Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 121: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (1/2)
Kiều Dĩ Miên không đâm vào Phó Tư Hàn mà lại rơi vào vòng tay mềm mại của một người phụ nữ.
Mùi hương quen thuộc thoảng qua, Kiều Dĩ Miên thở phào nhẹ nhõm: “Chị Khê.”
Hứa Khê vỗ nhẹ lưng cô, quan tâm hỏi: “Sợ hết hồn phải không?”
“Cũng tạm ạ, may mà anh chị đến kịp.”
Tim Kiều Dĩ Miên đập thình thịch, quay đầu lại nhìn thì thấy Hàn Vũ đã bị đánh cho tơi bời hoa lá.
Hứa Khê giọng đầy áy náy: “Chị vừa nghe tin là chạy đến ngay, không ngờ vẫn chậm một bước.”
Kiều Dĩ Miên lắc đầu: “Kịp lắm rồi ạ.”
Thiết bị định vị kết nối trực tiếp với phòng điều khiển trung tâm, bảo vệ còn chưa đến mà hai người họ đã đến trước rồi.
Kiều Dĩ Miên vô cùng cảm kích.
Vừa dứt lời, mấy người bảo vệ gần đó vội vã chạy tới, đè nghiến Hàn Vũ xuống đất.
Hàn Vũ vẫn già mồm gào thét: “Khôn hồn thì thả tao ra, nếu không chúng mày không yên đâu!”
Phó Tư Hàn bị gã chọc cười, ngồi xổm xuống, nắm tóc gã giật ngược ra sau, bắt gã ngẩng đầu lên.
“Hôm nay ông đây cứ không thả đấy, xem mày làm gì được ông?”
“Mày là Phó Tư Hàn?” Hàn Vũ cười khẩy: “Tao khuyên mày đừng vì con ranh con kia mà đối đầu với tao, không đáng đâu! Đều là dân làm ăn cả, buôn bán lỗ vốn tốt nhất đừng làm!”
“Lỗ hay lãi liên quan đo gì đến mày?” Phó Tư Hàn vỗ vỗ mặt gã hai cái, lạnh lùng ra lệnh: “Nhốt nó lại trước đã.”
Thấy bảo vệ lôi đi, Hàn Vũ cuống lên, gào to: “Chúng mày bắt người trái phép! Tao kiện chúng mày!”
“Ái chà, hiểu biết luật pháp phết nhỉ, tao cứ tưởng mày mù chữ cơ đấy!” Phó Tư Hàn giọng điệu lười biếng: “Thế mày có biết thế nào là xâm nhập gia cư bất hợp pháp, cưỡng ép quấy rối phụ nữ, âm mưu sàm sỡ không?”
Hàn Vũ hét lên: “Mày đừng có vu oan giá họa! Tao chưa làm gì con đó cả!”
“Có hay không không phải do mày nói là được.” Phó Tư Hàn cười tà mị, sau đó phất tay với bảo vệ.
“Mang đi, sáng sớm ra đã gặp quạ đen, xui xẻo chết đi được.”
Bên này vừa giải đi, mấy người bạn hôm qua đi cùng cũng lục tục kéo đến, xúm lại hỏi han Kiều Dĩ Miên.
Phó Tư Hàn quay lại nhặt chiếc máy ảnh bị rơi hỏng lên, xem xét một lúc rồi áy náy nói: “Máy hỏng rồi, hôm nào anh đền cái khác. Chuyện hôm nay thật sự xin lỗi em là do sơ suất của bộ phận an ninh bên anh.”
Kiều Dĩ Miên vội xua tay: “Mọi người làm tốt lắm rồi ạ là do tên đó xảo quyệt quá thôi.”
Phó Tư Hàn không nói gì thêm: “Sáng nay nghe bảo vệ báo cáo, tối qua gã giả làm khách du lịch đòi lên đảo nhưng bị chặn lại, ai ngờ gã lén vòng ra sau, lẻn vào từ chỗ canh gác lỏng lẻo.”
Lúc này Kiều Dĩ Miên mới hiểu ra chuyện hai nhân viên bàn tán sáng sớm nay là nói về Hàn Vũ.
“Anh định xử lý gã thế nào?”
Dù sao Hàn Vũ cũng là người có thân phận, nếu thực sự xảy ra chuyện gì, nhà họ Hàn chắc chắn sẽ không để yên.
Cô không muốn vì mình mà làm liên lụy đến Phó Tư Hàn và mọi người.
Nào ngờ Phó Tư Hàn cười khẩy, kéo dài giọng: “Xử lý thế nào á... còn phải xem ý lãnh đạo đã.”
Lãnh đạo... ý là Lê Diệu?
Kiều Dĩ Miên hiểu ra, xem ra chuyện này Lê Diệu nhất định phải biết rồi.
Trong lòng cô có chút lo lắng, Hứa Khê lại khoác tay cô, nhẹ nhàng an ủi: “Em đừng nghĩ nhiều, mấy chuyện này vượt quá khả năng của chúng ta rồi để cánh đàn ông họ xử lý đi.”
Kiều Dĩ Miên đương nhiên biết, với khả năng của mình thì chẳng làm gì được loại người như Hàn Vũ.
Nhưng cô vẫn không muốn để Lê Diệu biết, sợ anh vì mình mà gây thù chuốc oán, càng sợ anh thấy cô quá phiền phức...
Hứa Khê quan sát sắc mặt cô gái nhỏ, dường như nhìn thấu sự đấu tranh và bất lực trong mắt cô, không nhịn được nhắc nhở một câu.
“Miên Miên, anh ấy là bạn trai em.”
Kiều Dĩ Miên chớp mắt, quay sang bắt gặp đôi mắt sáng ngời thông tuệ của Hứa Khê.
Hứa Khê mỉm cười với cô, bổ sung thêm một câu: “Có thể anh ấy không để ý chuyện này cũng không thấy phiền phức; nhưng thái độ giấu giếm của em, biết đâu mới làm anh ấy để ý đấy.”
Kiều Dĩ Miên há miệng, một lúc sau mới gật đầu.
“Em biết rồi chị Khê, cảm ơn chị.”
Hứa Khê nháy mắt với cô: “Thế em tự nói với anh ấy nhé.”
Chưa kịp trả lời, phía sau vang lên giọng nói ngái ngủ của Thẩm Tinh Nhan: “Chuyện gì thế? Sao tụ tập đông thế này?”
Thẩm Tinh Nhan mắt nhắm mắt mở đi tới: “Tôi còn chưa tỉnh ngủ đã nghe bên ngoài ồn ào rồi.”
“Thôi mọi người giải tán đi, ai về ăn cơm nấy.” Hứa Khê xua mọi người về, tiện thể kể chuyện vừa rồi cho Thẩm Tinh Nhan nghe.
Thẩm Tinh Nhan đang ủ rũ như cọng bún thiu nghe xong lập tức tỉnh táo, chửi rủa ba đời nhà họ Hàn suốt ba phút đồng hồ không lặp từ nào.
“Thằng ch* đ*, chán sống rồi à! Lần này phải để lão Tiêu nhà tôi bắt gã về quy án mới được!”
Kiều Dĩ Miên nghe cô ấy chửi bới lung tung, tâm trạng căng thẳng nãy giờ cũng thả lỏng hơn nhiều.
Phải nói là khoản khuấy động không khí thì cô ấy đúng là số một.
Sự cố sáng sớm không làm hỏng tâm trạng mọi người, chơi cứ chơi, quẩy cứ quẩy.
Thẩm Tinh Nhan còn rủ rê tối nay đốt lửa trại, vừa nướng thịt vừa nhảy múa, vì thế còn đặc biệt đi hái rất nhiều hoa dại, định tết váy cỏ.
Có cây hài này ở đây, cả ngày chắc chẳng biết buồn là gì.
Kiều Dĩ Miên thì theo kế hoạch hôm qua, học bơi với Hứa Khê.
Nhưng cô không mang đồ bơi, định học động tác trên bờ trước, Hứa Khê lại gọi Thẩm Tinh Nhan: “Cậu bảo mang nhiều đồ bơi lắm mà? Lấy một bộ cho Miên Miên mượn.”
Thẩm Tinh Nhan mang hai cái vali cỡ đại, nghe nói nhét đầy quần áo, riêng đồ bơi đã mua bốn năm bộ, bảo là để chụp ảnh sống ảo.
---
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 121: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (1/2)
10.0/10 từ 41 lượt.
