Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 28
Khi các đại thần lui ra, Tuyên Tuy vẫn ngồi nhìn tấu chương hạch tội Thẩm Tịch hồi lâu. Tống Đàn thì mở nắp lư hương, thêm vào vài nhúm hương liệu, bóng nắng chao nghiêng, trượt dài trên người hắn.
Đúng lúc ấy, có thái giám Ngân tác cục vào, dâng lên các kiểu dáng trang sức mới chế.
Ngân tác cục: có 1 chương cũng có cục này, mà tui để tên là gì quên mất rồi, từ giờ sẽ để tên này vậy
“Cái này là gì?” Tuyên Tuy cất bản tấu đi, hỏi.
Tống Đàn ở bên nhắc khẽ: “Bệ hạ, chẳng phải sắp tới sinh thần Vĩnh Gia công chúa sao? Chính ngài đã dặn Ngân tác cục làm trang sức mới cho nàng.”
Tống Đàn ngỡ rằng giờ này tâm trạng bệ hạ tất không còn hứng thú, nào ngờ Tuyên Tuy vẫn cầm lấy những bản mẫu, chọn ra hơn chục kiểu, lại sai Lục An mở nội khố, thêm không ít vật quý vào đó.
“Ngươi sau sẽ đem những thứ này đưa cho Vĩnh Gia, bảo nó rằng, sinh thần yến thì hồi cung mà tổ chức, gần đây kinh thành rối loạn, đừng ra ngoài nhiều.”
Tống Đàn gật đầu, theo người Ngân tác cục đi chuẩn bị. Đến khi hắn lo liệu xong chuyện của Vĩnh Gia, quay lại thì đã gần giờ châm đèn.
Trong Đông noãn các, Tuyên Tuy đang xem tiếp quyển cờ vây hôm trước còn bỏ dở. Với trình độ nhập môn của Tống Đàn, hắn chỉ thấy quân đen dường như đang chật vật vô cùng.
Thấy Tống Đàn trở lại, Tuyên Tuy sai dâng hoa quả cùng bánh ngọt. Trái cây vừa lấy từ hàn giám ra: dương mai, anh đào, vải, dâu tằm, quả nào quả nấy căng tròn, tỏa mùi trong veo.
như đã nói, bồn băng để làm lạnh trái cây
Tống Đàn bóc một quả vải, đưa cho Tuyên Tuy trước, sau đó mới thong dong ăn phần còn lại.
Tuyên Tuy gạt bàn cờ, bày lại vài thế để dạy hắn. Lúc là thầy, y hết sức kiên nhẫn, chẳng lộ chút dấu vết nào của cuộc đấu trí với triều thần ban ngày.
Tống Đàn nhìn con cờ đến hoa mắt, bèn dò hỏi: “Có thể ăn chút đá lạnh không?”
Y dùng đá chẳng ít, song ăn thì chẳng bao nhiêu. Theo lẽ dưỡng sinh của hoàng đế, giờ chính ngọ nóng gắt hay chiều tối mát mẻ đều chẳng được động đến băng.
Nhưng hôm nay Tuyên Tuy lại cho phép. Chẳng bao lâu cung nhân chẳng bao lâu đã dâng lên một bát sứ trắng men ngọt, bên trong là món tô sơn: băng nghiền vụn trắng như tuyết, trên chan sữa bò trắng muốt, lại điểm thêm mật ong cùng hạt anh đào đỏ thắm, ngọt ngào mê người.
Đá bào đó
Tống Đàn ngậm thìa bạc, vừa ăn vừa nghiêng người ngó bàn cờ của Tuyên Tuy.
Tuyên Tuy đưa tay vuốt tóc mai bên hắn, khẽ nói: “Thẩm Tịch có thể sẽ chết.”
Tống Đàn còn ngậm thìa, sững lại: “Gì cơ?”
Ánh mắt Tuyên Tuy hết sức ôn hòa: “Bọn họ đã bị dồn đến tuyệt cảnh, cách duy nhất chính là giết Thẩm Tịch. Y không thể hồi kinh diện thánh, bao nhiêu bẩn nhơ cứ thế đổ cả lên đầu y.”
Tống Đàn ngây ra. Hắn nuốt vụn băng, dường như cảm giác lưỡi dao lạnh cứa ngang cổ họng.
“Bệ hạ…” khi cất tiếng lần nữa, thanh âm đã khàn hẳn, “Ngài không thể cứu y sao?”
“Trẫm đã phái Cẩm y vệ bảo hộ,” Tuyên Tuy đặt thêm một quân cờ xuống, “còn lại… tùy mệnh vậy.”
Mệnh… thứ dối trá nhất trên đời, Tống Đàn chẳng thích câu ấy. Thẩm Tịch vốn phải là bậc danh thần lưu danh sử sách, sao có thể lặng lẽ chết đi nơi không ai hay biết.
Chiều ấy, tô sơn Tống Đàn ăn chẳng nổi nữa, phần thừa lại được Tuyên Tuy bưng lấy ăn. Y cắn từng ngụm thật mạnh, vụn băng vỡ ra kêu răng rắc giữa môi răng.
Tống Đàn viết thư cho Mạnh Thiên Sơn, nhưng đợi nhiều ngày cũng chẳng thấy hồi âm. Hắn ra cung đưa đồ cho Vĩnh Gia công chúa, cô bé nghe lại lời căn dặn cuối cùng của hoàng đế, liền hỏi: “Kinh thành sắp có đại sự ư?”
Không khí gió thổi cỏ lay như thế này, khiến Vĩnh Gia nhớ đến ngày phát sinh án Thang Cố, thần sắc cô bé thoáng nghiêm trọng.
Tống Đàn đáp: “Đây là chuyện của đại nhân, chẳng liên can gì tới công chúa. Gần đây nếu rảnh, công chúa có thể thường xuyên vào cung hầu chuyện Thái hậu nương nương.”
Vĩnh Gia gật đầu đồng ý.
Rời phủ công chúa, Tống Đàn ghé Đôi Tuyết Lâu ngồi một lúc. Trên lầu dưới lầu, các sĩ tử đều bàn tán công tích của Thẩm Tịch ở Giang Tây, xưng tụng y là anh hùng, là danh thần. Hiếm ai cho rằng việc y làm quá mức; trong mắt họ, trừng trị quan tham, mở đường sống cho lê dân, chính là đạo nghĩa tối cao.
Chẳng trách Tuyên Tuy ưa dùng những thần tử trẻ tuổi – sự hăng hái, bừng bừng chí khí của họ, lấn át xa những lão thần đã chìm nổi quan trường bao năm, nói một câu cũng phải cân nhắc thiệt hơn.
Thấy trời đã về chiều, Tống Đàn không thể không quay lại cung.
Thái Cực điện đèn đuốc sáng trưng. Đặng Vân và Hạ Lan Tín đều có mặt, khi thấy Tống Đàn trở về, cả hai nhìn hắn bằng ánh mắt kỳ quái.
“Sao vậy?” – Tống Đàn hỏi Đặng Vân.
Đặng Vân khẽ đáp: “Tin vừa truyền tới, Thẩm Tịch trên đường về kinh đã gặp thích khách, hiện tung tích không rõ.”
Sắc mặt Tống Đàn thoáng ngẩn ngơ: “Đã chết rồi sao?”
“Chẳng qua là không rõ tung tích.”
Đôi môi Tống Đàn khẽ run, nhưng hắn rất nhanh trấn định lại: “Bệ hạ ở đâu?”
“Ở trong.”
Tống Đàn hít sâu hai hơi, mặt trở lại bình tĩnh rồi mới cất bước đi vào.
Hạ Lan Tín nhìn bóng lưng Tống Đàn, chậm rãi nói: “Hắn có hai lòng.”
Đặng Vân khinh thường hừ một tiếng: “Không thể nào. Tống Đàn chỉ có một chủ tử duy nhất là bệ hạ, lấy đâu ra hai lòng.”
Hạ Lan Tín liếc gã: “Ta nói là, một nữ hầu hai phu, hai lòng.”
Mặt Đặng Vân biến sắc, thấp giọng mắng: “Ngươi nói bậy bạ gì thế!”
Hạ Lan Tín khẽ cười nhạt: “Thân ở Tào doanh, tâm lại hướng Hán, sớm muộn cũng gây hoạ.”
Đặng Vân do dự một lát: “Vậy ngươi nói xem, phải làm thế nào?”
“Giết Thẩm Tịch chẳng phải là xong ư.” Hạ Lan Tín nhàn nhạt: “Chẳng lẽ ngươi không nghĩ ra?”
Đặng Vân đã từng cùng hoàng đế chứng kiến cảnh Tống Đàn đi bên Thẩm Tịch, lúc đó gã hoàn toàn không kịp chuẩn bị.
“Bệ hạ muốn dùng Thẩm Tịch.” Đặng Vân đáp: “Ngươi không nhìn ra sao.”
“Ta thì chẳng nhìn ra gì hết.” Hạ Lan Tín thản nhiên: “Chuyện Giang Tây, bệ hạ có nỡ để Tống Đàn đi không?”
Đặng Vân nghĩ kỹ, quả thật bệ hạ không nỡ để Tống Đàn đi. Nhưng Thẩm Tịch thì y rất sẵn lòng.
“Ý ngươi là nhân lúc phái người đi cứu Thẩm Tịch thì tiện tay giết luôn?”
Hạ Lan Tín mỉm cười mà không nói.
Đặng Vân trong lòng nghĩ đến khả năng đó, ngẫm một hồi, bỗng chằm chằm nhìn Hạ Lan Tín: “Ngươi chẳng phải đang giăng bẫy ta đấy chứ?”
Hạ Lan Tín xoay xoay viên xúc xắc trong tay, nói: “Ta làm vậy là vì Tống Đàn. Giết được Thẩm Tịch, Tống Đàn sẽ không còn vướng bận gì nữa, như thế mới có thể ở bên Hoàng thượng lâu dài.”
Lúc này Đặng Vân hoàn toàn không tin: “Ngươi mà biết nghĩ cho Tống Đàn? Nực cười!”
Hạ Lan Tín không đáp, Đặng Vân cũng mặc kệ hắn.
Trong nội điện, Tuyên Tuy đứng bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn ra màn đêm ngoài kia.
“Bệ hạ.” Tống Đàn bước đến gần, hành lễ.
Tuyên Tuy cụp mắt nhìn hắn một lúc lâu mới nói: “Đứng lên đi.”
Tống Đàn đứng thẳng người, còn chưa kịp mở miệng thì Tuyên Tuy đã nói:
“Ngươi đã biết chuyện của Thẩm Tịch rồi.”
Tim Tống Đàn khẽ run: “Biết rồi.”
“Chưa có tin tử nạn của y,” Tuyên Tuy nói, “nhưng nếu kẻ địch có thể trong vòng nhiều lớp hộ vệ mà vây giết Thẩm Tịch, e rằng tình cảnh của y chẳng mấy tốt đẹp.”
Tống Đàn há miệng, lại không biết nên nói gì. Muốn cầu Hoàng thượng cứu Thẩm Tịch, thì lấy thân phận nào để cầu đây?
“Tống Đàn,” Tuyên Tuy bỗng gọi thẳng tên hắn, “nếu Thẩm Tịch chết trên đường hồi kinh, các ngươi ngay cả lần gặp cuối cùng cũng chẳng có, ngươi sẽ hận trẫm sao?”
Tống Đàn bất chợt ngẩng đầu, nhìn Tuyên Tuy trước mặt. Trong cơn hoang mang vì chuyện của Thẩm Tịch, hắn cảm thấy một nỗi đau xót lớn lao: Tuyên Tuy mang tâm trạng thế nào mà lại hỏi ra câu ấy?
“Tại sao phải hận Bệ hạ.” Tống Đàn lắc đầu, “Chuyện ấy chẳng liên quan gì đến Bệ hạ.”
Tuyên Tuy quay sang nhìn hắn hồi lâu, cảm thấy trong mắt Tống Đàn lúc này như ẩn chứa một nỗi thương xót. Mà nỗi thương xót ấy, là dành cho y, hay cho Thẩm Tịch? Tuyên Tuy cũng không rõ.
“Được thôi.” Tuyên Tuy khẽ bật cười, “Vì câu ngươi nói không hận kia, trẫm sẽ tận lực bảo toàn an nguy cho Thẩm Tịch.”
Tuyên Tuy hạ chỉ, Đông Xưởng và Cẩm y vệ đều phái ra lượng lớn nhân mã, thánh chỉ truyền xuống các nha môn, chân dung Thẩm Tịch được dán khắp hang cùng ngõ hẻm.
Trong kinh thành ngầm nổi sóng ngầm. Người sáng mắt đều thấy rõ quyết tâm của Hoàng thượng, song cũng có kẻ lo lắng cho sự rung chuyển nơi triều đường.
Lúc này, Tống Đàn nhận được thư hồi đáp của Mạnh Thiên Sơn. Thư do bồ câu mang về, phong thư vấy máu, bên trong chỉ có một hạt sen.
Tống Đàn nhìn chằm chằm hạt sen ấy một lúc, bỗng quay sang xin Tinh Lan cấp cho thẻ ngà để ra khỏi cung.
Tinh Lan kinh hãi: “Đêm đã muộn, cung môn sắp khóa rồi.”
“Ta có việc gấp, phải xuất cung ngay.” Tống Đàn nói. Giờ này Tuyên Tuy đang ở yến tiệc mừng sinh thần công chúa Vĩnh Gia, hắn chỉ cần ép thêm chút, Tinh Lan ắt sẽ đưa thẻ cho hắn.
Cầm được thẻ ngà, Tống Đàn thay một chiếc ngoại bào rồi vội vã chạy về phía cung môn. Ân sủng của hắn ai cũng thấy, lính gác cổng sẽ không vì trời đã khuya mà cản lại.
Nhưng điều Tống Đàn tuyệt đối không ngờ, là Hạ Lan Tín cũng có mặt ở cửa cung.
Cổng cung đèn đuốc sáng trưng, Cẩm y vệ mặc phi ngư phục, đeo tú xuân đao đứng đầy quanh đó. Từ trong đám người, Hạ Lan Tín bước ra.
“Ngươi muốn ra cung?” Hạ Lan Tín chặn Tống Đàn, “Hoàng thượng có biết không?”
“Ta nhận được thư của Thẩm Tịch.” Tống Đàn lấy ra phong thư vấy máu, thở gấp, “Ta phải đến nhà Thẩm Tịch một chuyến.”
Hạ Lan Tín liếc qua phong thư, nhưng vẫn điềm nhiên: “Ta khuyên ngươi chớ nhúng vào chuyện của Thẩm Tịch nữa.”
“Đã lâu không có tin tức gì của y, lần này y gửi thư, chắc chắn là có việc vô cùng trọng yếu!” Tống Đàn cố gắng thuyết phục Hạ Lan Tín.
Hạ Lan Tín nhìn hắn một hồi, bỗng hỏi một câu chẳng ăn nhập: “Ngươi nghĩ Hoàng thượng thật sự muốn Thẩm Tịch sống sao?”
Tống Đàn ngẩn người: “Ý ngươi là gì?”
Hạ Lan Tín ung dung nói: “Giang Tây đã giết rất nhiều người, đất thu được đủ để nộp thuế dồi dào, mục đích của Hoàng thượng có lẽ đã đạt rồi. Còn chuyện Thẩm Tịch được luận công ban thưởng, hay chết nơi đất khách quê người, thực ra chẳng mấy khác biệt. Huống hồ, Hoàng thượng vốn chán ghét Thẩm Tịch — bởi vì ngươi.”
Sắc mặt Tống Đàn thoáng trắng bệch: “Không thể nào! Thẩm Tịch là hiền thần, là danh sĩ, Hoàng thượng từng đích thân nói với ta như vậy!”
Hạ Lan Tín tung tung viên xúc xắc: “Có muốn đánh cược không?”
Tống Đàn hất văng xúc xắc khỏi tay hắn: “Ta không có thời gian chơi với ngươi!”
“Ta cũng chẳng hề nói đùa.” Hạ Lan Tín dứt khoát, hôm nay hắn sẽ không để Tống Đàn xuất cung.
Tống Đàn hằn học nhìn hắn, bỗng giật từ hông ra một con dấu: “Có mật lệnh của Hoàng thượng đây, ta phải ra cung!”
Nhìn con ấn Xuân Tại Đường trong tay Tống Đàn, sắc mặt Hạ Lan Tín cuối cùng cũng thay đổi.
“Ngươi điên rồi chắc?!”
“Ngươi dám cản ta!” Tống Đàn quát, “Ấn Xuân Tại Đường này, ngươi không nhận ra sao?!”
Sắc mặt Hạ Lan Tín tối lại, rốt cuộc vẫn nhường đường. Tống Đàn tung mình lên ngựa, nhét ấn Xuân Tại Đường vào phong thư, bỏ vào túi bên yên.
Trong màn đêm đặc quánh, Tống Đàn thúc ngựa lao đi. Trước khi rời khỏi cổng cung, hắn quay đầu nhìn lại: “Hạ Lan Tín, Thẩm Tịch không thể chết! Hoàng thượng đã hứa với ta, ngài sẽ không lừa ta!”
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
