Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 31
Trước tiết Trùng Dương, Vĩnh Gia công chúa trở về từ hành cung nơi Thái hậu ở, vào cung thỉnh an Hoàng đế, lại vòng qua nơi ở của các phi tần. Trong cung vẫn chưa có Hoàng hậu, chỗ Vĩnh Gia cần đến thỉnh an cũng chỉ là mấy vị phi tần mà thôi, một vòng đi xong, thời gian vẫn còn thừa quá nửa.
(Trùng Dương tiết) là một tiết lễ truyền thống của Trung Quốc, rơi vào mùng 9 tháng 9 âm lịch.
Nàng sai người đưa tin cho Tống Đàn, muốn gặp hắn một lần.
vì công chúa cũng thiếu nữ rồi, 14 tuổi, nên sẽ đổi xưng hô thành nàng
Hiện nay, chỗ Tống Đàn cũng chẳng dễ gì gặp được. Ba năm trước trong vụ án ở Giang Tây, trăm quan nghị tội chết cho Tống Đàn, nhưng Hoàng đế không giết hắn, mà giữ lại trong cung, không phẩm không chức, cũng không cho phép nhúng tay vào triều chính. Hắn biến mất khỏi tầm mắt mọi người, trở thành một cái bóng đến cả sử sách cũng chẳng hề ghi lại.
Ước chừng qua một nén hương, bên Thái Cực điện có hồi âm, nói rằng Tống Đàn giờ đang ở hồ Thái Dịch, nếu chạy về chắc còn phải đợi thêm một lát.
Vĩnh Gia ngẫm nghĩ chốc lát, nói: “Thôi khỏi để hắn vất vả chạy tới chạy lui, ta đi một chuyến đến hồ Thái Dịch cũng được, Thái Cực điện vốn cũng không phải nơi tiện để nói chuyện.”
Vĩnh Gia cùng Tống Đàn gặp nhau tại một trúc ốc. Lúc ấy cuối thu, lá trúc vẫn xanh mướt rủ xuống, phản chiếu cả bậc thềm đá lẫn vách tường thành một màu biếc thăm thẳm.
Ngoài trúc ốc có mười mấy thị vệ canh giữ, bên cửa đứng hai tiểu thái giám, một người là Tề Dương, một người là Tề Lưu. Hai người này đều có thân phận đặc biệt: một người vốn chuyên lui tới Ty Lễ Giám, một người lại thường qua lại cùng Cẩm y Vệ, lại có thẻ ngà, có thể ra khỏi cung. Nếu Tống Đàn cần phải ra ngoài truyền tin, đều là nhờ hai người này lo liệu.
Tiểu thái giám vén rèm, Vĩnh Gia bước vào, chỉ thấy Tống Đàn đang chờ sẵn trong chính sảnh, thấy nàng đến liền hành lễ thỉnh an.
Vĩnh Gia đã nửa năm chưa gặp hắn. Hôm nay hắn không mặc cung phục, mà mặc một thân trường bào lụa Hàng sắc xanh đen, áo không hoa văn, trâm ngọc nửa búi mái tóc dài. Nhìn vào thật giống một đạo sĩ dốc lòng tu hành.
“So với lần trước ta gặp, dường như gầy đi đôi chút.” Vĩnh Gia nói.
Tống Đàn mời Vĩnh Gia ngồi, sai người dâng mấy món hoa quả cùng trà, nói: “Có lẽ do mùa hè không ăn uống được mấy, đợi sang đông sẽ khá hơn.”
Hắn so với trước kia đã điềm tĩnh hơn nhiều lắm, nói năng làm việc đều thong thả, dưỡng ra một khí độ quả là độc nhất.
“Công chúa vừa từ hành cung trở về, Thái hậu nương nương dạo này có khỏe chăng?”
Vĩnh Gia công chúa dùng tăm tre xiên một miếng mứt đào cam thảo, từ tốn cắn.
“Tổ mẫu mọi sự đều ổn, chẳng thiếu y thực, nơi ở cũng rất thoải mái. Chung quanh hành cung có nhiều lão bà tuổi cao thường đến trò chuyện với tổ mẫu, nói những chuyện gia đình vụn vặt, tổ mẫu rất thích, tinh thần cũng tốt lắm.” Vĩnh Gia nói: “Chỉ là một hai năm nay, ta thấy tổ mẫu vẫn nhớ mong phụ hoàng, chỉ là không tiện nói ra thôi.”
Vĩnh Gia nhìn sang Tống Đàn, lại nói: “Ngươi xem trong lòng phụ hoàng nghĩ thế nào? Người ta thường nói gương vỡ khó lành, phu thê là vậy, mà mẫu tử thân quyến cũng e chẳng khác, trong lòng đã có cái gai thì khó mà yên ổn được.”
Tống Đàn khuyên nhủ: “Một nhà với nhau, ít ai chẳng có xích mích, có điều qua ngày vẫn phải sống thôi.”
Vĩnh Gia trầm ngâm, nói: “Ta chỉ sợ phụ hoàng là người trong mắt chẳng dung nổi hạt cát, vì vậy không dám để hai người họ gặp nhau bừa bãi, sợ chỉ khiến thêm thương lòng.”
Tống Đàn suy nghĩ chốc lát, đáp rằng sẽ tìm dịp thử dò ý thánh thượng.
“Nhắc mới nhớ,” Vĩnh Gia nói: “Hôm nay ta đến gặp Triệu phi, nghe ý tứ trong lời của nàng, dường như muốn nhắc ta phải lưu tâm đến hôn sự rồi.”
Tống Đàn hơi ngẩn người, nói: “Công chúa sang năm là vừa tròn mười bốn, quả thực cũng nên bắt đầu để mắt rồi. Đợi đến khi chính thức định ra, nào là vấn danh đến nạp cát, rồi đại định tiểu định, cũng phải mất dăm ba năm mới xong hết các thủ tục.”
: thủ tục “vấn danh”, hỏi tên tuổi, bát tự của đôi bên (thường trong hôn lễ).
: nạp cát, sau khi xem hợp bát tự thì nạp lễ.
: tức là sính lễ lớn, nhỏ để định thân.
Tống Đàn ngẩng đầu nhìn Vĩnh Gia, nay công chúa Vĩnh Gia đã trở thành một đại cô nương xinh xắn, dáng người thon dài, lông mày ánh mắt tựa như hoa đào mùa xuân. Lại mang theo vài phần thần thái của bệ hạ, cử chỉ đoan trang, khí độ ung dung, chỉ cần liếc mắt một cái đã biết là vị công chúa không dễ trêu vào.
“Trong lòng công chúa có tính toán gì chăng?” Tống Đàn nói: “Cả kinh thành này đầy rẫy thanh niên tài tuấn để công chúa chọn, chẳng hay có ai lọt vào mắt xanh không?”
Vĩnh Gia nghe nhắc đến chuyện của mình thì có chút chán chường, nói: “Con cháu công thần quý tộc đều là một đám vô dụng, trong hàng hàn môn thì hiếm có kẻ nào vừa có tài vừa có dung mạo.”
Nàng khẽ hừ một tiếng, lại nói: “Chỉ có một người là Thẩm Tịch, ta thấy cũng không tồi. Không chỉ học thức uyên bác, mà còn là bậc chính nhân quân tử được cả trong ngoài triều đình công nhận, nổi tiếng thanh liêm. Ở tuổi còn trẻ như thế đã được vào Nội các, tiền đồ vô lượng.”
Tống Đàn hơi kinh ngạc, nói: “Công chúa, giờ chọn là chọn phò mã, chứ chẳng phải chọn tiên sinh. Huống hồ Thẩm đại nhân lớn hơn người mười tuổi có hơn.”
“Chỉ thuận miệng nói thôi.” Vĩnh Gia đáp: “Ví như hạng lão phu tử như Thẩm Tịch, e rằng cũng chẳng coi trọng một công chúa phô trương như ta.”
“Có điều, y đã lớn tuổi đến vậy rồi, vì sao vẫn chưa thành thân?” Vĩnh Gia nhìn về phía Tống Đàn, “Ta nghe loáng thoáng y từng có chút dây dưa với một vị Thiên hộ trong Cẩm y vệ, có thật không?”
Tống Đàn nghĩ ngợi, rồi nhớ lại: “Đó là chuyện năm xưa, Mạnh Thiên Sơn, chính là vị Thiên hộ Cẩm y vệ kia, từng lấy thân mình bảo vệ y, còn mất đi một cánh tay. Sau có người tiến cử rằng nên ban hôn cho Mạnh Thiên Sơn và Thẩm Tịch, thành toàn một đoạn giai thoại.”
“Nhưng Mạnh Thiên Sơn đã khước từ.” Tống Đàn nói: “Nàng đường đường là Thiên hộ Cẩm y vệ, tiền đồ sáng lạn, sao có thể cam tâm lấy chồng rồi giam mình nơi khuê phòng.”
“Lại có người dâng lời, nói kẻ tàn phế chân tay thì không nên làm quan trong triều.”
Vĩnh Gia tức giận nói: “Thứ gì thế! Phụ hoàng xử trí thế nào?”
“Kẻ dâng tấu bị khắc mặt, giáng làm thứ dân.”
Vĩnh Gia cười to: “Thật là hả lòng hả dạ!”
Nàng đứng dậy, đi đi lại lại mấy bước, cảm thấy hành động ấy quả thực thống khoái, thậm chí vì phấn khích mà hơi quá đà, rồi quay sang Tống Đàn vẫn đang ngồi, nói:
“Ngươi xem đó, nữ tử muốn sống tốt hơn, chẳng phải tìm một nam nhân che chở, mà là phải tự mình nắm lấy quyền lực!”
Tống Đàn cũng bật cười, nhưng cười xong lại cảm thấy có gì đó không ổn, chân mày khẽ chau lại.
“Còn một chuyện nữa, cũng có thể coi là tin vui.” Vĩnh Gia nói: “Lục Y tỷ tỷ sắp thành thân rồi, người nàng lấy cũng là người ngươi biết — Thượng thư bộ Lại, Ngụy Kiều.”
Sau khi Vĩnh Gia công chúa rời đi, Tống Đàn quay về Thái Cực điện. Hiện nay hắn ở tại hậu điện của Thái Cực điện, gần bên có sáu người hầu hạ, ngoài Tề Dương và Tề Lưu, còn có hai cung nữ hầu trong điện, cùng hai thái giám theo y khắp nơi trong cung. Trước kia Tinh Vân, Tinh Lan đều đã bị điều đi, những người hiện tại đều do Hoàng đế đích thân chọn.
Năm xưa vụ án Giang Tây, Hoàng đế chán ghét việc triều thần mưu hại Tống Đàn, nên đã phong tỏa kín mít, giấu hắn trong cung. Những quan lại mới vào triều thậm chí còn chẳng biết trong cung có người này tồn tại. Ngoài nhân gian không thể thấy, tất nhiên cũng chẳng có khe hở nào để lợi dụng.
Tống Đàn sai người mài mực, tùy ý viết vài chữ lớn. Trải qua ba bốn năm luyện tập, bút pháp của hắn đã có vài phần phong thái của Tuyên Tuy, đem so sánh cũng có thể đánh lừa người khác.
Người đi dò chuyện Lục Y và Ngụy Kiều vẫn chưa về, Tống Đàn viết xong chữ, lại lấy vài tờ giấy, rút ra mấy cuốn tạp ký, vẽ thử vài kiểu hoa văn.
Cung nữ Tiểu Niên dâng lên một bát canh khoai từ nấu đường nóng hổi, Tống Đàn buông bút, nếm thử hai miếng thấy quá ngọt ngấy, bèn thưởng lại cho Tiểu Niên và Lạc Tô cùng ăn.
Tề Dương bước vào, bẩm: “Bệ hạ sắp hồi cung, nghe nói hôm nay vì chuyện của Vĩnh Gia công chúa mà ngài quở trách một vị ngôn quan.”
Tống Đàn còn định hỏi kỹ hơn, chợt ngoài cửa vang lên một tiếng động, xung quanh lập tức trở nên nghiêm tĩnh. Tống Đàn biết Tuyên Tuy đã tới, bèn đứng dậy. Hoa văn còn chưa kịp thu lại, thì đã thấy Tuyên Tuy vòng qua bình phong mà bước vào.
Tống Đàn phất tay cho mọi người lui ra, nâng trà đặt lên bàn nhỏ, mời Tuyên Tuy ngồi xuống bên án.
“Hôm nay Vĩnh Gia đến gặp ngươi rồi?” Tuyên Tuy nâng chén trà, khẽ nhấp một ngụm.
Tống Đàn đáp: “Đã lâu không gặp công chúa, thần mời nàng đến trò chuyện, nàng có nhắc đến chuyện chọn phò mã, hơi có phần phiền muộn, lại còn nói với thần, Lục Y sắp thành thân.”
Tuyên Tuy đặt chén trà xuống, nói: “Chuyện của Lục Y, trẫm đã biết. Ngụy Kiều có dâng tấu xin ban hôn, trẫm đã chuẩn.”
Tống Đàn khựng lại một chút, nói: “Hẳn là đã lâu không gặp Lục Y, nàng vậy mà chưa từng nhắc đến.”
Tuyên Tuy vẫy tay gọi hắn lại, Tống Đàn bước tới, liền bị ôm vào lòng.
“Người nào có duyên phận của người ấy, ngươi chỉ cần lo cho chính mình là được.” Tuyên Tuy bóp nhẹ bờ vai Tống Đàn, nói: “Hôm nay đồ ăn nhẹ ngươi dùng chẳng được bao nhiêu, không hợp khẩu vị sao?”
“Là do buổi trưa thần ngủ hơi lâu, nên chẳng thấy đói. Tay nghề ngự trù vẫn không có gì để chê.” Tống Đàn đáp.
Tuyên Tuy lại chẳng mấy để tâm đến lời giải thích của hắn, nói: “Đầu bếp trong cung quanh đi quẩn lại cũng chỉ mấy món ấy, quả thực ăn cũng nhàm chán, phải nghiên cứu ra món mới mới được.”
Y lập tức sai người truyền lời cho Thượng thiện giám, bất kể là bữa chính hay điểm tâm, hễ ai nghĩ ra món mới hợp khẩu vị của Tống Đàn, đều sẽ được trọng thưởng.
Tống Đàn mím môi, hướng Tuyên Tuy cảm tạ: “Đa tạ bệ hạ.”
Tuyên Tuy nhàn nhạt ừ một tiếng, ngón tay khẽ v**t v* vành tai cùng cổ.
“Chuyện Vĩnh Gia công chúa chiêu thân, trong lòng bệ hạ đã có tính toán chưa?” Tống Đàn hỏi.
Tuyên Tuy đáp: “Cứ để Vĩnh Gia tự tìm đi, nó muốn chọn thế nào thì cứ chọn thế ấy.”
Tống Đàn cười nói: “Chỉ sợ công chúa trái đạo lý, ngược luân thường.”
Tuyên Tuy bóp nhẹ vành tai Tống Đàn, cười rằng: “Nếu là chọn Thẩm Tịch thì tất nhiên là không được, Thẩm Tịch trẫm còn muốn dùng, không thể để con bé hồ đồ.”
Tống Đàn biết Tuyên Tuy đã hiểu lầm, liền nói thẳng: “Nghe nói hôm nay có người hạch tội công chúa?”
Tuyên Tuy hơi nhướng mày, nghiêng người tựa vào gối, tùy ý vân vê mấy lọn tóc Tống Đàn, nhạt giọng nói: “Cũng chẳng ngoài chuyện nói trẫm cho ban phủ công chúa và quan thuộc vượt quá quy chế, thêm nữa nàng cũng đã lớn, mỗi ngày chạy khắp nơi, có kẻ liền cho là không ra thể thống.”
Tống Đàn nghe vậy, hỏi: “Thế bệ hạ xử trí ra sao?”
Mắt Tuyên Tuy thoáng buồn bã: “Xem không vừa thì đừng xem, trẫm bảo hắn cút đi rồi.”
Kỳ thực vị ngôn quan kia cũng chưa đến nỗi như thế, chỉ là trong lòng bệ hạ chán ghét, bản thân y đã không muốn quản Vĩnh Gia, tất nhiên cũng sẽ không cho phép kẻ khác quản Vĩnh Gia.
Đương nhiên, đó cũng là tình trạng phổ biến sau năm Vĩnh Nghị thứ mười bảy. Hoàng đế trở nên đa nghi, chính sự áp chế bao trùm khắp triều đình, bất kỳ điều gì trái ý, nhẹ thì bị biếm chức, nặng thì mất mạng. Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ nắm quyền lực chưa từng có, đối với quan viên thì bất kể có thể xử nhẹ hay xử nặng, đều nhất loạt từ nặng mà trị. Quần thần trong điện đổi thay từng ngày, ngày nào cũng là gương mặt mới.
Sau năm Vĩnh Nghị mười bảy, từng vị quan lại đều run rẩy như đi trên băng mỏng.
Vĩnh Gia công chúa trở về phủ công chúa, Lục Y vẫn đang quán xuyến mọi việc lớn nhỏ trong phủ. Trông thấy Vĩnh Gia, cô tiến lên hành lễ.
Vĩnh Gia phất tay lui hết mọi người, chỉ giữ lại Lục Y.
Lục Y vội vã hỏi: “Có gặp ca ca ta không?”
“Gặp rồi,” Vĩnh Gia đáp, “chỉ là gầy đi đôi chút, nhưng tinh thần trông vẫn tốt. Phụ hoàng coi trọng hắn đến vậy, hơn mười ngự y vây quanh chẩn trị, sao có thể không ổn.”
Lục Y vẫn chau mày, lo lắng chẳng yên: “Chuyện hôn sự của nô tỳ, điện hạ cũng nói với hắn rồi sao? Hắn vẫn chưa được ra khỏi cung ư?”
Vĩnh Gia lắc đầu: “Tống Đàn ngay cả thẻ bài cũng không có, sao mà ra cung? Phụ hoàng sẽ không cho phép đâu.”
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
