Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 149: Đừng cọ lung tung
Quán ăn tư nhân không đông người nhưng chất lượng món ăn khá ổn.
Kiều Dĩ Miên trước đó “tiêu hao” quá nhiều năng lượng nên ăn nhiều hơn bình thường nửa bát cơm.
Ăn uống no say, Lê Diệu đưa cô về Thịnh Thành Gia Viên.
Trên đường đi, tâm trạng Lê Diệu có chút phức tạp.
Một mặt vui mừng vì gặp lại cô bạn gái nhỏ sau bao ngày xa cách, mặt khác lại buồn bã vì cuộc gặp gỡ ngắn ngủi sắp phải chia xa.
Tuy nhiên anh vốn giỏi che giấu cảm xúc nên biểu hiện không rõ ràng lắm.
Chỉ thích dùng hành động để thể hiện.
Xe dừng hẳn, anh tháo dây an toàn, nhoài người qua, ấn cô gái nhỏ xuống ghế hôn một trận.
Giữa hè, trong xe bật điều hòa mát lạnh nhưng nhiệt độ lại tăng dần theo nhịp thở của hai người.
Môi mềm quấn quýt, ám muội lan tỏa, lưu luyến không rời.
Kiều Dĩ Miên vô tình mở mắt, ánh mắt lướt qua một bóng người ngoài cửa sổ xe, sợ hãi rúc ngay vào lòng Lê Diệu.
“Cô em đang ở bên ngoài!” Cô thì thầm.
Lê Diệu cúi đầu nhìn cái đầu xù đang rúc vào ngực mình, buồn cười.
“Sợ cô biết quan hệ của chúng ta thế à? Cô bé, em chưa đủ tuổi vị thành niên sao?”
Cứ như học sinh yêu sớm sợ bị phụ huynh phát hiện vậy.
Kiều Dĩ Miên dụi đầu vào ngực anh, lầm bầm phản bác: “Bớt được việc nào hay việc nấy mà, lỡ... em nói là lỡ như, cô em thấy hai đứa mình không hợp thì sao?”
Lồng ngực Lê Diệu phập phồng, giọng trầm thấp hỏi: “Không hợp chỗ nào?”
Kiều Dĩ Miên lí nhí trả lời: “Thân phận, địa vị, gia cảnh, tuổi tác...”
“Ồ, hóa ra tuổi tác xếp cuối cùng à.” Lê Diệu thở phào nhẹ nhõm còn có tâm trạng tự giễu: “Anh cứ tưởng phải xếp đầu tiên chứ.”
Kiều Dĩ Miên ngẩng đầu, hé một mắt nhìn anh, hỏi ngược lại: “Cô em đi chưa?”
“Chưa.” Lê Diệu đưa tay v**t v* mái tóc xù của cô, chậm rãi nói: “Đợi thêm chút nữa.”
Kiều Dĩ Miên rụt đầu lại, chóp mũi cọ nhẹ vào cơ ngực rộng lớn của người đàn ông, bỗng nhớ lại cảm giác dưới lòng bàn tay hôm đó, má nóng bừng lên.
Không kìm được lại cọ cọ thêm cái nữa.
Mãi đến khi trên đầu vang lên tiếng thở dài bất lực: “Đừng cọ lung tung.”
Kiều Dĩ Miên lúc này mới yên phận hơn chút.
Trong xe rất yên tĩnh, dường như có thể nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ của người đàn ông khiến người ta cảm thấy an tâm, vững chãi vô cớ.
Lại qua một lúc lâu, Lê Diệu mới luyến tiếc buông tay.
“Về nhà đi.”
Kiều Dĩ Miên nhìn qua vai anh ra ngoài cửa sổ: “Lần này đi thật rồi ạ?”
Lê Diệu cười khẽ: “Đi từ mười phút trước rồi.”
Kiều Dĩ Miên: “... Lão hồ ly!”
Lê Diệu thu lại nụ cười, nhướng mày: “Em gọi anh là gì?”
Chết dở! Lỡ lời nói ra suy nghĩ trong lòng rồi!
Kiều Dĩ Miên vội bịt miệng, nhích dần ra xa khỏi vùng nguy hiểm, đầu óc xoay chuyển nhanh chóng: “Em bảo là... thích anh.”
Lê Diệu liếc xéo cô, hoàn toàn không tin: “Thôi được rồi, xuống xe đi.”
“Vô tình thế?” Kiều Dĩ Miên lườm anh, lề mề mở cửa xe: “Dám đuổi em xuống xe.”
Lê Diệu bị cô chọc cười: “Không muốn đi thì tốt quá, theo anh về nhà.”
Nói xong định nổ máy xe, Kiều Dĩ Miên vội vàng nhảy xuống xe.
Vòng qua đầu xe, thấy đại lãnh đạo hạ kính xe xuống, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh sao vụn vỡ, ngoắc ngoắc ngón tay với cô.
“Làm gì thế?” Kiều Dĩ Miên sán lại gần: “Muốn chúc ngủ ngon ạ?”
Người đàn ông vươn cánh tay dài, trực tiếp vòng qua cổ cô, kéo người sát lại gần.
Hai người cách nhau qua cửa sổ xe, môi kề môi gần trong gang tấc, anh lại không hôn, giọng trầm thấp chậm rãi hỏi:
“Bao giờ mới chịu theo anh về nhà đây?”
Kiều Dĩ Miên mím chặt môi, mặt đỏ bừng, một lúc lâu sau mới ấp úng trả lời: “... Dù sao cũng không phải hôm nay.”
Nhìn nhau giây lát, người đàn ông khẽ thở dài, hôn nhẹ lên đôi mắt sáng ngời của cô: “Được rồi, ngủ ngon.”
Kiều Dĩ Miên lập tức đứng thẳng người, ngượng ngùng nói “ngủ ngon” rồi quay đầu chạy biến vào hành lang.
Ánh mắt Lê Diệu dõi theo bóng lưng cô sau đó từ từ di chuyển lên trên, đến khi thấy đèn phòng cô sáng lên, bóng dáng xinh xắn in trên cửa sổ, anh mới nổ máy xe rời đi.
Kiều Dĩ Miên nhìn theo bóng xe đại lãnh đạo đi xa, đặt ba lô xuống, quay lại phòng khách, ngồi xuống cạnh Hứa Vãn Phương, khoác tay bà hỏi:
Hứa Vãn Phương vặn nhỏ tiếng tivi: “Chuyện gì mà trịnh trọng thế?”
Kiều Dĩ Miên suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Cô biết gì về mẹ con không ạ?”
Hứa Vãn Phương sững người, trầm ngâm giây lát hỏi lại: “Con muốn hỏi gì?”
“Bố con bảo mẹ mất do tai nạn đuối nước trong một lần đi phỏng vấn nhưng lại không nói rõ chi tiết, cô có biết không ạ?”
Hứa Vãn Phương lắc đầu: “Anh ấy cũng nói với cô như thế.”
“Lần này con đi thôn Hạ Duyên gặp một người cô, cô ấy quen mẹ con...”
Kiều Dĩ Miên kể lại toàn bộ những gì người phụ nữ kia nói cho Hứa Vãn Phương nghe:
“Cô ấy bảo mẹ biết bơi, không thể nào đuối nước được. Hơn nữa mẹ cũng là phóng viên, trên mạng lại không tìm thấy thông tin gì về mẹ, chẳng phải rất kỳ lạ sao ạ?”
Kiều Dĩ Miên nhìn Hứa Vãn Phương, những nghi hoặc trong lòng như được xé toạc một lỗ hổng, bao nhiêu thắc mắc dồn nén bấy lâu ùa ra.
“Ngay cả người mới như con, tìm tên trên mạng cũng ra hết những bài báo con viết trong hai năm qua, video cũng xem được, tại sao tin tức về mẹ lại ít ỏi như vậy chứ?”
Hứa Vãn Phương khẽ mím môi, do dự nói:
“Có thể là... hồi đó mạng internet chưa phát triển nên không lưu lại được chăng.”
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 149: Đừng cọ lung tung
10.0/10 từ 41 lượt.
