Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 7
Trời đã tối, màn dần đêm phủ xuống Tử Cấm Thành, Tống Đàn bước đi trên ngự đạo nối dài, đôi mày nhíu chặt để lộ áp lực đang đè nặng trong lòng hắn.
Tống Đàn không trở về phòng mình, mà đi thẳng đến tìm Hạ Minh Nghĩa.
Đẩy cửa bước vào, hắn mới phát hiện trong phòng Hạ Minh Nghĩa còn có người khác — người đang ngồi bên bàn bát tiên uống trà, chính là Đặng Vân.
Tống Đàn hơi sững người, Hạ Minh Nghĩa cau mày, quát: “Hấp tấp cuống cuồng cái gì?”
Tống Đàn mấp máy môi vài cái, nhìn Đặng Vân, không nói lời nào.
Hạ Minh Nghĩa bảo hắn đóng cửa lại, nói: “Có gì thì nói thẳng, Đặng công công là người mình.”
Tống Đàn quay lại đóng cửa, trong lòng hơi chán nản — sự việc luôn thay đổi chóng mặt, hắn không biết quan hệ giữa Đặng Vân và Hạ Minh Nghĩa lại thân thiết đến vậy từ bao giờ.
“Có chuyện gì à?” Hạ Minh Nghĩa hỏi.
“Con…” Tống Đàn mặt mày xám xịt, “Sư phụ, con gây họa lớn rồi.”
Hắn kể lại đầu đuôi. Hạ Minh Nghĩa còn chưa kịp nói gì, Đặng Vân đã nhịn không được, chén trà trong tay gã nặng nề đập xuống bàn: “Ngươi ngu à? Mấy lời đó cũng dám nói trước mặt bệ hạ?!”
Hạ Minh Nghĩa đưa tay ngăn gã lại, rồi hỏi Tống Đàn đang cúi gằm đầu: “Bệ hạ có phản ứng gì?”
Tống Đàn đáp: “Ngài hỏi là ai dạy con những lời đó.”
Đặng Vân và Hạ Minh Nghĩa liếc nhìn nhau, Đặng Vân nói: “Chẳng lẽ bệ hạ nghi ngờ là cha nuôi xúi giục?”
Trong lòng Hạ Minh Nghĩa cũng có suy đoán ấy. Ông nhìn Tống Đàn, hỏi: “Những lời đó rốt cuộc là ai dạy con?”
Tống Đàn im lặng chốc lát, rồi đáp: “Không ai dạy con cả.”
Đặng Vân khẽ cười khẩy: “Không ai dạy? Với cái tính im như thóc, giả câm giả điếc của ngươi, mà cũng dám nói mấy lời đó trước mặt bệ hạ?”
Hạ Minh Nghĩa cũng nói: “Ngươi nếu không chịu nói thật, ta cũng không cứu nổi ngươi.”
Tống Đàn vẫn không hé một lời, chỉ nói là đầu óc hồ đồ, không ai xúi giục cả.
Đặng Vân có phần nổi giận, lần này Hạ Minh Nghĩa không ngăn lại, để mặc gã mắng Tống Đàn một trận xối xả.
Tống Đàn cúi đầu ủ rũ rời đi, trong phòng, Đặng Vân đi đi lại lại mấy vòng, rồi nói với Hạ Minh Nghĩa: “Tống Đàn vô dụng, ta thấy còn chưa đợi đến lúc được bệ hạ sủng hạnh, thì hắn đã tự rước họa vào thân mà chết rồi!”
Hạ Minh Nghĩa bưng chén trà, trầm ngâm chốc lát, bỗng hỏi: “Triều đình có ai cầu tình cho đám đảng cũ trong vụ án Thang Cố không?”
Đặng Vân nén giận đáp: “Người cầu tình không nhiều, có Vương đại nhân sắp cáo lão hồi hương nên cầu tình giúp cho môn sinh mình, Lại bộ cũng viện cớ thiếu người mà nhắc đến hai câu trước mặt bệ hạ, còn lại thì là…”
Đặng Vân chợt nhớ ra, “Là Thẩm Tịch đại nhân ở Hàn Lâm viện.”
Gã nhanh chóng bước đến bên Hạ Minh Nghĩa: “Hôm đó Thẩm Tịch vào cung, bệ hạ nhìn thấy Tống Đàn cùng hắn đi với nhau.”
Hạ Minh Nghĩa lập tức nói: “Ngươi kể rõ rành từng việc xảy ra hôm ấy cho ta nghe.”
Đặng Vân liền kể lại chuyện xảy ra bên ngoài Văn Uyên Các hôm ấy. Trước kia Hạ Minh Nghĩa chỉ biết Tống Đàn có quen biết với Thẩm Tịch, nhưng không ngờ quan hệ giữa hai người lại thân thiết đến thế. Là trước kia mình không chú ý, hay là Tống Đàn giấu mình kín kẽ như vậy?
Hạ Minh Nghĩa nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cũng thấy yên tâm được chút ít, nói: “Tống Đàn có sai, nhưng chưa đến mức tai họa ngập đầu, chỉ là khiến bệ hạ thấy không vui thôi. Còn với chúng ta… có lẽ lại là một cơ hội.”
Đặng Vân không hiểu. Thái giám bàn việc triều chính, từ xưa đã là đại kỵ, sao đến lượt Tống Đàn lại không phải đại họa lâm đầu? Chẳng lẽ Hoàng đế thích hắn đến thế?
Hạ Minh Nghĩa cũng không giải thích, chỉ bảo gã tự mình suy nghĩ.
“Nếu ngươi hiểu ra được, thì cũng coi như nắm được mạch suy nghĩ của bệ hạ.” Hạ Minh Nghĩa vẻ mặt thần bí, Đặng Vân thì âm thầm rủa trong bụng: ngươi thì hiểu bệ hạ đấy, mà kết cục cũng có ra gì đâu.
Đặng Vân đi rồi, Hạ Minh Nghĩa ngẫm lại toàn bộ sự việc thêm một lượt. Ông cảm thấy việc bệ hạ để Tống Đàn bàn chính sự chỉ là một cái bẫy. Tống Đàn có điều muốn cầu nên mới tự chui đầu vào. Bệ hạ lợi dụng việc này mà thăm dò ra quan hệ sâu kín giữa Tống Đàn và Thẩm Tịch.
Sau khi nghĩ thông suốt, ông bèn đến tìm Tống Đàn lúc đêm khuya, trước hết là an ủi tâm tình hắn, sau lại nhắc nhở hắn nên thành khẩn xin lỗi bệ hạ.
Ông khuyên khéo léo, không hề nhắc tới Thẩm Tịch, chỉ nói: “Chúng ta là nô tài, việc quan trọng nhất là thay chủ giải ưu. Người khác nghĩ gì không quan trọng, ý của bệ hạ mới là ý của con. Ở bên cạnh bệ hạ, lòng dạ cũng phải hướng về bệ hạ.”
Không biết Tống Đàn có hiểu được ẩn ý trong lời đó hay không, nhưng hắn rất nghe lời Hạ Minh Nghĩa, quyết tâm sẽ thành tâm nhận lỗi với Hoàng đế một lần.
Sáng sớm hôm sau, hắn vào cung trực, hầu hạ Hoàng đế thức dậy. Hôm nay không có thiết triều, bệ hạ sẽ đến lễ Phật trước. Trong điện yên ắng, các nữ quan lặng lẽ bưng áo mũ trang sức đứng chờ ở bên ngoài. Tống Đàn thêm một ít trầm hương vào lư hương, hy vọng mùi hương này có thể khiến lòng bệ hạ thêm phần từ bi mà nương tay tha cho hắn.
Vừa đúng lúc Đặng Vân đến, bên trong màn giường vang lên tiếng động, Tống Đàn vẫy tay, các nữ quan hầu ngủ lũ lượt đi vào.
Hoàng đế rửa mặt xong, Tống Đàn tiến lên hầu thay y phục. Mấy ngày lễ Phật, trang phục đều đơn giản, hôm nay là áo bào ngà voi phối với ngọc bội sen xanh. Tống Đàn thắt xong ngọc bội, lùi lại một bước, quỳ xuống đất, cúi đầu dập đầu nhận tội.
“Tội nhân Tống Đàn ăn nói vượt phận, tự ý bàn luận triều chính, đó là tội thứ nhất. Không biết thuận theo thánh ý, khiến bệ hạ không vui, đó là tội thứ hai. Nô tài trong lòng lo sợ bất an, kính xin bệ hạ trách phạt.”
Hoàng đế liếc y một cái, nói: “Trẫm đã nói rồi, thứ tội cho ngươi.”
Tống Đàn vẫn quỳ trên đất không ngẩng đầu: “Bệ hạ khoan hồng, nhưng nô tài không thể không biết điều.”
Hoàng đế chỉnh lại tay áo trước gương cao ngang người, hỏi: “Ngươi biết sai rồi?”
“Biết ạ,” Tống Đàn đáp: “Nô tài biết sai rồi.”
Hoàng đế từ trên cao nhìn xuống hắn: “Vậy ngươi nói xem, rốt cuộc là ai dạy ngươi.”
Tống Đàn khựng lại, dập đầu xuống đất: “Thật sự không có ai dạy nô tài cả.”
Đặng Vân thầm tặc lưỡi, đồ ngốc, lúc này còn không biết lo cho thân.
Hoàng đế lại bật cười, nói: “Đứng dậy đi, hôm nay trẫm mới hiểu thế nào gọi là ‘uy vũ không khuất phục’.”
Câu này không phải lời tốt lành gì, Tống Đàn do dự không dám đứng lên, Hoàng đế cũng mặc hắn, để hắn quỳ đó.
Hoàng đế rời điện, Đặng Vân theo sát phía sau, trong điện rất nhanh chỉ còn lại một mình Tống Đàn. Hắn ngồi dậy, nhìn mình trong gương, bất lực thở dài.
Hoàng đế ngồi vào kiệu, Đặng Vân dìu kiệu đi cùng, khéo léo nhắc đến Tống Đàn đôi câu: “Tống Đàn xưa nay cẩn thận, dám ngang nhiên bàn chuyện triều chính, e là bị người khác gài bẫy? Nô tài không tin hắn có can đảm ấy. Huống hồ, kết giao với triều thần là trọng tội, hắn tất nhiên không dám nhận.”
Hoàng đế liếc Đặng Vân một cái, cười nhạt: “Ngươi bắt đầu bao che cho hắn rồi à.”
Tim Đặng Vân khẽ giật, Hoàng đế quá nhạy cảm, trong mối quan hệ người với người, chỉ một thay đổi rất nhỏ cũng không thoát khỏi mắt y, mà y luôn tin rằng nhất định có nguyên do phía sau.
Trán Đặng Vân lấm tấm mồ hôi, gã cắn răng dứt khoát nói: “Nếu Tống Đàn có thể khiến bệ hạ vui lòng, thì cũng là quý nhân của nô tài, sao lại không giúp.”
Hoàng đế không nói gì, ánh mắt dừng lại trên người Đặng Vân. Nói ra lời ấy là có phần mạo hiểm, bởi bệ hạ xưa nay ghét nhất là người khác đoán tâm tư mình.
Một lúc lâu sau, giọng Hoàng đế vang lên bên trên đầu Đặng Vân: “Chỉ dựa vào hắn, cũng có thể khiến trẫm vui?”
Ngữ khí nghe không giống đang giận, chỉ như hỏi một câu bình thường.
Đặng Vân cười: “Tống Đàn đương nhiên không dám sánh với bệ hạ, chỉ là nếu có thể giống một con mèo hay một con chó, khiến bệ hạ thoáng chốc vui vẻ, thì đó là phúc của hắn, cũng là phúc của nô tài.”
Hoàng đế vuốt ngọc bội trên áo, câu này nghe vừa tai. Tống Đàn chỉ là một món đồ chơi, đã là đồ chơi, thì cần gì phải quá để tâm, quá câu nệ.
Y không hỏi thêm chuyện giữa Tống Đàn và Thẩm Tịch, nhưng cũng không nói sẽ xử lý Tống Đàn thế nào.
Kiệu dừng lại, Hoàng đế bước vào đại điện đầy khói hương thần Phật, Đặng Vân đứng chờ bên ngoài, vẫy tay gọi một thái giám theo hầu.
“Ngươi đi nói với Tống Đàn, bảo hắn đứng dậy, chờ trước đã, bệ hạ lễ Phật xong sẽ đến Thái hậu dùng bữa.”
Tống Đàn nhận được lời truyền của Đặng Vân bèn đến Từ Ninh cung chờ. Từ Ninh cung hôm nay rất náo nhiệt, các phi tần có phẩm cấp và hoàng tử công chúa đều có mặt, chen chúc đứng kín chính điện.
Hậu cung của Hoàng đế yên ổn hơn nhiều so với thời tiên đế. Khi Trang phi còn làm hoàng hậu, cung quy nghiêm minh, chuyện a dua xu nịnh, nâng cao giẫm thấp không dám làm quá. Mấy năm sau khi hoàng hậu địa vị không vững, Hoàng đế gần như không bước chân vào hậu cung, mọi người đều không được sủng, cũng chẳng có gì để tranh.
Từ sau khi hoàng hậu bị phế, tâm tư của mấy người trong cung lại bắt đầu ngấm ngầm dao động, nhất là Thục phi và Triệu phi – hai vị phi tần có con – nếu tranh sủng thắng, thì chính là hai chiếc ghế Trung cung và Đông cung.
Mọi người ở đây chờ gặp Hoàng đế, cuối cùng chỉ nhận được một câu khẩu dụ: Hoàng đế không muốn triệu kiến phi tần, kêu người không liên quan thì lui ra.
Các phi tần có chút thất vọng, Thái hậu an ủi vài câu, rồi bảo họ ai nấy quay về, chỉ giữ lại mấy hoàng tử công chúa.
Đại công chúa cũng có mặt, cô bé ngồi bên cạnh Thái hậu, cách một đám người liếc nhìn Tống Đàn một cái.
Lại đợi thêm một chốc, Hoàng đế cuối cùng cũng thong thả đến nơi. Trưởng công chúa dẫn mấy đệ đệ muội muội hành lễ vấn an Hoàng đế, Hoàng đế bảo đứng dậy, ánh mắt chỉ lướt qua mấy đứa còn nhỏ, cuối cùng dừng trên người Đại công chúa.
Thái độ của Hoàng đế với các con là dựa theo tuổi tác mà phân. Nhị hoàng tử, Tam hoàng tử và Tứ công chúa đều mới bốn năm tuổi, còn nhỏ, y không quá để tâm. Chỉ có Đại công chúa đã tám tuổi, đến tuổi biết chuyện, y mới phải thận trọng với cô bé một chút.
“Vĩnh Gia mấy ngày nay làm gì?” Hoàng đế hỏi, “Trẫm nghe nói con dạo này đi dạo khắp cung, chẳng lẽ ở điện của mình chán rồi?”
Trưởng công chúa giật mình, vội nhìn Tống Đàn một cái. Tống Đàn chỉ cúi đầu không phản ứng.
Đại công chúa suy nghĩ một lát rồi đáp: “Tâu phụ hoàng, nhi thần nghe nói đêm nay ở hồ Thái Dịch sẽ thả đèn, nên rất muốn đến xem. Nhưng nhũ mẫu sợ nhi thần bị xô đẩy nên không chịu dẫn đi, nhi thần giận họ nên mới chạy khắp nơi để họ phải đuổi theo.”
Hoàng đế nói: “Con cũng lớn rồi, sau này đừng làm mấy chuyện trẻ con như vậy nữa. Đèn ở hồ Thái Dịch đúng là rất đẹp. Đặng Vân, ngươi sắp xếp đưa công chúa Vĩnh Gia công chúa đi xem.”
Đặng Vân lĩnh mệnh, Đại công chúa gượng gạo mỉm cười, dập đầu tạ ơn.
Thái hậu tuy không hiểu hết lời qua tiếng lại giữa hai người, nhưng vẫn mơ hồ cảm thấy có điều không ổn, liền mở lời: “Gần đây Giao Giao đã trầm tĩnh hơn nhiều, mấy hôm nay đều đến chép kinh cùng ai gia. Con bé còn nhỏ mà chữ viết đã ra dáng, nét nào ra nét nấy.”
Tuyên Giao là tên huý của Đại công chúa, nhưng mọi người thường gọi cô bé theo phong hiệu – Vĩnh Gia công chúa.
Dương Tứ Hòa dâng chữ của Đại công chúa để Hoàng đế xem.
Đại công chúa mới bắt đầu tập viết, dùng thể chữ Lệ, vừa cứng cáp lại mềm mại, nét bút tròn trịa thanh tú, lại mang theo vài phần ung dung đĩnh đạc. Hoàng đế xem xong, thật lòng khen một tiếng.
Thái hậu cười nói: “Ai gia đã bảo chữ của Giao Giao viết rất đẹp, thậm chí còn có vài phần giống lúc con mới bắt đầu tập viết. Chỉ tiếc Giao Giao là nữ nhi, nếu không thì giống y như hoàng thượng khi còn nhỏ.”
Hoàng đế lơ đễnh nhưng cũng thuận miệng khen thêm vài câu. Thái hậu lại nhìn sang Đại công chúa, cô bé chỉ cúi đầu, không tiếp lời.
Đối với Hoàng đế, cô bé tôn kính có thừa, thân cận chưa đủ.
Tâm tư ấy chẳng thể giấu nổi Hoàng đế, sắc mặt y nhạt đi vài phần, đặt chữ trở lại tay Dương Tứ Hòa.
Dương Tứ Hòa từ đầu đến cuối không nói gì, nhưng Hoàng đế vẫn chú ý đến hắn ta.
“Người trẫm đưa đến Từ Ninh cung trước đây đều không dùng được sao? Đi tới đi lui vẫn chỉ còn mỗi công công Dương này.” Hoàng đế liếc nhìn Dương Tứ Hòa, tóm lại là hơi không vui.
Với Dương Tứ Hòa, Hoàng đế vừa chán ghét vừa khinh bỉ, lại vì thái độ của Thái hậu mà thêm phần bực bội.
Phu quân của Thái hậu là tiên đế, vậy mà người bà thực lòng thương lại là một hoạn quan. Hoàng đế dường như đồng cảm sâu sắc với phụ hoàng của mình càng vì thế mà cảm thấy bị xúc phạm.
Thái hậu làm như không hiểu lời của Hoàng đế, chỉ mỉm cười nói: “Những người hoàng thượng đưa đến đều tốt, ai gia thấy ai nấy đều trẻ trung hoạt bát, Từ Ninh cung nhờ vậy mà náo nhiệt hẳn.”
Hoàng đế không nói gì thêm, ngồi một lát rồi đứng dậy rời đi. Thái hậu sai Đại công chúa tiễn một đoạn, cô bé đưa Hoàng đế ra tận cửa Từ Ninh cung rồi lập tức chạy vội trở về.
Thái hậu thấy cô bé như một cơn gió vụt qua trở về, cười nói: “Con làm gì thế, đó là phụ hoàng của con, xem con sợ đến mức nào kìa.”
Đại công chúa lắc đầu, rồi ngồi xuống bên cạnh Thái hậu, vòng tay ôm lấy eo bà.
Thái hậu nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Con không phải là cô nương nhà thường dân, giận dỗi với phụ thân là chuyện không thể có. Sau này gặp phụ hoàng, vẫn nên thân cận một chút, đừng để lòng sinh ngăn cách.”
Đại công chúa làm như không nghe thấy, chỉ vùi đầu vào lòng Thái hậu.
Thái hậu vỗ nhẹ lưng cô bé, khẽ thở dài: “Nó cũng chẳng phải là đứa nhi tử nhà thường dân, ngay cả ai gia, cũng không thể giận dỗi với nó.”
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
