Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 8
Công chúa Vĩnh Gia buổi tối sẽ đến hồ Thái Dịch ngắm đèn, Thái hậu làm chủ, trong cung nếu có phi tần nào muốn đi đều có thể tham dự. Đặng Vân dẫn theo người của Đông Xưởng, lại điều động cả cấm vệ quân và cẩm y vệ, bố trí thỏa đáng từ trong ra ngoài rồi mới dám thỉnh các quý nhân giá lâm.
Hoàng đế thì không góp vào náo nhiệt ấy, một mình phê tấu chương ở điện Thái Cực. Đợi đến khi trời tối mịt, Tống Đàn bàn giao ca trực xong mới bước ra khỏi đại môn Thái Cực điện.
Hôm nay lại là một ngày không làm nên việc gì. Tống Đàn lê bước chậm rãi trên con đường lát đá trong cung, đi qua Tây Hoa môn, rẽ về hướng Thượng thiện giám.
Lưu công công ở Thượng thiện giám hôm nay không có mặt, Tống Đàn gọi một tiểu thái giám quen biết, xin một phần ngỗng quay.
Tiểu thái giám nọ rất lanh lẹ, lấy giấy da bò gói một con ngỗng quay đã chặt sẵn, da nướng giòn rụm, không mấy mỡ, thịt nạc xếp chồng từng lớp từng lớp.
Tống Đàn là khách quen của Thượng thiện giám, cách vài ba ngày lại tới tìm chút gì đó để ăn. Khi được ban thưởng cũng sẽ rộng rãi chút, từ canh đến điểm tâm đều phải tinh xảo bắt mắt. Lúc bị phạt, tâm trạng không tốt, thì gọi mấy món thường ngày vốn kiêng ăn để tự an ủi.
Tiểu thái giám nhìn dáng vẻ hôm nay của Tống Đàn không giống được thưởng, suy nghĩ rồi quay vào lấy thêm một gói hạt dẻ rang: “Cái này là bọn tiểu nhân tham ăn tự rang lấy, công công đừng chê, mang theo một ít mà ăn.”
Tống Đàn cảm ơn, nhận lấy ngỗng quay và hạt dẻ, moi ra hai thỏi bạc nhỏ trong túi tiền. Tiểu thái giám mừng rỡ vô cùng, nhận bạc rồi ríu rít tạ ơn. Người ở gần bên vua, chưa cần nói tính tình thế nào, nhưng ra tay thì chẳng ai keo kiệt cả.
Tống Đàn vòng qua Thượng thiện giám, rẽ tới bên hồ Thái Dịch, vừa đi vừa dạo, hướng về phía Tây Trực phòng.
Hôm nay hồ Thái Dịch náo nhiệt vô cùng, hoàng tử công chúa cùng các phi tần đều được an trí tại điện Thừa Quang. Bên cạnh cầu Ngọc Hà còn có mấy chiếc thuyền hoa đang đậu, chuẩn bị phục vụ quý nhân du hồ. Hồ Thái Dịch nhìn từ hai phía đông tây của điện Thừa Quang đều rực rỡ ánh đèn, canh phòng nghiêm ngặt. Ngàn ngọn hoa đăng đã sẵn sàng, chỉ chờ quý nhân ra lệnh là được thả xuống hồ.
Tống Đàn đi một lúc, ngồi xuống một tảng đá lớn bên bờ hồ, bóc hạt dẻ ăn, lại lấy vỏ ném xuống nước.
Giữa hồ có một chiếc thuyền trông vô cùng lộng lẫy, đèn đuốc sáng rực, như một chiếc đèn lồng khổng lồ đứng giữa mặt nước Thái Dịch. Tống Đàn ngắm một lúc rồi mới đứng dậy đi ngược lại.
Từ xa có người gọi Tống Đàn.
“Có phải là Tống công công ở ngự tiền không?”
Tống Đàn quay đầu, thấy trên mặt hồ có mấy thái giám chèo một chiếc thuyền nhỏ, họ cập bờ nói: “Công chúa Vĩnh Gia mời Tống công công lên thuyền.”
Lúc này Tống Đàn mới biết người trên thuyền là công chúa Vĩnh Gia.
Hắn chỉnh lại áo mũ, xách theo hai gói đồ ăn, theo các thái giám lên chiếc thuyền hoa kia.
Tầng hai của thuyền, sau tấm bình phong, công chúa Vĩnh Gia ngồi bên cửa sổ, đối diện là khung cảnh mặt hồ tráng lệ. Nhũ mẫu và cung nữ hầu hạ bên cạnh cô bé, Đặng Vân đứng ngoài bình phong, bên người là mấy thái giám của Đông Xưởng.
(Công chúa vẫn còn nhỏ, mới 8 tuổi, để là cô bé chắc không sao ha)
Đặng Vân trông có vẻ bận rộn, thái giám bên cạnh đang thì thầm báo cáo điều gì đó.
“Đặng công công,” công chúa Vĩnh Gia cất tiếng, giọng còn non nớt, “Ngài cứ lo việc của mình đi, ngài còn phải lo đại sự của phụ hoàng, còn chỗ ta, có Tống công công ở lại bầu bạn là đủ rồi.”
Đặng Vân do dự chốc lát rồi gật đầu đồng ý, dặn Tống Đàn: “Công chúa muốn du hồ, ngươi ở lại phụng bồi, phải hầu hạ cho cẩn thận.”
Tống Đàn vâng một tiếng, lúc này Đặng Vân mới xuống thuyền, theo thuyền nhỏ quay về điện Thừa Quang, cùng mấy thái giám bút chánh bàn chuyện.
Tống Đàn vòng qua bình phong, tiến lên phía trước thi lễ với công chúa Vĩnh Gia.
Công chúa Vĩnh Gia thấy trong tay Tống Đàn xách đồ, phất tay bảo cung nữ tới nhận lấy, mỉm cười nói: “Là ta làm phiền công công rồi.”
“Điện hạ quá lời.” Tống Đàn đưa đồ trong tay ra, ngẩng mắt mới nhận ra cung nữ ấy chính là Lục Y.
“Lục Y tỷ trước kia là người của cung mẫu thân ta,” công chúa Vĩnh Gia nói, “Hôm nay vừa hay đến đưa đồ cho ta, ta liền gọi tỷ ấy đi cùng. Giờ tỷ ấy làm việc ở Thượng cung cục, nghe nói là nhờ công công giúp đỡ không ít.”
Tống Đàn đáp: “Lúc mới nhập cung từng được Lục Y cô nương chiếu cố, giờ chẳng qua là đáp lại chút ơn xưa thôi.”
Công chúa nhìn Lục Y, lại nhìn Tống Đàn, nói: “Thật là duyên phận của ba người chúng ta.”
Nói xong, công chúa Vĩnh Gia thoáng ngẩn ngơ đưa mắt nhìn mặt hồ. Cô bé giờ ở ngay trong Tây Uyển, vậy mà vẫn không được gặp mẫu thân.
Công chúa Vĩnh Gia rất thông minh, Tống Đàn chỉ nhắc nhở đôi câu, cô bé đã trở thành bảo bối trong lòng Thái hậu. Lúc này, cô bé cũng chỉ để lộ chút u sầu, không để lộ nhiều cảm xúc.
Chợt như sực nhớ ra điều gì, công chúa hỏi Tống Đàn: “Ta muốn điều Lục Y tỷ về bên cạnh, công công thấy có được không?”
Lục Y nhìn sang Tống Đàn, hắn trầm ngâm một lúc rồi nói: “Lục Y dù sao cũng là người cũ trong cung Trang phi nương nương. Điện hạ quan tâm một hai là lẽ thường, nhưng nếu thật sự muốn điều cô ấy về bên cạnh, e là bệ hạ sẽ không vui.”
Công chúa Vĩnh Gia suy nghĩ một chút, không thể làm gì khác đành từ bỏ.
Cùng công chúa Vĩnh Gia ngắm đèn xong đã là đêm khuya, Tống Đàn còn chưa kịp trò chuyện riêng với Lục Y thì các nàng đã vội vã hồi cung.
Tống Đàn xách theo phần ngỗng quay và hạt dẻ nguội ngắt trở về Tây Trực phòng, đẩy cửa vào đã thấy Hạ Minh Nghĩa đang ngồi bên bàn.
Ông đã đợi Tống Đàn từ lâu, cũng từ Đặng Vân mà biết chuyện hôm nay.
“Hôm nay thế nào?” Hạ Minh Nghĩa hỏi.
Tống Đàn do dự một chút, đặt ngỗng quay lên bếp lò, “Bệ hạ có hỏi con một câu, con đáp không được hay, nhưng người cũng không nói gì, chắc là không có việc gì.”
“Tầm thường, tầm thường!” Hạ Minh Nghĩa mắng: “Đó mà gọi là không có chuyện gì? Rõ ràng bệ hạ đã hoàn toàn thất vọng về ngươi rồi!”
Ông nhíu mày, nghiêm khắc quở trách Tống Đàn một hồi. Hai ngày nay Tống Đàn đã bị mắng nhiều, đến mức chẳng còn biết xấu hổ, lúc này chỉ cúi đầu lắng nghe.
Hạ Minh Nghĩa thấy dáng vẻ ấy của Tống Đàn, lại dịu giọng xuống, thành khẩn khuyên nhủ: “Con đã mất thánh tâm, sau này ở trong cung này phải tự biết giữ mình đấy.”
Tống Đàn nhìn chằm chằm vào đầu ngón chân mình, trên đó dính chút bùn đất, chẳng biết là lúc nào bị vướng vào.
“Có lẽ vốn dĩ cũng chẳng có bao nhiêu thánh tâm. Chỉ là sư phụ nhìn lầm thôi.”
Tống Đàn bỗng nói, “Nếu thánh tâm dễ có thế, thì bệ hạ đâu còn là bệ hạ nữa.”
Hạ Minh Nghĩa kinh ngạc nhìn Tống Đàn, như thể đang nói thì ra ngươi không phải đồ ngốc.
Tống Đàn lại không nói gì nữa. Hạ Minh Nghĩa tức đến giậm chân: “Con đường thăng tiến trước mắt, thang trời ngay đó, thế mà ngươi cứ để đó không buồn động tới!”
Tống Đàn ngẩng đầu nhìn ông, “Sư phụ, người thật sự cho rằng đó là thang trời sao? Tính tình bệ hạ ra sao, người còn chẳng rõ hơn con à? Ngài coi thường con. Một chút hứng thú nhất thời thì sao có thể trở thành chỗ dựa để con lập thân lâu dài?”
Hạ Minh Nghĩa nhìn lại Tống Đàn, trong lòng khẽ động — Tống Đàn thông minh hơn ông tưởng, điều đó khiến ông có cảm giác như bị lừa.
Ánh mắt ông trầm xuống, giọng nói già nua cũng lạnh lẽo và bình tĩnh hơn, nhưng lại ẩn chứa sóng ngầm: “Ta nói cho ngươi biết, trong cung này, người ta đều là hôm nay có, ngày mai không. Ngươi thì tính chuyện lâu dài, mà chẳng biết liệu có qua nổi cửa ải trước mắt không.”
Hạ Minh Nghĩa bỏ đi. Tống Đàn bị ông nói đến hoang mang, ngồi bên bàn mà lòng cứ bồn chồn không yên. Ánh trăng rọi qua khung cửa sổ, chiếu xuống hai chiếc đèn hoa đăng đặt trên tủ. Đó là hai chiếc đèn hỏng, Tống Đàn mang về, còn chưa kịp thả.
Hắn tự tìm cho mình một việc để làm, cầm theo mồi lửa ôm hai chiếc đèn ra ngoài. Từ Tây Trực phòng đến điện Sùng Trí bên hồ Thái Dịch không xa, giờ này người người đã theo các vị quý nhân rời đi, hồ Thái Dịch lại khôi phục vẻ tĩnh lặng.
Tống Đàn đi xuống từ bên cầu đá, ngồi xổm trên một tảng đá, thắp sáng hai chiếc hoa đăng. Hắn không viết điều ước lên đèn mà chỉ đặt một viên hạt dẻ vào trong.
Thả đèn xong thì phải ước nguyện. Ước điều gì đây? Tống Đàn nghĩ, hy vọng sau này có thể yên ổn làm việc ở ngự tiền, hy vọng sư phụ đừng tính toán gì thêm về hắn nữa. Nghĩ tới nghĩ lui, hắn lại nhớ hôm nay ăn quá nhiều đồ dầu mỡ, thế là chỉ đơn giản ước rằng ngày mai đừng đau bụng.
Trăng sáng treo cao rải ánh bạc xuống người Tống Đàn, làm nổi bật từng đường nét mềm mại trên khuôn mặt hắn. Trong mắt dường như có ánh trăng rơi vào, chớp mắt một cái lại tan đi.
Tống Đàn thả hạt dẻ và đèn trôi theo dòng nước, như thể cũng thả trôi đi bao phiền não trong lòng, nhẹ nhàng quay người trở về.
Đèn hoa đăng chầm chậm trôi trên mặt nước, va vào mép hồ rồi lại trôi đi. Một bàn tay trắng nõn thon dài, khớp xương rõ ràng, nhặt lấy hạt dẻ trong đèn, kéo theo cả điều ước của Tống Đàn sụp đổ giữa đường.
Hoàng đế khoác áo choàng màu xanh nhạt như tuyết, dùng hai ngón tay xoay hạt dẻ trong tay. Y không thích náo nhiệt, chỉ khi đêm sâu yên tĩnh mới chịu ra ngoài dạo bước.
“Ngươi xem, hắn tự tại biết bao. Ngay cả điều ước cũng chỉ là những chuyện vụn vặt thế này.” Hoàng đế nghịch hạt dẻ trong tay, nhìn mặt hồ khẽ gợn sóng.
Người đứng hầu bên cạnh là Lục An, người nọ cúi người đáp: “Người trong cung đều là đang chịu đựng sống qua ngày, chỉ có Tống công công là đang sống từng ngày.”
Hoàng đế bật cười nhẹ: “Ngươi lại hiểu chuyện quá rồi.”
Lục An càng cúi thấp hơn: “Bệ hạ là chủ cả thiên hạ, đã vì muôn dân mà hao tâm tổn trí. Những chuyện nhỏ nhặt thế này, sao cần bệ hạ phải để tâm? Chúng nô tài chẳng phải tồn tại để khiến bệ hạ an lòng sao?”
Thần sắc hoàng đế tối tăm khó dò, “Ngươi cho rằng, trẫm đang bận tâm vì Tống Đàn sao?”
Lục An đáp lại không nhanh không chậm: “Nô tài chỉ biết, bệ hạ là thiên tử, điều bệ hạ muốn, đều có thể đạt được, điều bệ hạ nghĩ, đều có thể thành thật.”
Trong khoảnh khắc đó, dường như có điều gì đó trong lòng hoàng đế chùng xuống. Y bóp nhẹ hạt dẻ trong tay, lộ ra phần nhân trắng trẻo đầy đặn bên trong.
“Gọi Đặng Vân đi làm đi,” hoàng đế chậm rãi nói, “Bảo hắn, Tống Đàn không hợp mặc màu đỏ.”
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
