Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 35
Hôn sự của Lục Y và Ngụy Kiều đến hẹn như thường. Vĩnh Gia công chúa rất coi trọng mối hôn sự này, ngày thành thân đích thân đến dự, chống lưng cho tân nương.
Các quan lại quen biết Ngụy Kiều, có người hâm mộ vì hắn cưới được một nữ sử có quan hệ với công chúa, có người lại cười thầm, nói nữ sử phủ công chúa tuổi tác cũng chẳng còn non tơ, chẳng phải thiếu nữ đôi tám nữa; cũng có kẻ cho rằng công chúa quá mức phô trương, nữ sử bên cạnh hẳn tính khí cũng giống thế, không chừng sau khi thành thân, Ngụy Kiều sẽ phải chịu khổ.
Thẩm Tịch cũng ở trong số tân khách. Trong những người ấy, e rằng chỉ có y là thật lòng chúc Ngụy Kiều tân hôn đại hỉ, trăm năm hòa hợp.
Ngụy Kiều đến trước mặt Thẩm Tịch, nâng chén thở ra một hơi. Thẩm Tịch vốn không uống nhiều rượu, cũng sẽ không ép hắn. Ngụy Kiều tiện tay lấy chung trà trước mặt Thẩm Tịch súc miệng, nói: “Ngươi với ta đồng niên, nay ta đã thành thân, mà ngươi vẫn chưa có người tri âm tri kỷ, huynh đệ ta thật lòng lo lắng cho ngươi.”
Thẩm Tịch bật cười: “Ngươi cứ lo cho mình đi. Rượu phía sau còn nhiều, tha hồ có kẻ ép ngươi uống.”
Trong sảnh, Vĩnh Gia công chúa ôm lò sưởi trong tay, nhìn từng người một. Quan chức quen Ngụy Kiều đều không nhỏ, toàn là rường cột triều đình, tuổi tác cũng không còn trẻ. Trong số đó, Thẩm Tịch tính ra còn thuộc lớp trẻ.
Những người trẻ hơn, chức vị nhỏ, đều được xếp ở bên ngoài. Ngụy Kiều vốn không thân thiết với các công tử công hầu, nên số công tử quý tộc trẻ tuổi đến dự chẳng nhiều. Vĩnh Gia vốn định đi ra ngoài xem thử, nhưng thị vệ ngăn cản quyết liệt, nàng chỉ có thể buồn chán ngồi một lát, rồi đi hậu viện tìm Lục Y.
Ngày hôm ấy, cảnh tượng thành thân của Lục Y được hơn mười họa công ghi lại trong một bức họa cuộn dài gần ba trượng: từ lúc rước dâu, bái thiên địa cho đến hợp cẩn chi giao, theo từng đoạn mở ra, dần dần hiện rõ trước mắt Tống Đàn.
Trong tranh, Lục Y đội mũ phượng, khoác hỷ phục rực rỡ, ngũ quan xinh đẹp, diễm lệ như ráng chiều. Cùng Ngụy Kiều đứng sóng vai, trai tài gái sắc, vô cùng xứng đôi.
Tống Đàn v**t v* bức họa, than rằng: “Năm ấy ta lần đầu gặp Lục Y, nàng gầy nhỏ biết bao. Chớp mắt đã thành thiếu nữ trưởng thành, gả đi làm vợ người rồi.”
Tuyên Tuy không ở đây, chỉ sai người mang họa cuộn tới. Tiểu Niên và Lạc Tô từ ngày vào cung chưa từng thấy cảnh tân hôn, cũng cùng Tống Đàn ngắm tranh.
Tống Đàn hỏi hai người: “Các ngươi tuổi tác cũng không nhỏ nữa, có từng nghĩ đến việc ra khỏi cung, dựng gia thất chăng?”
Tiểu Niên và Lạc Tô đều lắc đầu. Huống chi các nàng vốn không thể xuất cung, mà có xuất cung, cũng chưa chắc gả được ý trung nhân như ý.
“Vẫn là ở bên công công thì tốt hơn,” Lạc Tô cười nói, “công công hiền hòa, chưa từng phạt chúng ta, ăn mặc chi dụng cũng chẳng khác gì tiểu thư quan gia. Ta nguyện cả đời đi theo công công.”
Tiểu Niên hơi chau mày, nhưng không nói gì.
Tống Đàn không để ý, chỉ mỉm cười: “Khi nào các ngươi có ý muốn ra khỏi cung, cứ nói với ta, ta sẽ nghĩ cách xoay xở cho.”
Tiểu Niên và Lạc Tô chỉ cười, thuận theo lời hắn, cẩn thận thu lại bức họa cuộn.
Sang tháng mười một, trong cung đưa một đợt đồ đến hành cung, còn có thêm hai gốc mai mực mới được nuôi dưỡng, vô cùng quý giá.
Thái hậu nương nương yêu hoa cỏ, đối với hai gốc mai này hết sức yêu thích. Trong thư hồi âm, bà có hỏi thăm long thể hoàng đế, lại kèm thêm một bức “Cửu cửu tiêu hàn đồ” do chính tay bà họa.
Khi Tuyên Tuy còn bé, mẹ con nương tựa lẫn nhau. Thuở đó, Thái hậu vốn chẳng được tiên đế sủng ái, thường cô đơn một mình. Nhưng bà không bi lụy, ngược lại tìm đủ cách để xua đi tịch mịch. Mỗi mùa đông, bà đều họa một bức tiêu hàn đồ, để trống cánh mai, chờ Tuyên Tuy chấm màu.
Sau này Tuyên Tuy đăng cơ, Thái hậu vẫn giữ thói quen ấy, nhưng khi đó y lại hiếm khi còn tự tay tô nữa.
Không rõ bao nhiêu bức họa về sau, là do ai điểm màu.
Vài ngày sau, Tuyên Tuy bảo với Tống Đàn, y định đến hành cung tránh đông. Ngoài hậu phi và hoàng tử, quan viên ngũ phẩm trở lên đều có thể theo, được phép mang cả gia quyến.
Đây vốn là việc lớn, song Tuyên Tuy là hoàng đế ngang ngược, chỉ cho mười ngày để chuẩn bị xong mọi sự, lập tức xuất phát.
Ngoại trừ Tống Đàn, cả cung đình đều bận rộn xoay vòng. Tứ cục bát ty lo chế tác các vật dụng, lại sai người đi trước tu sửa nhà cửa hành cung, dọn tuyết, khơi thông thủy đạo. Từng viên đá khảm trong sân hành cung cũng bị cọ rửa đến ba lần.
Hôm ấy trời quang, nắng đẹp, băng tuyết bắt đầu tan. Văn võ bá quan đã đến hành cung từ trước, chờ đợi trước chính điện. Thị vệ nghiêm chỉnh bao quanh trong ngoài, uy nghiêm trang trọng. Xa giá của hoàng đế chậm rãi tiến đến, rèm thêu kim tuyến lấp lánh dưới ánh dương quang.
Tuyên Tuy khoác long bào huyền sắc, từ xa giá bước xuống. Bá quan phủ phục khấu lạy, hô vạn tuế.
Sau xa giá của hoàng đế, còn có một cỗ liễn, quy cách chỉ kém long xa một bậc. Bốn phía rèm buông kín, không thể thấy bên trong. Cỗ liễn không dừng lại, trực tiếp đi thẳng vào Minh Chương điện nơi hoàng đế ở. Người có tâm đều chú ý, đưa mắt nhìn nhau, song trong lòng có bao nhiêu suy đoán cũng không dám nói ra.
Bài trí trong Minh Chương điện y hệt Thái Cực điện. Tốt thì tiện ở, xấu thì chẳng chút mới lạ, hơi nhàm chán.
Người hầu trong điện chỉ có Tiểu Niên, không thấy Lạc Tô. Tống Đàn hỏi, Tiểu Niên đáp: “Lạc Tô hầu hạ bên cạnh hoàng thượng sơ ý làm vỡ trà chén, giờ phải ở lại cung đình diện bích.”
Tống Đàn lấy làm tiếc: “Khó lắm mới ra đến hành cung, cũng chẳng được cùng đến ngắm cảnh.”
Tiểu Niên chỉ cười, không nói gì thêm.
Hành cung đông người, quan lại triều đình kéo đến cùng gia quyến. Trẻ nhỏ thì nô đùa khắp nơi, trên trời dưới đất đều nhốn nháo. Riêng Minh Chương điện, lại hóa ra tĩnh mịch nhất trong toàn hành cung.
Hôm ấy vào lúc gần trưa, Tống Đàn đi dạo quanh, đi ngang qua một gốc cây thì bất ngờ cây rung lên, tuyết rơi lả tả phủ đầy người hắn.
Tề Dương lập tức quát lớn: “To gan!”
Đám cung nhân phía bên kia sợ hãi quỳ rạp xuống cầu tội, chỉ có hai vú nuôi không nhận ra Tống Đàn, bối rối chẳng biết phải làm sao.
Tống Đàn phủi phủi tuyết trên áo hồ cừu, ngẩng đầu nhìn lên, thấy một đứa bé chừng sáu bảy tuổi, buộc song kế, đang tay chân bám chặt trên cành cây không lấy gì làm to, đôi mắt ngấn lệ nhìn hắn.
song kế:

Tống Đàn hỏi: “Chuyện gì đây?”
Tề Dương đi dò hỏi, chẳng bao lâu quay lại thưa: “Tiểu công tử phủ An Quận Vương trèo lên cây, giờ không dám xuống, vú nuôi với nha hoàn sốt ruột lắm.”
Người ta đã mang thang tới, nhưng tiểu công tử ôm chặt lấy cành, sống chết chẳng chịu nhúc nhích.
Đang lúc giằng co, chỉ nghe “rắc” một tiếng, cành cây gãy, tiểu công tử rơi xuống. Tống Đàn đứng ngay bên cạnh, hoảng hốt đưa tay đỡ, kết quả cả hai cùng ngã nhào vào đống tuyết.
Tiểu công tử nhìn Tống Đàn, liền òa khóc toáng lên.
Cánh tay Tống Đàn chẳng biết va trúng đâu, đau dữ dội. Tề Dương Tề Liễu không dám động vào, liên tục hô người đi mời thái y.
Từ xa một đoàn người rầm rập chạy tới, dẫn đầu là Vĩnh Gia công chúa cùng Hạ Lan Tín. Đám vú nuôi thấy Hạ Lan Tín, như gặp được chỗ dựa, vội kể lại đầu đuôi sự việc.
Hạ Lan Tín mặt lạnh, xách tiểu công tử lên nhìn qua một lượt, thấy không có thương tích gì đáng kể.
Vĩnh Gia công chúa thì bước đến cạnh Tống Đàn: “Ngươi có sao không?”
Lúc này Tống Đàn đã đứng dậy, chỉ là cánh tay co lại, liên tục hít khí lạnh vì đau.
Hạ Lan Tín giao tiểu công tử lại cho vú nuôi, nói một tiếng “đắc tội”, rồi tiến lên sờ nắn cánh tay Tống Đàn.
“Trật khớp rồi, Hạ Lan Tín nói, “khớp khuỷu phức tạp hơn khớp vai, chờ thái y thôi.”
Thái y nhanh chóng tới, Tống Đàn được đưa về Minh Chương điện.
Hạ Lan Tín mang tiểu công tử đi, Vĩnh Gia công chúa ngẫm nghĩ rồi cũng theo sang Minh Chương điện xem náo nhiệt.
Trong đông noãn các ấm áp vô cùng, rèm dày cách biệt cái rét ngoài trời. Tống Đàn cởi áo dày, chỉ mặc trung y chờ thái y trị liệu.
Vĩnh Gia công chúa ngồi đối diện, ngắm thương thế của hắn: “Vừa rồi chẳng phải là tiểu công tử phủ An Quận Vương sao? Sao lại để Hạ Lan Tín mang đi?”
“Mẫu thân tiểu công tử là tỷ tỷ Hạ Lan Tín, đứa bé đó là cháu hắn.” Vĩnh Gia công chúa nói tiếp: “Hạ Lan Tín hình như luôn có ý kiến với ngươi, ngươi nghĩ có phải hắn cố ý làm ngươi bị thương không?”
Tống Đàn nhìn nàng một cái: “Nếu công chúa nói vậy, thì giống như công chúa đang có ý kiến với Hạ Lan đại nhân hơn.”
Vĩnh Gia công chúa khúc khích cười.
Hai người đang bàn đến Hạ Lan Tín, bên ngoài có một cẩm y vệ mang mấy bình thuốc cao đến, nói là Hạ Lan đại nhân căn dặn.
Sau khi nắn lại khớp, chỗ đó sưng tấy lên, Tiểu Niên bôi thuốc cho Tống Đàn. Cao thuốc có mùi hơi đắng, thoa lên thì mát lạnh, lập tức không còn cảm giác sưng đau.
Quả nhiên đồ trong tay người tập võ rất hiệu nghiệm. Tống Đàn xem qua, không thấy tên thuốc, bèn cất vào ngăn kéo.
Tuyên Tuy nghe tin liền quay về, Vĩnh Gia thấy y đến thì đứng dậy cáo từ, Tuyên Tuy phất tay cho nàng đi.
Tuyên Tuy trước tiên xem kỹ vết thương của Tống Đàn, lại hỏi thái y tỉ mỉ, lông mày hơi nhíu, không rõ đang nghĩ gì.
Thấy y có vẻ nghiêm nghị, Tống Đàn nói: “Chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi. Đông này mặc nhiều áo, có ngã cũng chẳng đến nỗi gì. Chỉ là xui xẻo, va phải đâu đó nên mới trật khớp.”
Tuyên Tuy chẳng bàn thêm, chỉ nói: “Bảo ngươi ra ngoài chơi, kết quả lại bị thương, có thể thấy trong cung vẫn an toàn hơn.”
“Có gì mà ngại,” Tống Đàn cười, “thái y bảo nửa tháng là khỏi.”
Sắc mặt Tuyên Tuy dịu xuống, chỉnh gối kê, bảo hắn nằm nghỉ.
“Giữa ban ngày ban mặt, làm sao ngủ được.” Tống Đàn nói thế nhưng vẫn nằm xuống.
Ngoài cửa có tiếng tuyết tan, trong phòng chẳng biết khi nào đã đốt an tức hương, Tống Đàn mơ màng thiếp đi.
Đến khi hắn tỉnh lại, đám người hầu cạnh mình đã mỗi kẻ bị thưởng mười trượng. Vì không thể bỏ bê việc hầu hạ hắn nên phải thay phiên nhau chịu đòn. Còn toàn bộ cung nhân quét dọn trong hoa viên đều bị đưa vào Thận Hình Ty chịu phạt. Một hòn đá xuất hiện, liệu có phải ngẫu nhiên? Đại khái Tuyên Tuy cho rằng chuyện này rất đáng tra xét.
Phủ An Quận Vương lúc đầu chỉ đưa vài lễ vật bồi tội, sau nghe phong thanh ở hành cung mới thật sự hoảng hốt, nhờ Hạ Lan Tín hỏi thăm tình hình của Tống Đàn, lại cầu xin Thái hậu cho được gặp hắn để đích thân xin lỗi.
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
