Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 119: Còn hài lòng không?
Tôn Trấn Hải theo bản năng rùng mình một cái, mặt lúc đỏ lúc trắng.
Bà Tôn lúc nãy còn hung hăng giờ cũng kinh hãi, sốt ruột vô cùng nhưng không dám lên tiếng.
Chỉ có Tôn Tường Long nhìn chằm chằm vào cái USB, nghi ngờ hỏi: “Mày lừa tao phải không! Làm sao có video giám sát được?”
Lê Diệu cười khinh miệt, quay sang dặn dò Chu Hằng: “Tìm cái máy tính đến đây, cho cậu Tôn xem lại dáng vẻ oai phong lẫm liệt lúc đó.”
Chu Hằng lập tức gật đầu: “Vâng, tôi đi ngay.”
Anh ta đi rồi, Lê Diệu vẫn ung dung dựa vào ghế, tay gõ nhẹ lên cái USB, tiếng động không lớn nhưng trong phòng bệnh yên tĩnh này lại nghe rõ mồn một.
Rõ đến mức quỷ dị.
Ánh mắt Lê Diệu mang theo ý cười nhưng nụ cười đó lại lạnh thấu xương.
Tôn Tường Long nhìn anh vài giây, không hiểu sao trong lòng lại thấy ớn lạnh và sợ hãi.
Hắn ta theo bản năng tránh ánh mắt anh, không dám nhìn nữa.
Trong sự lo âu bất an của cả gia đình họ Tôn, Lê Diệu chậm rãi mở lời:
“Trong biên bản ghi rõ, Thẩm Lăng Xuyên ra tay trước, gần như là đánh đơn phương, đánh gãy bốn cái xương sườn của Tôn Tường Long. Đến đồn công an lại là cậu ta chủ động khiêu khích, trước mặt cảnh sát suýt chút nữa g**t ch*t cậu Tôn đây. Tôi nói không sai chứ?”
Tôn Tường Long mấp máy môi, không trả lời.
Tôn Trấn Hải bên cạnh do dự vài giây rồi ngập ngừng nói: “Chắc là con trai tôi bị đánh choáng rồi, lúc đánh nhau loạn xạ nhớ thế nào được mình có ra tay hay không...”
Lê Diệu rõ ràng đã hết kiên nhẫn: “Vốn định nếu chuyện này có thể hòa giải thì thương lượng với gia đình Quận trưởng Tôn một chút. Cũng chẳng phải chuyện to tát gì, hai đứa trẻ coi như không đánh không quen nhau.
Nhưng đến nước này các người vẫn muốn một sự thật, vậy thì không cần bàn nữa. Đến lúc đó có video làm chứng, gây rối trật tự công cộng cũng được, làm giả biên bản cũng thế, xử thế nào thì cứ theo luật mà làm.”
Nói xong, Lê Diệu đứng dậy, ném cái USB cho luật sư.
“Chấp chính sảnh còn có việc, tôi đi trước đây. Chuyện sau đó Quận trưởng Tôn cứ từ từ bàn với luật sư.”
Nói xong bước nhanh ra ngoài.
Tôn Trấn Hải hoảng hồn, trừng mắt với đứa con trai cũng đang sợ hãi, vội vàng đuổi theo.
“Thưa Chấp chính quan! Xin dừng bước!”
Lê Diệu nghiêng đầu nhìn ông ta, ánh mắt cực kỳ mất kiên nhẫn.
“Còn việc gì không?”
Tôn Trấn Hải ban đầu còn tưởng mình nắm thế thượng phong, giờ thì sợ sun vòi, ngượng ngùng xin lỗi.
“Xin lỗi Chấp chính quan, tôi đâu có khăng khăng đòi sự thật gì đâu, ngài lo xa rồi. Chuyện này nói nhỏ ra thì chỉ là hai đứa trẻ con đánh nhau, thực ra cũng chẳng có gì, qua rồi thì cho qua đi.
Cảnh sát người ta cũng bận rộn còn phải xử lý chuyện vặt vãnh này của chúng ta, thật sự rất áy náy. Tôi thấy chuyện này cứ thế bỏ qua đi? Chúng ta tự hòa giải với nhau, đừng lãng phí lực lượng cảnh sát nữa.”
“Dựa vào đâu mà bỏ qua?” Tôn Tường Long buột miệng thốt lên, giọng điệu không vui: “Nó đánh con uổng công à?”
“Mày câm mồm!” Tôn Trấn Hải quát khẽ.
Bà Tôn cũng vội vàng véo con trai một cái.
Lê Diệu nhìn lướt qua bọn họ với ánh mắt lạnh nhạt, dưới cái nhìn thấp thỏm của đối phương, anh thế mà lại nghiêm túc suy nghĩ vài giây rồi gật đầu.
“Đã Quận trưởng Tôn muốn hòa giải thì chuyện này đơn giản hơn nhiều rồi.”
Đại lãnh đạo một tay đút túi quần, đi lại tùy ý trong phòng bệnh.
“Nói cho cùng, đúng là hai người trẻ tuổi chưa đủ chín chắn, vì chút chuyện nhỏ mà đánh nhau to. Chuyện này không cần thiết phải làm lớn, chúng ta mỗi người lùi một bước, bỏ qua đi.”
Tôn Trấn Hải gật đầu lia lịa, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Lê Diệu đi đến bên bàn nhỏ, chọn tới chọn lui trong giỏ hoa quả, tìm được một quả cam tròn trịa, cầm lên tâng tâng trên tay, sau đó xoay người, ném cho Tôn Tường Long.
“Cậu Tôn bị đánh hơi nặng, bổ sung thêm chút vitamin C, tốt cho sức khỏe.”
Tôn Tường Long vội vàng đón lấy còn tưởng Chấp chính quan quan tâm mình, dù trong lòng hơi khó chịu nhưng vẫn có chút đắc ý kiêu ngạo, lười biếng cảm ơn.
“Đa tạ lãnh đạo quan tâm!”
Hắn ta bên này đắc ý, Tôn Trấn Hải lại nhìn ra manh mối, sắc mặt lập tức khó coi.
Khóe môi Lê Diệu nhếch lên nụ cười như có như không, giọng điệu ôn hòa biến mất, mở miệng ra là sự lạnh lẽo thấu xương.
“Nhưng mà, làm giả giấy tờ, khai báo gian dối, ngụy tạo giám định thương tích... những chuyện này thì không thể dễ dàng bỏ qua được.”
Vừa dứt lời, cửa phòng bệnh xuất hiện hai viên cảnh sát, Chu Hằng đi theo sau họ cùng vào phòng.
Lê Diệu trầm giọng ra lệnh:
“Làm lại giám định thương tích cho cậu Tôn. Bác sĩ làm chứng giả cho cậu ta trước đó, cảnh sát ghi lời khai, thẩm vấn lại toàn bộ.”
“Rõ!”
Nói xong, anh không thèm nhìn gia đình Tôn Trấn Hải đang há hốc mồm kinh ngạc lấy một cái, sải bước ra khỏi phòng bệnh.
Thẩm Lăng Xuyên ủ rũ bước ra khỏi đồn công an như một chú chó to vô tội bị mắng.
Vừa ngẩng đầu lên đã thấy Lê Diệu khoanh tay dựa vào cửa xe, nhàn nhạt nhìn cậu.
Sự oán hận và bực bội trong mắt Thẩm Lăng Xuyên tan biến ngay lập tức, thay vào đó là sự ngạc nhiên, vui vẻ chạy tới.
“Anh! Sao anh lại đến đây?”
Thẩm Lăng Xuyên cười toe toét, vết thương bên miệng đau đến mức cậu kêu “ái da” một tiếng, thầm chửi thề: “Thằng khốn nạn, đánh đau phết.”
Lê Diệu thấy cậu vẫn vô tư lự, thở dài.
“Chẳng phải cậu gọi điện cầu cứu anh sao, quên nhanh thế?”
Giọng anh mang theo chút bất lực: “Trẻ tuổi thế này mà trí nhớ kém quá.”
Thẩm Lăng Xuyên biết anh trêu mình, ngượng ngùng gãi đầu: “Em tưởng anh chỉ tìm luật sư giúp em thôi, không ngờ anh đích thân đến.”
Cậu xoa xoa vết bầm tím nơi khóe miệng, lẩm bẩm:
“Họ bảo có thể tìm luật sư, em lại chẳng quen ai cao cấp thế. Nghĩ đi nghĩ lại trong số người quen biết thì anh là cao cấp nhất rồi, chắc chắn có cửa nên mới cầu cứu anh.”
Nói xong, Thẩm Lăng Xuyên thu lại vẻ cợt nhả, cung kính cúi đầu chào Lê Diệu.
“Cảm ơn đại ca! Xin lỗi đại ca! Gây phiền phức cho anh rồi!”
Lê Diệu bị tiếng “đại ca” này làm cho khóe miệng giật giật.
Sao cảm giác như xã hội đen thế nhỉ?
Thẩm Lăng Xuyên đứng thẳng dậy, cố ý nhìn dáo dác xung quanh rồi hỏi:
“Anh chưa nói với chị em chứ?”
“Ừ, chưa nói.” Nhớ đến cuộc điện thoại trên boong du thuyền, Lê Diệu khẽ thở dài.
“Cô ấy vẫn chưa biết chuyện này. Nhưng mặt mũi cậu bầm dập thế này, cô ấy về cũng nhìn thấy thôi.”
“Cứ bảo uống say ngã! Không sao đâu!”
Trải qua chuyện này, Thẩm Lăng Xuyên càng thêm phục Lê Diệu sát đất.
Thực ra cậu cũng không ngờ gọi một cú điện thoại là được ngay, hơn nữa đối phương không chỉ tìm luật sư cho cậu mà còn đích thân đến đồn công an đón cậu.
Bảo không cảm động là nói dối!
Người anh này rất đáng để đi theo!
Thẩm Lăng Xuyên bên này đang tự cảm động, Lê Diệu lại hỏi: “Gia đình cậu không ai biết à?”
Theo lý thì chuyện này phải thông báo cho gia đình, sao đến giờ nhà cậu vẫn chưa có ai đến?
Thẩm Lăng Xuyên thì thầm giải thích cho anh:
“Họ định báo cho gia đình em nhưng em bảo bố em bị bệnh tim, mẹ em cao huyết áp, chuyện này cũng đâu phải tội ác tày trời gì, lỡ họ gọi điện làm hai ông bà xảy ra chuyện gì thì em cũng không sống nữa, đập đầu chết ngay tại đồn luôn.”
Lê Diệu: “...”
Trẻ ranh, nói hươu nói vượn.
Quan trọng là... đối phương cũng tin?
Nhưng nghĩ lại, đám người bên trong vốn đã cấu kết với nhà họ Tôn, không biết xuất phát từ tâm lý gì nhưng dù sao cũng phải cẩn trọng hơn chút.
Vốn dĩ chỉ là chuyện đánh nhau ẩu đả, nhỡ Thẩm Lăng Xuyên nói thật, làm bố mẹ người ta tức giận sinh bệnh thật thì cũng rắc rối to, họ cũng không muốn làm lớn chuyện.
Lê Diệu gật đầu: “Được rồi, vậy anh với tư cách là 'người giám hộ' duy nhất của cậu, giờ đưa cậu về nhà.”
“Cảm ơn đại ca!” Thẩm Lăng Xuyên ngọt xớt cảm ơn, cười hì hì.
“Em còn tưởng anh sẽ mắng em cơ! Gây ra họa lớn thế này.”
“Đúng là phải mắng cậu nhưng không phải vì chuyện này.” Lê Diệu nhìn vết bầm tím trên mặt cậu, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép thở dài.
“Cậu không biết chọn đêm trăng thanh gió mát, lôi nó ra chỗ không có camera đánh cho một trận à? Cứ phải vào đồn công an đánh nhau để người ta cắn ngược lại...”
Lê Diệu càng nói càng chán ghét: “Ngu nhất là cả hai cùng bị thương.”
Thẩm Lăng Xuyên đứng ngây ra đó hồi lâu, miệng há hốc, mắt dần sáng lên.
Ngẩn người một lúc, cậu bỗng chắp tay, dáng vẻ thành kính chưa từng có.
“Đa tạ đại ca chỉ giáo!”
Lê Diệu bất lực liếc cậu một cái: “Tiếp theo tính sao? Nghe bảo đầu xe bị đâm móp rồi, phải đền không ít tiền đâu nhỉ?”
“Công ty có bảo hiểm nhưng em cũng bị trừ một phần, lương tháng này chắc chẳng còn bao nhiêu.” Thẩm Lăng Xuyên than thở.
“Sau này đi theo anh đi.” Lê Diệu ngắt lời than vãn của cậu, giọng nhàn nhạt, hất hàm về phía xe: “Lên xe nói.”
“Hả? Thật ạ! Được ạ!” Thẩm Lăng Xuyên vui vẻ ngay lập tức, ba bước thành hai nhảy lên ghế phụ, vừa thắt dây an toàn vừa hỏi:
“Anh, rốt cuộc anh làm nghề gì thế? Em thấy xe anh chống đạn cả đấy, không phải nghề gì nguy hiểm chứ? Nói trước nhé, phạm pháp em không làm đâu, mẹ em biết đánh chết em đấy!”
Cái miệng cậu cứ liến thoắng ồn ào quá, Lê Diệu hít sâu một hơi, cố ý nhướng mày dọa cậu.
“Muộn rồi, lên thuyền giặc rồi.”
Thẩm Lăng Xuyên ngơ ngác nhìn người đàn ông ung dung ở ghế lái, lắp bắp hỏi lại: “Anh... anh rốt cuộc làm gì thế?”
Lê Diệu nhếch môi, nhẹ nhàng buông ba chữ: “Xã, hội, đen.”
“Vãi chưởng...”
Ngầu lòi in hoa luôn...
Đêm đó, Kiều Dĩ Miên nằm sấp trên chiếc giường đôi rộng lớn, mãi không ngủ được.
Cô nghịch điện thoại, lật đi lật lại khung chat với Lê Diệu.
Tin nhắn cô gửi một tiếng trước vẫn nằm im lìm ở đó, không ai trả lời.
Rốt cuộc xảy ra chuyện gì mà đến thời gian trả lời tin nhắn cũng không có?
Lại qua một lúc nữa vẫn không buồn ngủ, cô định mở máy tính viết lách chút gì đó thì nghe tin nhắn WeChat kêu ting một tiếng, tin nhắn trả lời của đại lãnh đạo đến rồi.
Là một file âm thanh.
Cô tò mò mở ra, thế mà lại là tiếng đọc sách tròn vành rõ chữ của anh.
Hôm nay không đọc “Lạc Thần Phú” nữa mà đổi sang “Xuất Sư Biểu”.
Từng câu từng chữ đọc rất có cảm xúc, Kiều Dĩ Miên nằm bò trên gối, mắt cười cong như vầng trăng khuyết.
Sau đó, trong khung chat lại hiện lên một tin nhắn thoại.
Đại lãnh đạo giọng trầm ổn hỏi cô: “Dịch vụ dỗ ngủ tối nay còn hài lòng không?”
---
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 119: Còn hài lòng không?
10.0/10 từ 41 lượt.
