Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 124


Sau khi Kiều Dĩ Miên ăn hết hai cái cánh gà, năm xiên thịt nướng và hai bắp ngô thì chủ đề “màu mè” của Thẩm đại tiểu thư mới kết thúc.


 


Đợi một lúc, cô mới tranh thủ hỏi: “Chị Khê, chị tập bao lâu mới có được thân thủ như vậy?”


 


Hai người im bặt, nhìn cô với ánh mắt khó tả, nhất là Thẩm Tinh Nhan, cười cười với vẻ không có ý tốt.


 


Kiều Dĩ Miên vội xua tay: “Em không có ý đó, em chỉ thấy chị Khê giỏi quá, cảm giác mình yếu đuối quá, gặp nguy hiểm không có khả năng tự vệ nên muốn...”


 


“Chị hiểu chị hiểu...” Thẩm Tinh Nhan khoác vai cô, cười đầy ẩn ý: “Không cần giải thích, em nói gì chị cũng tin.”


 


Kiều Dĩ Miên cứng họng, không biết giải thích thế nào cho rõ.


 


Hứa Khê gạt cô bạn thân ồn ào sang một bên: “Đi lấy cho tớ chai nước.”


 


“Được rồi được rồi, đại tiểu thư.” Thẩm Tinh Nhan cười tà mị nhường chỗ.


 


Hứa Khê lại nghiêm túc truyền thụ kinh nghiệm cho Kiều Dĩ Miên: “Về em có thể tìm huấn luyện viên chuyên nghiệp học, tán thủ, đấm bốc hay phòng thân đều được nhưng chắc chắn không phải ngày một ngày hai là luyện thành đâu...”


 


Cô giới thiệu hai trung tâm có chuỗi cơ sở trong nước lại nói thêm về những cạm bẫy dễ mắc phải, giảng giải rất chi tiết.


 


Kiều Dĩ Miên thực sự muốn học phòng thân.


 


Hai năm nay đi phỏng vấn bên ngoài thường có phóng viên quay phim đi cùng, dù là cô đi một mình thì cũng là môi trường an toàn hòa bình.


 


Có thể vất vả nhưng hoàn toàn không có nguy hiểm.


 


Trước đó cô chưa thấy mình yếu ớt thế nào, mãi đến khi gặp Hàn Vũ mới nhận ra trước mặt loại cặn bã tồi tệ này, cô hoàn toàn không có sức chống đỡ, chỉ có nước bị bắt nạt.


 


Cô không muốn như vậy, cô phải khiến mình mạnh mẽ hơn.


 


Ít nhất phải có khả năng phản kháng.


 


Kiều Dĩ Miên chăm chú lắng nghe, âm thầm ghi nhớ những điểm quan trọng đối phương nói, định về Lâm Xuyên sẽ đến mấy trung tâm cô ấy giới thiệu để tham khảo.


 


Thẩm Tinh Nhan quay lại, trên tay có thêm ba chai bia đã mở nắp.


 


“Tớ bảo lấy nước cơ mà.” Hứa Khê ngoài miệng nói vậy nhưng tay vẫn nhận lấy một chai.


 


“Uống nước làm gì, nào, uống bia!” Thẩm Tinh Nhan nhét một chai vào tay Kiều Dĩ Miên, cụng chai với hai người:


 



“Thịt nướng uống bia, muốn gì được nấy! Dzô!”


 


Bên cạnh có hai cô gái cũng sán lại gần, mấy người cười nói vui vẻ, chẳng mấy chốc đã uống hết một chai.


 


Kiều Dĩ Miên nhìn người này rồi lại nhìn người kia, cuối cùng cúi đầu nhìn chai bia trong tay, thoáng chút do dự.


 


Cô muốn uống nhưng lại không dám uống.


 


Một chai bia nhỏ này uống vào chắc không đến nỗi say bất tỉnh nhân sự nhưng nếu làm ra chuyện gì ngớ ngẩn thì mất mặt lắm.


 


“Miên Miên, sao không uống thế? Không biết uống à?” Thẩm Tinh Nhan thấy cô cứ cầm chai bia mãi, không nhịn được hỏi:


 


“Loại này độ cồn thấp, uống một chai không sao đâu.”


 


Kiều Dĩ Miên l**m môi, chậm rãi “dạ” một tiếng.


 


Thấy mọi người đều nhìn mình, cô hít sâu một hơi, ngửa cổ uống một ngụm nhỏ.


 


Vị bia êm dịu, hơi ngọt hậu, không đắng và cay như tưởng tượng.


 


Ừm, uống cũng được phết.


 


Cô không kìm được lại uống thêm một ngụm nhỏ.


 


“Nào nào nào, mọi người cùng ra nhảy múa đi!”


 


Thẩm Tinh Nhan năng động lôi kéo mọi người ra nhảy múa, Kiều Dĩ Miên cũng bị cô ấy kéo dậy.


 


Nam nam nữ nữ mười mấy người vây quanh đống lửa hát hò nhảy múa, không khí vui vẻ náo nhiệt.


 


Không biết là do hơi nóng từ đống lửa hay là men rượu bốc lên, má Kiều Dĩ Miên đỏ hồng, tâm trạng lại cực tốt.


 


Cô nắm tay người bên cạnh, vui vẻ hát ca nhảy múa, trên khuôn mặt thanh tú tràn ngập nụ cười trong sáng vui tươi.


 


Lê Diệu đứng nhìn từ xa, điện thoại vẫn áp bên tai, đang nghe cuộc gọi công việc, khóe môi nhìn cô gái nhỏ lại vô thức nhếch lên.


 


Lửa cháy bừng bừng, tiếng củi nổ lách tách hòa cùng tiếng sóng biển trầm thấp khiến màn đêm thêm phần huyên náo.


 


Ngọn lửa nuốt chửng từng đống vật liệu cháy, hơi nóng cuộn trào, soi rõ khuôn mặt vui vẻ của mỗi người.


 


Sự mệt mỏi và đau thương mấy ngày qua dường như cũng bị ngọn lửa này thiêu rụi, chỉ để lại những ký ức ấm áp tốt đẹp.



Kiều Dĩ Miên tạm thời thả lỏng đầu óc, chỉ muốn để bản thân hoàn toàn thư giãn một đêm.


 


Mãi đến khi ngọn lửa dần dịu xuống, mọi người mới chia thành tốp ba tốp năm ngồi trên cát trò chuyện hoặc nằm dài ngắm sao.


 


Thẩm Tinh Nhan uống hơi nhiều, mấy chai bia rỗng lăn lóc bên cạnh, bản thân cô ấy cũng lười biếng ôm lấy chai bia, trông có vẻ đồng cam cộng khổ lắm.


 


Cô ấy vừa kể xong về bộ phim thần tượng đang theo dõi gần đây, những lời bình luận sắc bén khiến mọi người cười nghiêng ngả.


 


Phó Tư Hàn đi tới, khoác chiếc áo khoác mỏng trên tay lên vai Hứa Khê, cười hỏi:


 


“Nói chuyện gì mà vui thế?”


 


Hứa Khê hơi ngả người ra sau, ánh mắt lướt qua chiếc áo sơ mi hoa hòe hoa sói phanh ngực của anh:


 


“Đang nói, có người đàn ông không giữ đạo làm chồng, khoe cơ ngực cho ai xem thế?”


 


Phó Tư Hàn lập tức bày tỏ thái độ: “Đương nhiên là khoe cho vợ anh xem rồi!”


 


Nói xong mặt dày sán lại gần dính lấy vợ.


 


Nhận ra Thẩm Tinh Nhan đang nhìn chằm chằm mình với ánh mắt gian xảo, Phó Tư Hàn lập tức thay đổi sắc mặt, quay đầu đi, động tác liền mạch lưu loát.


 


“Không được nhìn.”


 


Thẩm Tinh Nhan lườm anh một cái: “Lại chẳng phải phim hạn chế độ tuổi, có gì mà không được nhìn? Keo kiệt.”


 


Phó Tư Hàn dính lấy Hứa Khê thì thầm làm nũng: “Vợ ơi anh buồn ngủ...”


 


Nói rồi bàn tay to nhẹ nhàng v**t v* phần eo hở ra của cô, giọng trầm thấp mang theo chút quyến rũ:


 


“Về ngủ với anh đi.”


 


Thời gian cũng muộn rồi, bọn họ còn hẹn sáng mai đi ngắm bình minh, Hứa Khê bèn chào tạm biệt mấy cô gái.


 


Vừa định đứng dậy thì cơ thể bỗng nhiên lơ lửng, Phó Tư Hàn bế bổng cô lên, cười tà mị:


 


“Cát nhiều quá, đừng để làm đau chân ngọc ngà của vợ anh.”


 


Hứa Khê đấm nhẹ anh một cái bất lực lại đổi lấy tiếng cười lẳng lơ như hồ ly tinh của Phó tổng.


 


Hai người họ đi rồi, mấy người khác cũng tản đi, ai về phòng nấy nghỉ ngơi.



Thẩm Tinh Nhan uống hơi nhiều, nằm trên cát không dậy nổi, cuối cùng vẫn là Đội trưởng Tiêu nhà cô ấy đi tới vác cô ấy lên vai như vác bao cát.


 


Thẩm Tinh Nhan nằm trên vai anh, liên tục kêu gào muốn nôn.


 


Tiêu Quân Trạch bất lực, đành phải bế ngang cô ấy lên, trong đôi mắt lạnh lùng hiện lên sự bất lực và dung túng.


 


Kiều Dĩ Miên cũng định về nhưng phát hiện điện thoại Hứa Khê để quên trên bàn, vội cầm lên định mang trả cho cô ấy.


 


Quay đầu nhìn Lê Diệu vẫn đang nghe điện thoại cách đó không xa, chỉ chỉ vào điện thoại rồi chỉ về hướng Hứa Khê và mọi người vừa đi, sau đó bước nhanh về phía đó.


 


Tuy cô chỉ uống chưa đến nửa chai bia nhưng thần kinh rõ ràng chậm chạp hơn, bước chân cũng hơi loạng choạng.


 


Đi theo con đường nhỏ một đoạn, mắt thấy sắp đến chỗ ở của họ, Kiều Dĩ Miên bỗng dừng bước.


 


Dưới giàn hoa ánh trăng, trên chiếc ghế dài màu trắng có hai người một ngồi một nằm.


 


Người phụ nữ xinh đẹp mặn mà như đóa phù dung lúc này đang nằm trong lòng người đàn ông, đôi tay mềm mại không xương vòng qua cổ anh, hôn say đắm.


 


Bốn bề tĩnh lặng, hai bóng hình dính sát vào nhau, không thể tách rời.


 


Tiếng hôn triền miên xen lẫn tiếng côn trùng kêu rả rích thi thoảng vang lên, dường như cả đất trời chỉ còn lại hai người họ.


 


Tự mang theo sức mạnh ngăn cách vạn vật.


 


Kiều Dĩ Miên muộn màng che miệng, lập tức lùi lại vài bước, vừa định rời đi thì nghe tiếng bước chân phía sau.


 


Lê Diệu tối nay không biết đã nghe bao nhiêu cuộc gọi công việc, thời gian muốn đến gần cô gái nhỏ cũng không có.


 


Khó khăn lắm mới kết thúc cuộc gọi này, đi theo bóng lưng cô đến đây lại phát hiện cô vội vàng quay lại, sợ hãi như con thỏ con.


 


“Sao thế?” Anh trầm giọng hỏi.


 


Đầu óc Kiều Dĩ Miên choáng váng, lập tức ra hiệu im lặng với anh, sau đó bước nhanh vài bước, đưa tay bịt hai mắt anh lại.


 


“Phi lễ chớ nhìn!” Kiều Dĩ Miên cố ý hạ thấp giọng: “Không được nhìn.”


 


Tầm nhìn bị chặn, Lê Diệu nhướng mày nhưng nghe thấy mấy chữ này thì như hiểu ra điều gì.


 


Anh cười trầm thấp, kéo dài giọng, cưng chiều lại bất lực: “Được, không nhìn.”


 


Kiều Dĩ Miên vừa đẩy anh lùi lại vừa quay đầu nhìn hai người kia, hy vọng không làm phiền người ta thân mật.



Người đàn ông theo lực đẩy của cô lùi lại từng bước, mắt không nhìn thấy đường nhưng bước chân rất vững vàng, cho đến khi lưng va vào một cái cây.


 


Kiều Dĩ Miên mải quay đầu nhìn nên không để ý hai người đi lệch đường.


 


Mãi đến khi phát hiện không đẩy được nữa, quay đầu lại nhìn thì thấy đại lãnh đạo đã bị cô đẩy vào gốc cây.


 


Vừa định buông tay thì đối phương vươn cánh tay dài, ôm trọn eo thon của cô.


 


Cô va vào lồng ngực rắn chắc rộng lớn, ngước mắt nhìn lên, trong đôi mắt rũ xuống của người đàn ông, ánh mắt sâu thẳm tĩnh lặng lại xen lẫn ý cười.


 


Nụ cười của anh quá phạm quy, Kiều Dĩ Miên khẽ giãy giụa thì thầm giục giã: “Chúng ta mau về đi, đừng làm phiền người ta!”


 


Lê Diệu lại không buông tay, bàn tay to đặt sau lưng cô nhẹ nhàng nhéo eo cô, giọng trầm thấp: “Không muốn ở bên anh thêm một lát à?”


 


“Không phải...”


 


Kiều Dĩ Miên ngượng ngùng vặn vẹo eo, tránh tay anh, vừa định mở miệng biện giải thì cằm bị đối phương nâng lên, đôi môi mỏng mềm mại dán chặt vào môi cô.


 


“Thế thì đừng đi.”


 


Ngay sau đó, người bỗng xoay chuyển, cô bị người đàn ông ép vào thân cây.


 


Sau lưng là thân cây cứng ngắc, trước ngực là lồng ngực rắn chắc của anh.


 


Nhất thời cô không nói rõ được cái nào cứng hơn, chỉ cảm thấy từng tấc mềm mại trên người mình đều bị anh chiếm cứ, nghiền nát thành bụi.


 


Lê Diệu một tay chống lên thân cây sần sùi, một tay giữ eo thon của cô, cúi người cướp đoạt môi lưỡi cô.


 


Khoảng cách hai bên không xa, Kiều Dĩ Miên dường như có thể nghe thấy tiếng hai người kia dừng lại nói cười khe khẽ, nhất thời càng thêm căng thẳng.


 


Cô sợ đối phương qua đây tìm điện thoại như vậy sẽ phát hiện ra họ...


 


Càng lo lắng càng căng thẳng; càng căng thẳng cơ thể càng nhạy cảm.


 


Cô cảm thấy mọi giác quan trên người đều bị anh huy động, căng thẳng theo từng đợt chiếm đoạt của anh.


 


Mãi đến khi bên tai vang lên tiếng cười khẽ của người đàn ông: “Thở đi.”


 


Lúc này cô mới nhận ra mình căng thẳng đến mức nín thở!


 


Lại còn nín lâu thế nữa!


 


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 124
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...