Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 118: Tôi ấy à, bao che người nhà lắm
Máy bay riêng hạ cánh xuống sân bay Lâm Xuyên thì trời đã chập choạng tối.
Lê Diệu không nán lại mà đi xe từ chân cầu thang máy bay đến thẳng đồn công an quận Vạn Hoa.
Chu Hằng đang đợi trước cửa, thấy xe đại lãnh đạo đến vội bước nhanh tới, mở cửa lên xe, báo cáo nhanh tình hình bên trong.
“Hai xe va chạm ở lối ra hầm để xe, cậu Thẩm đi đúng làn, đối phương đi ngược chiều, va chạm xong hai bên lời qua tiếng lại rồi động thủ, cảnh sát đến mới tách ra được.
Đến đồn công an không biết sao lại đánh nhau tiếp, đối phương bị đưa thẳng đến bệnh viện, giám định thương tích bảo gãy bốn cái xương sườn. Người nhà đối phương kiên quyết không chấp nhận hòa giải, sống chết đòi một lời giải thích...”
Lê Diệu ánh mắt trầm xuống lắng nghe, không nói một lời.
Chu Hằng lén nhìn anh một cái, khẽ thở dài: “Tính cậu Thẩm cũng nóng nảy, đánh người ta ra nông nỗi này, chuyện e là sẽ rắc rối to...”
Lê Diệu không đưa ra ý kiến, hỏi lại: “Luật sư đâu?”
“Luật sư đang ở trong, tình hình cụ thể thế nào vẫn chưa biết. Theo chỉ thị của ngài, tôi không ra mặt, chỉ để luật sư làm việc với họ thôi.”
“Đợi xem sao đã.”
Chu Hằng gật đầu, bổ sung thêm: “Bố đối phương là một vị lãnh đạo quận Vạn Hoa, vừa nãy gọi điện đến đồn công an rồi, nếu luật sư không đến kịp thì cậu Thẩm lúc này chắc bị đưa vào trại tạm giam rồi.”
Lê Diệu cười khẩy đầy ẩn ý: “Hiệu suất làm việc cũng cao đấy.”
Hai người đợi trong xe một lúc, luật sư ra báo cáo tiến độ.
“Hiện tại cách tốt nhất là hòa giải, nếu không chỉ dựa vào bản giám định thương tích kia, tạm giam là còn nhẹ đấy.”
Đương nhiên, đây là kết quả nếu đi theo đường lối chính quy.
Còn người ngồi trước mặt đây thì ở đâu cũng có thể đi đường tắt.
Luật sư nhìn đại lãnh đạo, thành thật nói:
“Người nhà đối phương không chấp nhận hòa giải cũng không chấp nhận bồi thường, có vẻ như nhất quyết muốn tống người vào tù. Ngoài ra, cậu Thẩm nói là đối phương ra tay trước, cậu ấy ra tay cũng không nặng, không thể đánh người ta gãy bốn cái xương sườn được.”
Lê Diệu dựa vào lưng ghế, tay đặt lên bệ tì tay trung tâm, gõ nhẹ hai cái.
Rũ mắt im lặng vài giây mới mở miệng: “Xem camera giám sát lối ra vào hầm chưa?”
Luật sư gật đầu: “Lối ra một chiều, đối phương đi ngược chiều là chắc chắn rồi nhưng camera trong lối đi vẫn luôn tắt, không quay được cảnh đánh nhau.”
Lê Diệu khẽ ngước mắt, trầm ngâm nói một câu.
“Không có camera thì làm giả một cái.”
Luật sư nín thở, ngừng một lát rồi lặng lẽ thở ra.
Lãnh đạo đã lên tiếng, anh ta không dám không nghe.
Đang suy nghĩ nhanh xem làm chứng cứ giả thế nào thì nghe đại lãnh đạo hỏi tiếp: “Mang USB không?”
“Có có.” Luật sư vội lấy một cái từ trong cặp ra: “Có một cái USB trống nhưng chỉ có 8GB thôi.”
“Đủ rồi.” Lê Diệu nắm lấy USB bỏ vào túi.
“Đến bệnh viện.”
Đoàn người không chào hỏi ai, đi thẳng đến bệnh viện Tôn Tường Long đang nằm.
Bệnh viện tư nhân khá tốt, bệnh nhân không đông, vừa vào cửa đã được y tá nhiệt tình tiếp đón.
Chu Hằng vừa định nói rõ mục đích đến thì bị đại lãnh đạo cướp lời.
“Có người bạn bị đánh nhập viện, chiều nay đưa vào, dẫn chúng tôi đi xem chút.”
Khí trường anh quá mạnh, cô y tá vội gật đầu: “Các anh là bạn của cậu Tôn phải không ạ? Mời đi theo tôi.”
Lê Diệu đi trước, theo y tá vào thang máy, thuận miệng hỏi: “Có những ai ở đó?”
Y tá trả lời: “Quận trưởng Tôn và phu nhân đều ở đó ạ.”
Ừ, vừa khéo.
Đoàn người ra khỏi thang máy, dưới sự chỉ dẫn của y tá, Lê Diệu và mọi người đi dọc hành lang vào trong.
Chưa đến cửa phòng bệnh đã nghe thấy giọng nam trẻ tuổi vừa ăn vừa chửi bới ầm ĩ bên trong.
“Một thằng lái xe ôm công nghệ mà cũng dám bố láo với ông mày à! Hôm nay ông cho nó quỳ xuống cầu xin! Ái da, đau đau đau...”
Một giọng nam trung niên quát khẽ: “Bé mồm thôi! Suốt ngày chỉ biết gây họa! Mày lấy bằng lái bao nhiêu năm rồi, không biết lái xe thế nào à? Hay mày chưa học hết tiểu học, không biết hai chữ 'ra, vào' viết thế nào?”
Chưa đợi người trẻ tuổi cãi lại, người phụ nữ trung niên bất mãn mắng lại ông ta:
“Con trai bị người ta đánh rồi mà ông còn dạy dỗ nó! Ông có phải bố nó không đấy! Có bản lĩnh thì đi mà đôi co với thằng tài xế kia kìa! Tôi nói cho ông biết nhé Tôn Trấn Hải, chuyện hôm nay tôi không để yên đâu! Nhìn con trai tôi bị đánh sưng cả mặt rồi đây này...”
Lê Diệu không nghe tiếp nữa, bước vào phòng bệnh.
Người phụ nữ đang đối diện với cửa phòng, thấy ba người bước vào thì cau mày quát: “Các người làm cái gì đấy? Đây là phòng bệnh tư nhân!”
Lê Diệu liếc nhìn Tôn Tường Long trên giường bệnh, đầu quấn băng gạc, mặc quần áo bệnh nhân, cổ áo mở rộng lộ ra từng vòng băng gạc bên trong rất rõ ràng.
Tôn Trấn Hải nghe tiếng quay lại, ánh mắt rơi vào mặt Lê Diệu, khựng lại vài giây, ngay sau đó trợn tròn mắt, lắp bắp hỏi: “Ngài... ngài là Chấp chính quan ạ?”
Với thân phận một quận trưởng nhỏ nhoi như ông ta thì không gặp được Chấp chính quan, chỉ là thời gian trước Lê Diệu xuất hiện trên bản tin thời sự hai lần nên ông ta nhớ mặt anh.
Lê Diệu nhướng mày, giọng điệu ôn hòa: “Quận trưởng Tôn trí nhớ tốt thật.”
Mặt Tôn Trấn Hải lập tức nở hoa, sải bước ra đón, muốn bắt tay với Lê Diệu nhưng lại không dám, cười gượng gạo bất an:
“Ái chà! Đúng là ngài rồi! Tôi nằm mơ cũng muốn gặp ngài một lần đấy ạ! Tinh thần chỉ đạo trong các văn bản ngài ban hành trước đó, sáng tối nào tôi cũng phải đọc lại từng điều một, cứ như được gột rửa cả thể xác lẫn tâm hồn vậy!”
Ông ta nịnh nọt hết lời, tâng bốc không biết ngượng mồm.
Lê Diệu sớm đã miễn nhiễm với loại người này cũng không biểu cảm gì nhiều, đợi ông ta nói xong mới hất hàm về phía Tôn Tường Long trên giường.
“Quý tử đây là...”
“Haiz, nó ấy à, bị người ta đánh, không sao không sao, vết thương nhỏ thôi ạ!” Nói rồi ra hiệu cho vợ con: “Vị này chính là tân Chấp chính quan của Bắc Giang chúng ta! Hai mẹ con còn không mau chào hỏi!”
Tôn Tường Long không kích động như bố mình, nhìn Lê Diệu từ đầu đến chân một lượt mới miễn cưỡng chào một tiếng.
Bà Tôn thì vui sướng phát điên, thay đổi hẳn bộ mặt chua ngoa đanh đá lúc nãy, cười toe toét sán lại gần như bông hoa hướng dương.
“Ngài là Chấp chính quan đấy à! Ôi chao đúng là nhất biểu nhân tài! Trẻ tuổi thế này mà đã chức cao vọng trọng, thật đáng ngưỡng mộ! Sao ngài cũng ở bệnh viện này thế ạ? Mau vào ngồi, mời vào ngồi!”
Hai vợ chồng người này nhiệt tình hơn người kia, diễn một màn kịch đổi mặt hoành tráng.
Chu Hằng đi sau Lê Diệu thầm bĩu môi.
Cực kỳ khinh thường sự nịnh nọt của họ.
Nhưng anh ta không biết Lê Diệu nghĩ gì, lúc này cũng không dám tùy tiện lên tiếng, chỉ đành đợi anh mở lời.
Lê Diệu thong thả bước vào phòng bệnh, ngồi xuống chiếc ghế Tôn Trấn Hải đẩy tới, lơ đễnh trả lời.
“Nói ra cũng trùng hợp, đứa em nhà tôi đánh nhau với người ta, đánh người ta nhập viện, tôi vừa qua xem thử, không ngờ lại gặp Quận trưởng Tôn ở đây.”
Tôn Trấn Hải hoàn toàn không nghĩ nhiều, càng không nghĩ ra tại sao Chấp chính quan cả vùng Bắc Giang lại quen biết một quận trưởng nhỏ nhoi như ông ta còn đặc biệt vào bắt chuyện.
Tại ông ta bị niềm vui “tình cờ gặp Chấp chính quan” làm mờ mắt rồi.
Tôn Trấn Hải vội vàng an ủi hai câu: “Đều là thanh niên trai tráng, huyết khí phương cương, đánh nhau ẩu đả là chuyện bình thường mà! Ai chẳng có thời trẻ trâu, hoàn toàn có thể thông cảm được.”
“Tôi cũng nghĩ thế.” Lê Diệu liếc nhìn Tôn Tường Long, trong tay hắn ta còn cầm nửa quả táo đã gọt vỏ, nếu anh không vào thì chắc giờ này hắn ta gặm hết cả hạt táo rồi.
Gãy bốn cái xương sườn?
Hừ...
Gãy bốn dây thần kinh não thì có.
Lê Diệu thu hồi tầm mắt, nhìn Tôn Trấn Hải: “Quận trưởng Tôn thấy chuyện đánh nhau này có thể hòa giải được không?”
“Đương nhiên là được chứ ạ!” Tôn Trấn Hải nói như đinh đóng cột: “Tuy nói đánh người là không đúng nhưng tại anh tại ả, tại cả đôi bên, người bị đánh cũng phải chịu một phần trách nhiệm.”
Nói đến đây, ông ta chợt nhớ ra con trai mình đang nằm trên giường cũng là bên bị đánh, ho khan một tiếng, lái câu chuyện lại một chút.
Lê Diệu cúi đầu cười.
“Sao ông biết cậu ta bị đơn phương đánh đập chứ không phải chủ động khiêu khích đối phương nhưng không đánh lại được?”
Tôn Trấn Hải sững người, há miệng, rõ ràng là hơi ngơ ngác.
Tôn Tường Long nằm trên giường nghe không lọt tai, lập tức phản bác: “Sao tôi có thể không đánh lại nó được? Tôi cũng đánh nó ra bã đấy chứ!”
“Ồ, thế thì không phải đơn phương bị đánh rồi.” Lê Diệu chêm vào đúng lúc, quay đầu nhìn Tôn Trấn Hải, ánh mắt nghi hoặc: “Hai bố con ông khẩu cung không khớp, rốt cuộc ai đang nói dối?”
Tôn Trấn Hải lập tức căng thẳng, vội trừng mắt với Tôn Tường Long một cái, sau đó nhìn Lê Diệu cười nịnh nọt.
“Ngài đừng nghe thằng ranh con này chém gió, tôi là bố nó tôi còn lạ gì cái đức hạnh của nó? Trói gà không chặt, nó mà có bản lĩnh đánh người thì đâu đến nỗi bị đưa vào viện thế này!”
Ông ta vừa phải an ủi Chấp chính quan đừng vì chuyện em trai đánh người mà phiền lòng, vừa lo con trai mình lộ tẩy, cộng thêm thằng con ngu ngốc cứ cãi chem chẻm bên cạnh, Tôn Trấn Hải đúng là mệt tim hết sức.
Lê Diệu rõ ràng không có tâm trạng đôi co với họ mấy chuyện vô bổ này, thong thả lấy chiếc USB từ trong túi ra, gõ nhẹ hai cái lên tay vịn ghế.
“Ai nói dối, xem cái video giám sát này là rõ ngay.”
Tôn Trấn Hải ngơ ngác nhưng Tôn Tường Long thì hiểu ngay, mặt cắt không còn giọt máu, buột miệng thốt lên.
“Chẳng phải bảo xóa camera rồi sao? Mày lấy đâu ra video giám sát!”
Lê Diệu cười nhạt thong thả: “Xóa rồi vẫn khôi phục được chứ, nếu không tôi tìm các người làm gì?”
Tôn Trấn Hải cuối cùng cũng hiểu ra, khóe miệng giật giật, lúng túng hỏi: “Thưa Chấp chính quan, ngài đặc biệt đến tìm chúng tôi ạ?”
Dường như cảm thấy câu hỏi này chưa đủ thẳng thắn, ông ta nuốt khan một cái lại hỏi: “Người tài xế đánh con trai tôi, ngài quen ạ?”
“Ừ, đứa em nhà tôi.” Lê Diệu cũng không giấu giếm, bình thản nhìn ông ta: “Nhưng phát hiện cậu ấy bị oan nên mới đến tìm các người đối chất.”
Gia đình Tôn Trấn Hải mặt mũi lúng túng hoảng hốt, ấp úng không nói được câu nào.
Lê Diệu lại ung dung dựa vào ghế, giọng trầm xuống, đầy áp lực bồi thêm một câu:
“Tôi ấy à, bao che người nhà lắm. Bắt nạt em tôi thì phải cho tôi một lời giải thích thỏa đáng.”
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 118: Tôi ấy à, bao che người nhà lắm
10.0/10 từ 41 lượt.
