Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 29
Tống Đàn cưỡi ngựa một mạch chạy đến nhà của Thẩm Tịch. Nơi này vốn hẻo lánh, đêm xuống các nhà đều cài then cửa, chỉ thỉnh thoảng mới vọng lại vài tiếng chó sủa.
Tống Đàn đẩy cửa vào, ánh trăng sáng rỡ rọi khắp sân. Hắn mở từng gian phòng tìm kiếm, nhưng không có ai ẩn nấp. Kỳ lạ là Thẩm Tịch đã rời nhà ba tháng, vậy mà trong nhà vẫn sạch sẽ vô cùng, chẳng bám chút bụi. Đặc biệt là thư phòng, ngăn nắp như thể vừa mới được quét dọn.
Hắn quay ra sân, trăng đã l*n đ*nh, chiếu sáng cả sân như ban ngày. Bên vách ngăn có hai chum nước lớn, trong chum trồng sen, dưới lá sen nuôi cá chép đỏ, thêm một thời gian nữa sen tàn sẽ kết thành gương.
Tống Đàn vén lá sen, mò trong bùn hồi lâu, tìm được một vật hình vuông. Hắn lấy ra, bóc lớp giấy dầu bên ngoài, bên trong là một quyển sổ ghi chép. Dưới ánh trăng, hắn lật vài trang, thấy có tên của nhiều quan lại triều đình. Những con số phía sau thì hắn không hiểu rõ, có lẽ phải dùng cách giải mật đặc biệt.
Tín vật này do Mạnh Thiên Sơn gửi về, dùng đúng cách truyền tin của nàng, bên trong có hạt sen — đây là ám hiệu Thẩm Tịch báo cho Tống Đàn, cũng có nghĩa Mạnh Thiên Sơn và Thẩm Tịch đang ở cùng nhau. Nàng không truyền tin cho Cẩm y vệ mà lại gửi riêng cho hắn, hiển nhiên là bất đắc dĩ. Phải chăng điều đó cho thấy trong Cẩm y vệ có vấn đề? Còn quyển sổ này xuất hiện ở đây, ít nhất cũng chứng tỏ Thẩm Tịch đã quay về kinh.
Ý nghĩ xoay chuyển trong đầu, Tống Đàn cầm đồ trở ra chỗ ngựa, vừa định lên yên thì bỗng linh cảm, quay đầu lại — hàng chục hắc y nhân đã đứng chật cửa nhà Thẩm Tịch, vây quanh hắn.
Tống Đàn dựa lưng vào ngựa, rút dao găm trong tay áo: “Các ngươi là ai?”
Đám hắc y im lặng, trường đao trong tay phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo.
“Bất kể các ngươi là ai, Cẩm y vệ sẽ lập tức tới. Khuyên các ngươi mau rút lui.”
Đám hắc y thoáng lộ vẻ dè chừng. Thừa lúc đó, Tống Đàn quay lại, mạnh tay rạch một nhát vào hông ngựa. Con ngựa đau, hoảng loạn giãy giụa, rồi lao điên cuồng ra ngoài.
Tống Đàn chưa kịp xoay người thì đám hắc y đã áp sát, đánh ngất hắn.
Cẩm y vệ do Hạ Lan Tín dẫn đầu đến chậm một bước. Khi họ tới đầu ngõ thì đúng lúc con ngựa bị thương lao ra từ trong.
Vài tên Cẩm y vệ tung người chặn ngựa, từ túi bên yên lôi ra mấy món, đưa cho Hạ Lan Tín.
Hạ Lan Tín xem qua sổ sách, lại nhìn phong thư, từ trong đó đổ ra một hạt sen và một chiếc ấn Xuân Tại Đường.
Ánh mắt Hạ Lan Tín chợt lạnh đi. Hắn dẫn người vào trong nhà Thẩm Tịch, nhưng
Tống Đàn đã biến mất, chỉ còn lại một đám dấu chân lộn xộn trên đất.
“Người mới rời đi,” Hạ Lan Tín nói: “Tiếp tục đuổi.”
Cẩm y vệ lập tức tỏa đi truy tìm Tống Đàn mất tích, còn Hạ Lan Tín thì mang những thứ kia vào cung bẩm báo Hoàng đế.
Trước điện đèn lửa sáng trưng, Tuyên Tuy ngồi trên ngai, nghe Hạ Lan Tín tâu lại toàn bộ sự việc đêm nay: Tống Đàn dùng ấn Xuân Tại Đường giả mạo thánh chỉ ra khỏi cung, đến nhà Thẩm Tịch, tìm được quyển sổ, cuối cùng lại bị bắt đi.
Giữa tiếng tấu nhạc yến mừng sinh thần công chúa Vĩnh Gia vẫn còn vang xa, Tuyên Tuy bỗng hỏi: “Ngươi cho rằng Thẩm Tịch đáng chết không?”
Hạ Lan Tín khựng lại, trong bộ Phi ngư phủ phục dưới đất, những đường chỉ bạc ánh lên tia sáng lạnh.
“Thẩm Tịch là công thần, không đáng chết.” Hạ Lan Tín nói: “Nhưng nếu hắn không chết, sĩ lâm khó yên, triều chính e sẽ chấn động bất ổn.”
Tuyên Tuy mân mê chiếc ấn Xuân Tại Đường trong tay: “Đó cũng là cách Xương Quốc công thuyết phục ngươi ư?”
Hạ Lan Tín cúi đầu thấp hơn, im lặng không đáp.
Hạ Lan Tín, làm Chỉ huy sứ Cẩm y vệ, chỉ cần phụ trách thu thập tin tức dâng lên triều đình, vốn không nên có quá nhiều chủ ý riêng.” Tuyên Tuy cúi đầu nhìn hắn,
“Trẫm chưa từng quản thúc ngươi những việc ấy, là vì trẫm cho rằng ngươi còn có chỗ trọng dụng.”
Hạ Lan Tín khép mắt lại, trong lòng lạnh buốt một mảnh.
“Đây là lần cuối cùng trẫm cảnh cáo ngươi, đừng tự ý làm chủ nữa.” Tuyên Tuy vung tay, ném ấn Xuân Tại Đường xuống đất, viên ấn rơi vỡ, sứt mất một góc. Ấn Xuân Tại Đường đã hỏng, thì tự nhiên cũng không còn tội danh Tống Đàn giữ ấn, giả truyền thánh lệnh để xuất cung.
Hạ Lan Tín nhìn chằm chằm vào con dấu vỡ vụn trước mặt, nghe giọng điệu lạnh như băng của Tuyên Tuy: “Nếu tìm không về được Tống Đàn, ngươi cũng đừng quay lại nữa.”
Chiều hôm sau, Mạnh Thiên Sơn dìu Thẩm Tịch trở về kinh thành. một chân gãy xương, Mạnh Thiên Sơn còn thảm hại hơn, nguyên cả cánh tay trái bị chém đứt.
Vừa xuất hiện, họ lập tức bị đưa vào cung. Trong lúc ngự y chữa trị, Thẩm Tịch đã kịp cầm được quyển sổ mà Tống Đàn tìm ra, nhanh chóng khôi phục toàn bộ nội dung.
Đám hào cường ở Giang Tây đã bị Thẩm Tịch xử lý gần hết, phần đất ruộng đến nay vẫn khó lay chuyển, phần lớn đều thuộc về quyền quý trong triều.
Cuốn sổ ấy ghi chép rõ tên từng người, thậm chí có kẻ đã cáo lão hồi hương, mà sản nghiệp dưới danh vẫn nhiều đến mức khiến người kinh hãi.
Tuyên Tuy lật vài trang, thấy tam công tử của Xương Quốc Công chiếm đến hai mươi bốn vạn mẫu đất ở Giang Tây, ngoài ra ở nhiều nơi khác còn có từ vài nghìn đến vài vạn mẫu không đều.
Y khép lại sổ, đứng dậy rời đi.
Sắc mặt Thẩm Tịch trắng bệch, khi được thái y chữa trị cũng không che giấu nổi cơn đau. Mạnh Thiên Sơn khá hơn một chút, nàng chịu đau được hơn y.
“Bệ hạ cứ thế mà bỏ đi, ngay cả một lời khen ngợi ngươi cũng chẳng nói.”
Thẩm Tịch đáp: “Ngươi không nên gửi tin cho Tống Đàn.”
“Nếu không gửi, giờ này chúng ta còn đang phải trốn chui trốn lủi, quyển sổ của ngươi cũng có khi đã sớm bị người ta tìm thấy.” Mạnh Thiên Sơn cười khẩy, “Huống hồ, quyển sổ là do hắn tìm ra, đó là công lao của hắn.”
Thẩm Tịch im lặng, đến lúc này, Tống Đàn vẫn bặt vô âm tín.
Tống Đàn lần nữa tỉnh lại, chỉ thấy đầu óc nặng nề như hồ nhão, động một chút liền đau nhức đến muốn nứt ra. Hắn nằm trên một chiếc giường xa lạ, trên đầu là màn trướng chưa từng thấy. Bên giường có một nữ nhân, chỉ mặc trung y. Tống Đàn còn chưa nhìn rõ mặt mũi người ấy, thì cửa đã bị xô mạnh mở tung.
Người đến là quan sai của Đại Lý Tự, khí thế hung hăng, rõ ràng là tới để bắt người.
Theo lời bọn họ, quan phạm ở Giang Tây khai rằng số hối lộ vận chuyển về kinh, phần lớn đều được đưa vào chính tòa phủ đệ này.
Tống Đàn bị người ta lôi xuống khỏi giường. Hắn định thần lại mới nhìn rõ nữ tử bên cạnh mình lại chính là Dương Hoan, cháu gái của Dương Tứ Hòa.
Dương Hoan cúi thấp đầu, khóc nấc không ngừng, đối với tội danh nha dịch chỉ ra thì hoàn toàn thừa nhận. Nàng vừa khóc vừa kéo tay Tống Đàn: “Chúng ta trốn không thoát đâu, phu quân, chàng chi bằng cứ nhận tội đi thôi.”
Tống Đàn vung tay tránh nàng, còn chưa kịp hiểu chuyện gì, nha dịch đã ập lên bắt người.
Tống Đàn vùng vẫy mấy cái, quát: “Ngươi có biết ta là ai không!”
“Ta mặc kệ ngươi là ai!” Nha dịch lạnh giọng: “Kẻ nào có liên quan đến vụ án Giang Tây đều bị nghiêm trị. Dù ngươi có là Thiên hoàng lão tử thì cũng đến lúc tận số rồi.”
Tống Đàn mím chặt môi, đưa tay mò mẫm trên người, nhưng hắn chỉ mặc trung y, ấn tín còn để trên ngựa, thẻ ngà cũng không mang theo.
“Ta muốn gặp Đại Lý Tự khanh!” Tống Đàn hết cách đành phải nói.
Nha dịch chẳng thèm để tâm: “Đến lúc này rồi, chẳng ai cứu nổi ngươi nữa đâu!”
Tống Đàn bị áp giải đi, Dương Hoan cũng bị đưa theo. Trong phủ viện còn ra vô số vàng bạc châu báu, sơ lược ước chừng có đến mấy chục vạn lượng bạc.
Trong ngục, Dương Hoan rất nhanh đã khai nhận. Nàng tự xưng là thê tử của Tống Đàn, những khoản hối lộ từ Giang Tây xưa nay đều chuyển tới phủ viện nàng ở. Vì Tống Đàn là sủng thần bên cạnh hoàng thượng trong cung, hắn đã che chở cho không ít quan phạm tội ở Giang Tây. Đồng thời ở Giang Tây, hắn cũng có rất nhiều điền sản, nhưng lại ghi dưới tên Dương Hoan.
Thân phận của Dương Hoan có nha dịch Thuận Thiên phủ làm chứng, có người tận mắt trông thấy Tống Đàn đón Dương Hoan đi. Người quanh phủ viện Dương Hoan cũng thường xuyên thấy thái giám trong cung đưa đồ đến cho nàng. Tất cả đều là nhân chứng, và cũng đều đã có khẩu cung.
Ngay trong ngày, những lời khai và tang chứng ấy được đưa lên án kiện trước mặt Tuyên Tuy.
Tuyên Tuy ngồi trên ngự tọa, ánh mắt thâm trầm, không lộ vui giận: “Tống Đàn hiện ở Đại Lý Tự?”
Đại Lý Tự khanh bước lên hồi đáp: “Hiện đã giam giữ ở Đại Lý Tự.”
“Giao hắn cho Đặng Vân.” Tuyên Tuy nói, “Còn cả nữ tử tên Dương Hoan kia nữa…”
“Bệ hạ,” Đại Lý Tự khanh thưa: “Tống Đàn là trọng phạm trong vụ án Giang Tây, hơn nữa chứng cứ xác thực. Không rõ công công Đặng lấy cớ gì để xin đưa người đi?”
Tuyên Tuy không mở miệng. Đặng Vân lên tiếng: “Tống Đàn đã ký tên điểm chỉ chưa?”
“Chuyện này…” Đại Lý Tự khanh hơi ngập ngừng, “Hắn vẫn không cam lòng, còn muốn chối cãi.”
“Đại Lý Tự đã không làm được, chẳng bằng để Đông Xưởng ta thử xem.” Đặng Vân nói, “Huống hồ Tống Đàn vốn là người trong cung, vốn dĩ thuộc về ta quản thúc.”
Đại Lý Tự khanh trầm mặc một lúc, cuối cùng gật đầu chấp thuận.
Chưa đợi Đặng Vân áp giải Tống Đàn trở về, tội danh của hắn đã truyền khắp triều đình. Trong triều, kẻ thì yêu cầu trừ gian tận gốc, kẻ thì vốn có ác cảm với hoạn quan, kẻ lại muốn nhân cơ hội kéo Tống Đàn xuống để cầu hoàng đế nới tay, ai nấy đều thi nhau tấu xin trị tội Tống Đàn.
Thế là từ trong triều ra ngoài, từ phố phường đến thôn xóm, khắp nơi đều biết Tống Đàn bên cạnh bệ hạ chính là gian thần số một thiên hạ, ô danh hiển hách.
Những chuyện ấy, Tống Đàn tạm thời chẳng còn hơi sức để bận tâm. Hắn co ro trên đống rơm rạ, chịu đựng từng hơi thở đều kéo theo đau đớn.
Trước ngực sau lưng chi chít vết roi da rách máu, đôi tay vốn đẹp đẽ sưng đỏ đến mức chẳng nỡ nhìn, gò má nóng rực đỏ bừng. Đặng Vân trông thấy, suýt tưởng hắn đã đứt khí.
Gã chửi thề một tiếng, rồi nói: “Quả nhiên bọn chúng dám dùng hình.”
Trong cơn mê man, Tống Đàn hé mắt, nhìn thấy Đặng Vân đang ngồi xổm trước mặt mình, khẽ thều thào: “Ngươi chết chưa vậy.”
Đôi mắt Tống Đàn run nhẹ. Đặng Vân vội sai người cẩn thận nâng hắn dậy.
Chỉ hơi động một chút, Tống Đàn đã ho sặc sụa. Đặng Vân lập tức hạ lệnh đi tìm thái y, ít nhất trước mặt hoàng đế, Tống Đàn không thể thảm hại thế này, nếu không thì chẳng ai trong cung được yên.
Bỗng nhiên Tống Đàn níu lấy vạt áo gã, miệng lẩm bẩm điều gì đó.
Đặng Vân ghé sát mới nghe rõ.
“Ta chưa từng làm những chuyện đó, ta cũng chưa từng phản bội bệ hạ.” Giọng Tống Đàn nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, “Ngươi bảo ngài đừng đau lòng, ta không phản bội ngài.”
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
