Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 120


Kiều Dĩ Miên cười gửi lại một tin nhắn thoại: “Hài lòng hay không thì sáng mai ngủ dậy mới biết được. Nhưng theo đà này, nếu em trọng sinh về trước kỳ thi đại học, chắc chắn môn Văn cổ đại sẽ kiếm thêm được hai điểm.”


 


Tin nhắn thoại vừa gửi đi không lâu, Lê Diệu gọi video call đến.


 


Anh vừa tắm xong, tóc mái vuốt ngược lên để lộ đôi mày kiếm và đôi mắt đen láy.


 


Xương lông mày cao, sống mũi thẳng tắp, ánh mắt có phần lười biếng tùy ý hơn mọi ngày.


 


Kiều Dĩ Miên không kìm được đưa ngón tay vẽ theo đường nét khuôn mặt anh trên màn hình.


 


Lê Diệu cười khẽ với màn hình: “Làm gì đấy, cười ngốc nghếch thế?”


 


“Đang vẽ một soái ca ạ.” Kiều Dĩ Miên không giấu giếm.


 


Lê Diệu lắc đầu bất lực, cố định điện thoại lên giá đỡ trên bàn rồi hỏi cô: “Ban ngày chơi vui không?”


 


“Vâng, vui lắm ạ!” Kiều Dĩ Miên hào hứng kể lể thao thao bất tuyệt về những chuyện thú vị ban ngày nhưng tự động bỏ qua đoạn Hàn Vũ đến phá đám.


 


“Chơi bóng chuyền bãi biển với các chị ấy mệt lắm! Chạy đi chạy lại trên cát mỏi nhừ cả chân! Nhưng em đỡ được mấy quả đấy nhé, hì hì ~ Chị Khê còn bảo mai dạy em bơi nữa, tiếc là em không mang đồ bơi theo;


 


Trên đảo có nhiều hoa đẹp lắm, nhiều loại không biết tên, chiều tối em hái mấy bông định về ép khô làm thẻ kẹp sách tặng anh;


 


Cảnh cũng đẹp nữa, em chụp nhiều ảnh lắm, đăng lên mạng xã hội hút được một mớ fan! À đúng rồi, chị Khê còn rủ em tham gia cùng các chị ấy làm ăn...”


 


Nhìn cô gái nhỏ mày bay sắc múa kể chuyện, Lê Diệu nhìn cô cười trầm tĩnh.


 


Xem ra đưa cô đi giải sầu là một lựa chọn đúng đắn.


 


“Nghe có vẻ hôm nay em trải qua một ngày rất phong phú.”


 


“Vâng ạ! Vui cực kỳ luôn ~” Kiều Dĩ Miên kể lể xong chuyện của mình lại hỏi thăm tình hình của anh.


 


“Đúng rồi, việc bên anh giải quyết xong chưa ạ?”


 


“Ừ, xong rồi.” Lê Diệu khẽ thở dài, giọng điệu oán trách: “Quả nhiên không nên xuất hiện ở cơ quan trong kỳ nghỉ, về chuyến này lại bị người ta túm được. Sáng mai có lịch đi thăm hỏi đột xuất, chắc tối mới đến Hải Thành được.”


 


“Hóa ra đại lãnh đạo cũng sợ tăng ca.” Kiều Dĩ Miên cười tít mắt: “Em tưởng chỉ có lũ trâu ngựa bọn em mới than vãn thôi chứ.”


 


Lê Diệu cười bất lực: “Đại lãnh đạo chẳng qua là trâu ngựa chức cao hơn tí thôi, chẳng khác gì nhau cả.”


 


Nói rồi anh ghé sát màn hình hơn, ngắm nghía kỹ khuôn mặt xinh đẹp như tranh vẽ của cô gái nhỏ, giọng nói trở nên quyến luyến hơn nhiều.



 


“Huống hồ cách xa ngàn dặm còn có một cô gái nhỏ khiến anh nhớ thương, càng không muốn tăng ca.”


 


Lời tình tứ bất ngờ khiến Kiều Dĩ Miên đỏ bừng mặt, tai nóng ran.


 


“Anh bây giờ đúng là...” Cô gái nhỏ ngừng vài giây mới tìm được từ thích hợp hình dung anh: “Nhiệt tình.”


 


Cô cố ý thở dài: “Chấp chính quan cao ngạo lạnh lùng trước kia đâu rồi?”


 


“Chấp chính quan là Chấp chính quan của mọi người, có thể cao ngạo lạnh lùng.” Lê Diệu đưa ngón tay chạm nhẹ vào đôi mắt cười của cô gái nhỏ trên màn hình, giọng nói cũng mang theo ý cười.


 


“Nhưng Lê Diệu là của riêng em, phải nhiệt tình.”


 


Kiều Dĩ Miên bị câu nói này làm cho tim đập loạn nhịp, vội quay điện thoại sang hướng khác, úp mặt vào gối cười trộm không thành tiếng.


 


Lão hồ ly này càng ngày càng biết cách tán tỉnh rồi.


 


“Muộn rồi, nghỉ ngơi đi em?”


 


Lê Diệu đoán được sự ngượng ngùng của cô, cười hỏi thêm: “Nếu nghe ghi âm không có cảm giác, hay là anh đọc trực tiếp dỗ em ngủ bây giờ nhé?”


 


“Không cần không cần, em ngủ đây!” Kiều Dĩ Miên không tự tin có thể ngủ được khi đối diện với khuôn mặt này của anh, vội vàng chúc “ngủ ngon” rồi cúp máy luôn.


 


Đêm khuya thanh vắng, trong phòng chỉ còn lại ngọn đèn ngủ dịu nhẹ.


 


Gió biển thổi nhẹ tấm rèm voan, tiếng sóng biển xa xăm cộng thêm giọng nam trầm ấm êm tai truyền ra từ loa điện thoại, tất cả tạo nên bản nhạc ru ngủ tuyệt vời nhất.


 


Kiều Dĩ Miên ôm chiếc gối mềm mại, khóe môi vương nụ cười nhạt, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.


 


Sáng sớm hôm sau, cô bị tiếng chim hót vui vẻ đánh thức.


 


Vừa vươn vai thì nghe thấy tiếng người bàn tán xôn xao ngoài cửa sổ.


 


Ngồi dậy đi đến bên cửa sổ, thò đầu nhìn ra ngoài, trên con đường nhỏ trước cửa sổ có hai nhân viên đang thì thầm to nhỏ.


 


“Người đó bảo mình là du khách, muốn đi đảo Sai-li-vi, không cẩn thận đi lạc vào đây, muốn xin ngủ nhờ một đêm nhưng bảo vệ không cho lên đảo, nghe nói phải ngủ ở ngoài cả đêm.”


 


“Chỗ mình cách đảo Sai-li-vi cũng gần mà nhỉ?”


 


“Ừ, đi cano mấy chục phút là đến, chắc người đó đi từ sáng sớm rồi.”


 


Kiều Dĩ Miên không biết họ đang nói chuyện gì nên cũng không để tâm.



 


Hòn đảo này đang trong giai đoạn đầu khai thác, công nhân xây dựng rất đông nhưng vì đoàn của họ đến đảo nên tạm thời ngừng thi công mấy ngày.


 


Giai đoạn một của hòn đảo đã hoàn thành, khu vực này thuộc khu nghỉ dưỡng riêng tư của chủ đảo, sau này dùng để ở và tiếp đãi bạn bè.


 


Đoàn người bọn họ ở khu vực này.


 


Từng căn nhà riêng biệt, một mặt hướng biển, ngoài cửa sổ là cảnh biển bao la; mặt kia là vườn tược, bên ngoài là con đường rải sỏi mới làm và rừng cây rậm rạp, dẫn đến khu vực chưa xây dựng xong.


 


Cảnh sắc trên đảo tuy đẹp nhưng áp lực an ninh rất lớn.


 


Hôm qua cô tìm hiểu được biết, khu vực họ ở thuê đến 50 bảo vệ.


 


Về mặt an toàn thì hoàn toàn có thể đảm bảo.


 


Kiều Dĩ Miên rửa mặt xong đi thẳng ra nhà hàng ngoài trời, nào ngờ hôm qua còn đông vui nhộn nhịp, sáng nay đi ăn sáng chỉ lác đác vài người.


 


Cô không quen mấy người này lắm, chào hỏi xong thì tìm một chỗ yên tĩnh ngồi ăn.


 


Mãi đến khi ăn xong bữa sáng vẫn không thấy người quen nào, xem ra mấy con sâu lười này ngủ nướng hết rồi.


 


Rảnh rỗi sinh nông nổi, cô cầm máy ảnh ra sau nhà chụp hoa cỏ.


 


Hòn đảo này vẫn còn giữ lại một phần vẻ hoang sơ, nhiều loài thực vật vẫn giữ nguyên dáng vẻ ban đầu, không có quá nhiều dấu vết nhân tạo.


 


Hiếm khi thấy nhiều giống cây lạ thế này, Kiều Dĩ Miên rất hứng thú, cứ thế vừa đi vừa chụp, không biết từ lúc nào đã đi khá sâu vào trong.


 


Cô định quay lại nhưng đi chưa được bao xa thì nghe thấy tiếng bước chân phía sau.


 


Kiều Dĩ Miên thót tim, lập tức cảnh giác quay lại, phát hiện là một bảo vệ mặc áo phông đen quần túi hộp rằn ri.


 


Người đó giọng điệu cung kính: “Thưa cô, khu vực này chưa khai thác hoàn toàn, sợ là có côn trùng rắn rết, cô mau quay lại phía trước đi ạ.”


 


Kiều Dĩ Miên thở phào nhẹ nhõm, gật đầu: “Sơ ý đi lạc vào đây, tôi về ngay đây ạ.”


 


“Tôi còn phải đi tuần tra bên này, cô cứ đi thẳng về phía trước là đến.”


 


Kiều Dĩ Miên gật đầu cảm ơn, không ngờ công tác an ninh ở đây tốt thế.


 


Đi thêm một đoạn nữa đã nhìn thấy mái nhà thấp thoáng thì từ trong bụi rậm bất ngờ thò ra một bàn tay to lớn, chộp lấy cổ tay cô!


 


Kiều Dĩ Miên sợ hãi hét lên một tiếng, lập tức vùng vẫy hất tay đối phương ra, đồng thời ấn nút định vị trên đồng hồ đeo tay.



Cái này là Hứa Khê phát cho mọi người lúc mới lên đảo.


 


Bảo là đảo rộng quá, nhỡ mọi người đi lạc không tìm thấy đường về thì có thể dùng thiết bị định vị phát tín hiệu như vậy bảo vệ hoặc nhân viên gần đó có thể đến ngay lập tức.


 


Hơn nữa mã định vị của mỗi người đều khác nhau, phòng điều khiển trung tâm cũng nhìn thấy rõ ràng.


 


Lúc đó Kiều Dĩ Miên đã nghĩ thứ này chắc hữu dụng lắm, không ngờ giờ lại dùng đến.


 


Quay đầu nhìn lại, cô kinh ngạc trừng to mắt.


 


Thế mà lại là Hàn Vũ!


 


“Sao anh lại ở đây!” Cô buột miệng hỏi.


 


Hôm qua gã không phải tức giận bỏ đi rồi sao? Sao lại theo đến tận đây?


 


“Sao tao không được ở đây? Chỗ nào cắm biển cấm tao đến à?”


 


Đáy mắt Hàn Vũ tràn đầy sự ngông cuồng: “Ông đây có tiền, muốn đi đâu thì đi!”


 


Kiều Dĩ Miên biết tranh cãi với loại lưu manh vô lại này cũng chẳng đi đến đâu cũng không muốn phí lời với gã nữa, quay người bỏ đi.


 


“Tùy anh.”


 


Nhưng đối phương rõ ràng nhắm vào cô, bước nhanh vài bước chặn trước mặt cô.


 


“Đừng đi vội! Nói chuyện chút đi?”


 


Hàn Vũ nhìn Kiều Dĩ Miên với ánh mắt không có ý tốt, giọng điệu cợt nhả: “Hôm qua đông người quá, chưa có thời gian nói chuyện tử tế với em. Anh thấy chỗ này phong cảnh hữu tình lại không ai làm phiền, rất thích hợp cho hai ta hẹn hò ~”


 


Ánh mắt gã ám muội, phơi bày toàn bộ tâm tư xấu xa:


 


“Hôm qua anh nói muốn hẹn hò với em không phải nói đùa đâu, anh để ý em từ lâu rồi. Đằng nào em với Thời Diên cũng chia tay rồi, chi bằng theo anh đi, những gì nó cho em được anh đều cho được; những gì nó không cho em được, anh cũng cho được, thế nào?”


 


“Tôi không hứng thú với anh, càng không hẹn hò với anh.” Đáy mắt Kiều Dĩ Miên thoáng qua vẻ chán ghét.


 


Hàn Vũ cười khẩy: “Cái đó không do em quyết định đâu.”


 


Dường như nhận ra gã đang có ý đồ xấu, Kiều Dĩ Miên lập tức lạnh lùng cảnh cáo:


 


“Đây là đảo tư nhân, anh xông vào đây đã là sai rồi, nếu còn muốn làm chuyện bẩn thỉu gì thì tuyệt đối không thể toàn mạng trở ra đâu, anh liệu mà nghĩ cho kỹ.”


 



“Ái chà còn dọa anh cơ à? Em tưởng anh sợ chắc?” Hàn Vũ từng bước ép sát cô: “Anh hỏi thăm kỹ rồi, chủ đảo này chẳng phải là tổng giám đốc hãng hàng không sao! Cũng là dân kinh doanh, ngang ngửa nhà anh thôi, hắn làm gì được anh?


 


Hơn nữa, em chỉ là một phóng viên quèn không tên tuổi, hắn lại vì em mà đối đầu với anh à? Em đúng là không biết tự lượng sức mình!”


 


Kiều Dĩ Miên càng thêm tức giận, nhân lúc gã nói chuyện, cô lách người chạy nhanh về hướng cũ.


 


Cô bỏ chạy bất ngờ khiến Hàn Vũ sững người, vội vàng đuổi theo, định túm lấy tay cô.


 


Kiều Dĩ Miên hất tay, dây máy ảnh trên tay bị đối phương móc trúng, kéo cô loạng choạng suýt ngã.


 


Không kịp nghĩ nhiều, cô vứt máy ảnh lại, tiếp tục chạy về phía trước.


 


Hàn Vũ chửi thầm một câu: “Cầm tinh con thỏ à! Chạy nhanh thế!”


 


Nói xong ném máy ảnh sang một bên, đuổi theo sát nút.


 


Kiều Dĩ Miên chưa bao giờ chạy nhanh thế này, tim như muốn nhảy ra ngoài.


 


Nghe tiếng bước chân ngày càng gần, mắt thấy sắp bị đuổi kịp thì phía trước bỗng xuất hiện một bóng đen.


 


Kiều Dĩ Miên giật mình, suýt đâm sầm vào người đó.


 


Nhưng đối phương thân thủ nhanh nhẹn, nghiêng người né cô, sau đó xông lên ngược chiều, một cước đá bay Hàn Vũ ra xa mấy mét!


 


“Dám làm loạn trên địa bàn của ông đây à, chán sống rồi!”


 


Phó Tư Hàn mặt đầy sát khí, đôi mắt hoa đào ngái ngủ bừng bừng lửa giận, hoàn toàn không còn vẻ cợt nhả thường ngày khiến người ta sợ hãi.


 


Anh ta bước nhanh tới, bồi thêm một cú đá thật mạnh.


 


“Còn làm phiền vợ ông ngủ!”


 


“Còn bắt nạt con gái nhà lành!”


 


“Còn dám xâm nhập bất hợp pháp!”


 


“Lại còn xấu thế này nữa chứ!”


 


Mấy cú đá liên tiếp khiến Hàn Vũ đau đớn lăn lộn, tức giận chửi bới: “Mày là thằng nào! Dám đánh tao, ông đây g**t ch*t mày!”


 


Phó Tư Hàn từ trên cao nhìn xuống gã, đôi mắt hẹp dài lóe lên vẻ tà khí, nụ cười lạnh lẽo âm u.


 


“Tao là cụ tổ mày.”


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 120
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...