Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 148: Khéo dụ người thật đấy (2/2)


Không còn những ánh mắt nóng bỏng soi mói, đại lãnh đạo rõ ràng thoải mái hơn nhiều.


 


Anh hai tay nâng mặt cô gái nhỏ lên như nặn đất sét mà vò vò.


 


“Mấy ngày không gặp, cảm giác gầy đi nhiều, có ăn cơm đúng giờ không đấy?”


 


“Đương nhiên là có ạ, vật tư cứu trợ đến ngay ngày đầu tiên, không bị đói đâu.”


 


Vì bị véo má nên giọng trả lời của Kiều Dĩ Miên nghe hơi lạ.


 


Lê Diệu nhìn cô cười, không kìm được cúi xuống hôn chụt một cái thật mạnh lên đôi môi bị bóp chu da.


 


“... Đáng yêu chết đi được.”


 


Kiều Dĩ Miên: “...”


 


Mấy ngày không gặp, cảm xúc dâng trào của đại lãnh đạo sắp tràn ra ngoài rồi.


 


Phải kịp thời ngăn lại.


 


“Em đói rồi, muốn đi ăn cơm.”


 


Lúc này Lê Diệu mới buông tay, xoa đầu cô: “Sắp xếp xong rồi, lên xe đi.”



 


Hai người đến một quán ăn tư nhân trong ngõ sâu.


 


Rất ít người, nhân viên phục vụ dẫn họ vào một phòng bao nhìn ra vườn, sau đó rời đi.


 


Cửa sổ mở toang, đập vào mắt là màu xanh mướt của cây chuối và cầu nhỏ nước chảy trong sân.


 


Kiều Dĩ Miên vừa định ra cửa sổ ngắm cảnh thì bị đại lãnh đạo kéo vào lòng, cúi đầu hôn tới tấp.


 


Đến khi hôn cô đến mức lồng ngực thiếu dưỡng khí, thở hổn hển, anh mới luyến tiếc buông người ra, giọng khàn khàn.


 


“Nhớ em quá.”


 


Lê Diệu đưa tay v**t v* đôi môi mềm mại ướt át, không kìm được cúi xuống mổ nhẹ thêm cái nữa, ánh mắt thâm trầm.


 


“Biết em đổi lịch trình đi thôn Hạ Duyên, tim anh cứ treo ngược lên. Liên lạc bị gián đoạn lại không tìm được người, em biết anh lo lắng thế nào không?”


 


Kiều Dĩ Miên ngẩng đầu nhìn anh, không nhịn được mềm giọng xin lỗi: “Xin lỗi anh, làm anh lo lắng rồi.”


 


“Xin lỗi làm gì? Em có làm gì sai đâu.” Lê Diệu rũ mắt cười lại hôn cô một cái: “Anh không muốn nghe xin lỗi.”


 


“Thế anh muốn nghe gì?” Kiều Dĩ Miên vòng tay qua cổ anh, cơ thể yểu điệu dán chặt vào anh hơn khiến hơi thở người đàn ông trầm xuống, cánh tay ôm eo thon theo bản năng siết chặt thêm.


 


Đôi mắt tràn đầy nỗi nhớ nhung và d*c v*ng nhìn cô, giọng nói quyến rũ mê hoặc lại pha lẫn chút trêu chọc.



“Nói là em cũng nhớ anh rồi, nhớ đến mức trà không nghĩ cơm không màng, đêm không ngủ được, người gầy rạc đi.”


 


“Thế thì hơi quá rồi.” Kiều Dĩ Miên bị anh chọc cười lại chủ động rướn lên hôn vào yết hầu lồi ra kia khiến nó chuyển động một cái.


 


“Nhưng mà, em cũng nhớ anh. Cái này là thật đấy.”


 


“Khéo dụ người thật đấy.” Anh nhẹ nhàng bóp cằm cô, làm bộ muốn hôn nhưng giữa chừng lại dừng lại.


 


Dường như nhớ ra điều gì, đại lãnh đạo giọng điệu quái gở hỏi lại: “Sao em gặp ai cũng gọi là 'anh' thế?”


 


“Hả?”


 


Kiều Dĩ Miên không hiểu câu hỏi nhảy cóc này của anh, nghĩ ngợi một lát mới lờ mờ hiểu ra, anh đang ám chỉ Đàm Thạc.


 


Quả nhiên, đại lãnh đạo giọng điệu oán trách, kể lể như đếm gia bảo:


 


“Chu Hằng là 'anh Chu', Từ Dật Châu là 'anh Dật Châu', Đàm Thạc là 'anh Thạc'...” Lê Diệu khẽ thở dài: “Em nhiều anh trai thật đấy...”


 


Câu này chua loét, chẳng khác gì quả mơ ngâm giấm lâu năm.


 


Kiều Dĩ Miên không nhịn được bật cười lại đổi lấy ánh mắt lạnh lùng từ trên cao nhìn xuống của đại lãnh đạo.


 


“Buồn cười lắm à?”


 



 


Cô ghé sát tai Lê Diệu, cố ý dùng giọng mềm nhũn trêu anh: “Thế sau này em cũng đổi cách xưng hô với anh nhé? Gọi là...”


 


Lê Diệu nhướng mày, lẳng lặng chờ đợi tiếng “anh ơi” ngọt ngào giòn tan kia, nào ngờ cô gái nhỏ cố tình chọc tức anh, nửa câu sau bẻ lái khét lẹt.


 


“Gọi là 'chú Lê'.”


 


Lê Diệu: “...”


 


Thấy khuôn mặt bình tĩnh của người đàn ông sắp vỡ vụn thành từng mảnh, Kiều Dĩ Miên không sợ chết giả vờ ngây thơ hỏi lại: “Không đúng sao ạ? Anh hơn em nhiều tuổi thế cơ mà, chẳng phải gọi là 'chú'? Em lễ phép lắm đấy nhé.”


 


Lồng ngực Lê Diệu phập phồng, hít sâu một hơi, chậm rãi lặp lại: “Chú à, được, tùy em thích...”


 


Thấy ánh mắt đối phương không thiện cảm, Kiều Dĩ Miên định thấy tốt thì thu.


 


Nào ngờ eo bỗng bị siết chặt, hai chân lập tức rời khỏi mặt đất.


 


Người đàn ông hai tay bóp chặt eo cô, nhấc bổng cô lên, sau đó xoay người, ép cô vào cửa phòng.


 


Kiều Dĩ Miên kêu lên kinh hãi, luống cuống bám vào vai đối phương, cúi đầu nhìn vào đôi mắt sâu thẳm kia.


 


Cô biết đại lãnh đạo giận rồi, vội vàng cười hề hề lấy lòng:


 


“Đùa thôi mà, đừng giận đừng giận...”



Lê Diệu biết cô nhóc này cố tình chọc tức mình, lần này không định dễ dàng tha cho cô, nghe vậy cũng không thả người, thậm chí còn cố ý nới lỏng tay.


 


Cơ thể Kiều Dĩ Miên đột ngột rơi xuống, sợ hãi hét lên một tiếng, eo thon lại bị anh kẹp chặt, cơ thể lại được nhấc lên cao.


 


Lê Diệu nhướng mày, ung dung hỏi: “Nên gọi anh là gì? Nghĩ lại xem.”


 


Mắt cô gái nhỏ trừng to tròn xoe, mím môi không nói.


 


“Cũng cứng đầu phết.” Lê Diệu không dọa cô nữa mà đổi chiến thuật khác: Bàn tay to cù nhẹ vào sườn eo cô.


 


Kiều Dĩ Miên lập tức phá công, bật cười: “Dừng dừng dừng! Không được chơi xấu!”


 


Thấy kỹ năng này hữu dụng, đại lãnh đạo sao có thể dừng lại, tiếp tục cù lét cô: “Nói mau, gọi anh là gì.”


 


Kiều Dĩ Miên cười đến mức vặn vẹo người, khổ nỗi lại không xuống được, nước mắt sắp cười ra rồi, đành nhận sai xin tha:


 


“'Anh ơi anh ơi', gọi anh là 'anh' được chưa! Anh Lê Diệu, em sai rồi ha ha ha...”


 


Tuy gọi không chính thức lắm nhưng xưng hô này vẫn khiến người ta vui vẻ trong lòng.


 


Lê Diệu cong môi, lồng ngực như được lấp đầy bởi sự dịu dàng ngọt ngào, chỉ muốn tìm nơi trút bỏ.


 


Anh buông lỏng tay, hạ người cô xuống độ cao thích hợp, đưa tay giữ gáy cô gái nhỏ, ngẩng đầu hôn lên.


 


Lần này hôn càng gấp, càng sâu...


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 148: Khéo dụ người thật đấy (2/2)
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...