Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 147: Khéo dụ người thật đấy (1/2)


Ánh mắt Kiều Dĩ Miên tràn đầy vẻ ngạc nhiên vui mừng nhưng ngại trên xe đông người, cô chỉ đành che ống nghe, nói nhỏ:


 


“Được ạ được ạ, anh đợi chút.”


 


“Anh xuống xe đợi được không?” Đại lãnh đạo hỏi tiếp ngay.


 


Kiều Dĩ Miên bị hỏi đến ngơ ngác, nhoài người nhìn chiếc xe Hồng Kỳ im lìm đằng xa, theo bản năng trả lời: “Được ạ.”


 


Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười ngắn ngủi, sau đó cửa sau xe mở ra, người đàn ông mặc vest chỉnh tề ôm bó hoa tươi thong thả bước xuống xe.


 


Kiều Dĩ Miên: “...”


 


Lúc này cô mới hiểu tại sao đối phương lại hỏi câu đó.


 


Nhưng lời đã nói ra rồi cũng không thể bắt người ta chui lại vào xe được.


 


Kiều Dĩ Miên đành kiên trì nói với tài xế: “Bác tài ơi, bác dừng xe một chút được không ạ? Cháu muốn xuống xe ở đây.”


 


Tài xế đồng ý, sau khi qua trạm thu phí thì tấp vào lề đường dừng lại.


 



Kiều Dĩ Miên chào tạm biệt Đàm Thạc và mọi người, đeo ba lô nhảy xuống xe.


 


Cô đi rồi, một phóng viên trẻ của đơn vị khác vươn cổ nhìn theo một lúc mới quay sang hỏi Đàm Thạc:


 


“Anh Thạc, phóng viên Kiều có bạn trai chưa ạ? Mấy hôm nay mọi người bận quá, em cũng ngại không dám hỏi.”


 


Đàm Thạc cười hỏi ngược lại: “Sao để ý rồi à?”


 


Phóng viên trẻ gãi đầu ngượng ngùng, cười hì hì.


 


“Em ấn tượng với cô ấy lắm ạ.”


 


Đàm Thạc ung dung dựa vào lưng ghế, cười nói: “Đừng mơ nữa, hoa đã có chủ rồi.”


 


Nói xong nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn người đàn ông khí chất bất phàm, cao quý đứng cách đó không xa.


 


Cười khẽ bổ sung thêm một câu: “Chủ nhân còn là cấp bậc kim cương đấy.”


 


Dường như nhận ra ánh mắt của anh, cậu thanh niên quay đầu nhìn về phía kính chắn gió trước, hơi ngạc nhiên, sau đó là một trận thất vọng.


 


Hóa ra bạn trai người ta đến đón rồi.



 


Nhưng mà...


 


Cậu ta nheo mắt lại: Người đàn ông kia sao trông quen thế nhỉ?


 


Kiều Dĩ Miên nhảy xuống xe, cố tình đi chậm lại, định đợi xe Coaster đi rồi mới đến tìm Lê Diệu.


 


Trên xe còn bao nhiêu người để họ nhìn thấy Chấp chính quan đại nhân đến đón cô thì lộ hết chuyện hai người à?


 


Tuy trước đó cô bảo thuận theo tự nhiên nhưng cũng không cần thiết phải cố ý cho người ta nhìn thấy.


 


Nào ngờ tài xế dừng xe xong cũng xuống xe theo, đi vệ sinh bên đường.


 


Xe Coaster đỗ ngay sau xe Hồng Kỳ, cách nhau không xa lắm.


 


Mà đại lãnh đạo cũng chẳng cho cô cơ hội trốn, một tay cầm hoa tươi, mặc vest thẳng thớm đứng tại chỗ, cố ý dang rộng vòng tay, mỉm cười nhìn cô.


 


Kiều Dĩ Miên: “...”


 


Tiến thoái lưỡng nan.


 



Cô thậm chí có thể cảm nhận được từng ánh mắt nóng bỏng từ trong xe chiếu vào lưng mình như muốn nung chảy mấy cái lỗ trên lưng áo.


 


Ngẩng đầu nhìn người đàn ông mấy ngày không gặp, nỗi nhớ nhung lại như dòng lũ vỡ đê, cuốn trôi mọi rào cản trong lòng, không thể kìm nén.


 


Lý trí và tình cảm đấu tranh trong chốc lát, cuối cùng, Kiều Dĩ Miên hít sâu một hơi.


 


Kệ đi!


 


Mặc kệ!


 


Lộ thì lộ!


 


Cô dang rộng vòng tay, cười rạng rỡ chạy về phía người đàn ông.


 


Lê Diệu ban đầu chỉ định trêu cô chút thôi, không ngờ cô gái nhỏ chạy về phía mình thật, nhất thời có chút ngạc nhiên.


 


Mãi đến khi cơ thể mềm mại ấm áp lao vào lòng, anh mới ngỡ ngàng chớp mắt, siết chặt vòng tay, nụ cười càng thêm sâu.


 


Hơi cúi người, trực tiếp ôm eo cô, bế bổng cô lên cao.


 


“Để anh xem nào, đây còn là cô bạn gái cứ thấy người lạ là buông tay anh ra, giữ khoảng cách với anh không? Sao, giờ không sợ bị người ta nhìn thấy nữa à?”



 


Kiều Dĩ Miên chống tay lên vai anh, cúi đầu nhìn anh, hai má đỏ bừng: “Anh đã đến đón em rồi, em mà trốn nữa thì có làm anh đau lòng không?”


 


Lê Diệu giả vờ trầm tư: “Ừm, có một chút xíu.”


 


“Chỉ một chút xíu thôi á?” Kiều Dĩ Miên giả vờ thất vọng: “Biết thế em quay lại xe cho rồi.”


 


“Muộn rồi!” Lê Diệu bỗng cười, bế cô xoay hai vòng tại chỗ, dọa cô gái nhỏ kêu lên oai oái.


 


“Lê Diệu! Mau thả em xuống!”


 


Người đàn ông lúc này mới cười thả cô xuống, nhét bó hoa păng-xê trong tay vào lòng cô.


 


Bó hoa màu đỏ tượng trưng cho sự nhớ nhung và tưởng niệm, thay lời muốn nói bày tỏ tình yêu nồng cháy.


 


Kiều Dĩ Miên cúi đầu nhìn, mày mắt cong cong vui vẻ: “Sao lại nghĩ ra đến đây đón em thế?”


 


Từ trung tâm thành phố đến trạm thu phí đường cao tốc ít nhất cũng phải mất 30 phút lái xe, đối với đại lãnh đạo công vụ bận rộn quý thời gian như vàng bạc thì thời gian đi lại này quả là xa xỉ.


 


Lê Diệu rũ mắt nhìn cô, trong mắt chứa chan niềm tự hào vinh dự.


 


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 147: Khéo dụ người thật đấy (1/2)
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...