗng nghe có người hô to ngoài cửa:
“Chấp chính quan sắp đến thị sát thăm hỏi Trung tâm tin tức rồi! Mọi người mau chuẩn bị đi!”
Lúc này Kiều Dĩ Miên mới nhớ ra “nhân vật lớn” mà Miêu Dĩnh nhắc đến lúc trưa, hóa ra lại là Chấp chính quan khu vực Bắc Giang?
Vị nhân vật lớn này trước đây cô cũng từng nghe danh.
Xuất thân từ gia đình quyền quý ở thủ đô nhưng thời niên thiếu lại bị đẩy vào quân khu biên giới khổ cực nhất, nhiều năm lập được chiến công hiển hách và dựa vào bản lĩnh của mình để đạt được huân chương hạng nhất cá nhân.
Thực lực có thừa, vinh quang đầy mình cộng thêm gia thế hùng hậu, con đường phía trước vốn dĩ phải thuận buồm xuôi gió nhưng không ngờ anh lại đột ngột nhảy dù xuống khu vực Bắc Giang có nền kinh tế lạc hậu nhất cả nước để làm Chấp chính quan.
Nguyên nhân sâu xa trong đó thì một phóng viên nhỏ bé như cô hoàn toàn không thể đoán được.
Và những gì cô biết cũng chỉ là những thông tin bề nổi mà ai cũng biết.
Về thân thế bối cảnh hay thậm chí dung mạo của người này thì người thường hoàn toàn mù tịt.
Không ngoài dự đoán, các đồng nghiệp cũng ngạc nhiên y như cô.
Mọi người bắt đầu xì xào bàn tán: “Chấp chính quan mới nhậm chức mà đã đến chỗ chúng ta thị sát thăm hỏi, chứng tỏ rất coi trọng đài truyền hình đấy!”
“Chứ còn gì nữa, đài truyền hình là cửa ngõ tuyên truyền tin tức hàng đầu mà, không coi trọng sao được?”
“Thôi đừng dát vàng lên mặt mình nữa! Cửa ngõ hàng đầu cái nỗi gì, chỗ chúng ta là cái ngành công nghiệp hết thời, suốt ngày dựa vào tiền quảng cáo để sống lay lắt qua ngày, nếu nói coi trọng thì phải là chúng ta coi trọng mấy ông bố quảng cáo mới đúng.”
“Ngành công nghiệp hết thời ư? Tôi thấy sắp tắt nắng luôn rồi ấy chứ...”
Tống Nam Tinh nghe các tiền bối lầm bầm thì không nhịn được an ủi: “Đừng tiêu cực thế chứ, dù sao chúng ta cũng là người làm tin tức có lý tưởng và niềm tin mà!”
“Lý tưởng á? Đừng đùa nữa, dựa vào lý tưởng thì cạp đất mà ăn à.” Một phóng viên lớn tuổi vỗ vai Tống Nam Tinh.
“Người trẻ à, cậu mới vào nghề nên khó tránh khỏi còn bầu nhiệt huyết. Các anh cũng từng trải qua thời kỳ như cậu đấy, lúc đó liều mạng tranh giành tin đầu, tin độc quyền, viết bài mấy nghìn chữ đầy nhiệt huyết, kết quả lãnh đạo xem xong chỉ phán một câu: liên quan đến vấn đề nhạy cảm, tạm thời không đăng... Đảm bảo dạy cậu nhìn nhận lại nghề nghiệp và lý tưởng ngay.”
Tống Nam Tinh gãi đầu vẻ mặt đầy khó hiểu.
Kiều Dĩ Miên đứng xa nghe láng máng được vài câu nên chỉ lắc đầu bất lực.
Họ nói tuy có chút tiêu cực nhưng quả thực đó là thực trạng ở nhiều nơi.
Giữa tiếng bàn tán xôn xao ấy thì ngoài cửa vang lên tiếng bước chân trầm ổn mạnh mẽ.
Mọi người lập tức ngừng than vãn và đồng loạt hướng mắt ra cửa.
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 9: Người đàn ông cô ta thích lại theo đuổi cô à?
10.0/10 từ 41 lượt.
