Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 32
Trước cửa Đôi Tuyết Lâu có một cỗ xe ngựa, một nữ tử vận áo xanh lục, đầu đội mũ màn che bước xuống từ trên xe. Cô đi thẳng vào Đôi Tuyết Lâu, lên tầng hai. Trong gian nhã thất trên lầu, Ngụy Kiều đã ngồi chờ sẵn.
Nhã thất kia sạch sẽ, thanh nhã, trong bày bàn ghế, bình phong, trong phòng còn đốt hương, mùi hương thanh đạm lan khắp phòng.
Lục Y bước vào, Ngụy Kiều vội đứng dậy, chắp tay chào: “Thỉnh an cô nương.”
Lục Y đáp lễ: “Bái kiến Ngụy đại nhân.”
Hai người vốn đã là phu thê chưa cưới, vậy mà nhìn qua lại khách khí quá chừng.
Ngụy Kiều mời Lục Y ngồi xuống. Trên bàn đã bày mấy món canh cơm và điểm tâm, nhưng Lục Y chỉ cầm tách trà nhấp một ngụm, rồi nói: “Hôm trước công chúa Vĩnh Gia nhập cung, đã gặp được huynh trưởng ta.”
Ngụy Kiều hỏi: “Ngày thành thân của ta và cô, chẳng hay Tống công công có thể đến không?”
Lục Y khẽ lắc đầu: “Ta mới biết, huynh trưởng vốn không có thẻ bài xuất cung, bệ hạ từ đầu tới cuối chưa từng có ý định để huynh ấy ra khỏi cung.”
Ngụy Kiều thu tay áo lại, ngẫm nghĩ chốc lát: “Theo lẽ, vụ án Giang Tây đã qua ba năm, trong triều rất nhiều người mới thậm chí chẳng biết tới hắn, Tống công công lộ diện trước người khác cũng đâu phải chuyện lớn lao gì.”
“Nhưng tâm ý bệ hạ, ai có thể đoán chắc.” Dưới mũ màn, ánh mắt Lục Y ngưng trọng, “Chua từng thấy vị quyền hoạn nào mà ba năm không được rời cung.”
Ngụy Kiều liếc nhìn Lục Y, nói: “Theo lời công chúa, hẳn Tống công công ở trong cung cũng chẳng phải chịu khổ gì, được bệ hạ thương trọng, địa vị hắn rất đặc thù.”
“Chỉ sợ bệ hạ sẽ giấu huynh ấy cả đời trong cung,” Lục Y đáp, “thế thì khác gì bị giam cầm chung thân.”
Ngụy Kiều im lặng. Lục Y ngẩng mắt nhìn hắn, lạnh nhạt nói: “Ngụy đại nhân, ngài chớ quên, chức vị ngày nay của ngài từ đâu mà có.”
Ngụy Kiều là nhờ vào Tống Đàn mà được thăng chức, ban đầu còn bị gán vào phe Tống Đàn. Khi Tống Đàn gặp chuyện, Ngụy Kiều cũng từng phải ngồi tù một dạo. Thế nhưng đến nay vẫn có thể đứng vững trên triều đình đầy sóng ngầm hiểm trá, ắt hẳn không thoát khỏi cái bóng che chở năm xưa của Tống Đàn.
Tuy rằng nương nhờ hoạn quan mà thăng tiến nghe chẳng hay ho gì, nhưng Ngụy Kiều vốn chẳng bận tâm. Chính vì thế, khi Lục Y tìm đến hắn nhờ cứu Tống Đàn, Ngụy Kiều liền vui lòng đồng ý. Hắn nghĩ với tình trạng hiện giờ của Hoàng đế, tìm một lá bùa giữ mạng vẫn chẳng sai.
“Lục Y cô nương, nay cô và Tống công công chưa từng gặp mặt, làm việc không nên quá nôn nóng.” Ngụy Kiều khuyên nhủ: “Chờ sau khi ta và cô thành thân, với thân phận mệnh phụ tất phải nhập cung tạ ân, khi ấy tự nhiên sẽ có cơ hội gặp Tống công công.”
Lục Y nhất thời không nghĩ ra cách nào khác, đành phải gật đầu.
Cô nhìn Ngụy Kiều bằng ánh mắt lạnh lùng: “Ngụy đại nhân, ta rất tin tưởng ngài, mong ngài chớ khiến ta thất vọng.”
Ngụy Kiều vội đứng dậy, chắp tay thật sâu: “Nhất định, nhất định.”
Trong cung đang chuẩn bị yến hội Trùng Dương. Tửu Thiện cục vừa cho ra loại rượu hoa cúc mới, hương thơm nức mũi. Tống Đàn gọi một vò, vừa vẽ hoa văn vừa nhấp rượu nhè nhẹ.
Tác giả để là rượu, giấm, mì cục, chắc là chuyên lo mấy chuyện vậy, để thành Tửu Thiện cục cho nó sang
Tiểu Niên vào đưa đồ, thấy vậy bèn cười: “Đây là lần đầu tiểu nhân thấy có người uống rượu chẳng kèm đồ nhắm, mà lại còn cầm bút ở đây viết vẽ.”
Tống Đàn mỉm cười: “Chỉ tiếc ta không có tài làm thơ, bằng không đã nên ứng cảnh mà đề vài câu.”
Hắn đặt bút xuống, chỉnh lại bản hoa văn, rồi quay sang xem thứ Tiểu Niên mang đến.
Tiểu Niên lục trong khố phòng ra được hai hộp châu ngọc, hai hộp trân châu, cùng vài viên bích tỉ, mã não, lục tùng thượng hạng.
“Còn có ít tơ lụa Hàng Châu, nhung Hoa Chương, lụa thêu nổi, vải dệt màu, gấm dệt hoa, mỗi thứ hai mươi tấm, đều đã chuẩn bị xong, chỉ chờ gửi đi.” Tiểu Niên đưa tờ danh sách cho Tống Đàn xem. Tống Đàn cầm vò rượu ngồi trên giường La Hán, đối chiếu xong thì bảo thu lại, chờ gom cùng những thứ khác để gửi cho Lục Y.
Lạc Tô sợ Tống Đàn chỉ uống rượu sẽ dễ say, bèn mang tới mấy món nhắm: nghêu tươi, ngỗng ướp rượu, măng giang và ngó sen cay. Ngó sen thì giòn ngọt, cay nồng, ăn rất khoái.
Quản sự công công của Ngân Tác Cục lúc này bước vào. Tống Đàn muốn mời ông ngồi, nhưng ông không dám lại gần. Tống Đàn liền bảo Tiểu Niên mang một cái ghế tròn cho ông ngồi.
“Ta có một muội muội, sắp xuất giá rồi, muốn làm vài món trang sức làm đồ cưới.” Tống Đàn chỉ vào mấy viên bích tỷ đặt trên bàn: “Nguyên liệu cần ta đã chuẩn bị xong, ở đây có vài bản mẫu, các ngươi chọn cái nào làm được thì làm.”
Quản sự công công đón lấy bản mẫu xem kỹ, rồi nói: “Đều không khó.”
Tống Đàn gật đầu, bảo Tiểu Niên mang hai trăm lượng bạc và một trăm lượng vàng ra: “Quan trọng là phải đánh hai đôi trâm vàng khảm bảo thạch và hai đôi vòng tay bằng vàng. Phải vàng ròng đủ tuổi, cứ thoải mái mà dùng.”
Hắn lại sai Tiểu Niên đưa bạc cho quản sự công công: “Ngoài ra còn hai trăm lượng bạc làm công phí, phiền công công nhanh tay một chút.”
Quản sự công công không dám nhận khoản hai trăm lượng này, vội vàng đứng lên từ chối.
Tống Đàn cầm chén rượu, chậm rãi nói: “Ngài đừng từ chối, rốt cuộc đây là việc riêng của ta, công tiền đáng phải đưa thì vẫn phải đưa.”
Hắn phẩy tay, quản sự công công liền không dám nói thêm, chỉ bảo người ghi chép lại số bạc và vàng mà Tống Đàn đưa, rồi đứng dậy hành lễ cáo lui.
Chén rượu hoa cúc đã cạn, Tống Đàn cũng có chút men say. Hắn ngáp một cái, rửa mặt chải đầu xong thì vào trong buồng ngủ trưa.
Hậu điện Thái Cực điện thoáng chốc yên tĩnh hẳn. Người đi lại trong phòng, người quét dọn ngoài sân, thậm chí bầy chim dưới mái hiên cũng im bặt tiếng.
Tuyên Tuy trở về, dừng bước ngoài điện, hỏi: “Hắn đang ngủ sao?”
Tiểu Niên đáp: “Công công uống chút rượu, sau thấy buồn ngủ, vừa mới nằm xuống.”
Tống Đàn ngủ không sâu, chỉ cần có chút động tĩnh là dễ tỉnh giấc, nên Tuyên Tuy không bước vào trong nữa, quay về ngự thư phòng.
Tống Đàn một giấc ngủ thẳng đến tận chạng vạng, cả buổi chiều mơ màng trôi qua. Khi hắn mở mắt, ngoài cửa sổ đã là hoàng hôn nhập nhoạng. Hắn nằm cuộn trên giường, lười nhác chẳng muốn cử động.
Cuối thu hoàng hôn, trời đất mờ tối, lá vàng xào xạc chỉ toàn tiếng gió cuốn. Mùa thu khó tránh gợi lên nét tiêu điều. Tống Đàn nửa khép mắt ngẩn ngơ, chợt cảm thấy có ai đó khẽ chạm vào má mình.
Hắn mở mắt ra, thì thấy Tuyên Tuy đang ngồi bên giường.
“Đang nghĩ gì thế?” Tuyên Tuy dùng ngón tay mang vết chai cọ nhẹ lên má Tống Đàn. Vì ngủ lâu, má hắn đỏ ửng, hơi nóng.
“Thần đang nghĩ,” Tống Đàn uể oải nói: “Cái ngó sen cay ăn lúc trưa ngon lắm, tối lại làm thêm một phần.”
Tuyên Tuy bật cười khẽ, kéo hắn ngồi dậy. Tống Đàn ngồi lên, dựa cả người vào vai Tuyên Tuy, vẫn chẳng buồn nhúc nhích. Một giấc ngủ cả chiều khiến xương cốt hắn cũng mềm rũ.
Tuyên Tuy nhìn dáng vẻ ấy thì rất hài lòng, bàn tay chậm rãi vuốt mái tóc đen mượt của hắn: “Ngươi thích ăn cay, vừa hay Thượng thiện giám mới có mấy đầu bếp từ đất Thục tới, nấu nướng đậm vị tê cay, hương vị rất tuyệt. Chỉ sợ ngươi tham ăn quá, lại đau bụng.”
“Thần biết rồi.” Tống Đàn ngáp một cái, “Thần cũng không còn là tiểu hài tử nữa.”
Tuyên Tuy khẽ cười, bóp nhẹ tai hắn, cùng hắn tán gẫu vài câu chuyện vặt. Có lúc Tống Đàn đáp, có lúc không. Khi hắn không đáp, Tuyên Tuy liền kéo tóc, khiến hắn đau nhói.
Tống Đàn vội đưa tay bắt lấy bàn tay nghịch ngợm của y, muốn giải cứu mái tóc mình.
Tuyên Tuy để mặc hắn lôi kéo, bỗng nhiên hỏi: “Muội muội ngươi thành hôn, ngươi có muốn đi xem không?”
Tống Đàn dựa vào vai y, cúi đầu giằng co với mấy ngón tay kia, đáp: “Ra ngoài là sẽ sinh chuyện, thôi khỏi đi. Huống hồ thành thân vốn đã rối ren ồn ào, thần cũng chẳng ưa thích gì.”
Tuyên Tuy im lặng, buông mấy lọn tóc của hắn, khẽ nắm lấy ngón tay hắn, nói: “Dậy thôi, đi dùng cơm.”
Vài ngày sau, Ngân Tác cục đã đem những món trang sức đã hoàn thành dâng lên. Lúc ấy là buổi tối, Tuyên Tuy và Tống Đàn đang đánh cờ. Tống Đàn sắp thua, vừa thấy tổng quản công công của Ngân Tác cục đến, hắn liền đảo loạn cả bàn cờ lên, cúi xuống xem đồ.
Ngân Tác cục không dám qua loa với Tống Đàn, vàng đưa tới đồ trang sức đã chế tác đủ cân đủ lượng ra. Ngoài trâm vàng, vòng tay vàng, còn có cả một bộ đầy đủ mũ miện bạc mạ vàng, rực rỡ vô cùng.
“Đúng là tinh xảo tuyệt trần.” Tống Đàn cầm lấy một cây trâm hồ điệp khảm châu, đôi cánh bươm bướm trên đó run run như sắp bay, sống động như thật.
Hắn quay lại đưa cho Tuyên Tuy xem. Tuyên Tuy chỉ liếc mắt một cái, gật gật đầu, rồi ném trở lại khay.
Tổng quản công công của Ngân Tác cục vô cùng kích động. Được bệ hạ khen một câu, đâu chỉ là vẻ vang bề ngoài.
Tuyên Tuy lại chọn lấy một chiếc hoa tai minh châu, nâng lên ngắm. Hạt minh châu sáng bóng, tinh tế, nhẹ nhàng lắc lư, lay động duyên dáng.
Tống Đàn hỏi: “Hoa tai này sao vậy?”
Tuyên Tuy lắc đầu: “Không sao.”
Tống Đàn liếc nhìn y, không nói gì thêm, chỉ dặn Tiểu Niên cất những thứ kia vào kho.
Buổi tối trước khi ngủ, Tống Đàn tắm rửa xong, ngồi bên lò sưởi, đợi Tiểu Niên và Lạc Tô hong khô tóc cho hắn.
Ngoài trời giá lạnh, trong phòng lại vô cùng ấm áp. Trong lò sưởi có thêm trầm hương tô hợp, Tống Đàn ngửi một lúc thì dần không còn nhận ra mùi, cứ như chú chó con mà khịt khịt hít vào.
Không biết từ khi nào, Tuyên Tuy đã đứng sau lưng hắn, qua gương giúp gỡ gọn những lọn tóc buông trước ngực hắn.
Trong tay y vẫn cầm chiếc hoa tai minh châu, đưa lên so thử bên tai Tống Đàn.
“Đẹp không?” Tuyên Tuy hỏi.
Tống Đàn vừa cười vừa cau mày: “Kỳ quái chết đi được.”
Tuyên Tuy khẽ day day vành tai Tống Đàn, hơi dùng lực, mũi kim bạc liền xuyên thủng vành tai.
Tống Đàn khép mắt, lông mày thoáng nhíu lại, nhưng không né tránh, cũng không kêu đau.
Hoa tai minh châu đeo lên, theo cử động của hắn mà khẽ lay động, ánh sáng phản chiếu, phong tư kiều mị.
Tuyên Tuy rút tay về, đầu ngón tay vương một giọt máu nhỏ. Sắc đỏ ấy xen chút mờ ám, như gợi tình, vô cùng khơi gợi d*c v*ng.
Y từ phía sau ôm chặt lấy Tống Đàn, ngắm trong gương đôi minh châu khẽ lay động kia, than nhẹ một tiếng: “Thật xinh đẹp.”
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
