Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 123: Nhiệt tình thế cơ à...


Tiếng gọi “Lê Diệu” ngọt ngào lanh lảnh khiến tim đại lãnh đạo mềm nhũn.


 


Như ngâm trong mật ong, ngọt say lòng người.


 


Anh từ nhỏ đã chịu sự giáo dục nghiêm khắc của gia đình, giờ giấc sinh hoạt và thói quen ăn uống cực kỳ khắt khe.


 


Mỗi ngày mấy giờ dậy, mấy giờ ngủ, thời gian học tập, tần suất vận động... lịch trình kín mít, thậm chí chính xác đến từng phút.


 


Ngay cả mỗi bữa ăn gì, ăn bao nhiêu đều có tỷ lệ khoa học nghiêm ngặt, không do anh quyết định.


 


Nên từ nhỏ anh đã ít tiếp xúc với đồ ngọt, lớn lên cũng chẳng hứng thú gì với đồ ngọt.


 


Nhưng không biết tại sao từ khi quen cô, anh cảm thấy cuộc sống của mình bắt đầu thay đổi, dường như đâu đâu cũng ngập tràn vị ngọt.


 


Anh vốn là người biết kiềm chế, không ham ăn uống, gần như không có h*m m**n gì với mọi thứ.


 


Kể cả quyền lực, địa vị, đối với anh cũng chỉ là ở vị trí nào làm việc nấy thôi, anh chỉ cần làm tốt công việc thuộc phận sự của mình theo khuôn khổ;


 


Nhưng đối mặt với chút ngọt ngào duy nhất đột nhiên xuất hiện trong cuộc đời này, anh lại ngày đêm mong nhớ, hồn xiêu phách lạc khiến anh dần chìm đắm trong đó, vô cùng tham luyến hương vị này.


 


Cảm giác những ngày tháng có thêm chút ngọt ngào này thật sự rất vui vẻ.


 


Thảo nào khoa học chứng minh: Ăn đồ ngọt có thể kích hoạt hệ thống tưởng thưởng của não bộ, thúc đẩy giải phóng dopamine, mang lại cảm giác vui vẻ ngắn hạn cho con người.


 


Cô gái nhỏ chính là đồ ngọt của anh cũng là nguồn vui của anh.


 


Hơn nữa còn là dài hạn.


 


Ánh mắt Lê Diệu dần trở nên dịu dàng, quỳ một chân xuống bên thành bể bơi, đưa tay sờ vết hằn do kính bơi để lại trên mặt cô.


 


“Ừ, vừa về được một lúc. Thấy em bơi chăm chú quá nên không làm phiền.”


 


Ngón tay từ từ trượt xuống má mềm mịn của cô gái nhỏ, nhéo nhẹ một cái, giọng điệu vui vẻ.


 


“Bơi tốt lắm.”


 


Ráng chiều màu cam rực rỡ phác họa dáng người cao ráo như cây tùng của người đàn ông, dường như mài mòn đi những góc cạnh lạnh lùng kiêu ngạo của anh.


 


Kiều Dĩ Miên ngẩng đầu nhìn anh từ từ cúi xuống, khoảng cách giữa hai người cũng vì thế mà thu ngắn lại.


 


Tim bỗng run lên một nhịp, cô không nghĩ ngợi gì, hai tay chống lên thành bể bơi, dùng sức rướn người lên khỏi mặt nước, hôn nhẹ lên má anh một cái.



 


Lê Diệu chớp mắt, sau đó cười dịu dàng: “Nhiệt tình thế cơ à...”


 


Lời trêu chọc bỗng im bặt, đóng băng nơi đầu lưỡi như bị ai ấn nút tạm dừng.


 


Ánh mắt người đàn ông vô tình liếc xuống như bị nam châm hút, nhất thời không dời đi được.


 


Cô gái nhỏ chống hai tay lên thành bể đá xanh, làn da trắng ngần như ngọc mỡ cừu thượng hạng, ôn nhuận sáng bóng.


 


Giọt nước phản chiếu ánh hoàng hôn, lăn dài dọc theo chiếc cổ thon dài sau đó từ từ rơi vào khe rãnh sâu hun hút.


 


Sự chú ý của ai đó hoàn toàn bị giọt nước kia thu hút, ánh mắt không kiểm soát được trượt xuống nơi bí ẩn.


 


Dừng lại sau đó không thể dời đi được nữa.


 


Bộ bikini trắng ôm trọn khuôn ngực đẹp đẽ, hoa văn rực rỡ như châm ngòi cho ngọn lửa sâu trong lòng.


 


Yết hầu khẽ trượt lên xuống, lý trí giằng co bắt anh dời mắt đi nhưng anh lại như con rối bị điều khiển, hoàn toàn mất đi khả năng tự chủ, bất động.


 


Cảm nhận được ánh mắt thâm trầm u ám của người đàn ông, Kiều Dĩ Miên nhìn theo ánh mắt anh, khẽ “a” một tiếng, nhanh chóng thụp xuống nước, mặt đỏ bừng trong nháy mắt.


 


Trong mắt như phủ một tầng nước, vừa thẹn vừa giận.


 


Cô thế mà lại quên mất mình đang mặc “mát mẻ” thế này!


 


Lúc mới thay đồ bơi cô cũng thấy hơi ngại nhưng thấy mấy cô gái đến bơi đều mặc thế, cô lẫn trong đám đông cũng chẳng nổi bật gì.


 


Cộng thêm cả buổi chiều ngâm mình trong bể bơi, người qua kẻ lại cũng chẳng ai nhìn cô với ánh mắt tò mò soi mói nên dần dần cũng không để ý nữa.


 


Vừa nãy thấy Lê Diệu xuất hiện, cô kích động quá, thế mà lại không nghĩ ngợi gì lao lên khỏi mặt nước...


 


Đúng là... xấu hổ chết đi được.


 


Kiều Dĩ Miên buồn bực vùi quá nửa mặt xuống nước, chỉ lộ ra hai con mắt to tròn.


 


Lê Diệu im lặng một lúc lâu mới cố nén cảm xúc xao động xuống, d** tai nóng ran vô cớ.


 


Anh dời mắt đi, nhìn vào đôi mắt xinh đẹp trong veo kia, giọng nói đã khôi phục vẻ bình tĩnh.


 


“Sắp ăn cơm rồi, lên không em?”


 


Kiều Dĩ Miên gật đầu nhưng vẫn bất động.



 


Hai tay bám chặt thành bể, ngón tay thon dài bị nước ngâm trắng bệch.


 


Lê Diệu dường như hiểu được sự lúng túng của cô, rũ mắt cười, đứng dậy lấy chiếc áo choàng tắm gấp gọn gàng trên ghế dài bên cạnh, quay lại bên bể bơi.


 


“Lên đi, cẩn thận cảm lạnh.” Nói xong, anh giũ rộng áo choàng tắm, dang hai tay ra, đồng thời hơi nghiêng đầu, nhắm mắt lại.


 


“Anh không nhìn.”


 


Tầm nhìn bị chặn lại nhưng thính giác lại càng thêm tập trung.


 


Trong bể bơi ban đầu không có tiếng động gì, dần dần truyền đến tiếng nước rào rào.


 


Tiếng nước ngưng bặt, tiếng bước chân nhẹ nhàng đến gần.


 


Lê Diệu hít sâu một hơi, sự xao động vừa đè nén xuống lại trỗi dậy mãnh liệt, thiêu đốt khiến hơi thở anh không ổn định.


 


Mí mắt khẽ run nhưng anh vẫn tuân thủ lời hứa, không mở mắt ra.


 


Cơ thể mềm mại gần trong gang tấc, đối phương đưa tay định lấy áo choàng tắm nhưng anh nhắm mắt, dùng áo choàng tắm ôm trọn cô gái nhỏ vào lòng.


 


Lớp vải trắng tinh bao bọc lấy thân hình yểu điệu nhưng hình ảnh tuyệt đẹp kia đã in sâu vào tâm trí anh.


 


Lúc này Lê Diệu mới mở mắt, cúi đầu nhìn Kiều Dĩ Miên mặt đỏ bừng, lồng ngực bật ra tiếng cười ngắn ngủi, sau đó cúi xuống hôn nhẹ lên đôi môi mềm mại của cô.


 


Nụ hôn chuồn chuồn đạp nước nhưng lại lấp đầy lồng ngực như được rót đầy nước có ga chua chua ngọt ngọt.


 


Cánh tay Kiều Dĩ Miên bị anh kẹp chặt, khẽ giãy giụa một chút, lí nhí nói: “Em muốn mặc vào.”


 


Lê Diệu cười nới lỏng tay, túm chặt cổ áo để cô luồn hai tay vào tay áo trong áo choàng tắm, sau đó mới thắt đai lưng cho cô.


 


Rồi cúi người, luồn tay qua khoeo chân cô, bế bổng cô lên, tay kia thuận thế nhặt đôi dép chim cánh cụt nhỏ của cô và cái túi giấy anh mang đến bên cạnh bể bơi.


 


Kiều Dĩ Miên bị bế lên cao, khẽ kêu lên, vội vàng ôm cổ anh, đỏ mặt nói: “Em tự đi được mà.”


 


Cũng không phải như lần trên núi mưa to đường trơn, giữa thanh thiên bạch nhật thế này để người ta nhìn thấy thì ngại chết!


 


Nhưng lần này người đàn ông không nghe lời cô nữa, giọng cười cười, vừa bế cô đi vừa nói: “Cho anh bế một lúc. Nhớ em rồi.”


 


Kiều Dĩ Miên cảm thấy tim sắp nổ tung, khóe môi lại không kìm được cong lên.


 


“Mới một ngày không gặp mà nhớ thế cơ à?”



 


“Ừ, nhớ thế đấy.” Lê Diệu giọng điệu bình thản đưa ra câu trả lời khẳng định, sau đó ngẩng đầu nhìn cô: “Một ngày không gặp như cách ba thu. Anh coi như hiểu thấu đáo ý nghĩa câu thành ngữ này rồi.”


 


Ánh mắt anh quá nóng bỏng, trái tim như bị nung chảy.


 


Kiều Dĩ Miên ôm cổ anh, ngượng ngùng vùi mặt vào hõm vai anh, cười khúc khích: “Khéo mồm khéo miệng.”


 


Có lẽ nhận ra cô gái nhỏ thực sự xấu hổ, Lê Diệu không đi đường đông người mà cố tình đi đường vòng, men theo con đường rải sỏi về chỗ ở của cô.


 


Đến trước cửa, anh mới cúi xuống đặt dép lê xuống.


 


Kiều Dĩ Miên sợ anh lại làm hành động ám muội hơn, vội vàng nhảy xuống khỏi người anh, tự mình xỏ dép.


 


“Em vào thay quần áo đã.”


 


Nói xong nhìn cái túi giấy trên tay anh, thuận miệng hỏi: “Cầm cái gì thế ạ?”


 


Lê Diệu lắc đầu: “Không có gì, một bộ quần áo thôi.”


 


Kiều Dĩ Miên không nghĩ nhiều, nhanh chóng mở cửa trốn vào trong.


 


Nhìn bóng lưng như chạy trốn của đối phương, Lê Diệu cười không thành tiếng.


 


Cúi đầu nhìn bộ đồ bơi trong túi giấy mang cho cô - kiểu liền thân dài tay tối màu.


 


Anh bỗng thấy mắt nhìn của mình không tốt lắm.


 


Hình như... bảo thủ quá rồi.


 


Không hợp với cô gái nhỏ của anh.


 


Vì có lửa trại nên bữa tối chuyển thành tiệc nướng tự chọn ngoài trời.


 


Bên cạnh ngọn lửa cháy bừng bừng dựng lên từng chiếc bếp nướng, nam nữ thanh niên tụ tập ba năm người, trổ tài nấu nướng trên than hồng.


 


Kiều Dĩ Miên từ nhỏ đã ít vào bếp, sau khi bố bị bệnh lại có cô ruột chăm sóc, bạn thân cũng là cao thủ nấu ăn, xung quanh toàn đầu bếp giỏi nên cô cũng yên tâm chỉ học mỗi kỹ năng sinh tồn cơ bản nhất là nấu mì tôm.


 


Nên chuyện nướng thịt này, cô muốn làm nhưng lại làm không xong.


 


Hăm hở nướng một bắp ngô, kết quả một mặt sống nhăn, mặt kia cháy đen thui.


 


Hứa Khê lấy lý do lãng phí thức ăn: “đuổi” cô ra khỏi đội ngũ đầu bếp, gia nhập hàng ngũ những người thưởng thức ẩm thực.



 


Đồng đội cùng phe lười biếng ham ăn còn có Thẩm Tinh Nhan.


 


Qua hai ngày tiếp xúc, cộng thêm tình bạn sâu sắc từ bộ bikini gợi cảm, cô và cô chị “không giữ mồm giữ miệng” này thân thiết hơn nhiều, hai người chụm đầu vào nhau thì thầm bàn tán về thực trạng giới giải trí, chuyện trò rôm rả.


 


Cách đó không xa, Lê Diệu đứng cùng Phó Tư Hàn, Tiêu Quân Trạch, có vẻ đang nói chuyện gì đó nghiêm túc, vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt lại rất lạnh.


 


Kiều Dĩ Miên lơ đãng quay đầu nhìn, khoảnh khắc chạm mắt với anh, chút lạnh lùng kia lại lặng lẽ tan biến, chuyển thành sự dịu dàng thắm thiết.


 


Hứa Khê bưng hai đĩa thức ăn tới, đặt lên chiếc bàn thấp trước mặt họ.


 


“Ăn đi, hai vị công chúa tôn quý.”


 


Kiều Dĩ Miên cười cảm ơn, Thẩm Tinh Nhan lại béo vào chỗ thịt mềm bên eo mình, thở dài thườn thượt: “Mấy hôm trước ăn đêm liên tục lại béo lên rồi, chẳng dám ăn nữa.”


 


“Không sao, ăn xong bữa này rồi giảm.” Hứa Khê ngồi xuống cạnh cô ấy, đưa tay sờ eo cô ấy một cái: “Mềm mềm thế này cũng thích mà như mèo con ấy.”


 


Thẩm Tinh Nhan thuận thế ôm Hứa Khê, đưa tay sờ cơ bụng và đường rãnh bụng (cơ số 11) của cô ấy.


 


Dáng người Hứa Khê lồi lõm quyến rũ, bộ bikini đen in hoa văn chìm càng tôn lên làn da trắng như tuyết, eo thon như liễu như đóa hồng đen nở rộ trong đêm.


 


Chỉ dùng hai sợi dây mảnh buộc bên hông, đường rãnh bụng và lớp cơ mỏng hiện rõ mồn một.


 


Thẩm Tinh Nhan thèm nhỏ dãi.


 


“Cưng à, thèm thân thể cậu quá đi.”


 


Hứa Khê cầm xiên nấm hương nướng đưa tới miệng cô ấy: “Cậu thèm cái này thì hơn.”


 


Thẩm Tinh Nhan một tay nhận lấy, tay kia vẫn lưu luyến trên bụng đối phương, không nỡ rời tay, tiếng cười cũng dần trở nên lẳng lơ.


 


“Này, tớ bảo, có cơ bụng thì chuyện giường chiếu có phải cũng sung sức lắm không?”


 


Hứa Khê bực bội gạt tay cô ấy ra, Thẩm Tinh Nhan vẫn không buông tha: “Thật lòng xin chỉ giáo đấy, tớ còn đang tính xem có nên đi tập tành chút không, giờ cứ đến tối là tớ sợ, thể lực không theo kịp...


 


Nhưng nghĩ đến cảnh mồ hôi nhễ nhại lại thấy nằm ườn ra cũng tốt. Thể lực tốt lên chỉ tổ bị bóc lột nhiều hơn, chuyện này lùi một bước trời cao biển rộng.”


 


Kiều Dĩ Miên ngồi bên cạnh vốn không nên hiểu nhưng sau khi được Thẩm Tinh Nhan nhồi nhét kiến thức sinh lý nửa ngày trời, đành phải hiểu ngay lập tức...


 


Cô vội cầm xiên cánh gà, giả vờ không nghe thấy đối phương nói gì, cắn một miếng.


 


Ưm... nóng quá!


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 123: Nhiệt tình thế cơ à...
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...