Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 122: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (2/2)


Lúc này đúng là có đất dụng võ.


 


Thẩm Tinh Nhan đứng tại chỗ sờ cằm, bất động.


 


Cô ấy đăm chiêu nhìn Hứa Khê sau đó lại nhìn Kiều Dĩ Miên, nhìn qua nhìn lại hai ba lần, giọng điệu oán trách nói với Hứa Khê.


 


“Này, tớ nói chứ, sao tớ cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? Có phải hai năm ở nước ngoài uống thuốc bổ gì không đấy? Gái Tây có bí kíp nở ngực gì không? Sao không truyền thụ cho tớ ít kinh nghiệm!”


 


Nói rồi, cô ấy lại nhìn sang Kiều Dĩ Miên: “Em tuy không to bằng cậu ấy nhưng ít ra cũng to hơn chị! Chị phát hiện ra mấy đứa rồi nhé, con gái tuổi các em có phải ngày nào cũng hầm đu đủ với sữa không? Sao đứa nào cũng 'khủng' thế hả?”


 


Hôm nay Kiều Dĩ Miên mặc bộ đồ thể thao ngắn, theo lý thuyết thì không nhìn ra chênh lệch kích cỡ, không biết bà chị này sao mắt tinh thế.


 


Cô ngượng ngùng không tiếp lời lại nghe đối phương tiếp tục “chém gió”:


 


“Ơ? Chị nghe nói, có bạn trai xong ngực sẽ to ra, ngủ nhiều vào là được. Nhưng chị với lão Tiêu ngủ hai năm rồi, sao vẫn bé tí teo thế này? Hay là còn bí kíp gì chị chưa biết?”


 


Nói xong, cô ấy huých tay Hứa Khê thì thầm xin chỉ giáo: “Bảo lão Phó nhà cậu dạy cho khúc gỗ nhà tớ vài chiêu được không?”


 


Dù bình tĩnh như Hứa Khê, lúc này cũng đỏ mặt tía tai, mắng yêu: “Nói linh tinh cái gì thế!”


 


“Đâu có? Tớ thật lòng xin chỉ giáo đấy!” Thẩm Tinh Nhan u sầu: “Mấy người ngực to các cậu mãi mãi không hiểu được nỗi đau của việc thả rông ra đường mà không ai phát hiện ra đâu.”



 


Nói xong lại nhìn sang Kiều Dĩ Miên: “Còn em, có kinh nghiệm gì truyền thụ không...”


 


Chưa dứt lời, Thẩm Tinh Nhan lại xua tay: “Thôi bỏ đi, hỏi em cũng bằng thừa, Chấp chính quan nhà em nhìn là biết trai tân rồi.”


 


Kiều Dĩ Miên: “...”


 


Cái này... nhìn thế nào mà ra được hay vậy?


 


Thấy ánh mắt cô vừa xấu hổ vừa khó hiểu, Thẩm Tinh Nhan cười gian xảo: “Chị đoán trúng rồi chứ gì? Hai người chưa ngủ với nhau đúng không?”


 


Ánh mắt Kiều Dĩ Miên lấp lánh, bà chị này đúng là cái gì cũng dám nói...


 


Thẩm Tinh Nhan thấy cô gái nhỏ này thú vị phết, trêu tí là đỏ mặt, không nhịn được lại sán tới: “Đi, chị đưa em đi chọn đồ bơi, tiện thể phổ cập cho em chút kiến thức đàn ông...”


 


Hứa Khê: “... Thẩm Tinh Nhan, cậu tém tém lại chút đi!”


 


“Sợ gì! Em ấy có phải trẻ con vị thành niên đâu!” Thẩm Tinh Nhan phẩy tay, kéo tay Kiều Dĩ Miên lôi về phòng mình.


 


Hứa Khê thở dài thườn thượt, bất lực đỡ trán.


 


Hai người quay lại thì mặt Kiều Dĩ Miên đã đỏ lựng như quả cà chua chín.



 


Còn rực rỡ hơn cả bộ bikini hoa nhí nền trắng trên người cô ba phần.


 


Thẩm Tinh Nhan rõ ràng đã phát huy triệt để sáu chữ “truyền đạo thụ nghiệp giải bối rối “ (truyền nghề, dạy học, giải đáp thắc mắc), ở một số phương diện hoàn toàn có thể làm cô giáo vỡ lòng cho bạn học Kiều rồi.


 


Hứa Khê quá hiểu cái nết không giữ mồm giữ miệng của cô bạn thân, vội đuổi cô ấy sang một bên, bảo Kiều Dĩ Miên xuống nước.


 


Kiều Dĩ Miên quay đầu nhìn Thẩm Tinh Nhan: “Chị Tinh Nhan, chị không bơi ạ?”


 


Thẩm Tinh Nhan mặc bộ bikini đen s*x*, nghe vậy vuốt lọn tóc xoăn sóng lớn: “Chị có biết bơi đâu.”


 


Kiều Dĩ Miên: “...”


 


Thế bà chị mang nhiều đồ bơi thế làm gì?


 


Rất nhanh cô đã hiểu ra.


 


Thẩm Tinh Nhan lúc ngồi lúc đứng, tạo đủ kiểu dáng, chỉ đạo nhân viên đứng bên cạnh chụp ảnh sống ảo bên bể bơi cho mình...


 


Hứa Khê dạy rất nghiêm túc, nói chuyện lại nhẹ nhàng, từng chỉ dẫn đều rõ ràng chính xác.


 


Chưa đến nửa ngày, Kiều Dĩ Miên đã nắm được yếu lĩnh, trừ việc chưa thạo lấy hơi lắm thì đã bơi được một mạch mấy mét rồi.



 


Nhìn cô gái nhỏ linh hoạt như cá con, Hứa Khê rất hài lòng.


 


“Sắp đến giờ ăn tối rồi, nghỉ tí rồi bơi tiếp em ạ.”


 


Kiều Dĩ Miên đang hăng say, đương nhiên không muốn bỏ dở giữa chừng: “Mọi người đi ăn trước đi ạ, em bơi thêm lúc nữa rồi qua, tranh thủ ôn lại động tác kẻo lát quên mất.”


 


Hứa Khê cũng không cản, cười đồng ý.


 


Lên bờ, cô ấy quay sang nói với Thẩm Tinh Nhan: “Cậu nhìn Miên Miên xem, mới nửa ngày đã bơi tốt thế rồi, chẳng bù cho cậu, hồi trước dạy nửa năm trời mà người vẫn chìm nghỉm! Sau này ra ngoài đừng bảo là học trò của tớ đấy nhé.”


 


Thẩm Tinh Nhan giả vờ yếu đuối: “Ai bảo người ta sợ nước chứ lị ~ Tớ cứ nhìn thấy nước sâu là chân mềm nhũn ra...”


 


Nói xong cố tình ngã vào người cô ấy.


 


Hứa Khê nhận ra phía sau có người, vội tránh sang một bên.


 


Thấy Thẩm Tinh Nhan sắp ngã sấp mặt, một bàn tay to kịp thời đỡ lấy eo cô ấy, sau đó xoay người cô ấy lại, động tác dứt khoát vác người lên vai.


 


Thẩm Tinh Nhan buột miệng chửi thề một câu, ngay sau đó bị vỗ một cái vào mông: “Lại chửi bậy.”


 


Thẩm Tinh Nhan tức phồng má.



 


Tuy không đau nhưng mất mặt quá đi mất.


 


“Tiêu Quân Trạch! Anh thả em xuống!” Thẩm Tinh Nhan la lối om sòm.


 


Nhưng bạn trai cô ấy, Đội trưởng Tiêu mặt lạnh tanh không những không thả mà còn trầm giọng cảnh cáo: “Dám chửi anh câu nữa xem?”


 


Thẩm Tinh Nhan trời không sợ đất không sợ, dù phồng má trợn mắt nhưng vẫn ngoan ngoãn ngậm miệng.


 


Nhát như cáy.


 


Hứa Khê đứng bên cạnh cười ngặt nghẽo.


 


Kiều Dĩ Miên đang nỗ lực tập bơi dưới nước nên không được chứng kiến màn kịch vui này.


 


Đến khi thấy hơi mệt, trồi lên mặt nước thì bắt gặp đôi mắt trầm tĩnh mang ý cười.


 


Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt cô gái nhỏ lập tức tràn đầy ý cười, giọng nói trong trẻo.


 


“Lê Diệu! Anh về rồi!”


 


---


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 122: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (2/2)
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...