Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 30
Một trận mưa lớn ào ạt như trút nước, rửa trôi cái oi bức của ngày hè. Ngoài điện, từng phiến gạch đá bị nước mưa dội dồn dập cho kêu rào rào, trong điện lại yên ắng đến lạ, chỉ có Dương Tứ Hòa đang quỳ giữa điện, không thốt nửa lời.
Tuyên Tuy ngồi trên cao, cúi mắt nhìn hắn. Ấn tượng trong mắt y về Dương Tứ Hòa vẫn luôn mơ hồ: hắn thường cúi đầu, lặng lẽ đứng cạnh Thái hậu. Mỗi khi y cố ý làm khó, hắn liền quỳ xuống nhận tội cực nhanh, ấn tượng chỉ còn lại dáng vẻ khiêm nhường cung kính ấy, ngoài ra chẳng có gì đáng nhớ.
“Ngươi có biết Dương Hoan không?” Tuyên Tuy hỏi.
Dương Tứ Hòa đáp: “Dương Hoan là cháu gái nô tài, ngoài cung nô tài cũng chỉ còn lại người thân duy nhất là nàng.”
“Dương Hoan đã từng có sáu đời phu quân, đều là hào phú đất Giang Tây. Sau khi từng người một qua đời đều để lại cho ả một khối tài sản lớn, bao gồm cả điền trang ruộng đất. Đó chính là cách bọn họ hối lộ ngươi.”
Dương Tứ Hòa lắc đầu, giọng vẫn ôn hòa như trước: “Nô tài chỉ có một cháu gái là Dương Hoan, giúp đỡ cháu rể một chút chẳng phải chuyện thường tình sao.”
cháu rể với cháu gái ở đây tác giả để như vậy, không biết trong cổ trang thì gọi là gì nhỉ
“Vậy thì cháu rể ngươi quả thật không ít.” Tuyên Tuy lạnh nhạt hỏi, “Một vùng Giang Tây rộng lớn như thế, chỉ nhờ một mình ngươi che chở?”
Dương Tứ Hòa ngẫm nghĩ rồi đáp: “Còn có Tống Đàn.”
Tuyên Tuy khẽ nâng cằm, sắc mặt lạnh xuống: “Mười mấy năm trước Tống Đàn vẫn chỉ là một đứa trẻ, khi đó các ngươi đã là đồng đảng rồi?”
Dương Tứ Hòa không đổi sắc, đáp: “Có lẽ trên đời vốn có hạng người như thế, tuổi còn nhỏ đã thiên tư dị bẩm, tâm tư không lường trước được.”
Tuyên Tuy trầm lặng nhìn hắn, không hề bị lời nói khích bác làm cho nổi giận: “Ngươi vẫn không định khai ra kẻ đứng sau?”
“Không có kẻ đứng sau,” Dương Tứ Hòa vẫn khăng khăng, “tất cả đều do một mình nô tài làm, tham lam vô độ, dựa vào sự sủng ái của Thái hậu mà ngang nhiên vơ vét của cải ngoài dân gian.”
Dương Tứ Hòa ngẩng đầu nhìn vị hoàng đế trẻ tuổi. Hắn ở trong cung hơn mười năm, chưa từng ngẩng đầu lên lần nào, mà giờ lại chẳng thấy sợ hãi, chỉ muốn ngẩng lên nhìn kỹ dung mạo hoàng đế.
Hắn nhìn Tuyên Tuy, trong lòng thoáng hiện chút tiếc nuối. Y chẳng hề giống Thái hậu, từ dung mạo đến khí thái đều không có điểm nào tương đồng.
“Bệ hạ, chuyện này nên kết thúc rồi.” Dương Tứ Hòa chậm rãi nói: “Đắc đạo đa trợ, thất đạo quả trợ. Bệ hạ, nay người ở triều đình cô lập không ai giúp, chẳng phải chứng minh việc này làm sai rồi sao? Thẩm Tịch dù sao cũng chỉ có một người, thiên hạ lại chẳng thể chỉ dựa vào một mình Thẩm Tịch mà trị vì.”
: Đắc đạo thì nhiều người giúp, thất đạo thì ít kẻ theo, Đây là lời của Mạnh Tử, nhấn mạnh đạo lý: chính nghĩa thì được lòng người, phi nghĩa thì bị bỏ rơi.
“Nô tài sẽ nhận hết mọi tội danh, cam tâm nhận tội chịu chết.” Dương Tứ Hòa nói: “Nhưng nếu tra tiếp, thì Tống Đàn dẫu thế nào cũng không thể rửa sạch.”
Hoàng đế vẫn còn quá trẻ. Trước mặt sống chết và lợi ích, sự uy h**p của hoàng quyền bỗng trở nên nhỏ bé đi rất nhiều. Hoàng đế không còn là quân chủ của bọn họ, mà đã biến thành kẻ thù. Họ không để tâm đến luân lý đạo nghĩa, không để tâm đến cương thường trời đất, có thể không từ thủ đoạn, bất chấp tất cả để đổi lấy điều mình muốn.
Tuyên Tuy im lặng rất lâu, ngoài cửa mưa lớn rền vang, Dương Tứ Hòa phân tâm lắng nghe tiếng mưa. Về sau, hắn sẽ chẳng còn cơ hội nghe được tiếng mưa như thế nữa.
“Trẫm sẽ phán ngươi lăng trì.”
Toàn thân Dương Tứ Hòa run lên, hắn đè chặt bàn tay đang không ngừng run rẩy của mình, cúi rạp người hành đại lễ, “Tạ ơn thánh ân của bệ hạ.”
Đông Xưởng không có lao ngục. Sau khi Tống Đàn bị Đặng Vân dẫn đi thì giam giữ tại chiếu ngục của Bắc Trấn Phủ Ty, do người Đông Xưởng trông coi.
Thương tích trên người hắn, Đặng Vân đã tìm thái y chữa trị. Trong đó thương tổn do roi là nặng nhất, sốt cao mấy ngày liền, suýt nữa thì sốt thành đồ ngốc.
Phòng giam nhốt Tống Đàn được dọn dẹp rất sạch sẽ. Ngoài một chiếc giường đá, chẳng có gì khác. Tống Đàn nằm trên giường, quay mặt vào trong tường, mái tóc mềm mại xõa trên gối, sắp chạm đến đất.
Mạnh Thiên Sơn gõ gõ tường, Tống Đàn bị gọi tỉnh, từ giường đá ngồi dậy.
Thấy Mạnh Thiên Sơn, Tống Đàn hơi mừng rỡ: “Là ngươi à, ngươi bình an trở về rồi?”
Mạnh Thiên Sơn cười: “Cũng đã đưa Thẩm Tịch trở về, coi như không phụ sự ủy thác.”
Tống Đàn vừa buông lòng, đã thấy cánh tay trái được băng bó kỹ của Mạnh Thiên Sơn.
“Tay ngươi…”
Mạnh Thiên Sơn dùng một tay xách hộp cơm, ngồi xếp bằng trước cửa lao, nói: “Một bàn tay đổi lấy một mạng người, ta thật là lợi hại quá rồi.”
Mày đẹp của Tống Đàn chau lại, mang chút buồn bã: “Ta khi ấy chỉ muốn nhờ ngươi đưa tin, cái gọi là nhờ ngươi bảo vệ Thẩm Tịch, cũng chỉ là thuận miệng căn dặn một câu thôi.”
“Ta biết.” Mạnh Thiên Sơn nói: “Ban đầu ta cũng không định để trong lòng. Nhưng mà…”
Nàng khựng lại một thoáng, nói: “Thẩm Tịch là người phi thường, y xứng đáng được như vậy.”
Tống Đàn thần sắc hơi phức tạp, nói: “Nhưng trước đó đã hứa cho ngươi thăng quan phát tài, với tình cảnh của ta bây giờ, e rằng chẳng thể làm nổi.”
“Cái đó không cần ngươi bận lòng.” Mạnh Thiên Sơn lấy từng món trong hộp cơm ra: “Bệ hạ đã thăng ta làm Thiên hộ Cẩm Y Vệ rồi.”
Mạnh Thiên Sơn ngoắc ngoắc tay với Tống Đàn, gọi hắn lại ngồi. Tống Đàn bước tới, chậm rãi ngồi xuống đất.
Những ngày này Tống Đàn gầy đi rất nhiều, trên người chỉ mặc chiếc áo tù mỏng trắng, bờ vai mỏng manh, thật sự mang dáng vẻ yếu đuối không chịu nổi. So với tình cảnh của hắn, thần sắc Tống Đàn vẫn rất bình thản, khiến gương mặt hắn càng hiện rõ vẻ xinh đẹp và từ bi, như một vị Bồ Tát.
Mạnh Thiên Sơn mang tới bánh Như Ý mà Tống Đàn thích, vừa đưa cho hắn ăn, vừa kể chuyện dọc đường cùng Thẩm Tịch bị truy sát ra sao, rồi lại trốn tránh khổ sở thế nào để về được kinh thành.
“Thẩm Tịch bị thương ở chân, nhưng không sao nghiêm trọng. Ta đã nối lại cho y, bây giờ chỉ cần nằm nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.” Mạnh Thiên Sơn nói: “Xem ra, vẫn là ngươi thảm hơn.”
Tống Đàn cắn bánh Như Ý, chỉ cười cười.
“Bệ hạ có triệu kiến ngươi chưa?” Mạnh Thiên Sơn hỏi.
Tống Đàn lắc đầu: “Lần này ta đã phạm đại tội, không chỉ vô chiếu xuất cung, còn bị người ta hãm hại, nắm trong tay nhược điểm lớn như vậy.”
Mạnh Thiên Sơn nói: “Ta còn tưởng ngươi tìm lại được sổ sách của Thẩm Tịch, có thể ghi một công cho ngươi cơ.”
Tống Đàn chỉ lắc đầu, không lên tiếng. Mạnh Thiên Sơn thấy hắn như vậy, nói: “Thật sự nghiêm trọng đến thế sao?”
Tình hình cụ thể Mạnh Thiên Sơn không rõ, nhưng Tống Đàn lại nghe được đôi chút từ chỗ Đặng Vân: “Bệ hạ không phải người cam lòng để người khác cản trở.”
Sắc mặt của Mạnh Thiên Sơn dần trở nên nghiêm túc. Sau khi rời khỏi chỗ Tống Đàn, nàng đi tìm Thẩm Tịch. Thẩm Tịch lập tức dâng sớ, luận rõ chỗ khả nghi trong vụ án của Tống Đàn, khẩn cầu tra xét lại.
Nhưng trong muôn vàn tấu chương hạch tội Tống Đàn, tờ sớ của Thẩm Tịch tỏ ra yếu ớt không có ảnh hưởng, thậm chí còn có người quy kết Thẩm Tịch vào cùng một đảng với Tống Đàn, cho rằng vụ án Giang Tây không thể chấp nhận kết quả xử lý của y.
Hoàng đế đem trả lại tấu chương của Thẩm Tịch, không cho phép y tiếp tục nhiều lời về chuyện của Tống Đàn. Một khi Thẩm Tịch thực sự bị quy thành đồng đảng với Tống Đàn, thì vụ án Giang Tây có thể bị lật ngược hoàn toàn, bao công sức trước kia đều sẽ đổ xuống sông xuống biển.
Ngay cả khi chỉ đứng ngoài quan sát, Mạnh Thiên Sơn cũng cảm thấy giống như đi tới bên bờ vực thẳm vạn trượng.
Tội danh của Tống Đàn mãi chưa được nghị định, mỗi ngày vẫn có vô số tấu chương dâng lên đòi xử tử hắn. Lúc ấy, Tuyên Tuy ban ra thánh chỉ đầu tiên, dùng hình phạt lăng trì để xử tử Dương Tứ Hòa.
Dương Tứ Hòa chính là kẻ chủ mưu trong vụ án Giang Tây, đại tham quan, chứng cứ người vật đều đầy đủ. Vụ án Giang Tây chấn động một thời, cuối cùng khép lại cùng với việc Dương Tứ Hòa bị xử tử.
Đồng thời, Thẩm Tịch nhờ công trạng mà bước vào Nội các, theo hộ vệ Mạnh Thiên Sơn tiến vào Cẩm Y Vệ Thiên hộ. Tuyên Tuy cũng đề bạt nhiều nhân tài do Thẩm Tịch tiến cử giữ các chức vụ tại Giang Tây để bổ sung chỗ trống. Không lâu sau đó, Xương Quốc công lấy lý do tuổi già mà xin cáo quan, bệ hạ cũng không giữ lại, lập tức đồng ý.
Trước khi Dương Tứ Hòa bị xử quyết, Thái hậu nhiều lần muốn gặp hoàng đế, nhưng y đều tránh không chịu gặp. Thái hậu vô cùng đau khổ — bà bị người mình tin tưởng nhất phản bội, lại bị chính nhi tử ruột thịt ruồng bỏ, chẳng bao lâu thì ngã bệnh.
Khi Tuyên Tuy đến thăm Thái hậu, Vĩnh Gia công chúa đang ở bên cạnh chăm sóc. Hoa trong cung Thái hậu vì không người trông nom mà tàn úa, sau đó đều bị nhổ sạch, khiến cả cung điện tràn ngập khí tức tiêu điều, u ám.
Trên giường, Thái hậu không đeo trang sức, trong tóc đã lẫn vào từng sợi bạc. Vĩnh Gia công chúa thấy Tuyên Tuy đến thì quỳ xuống hành lễ, Tuyên Tuy phất tay cho lui ra.
Trong tẩm điện chỉ còn lại hai người: Thái hậu và Tuyên Tuy.
Tuyên Tuy quỳ xuống bên giường, khẽ gọi: “Mẫu hậu.”
Thái hậu mở mắt, thấy Tuyên Tuy đang ngồi bên thì nói: “Đến gần ta.”
Tuyên Tuy bước lại gần, Thái hậu đưa bàn tay yếu ớt chạm vào gương mặt con, nói: “Con rất giống tiên đế, nhưng với ta thì chẳng giống bao nhiêu.”
Tuyên Tuy nhìn bà. Trong đôi mắt Thái hậu ngập đầy bi thương: “Đôi khi ta nghĩ, con không phải con của ta. Con là con của tiên đế, con chỉ có thể đồng cảm với phụ hoàng con, mà không thể an ủi nỗi đau khổ của ta.”
Một tiếng “boong” như đại hồng chung vang dội trong lòng Tuyên Tuy.
Người nhìn ta như vậy sao? Hóa ra trong mắt mẫu thân, ta lại là như vậy sao?
Nhưng cuối cùng, Tuyên Tuy không nói gì, chỉ cúi đầu: “Nhi thần bất hiếu.”
Thái hậu nhắm mắt, không muốn nói thêm.
Qua mùa hè năm ấy, Thái hậu lên đường tới hành cung.
Lúc này, Tống Đàn đã bị giam trong ngục chiếu gần hai tháng. Mạnh Thiên Sơn thỉnh thoảng tới thăm, Đặng Vân bận rộn hơn, chỉ dặn người lo chu toàn cơm áo cho Tống Đàn, còn Hạ Lan Tín thì chỉ gặp hắn một lần. Theo lời Mạnh Thiên Sơn kể, bệ hạ ngày càng tín nhiệm Đông Xưởng, Đặng Vân sắp vượt mặt Hạ Lan Tín rồi.
Hôm nọ, sau khi gặp Mạnh Thiên Sơn, tối đến Tống Đàn ngồi bên cửa sổ cao hẹp nhìn trăng từ lúc mọc ở phương đông đến lúc lặn về phương tây, suốt đêm không chợp mắt.
Khi ánh sáng ban mai vừa ló rạng, hắn đưa tay che mặt than thở — đến mất ngủ cũng tìm đến mình rồi sao.
Ngay lúc ấy, Đặng Vân mang tin đến: bệ hạ muốn gặp Tống Đàn.
Mùa thu năm nay đến sớm lạ thường. Tống Đàn khoác một bộ y phục gấm xanh nhạt, bước trên con đường dài trong cung, gió thu thổi qua, mang theo hơi lạnh. Con đường này hắn đã từng đi nhiều lần, trước đây chỉ thấy tường cao ngút ngàn, lối đi hun hút; giờ ngẩng đầu nhìn lại, bỗng thấy cũng chẳng có gì đáng sợ.
Tại thư phòng trong điện Thái Cực, Tống Đàn vòng qua bình phong, một mình bước vào nội thất. Tuyên Tuy đứng sau án thư, bút múa rồng bay phượng múa, dáng người cao ngất mà tuấn tú.
Tống Đàn ngẩn ngơ nhìn một lúc mới nhớ ra hành lễ vấn an.
“Đứng lên đi.” Giọng Tuyên Tuy vẫn như thường ngày, trầm tĩnh, nhưng Tống Đàn cảm thấy có điều gì đó khác biệt — vị hoàng đế trước mặt hắn dường như đã thay đổi nhiều trong những ngày mình không biết.
“Vết thương đã lành chưa?” Tuyên Tuy hỏi.
Tống Đàn đáp: “Đã bình phục cả rồi.”
Tuyên Tuy gật đầu, từ trong tập sách lấy ra thẻ bài ngự ban của Tống Đàn, đặt trên bàn.
Ngài khẽ nói: “Ngươi không phải luôn muốn rời cung sao, trẫm có thể cho ngươi xuất cung.”
Tống Đàn ngẩng lên, chưa hiểu ý. Tuyên Tuy cũng nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm không thấy đáy.
Nếu hắn nói muốn đi, ta sẽ giết hắn.
“Bệ hạ không giết thần sao?” Tống Đàn liếc nhìn thẻ bài, rồi lại nhìn Tuyên Tuy, “Thần đã bị kẻ xấu tính kế, phạm sai lầm lớn.”
Tuyên Tuy hé môi, nhưng lại không nói gì.
“Nếu bệ hạ nguyện ý tha mạng cho thần, thần vẫn muốn ở lại trong cung.” Tống Đàn nhẹ giọng nói. Hắn cảm thấy mình vốn chẳng thể đi đâu, nếu bỏ đi, sẽ để Tuyên Tuy một mình nơi hoàng thành trống trải.
Chỉ nghĩ tới thôi hắn đã thấy chột dạ — nếu thật sự bỏ đi, e rằng đêm đêm Tuyên Tuy sẽ tìm đến trong mộng mà chất vấn hắn.
Chỉ để sau này có thể yên giấc, Tống Đàn khẽ nói: “Xin bệ hạ cho thần được ở lại cung.”
Tia sáng cuối cùng nơi chân trời rơi xuống người Tống Đàn. Tuyên Tuy nghĩ: Tốt quá, hắn không cần phải chết nữa.
_________________________
Tuyên Tuy: “Đừng sống nữa! Đều chết hết đi!”
Tống Đàn: “Bệ hạ đừng nóng giận, phải bình tĩnh, bệ hạ còn có người ở bên mà.”
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
