Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 21
Vào đầu tháng Chạp, việc trong cung lại càng thêm bận rộn. Mồng tám, cung đình nấu cháo Lạp Bát – nồi cháo gồm gạo tẻ thượng hạng, nếp dẻo, mè đen, táo đỏ được nấu sền sệt. Trước hết là dâng lên trước Phật, rồi đến tặng cho các phi tần, ngay cả cung nhân cũng được ban thưởng phần dư. Sau đó là quét dọn cung thất, lau chùi đồ ngọc vàng bạc để chuẩn bị đón năm mới, kéo dài cho đến ngày hai mươi ba cúng Táo quân. Năm nay không có Hoàng hậu, đệ đệ của Thục phi lại phạm tội, vì thế do Triệu phi dẫn các phi tần làm lễ. Hoàng đế chỉ xuất hiện một lúc rồi rời đi.
Đến ngày hai mươi bốn, trong cung bắt đầu đốt pháo, treo đèn vạn thọ. Trên núi Vạn Tuế dựng nên một ngọn núi đèn, đêm xuống sáng rực như ban ngày. Ngày hai mươi tám, Hoàng đế đích thân đến Thái miếu tế tổ.
Sáng ba mươi tháng Chạp, hoàng đế thiết triều như thường lệ, ban thưởng cho bá quan văn võ, rồi trở về phê duyệt tấu chương, chuẩn bị cho cung yến vào buổi tối.
Hôm đó tuyết rơi dày đặc như lông ngỗng, dù thời tiết không tốt nhưng bầu trời lại không u ám. Trong cung liên tục vang lên tiếng pháo nổ, những chiếc đèn hoa cao mấy trượng đã được treo lên, hình dáng cơ bản đã rõ ràng.
Tinh Vân bưng một khay đầy thỏi vàng thỏi bạc đến cho Tống Đàn xem, chuẩn bị để cho hắn ban thưởng cho người dưới.
Vì mấy thỏi vàng bạc này, Tống Đàn tiếc của mà phải móc ra mấy trăm lượng bạc. May mà kỹ nghệ của xưởng đúc bạc rất tinh xảo, từng thỏi bạc đều tăm tắp, hoa văn tỉ mỉ, trông đẹp chẳng khác nào trâm hoa cài trên đầu các cô nương.
Ngoài ra còn có những món vui mắt như hạt dưa vàng lá bạc, Tống Đàn bốc hai nắm bỏ vào hầu bao của mình, lại bốc thêm hai nắm đưa cho Tinh Vân và Tinh Lan. Số còn lại, hắn nhờ Tinh Lan chia cho các cung nhân bên dưới, mỗi người được phần nhiều một chút cũng không sao.
Phân phó xong, Tống Đàn đi vòng ra trà thất sau điện Thái Cực, quả nhiên thấy Lục An đang ở đó, cùng một tiểu thái giám ngồi sưởi ấm bên bếp lò.
Tống Đàn vừa đi đến, tiểu thái giám liền đứng lên giúp hắn cởi áo hồ cừu. Tống Đàn gật đầu cảm ơn, tiểu thái giám hiểu ý lui ra ngoài.
Lục An đứng dậy rót trà mời, bảo hắn ngồi xuống sưởi ấm.
Tống Đàn ôm chén trà trong tay, lấy từ trong ngực ra một túi thơm đựng thỏi bạc, nói: “Cái này, ta mạn phép đưa ngươi một phần, cảm tạ ngươi những ngày qua đã chăm sóc. Không có ý gì khác, ngươi đừng suy nghĩ nhiều.”
“Có tiền thưởng thì tốt rồi, nói gì mà suy nghĩ với chẳng không.” Lục An vốn ít nói, nhưng một khi vui vẻ thì giọng điệu cũng khiến người khác thấy dễ chịu.
Ngoài cửa có tiếng rèm lay động, Đặng Vân mặc bộ áo gấm dệt kim, khoác áo choàng hình hạc, phủ đầy tuyết bước vào.
“Tiền thưởng gì đó, có phần của ta không?”
Thái giám theo hầu liền giúp gã cởi áo, Đặng Vân phẩy tay đuổi người lui xuống, rồi tự mình ngồi xuống bên cạnh Tống Đàn.
Tống Đàn cười nói: “Ta nào dám thưởng cho Đặng công công.”
Đặng Vân cười khẩy một tiếng, vươn tay giật lấy túi thơm của hắn.
“Ngươi lấy ít thôi, ngươi đâu thiếu bạc.” Tống Đàn giữ chặt túi.
Đặng Vân chỉ rút ra một thỏi bạc nhỏ, nói: “Xem ngươi keo kiệt kìa, lấy một thỏi là được rồi, coi như lấy chút vận may từ ngươi.”
Tống Đàn cười hì hì hai tiếng, lại không biết moi từ đâu trong người ra một nắm thịt khô, đem nướng trên lò, chia cho Lục An và Đặng Vân.
“Một năm nữa lại trôi qua rồi.” Tống Đàn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi tuyết trắng bay dày đặc, không khỏi cảm thán một câu.
Đến tối, đèn cung treo khắp nơi. Dù là một đêm tuyết rơi, cả hoàng cung vẫn sáng như ban ngày. Trên núi Vạn Tuế phía xa, pháo hoa nổ không ngừng, những đóa hoa rực rỡ nơi chân trời chưa từng ngớt.
Cung yến hoàng đế và Thái hậu ngồi chủ vị, phía dưới lần lượt là các phi tần, hoàng tử và công chúa. Hoàng đế không có huynh đệ, tông thất cũng không đông, chỉ có mấy vị Trưởng công chúa và Đại Trưởng công chúa đang cùng Thái hậu chuyện trò.
Vĩnh Gia an tĩnh ngồi tại chỗ, mặc áo ngắn dệt kim màu hải đường, bên dưới là váy dài đỏ thắm thêu hoa bướm. Trên đầu cài một đôi trâm hoa mai kết bằng vàng và ngọc trắng, tuổi còn nhỏ nhưng đã có dáng vẻ đoan trang quý khí. So với hai vị hoàng tử đang cùng mẫu phi trò chuyện vui vẻ trước mặt hoàng đế, cô bé có vẻ trầm lặng hơn nhiều.
Thái hậu gọi cô bé đến bên, đứng cạnh Thái hậu, nâng chén rượu chúc mừng hoàng đế.
Tuyên Tuy uống rượu, dặn người dâng chè trôi nấu bằng sữa ngọt cho các hoàng tử công chúa, nhưng không yêu cầu chúng uống rượu.
Tống Đàn đứng bên cạnh Tuyên Tuy, có thể nhìn rõ hết mọi người ngồi trên tiệc. Trong số các phi tần chốn hậu cung, có người đối với hắn mang vẻ khinh ghét chán ghét, như Thục phi, cũng có người làm như chuyện không liên quan đến mình, không hề để lộ sắc mặt, như Triệu phi.
Dương Tứ Hòa không dám làm gì gây chú ý trước mặt hoàng đế trong tình cảnh thế này, dứt khoát nấp luôn ở phía sau, không bước ra.
Tống Đàn nghĩ có lẽ mình cũng nên lui ra ngoài, ánh mắt của Thục phi như kim châm, muốn đâm chết hắn vậy.
Ra khỏi yến tiệc, cung nữ thái giám phía chính điện vẫn còn đứng chờ lệnh, còn cung nhân sau điện đều đang xoa tay đứng dưới mái hiên nhìn pháo hoa nơi xa.
Tống Đàn vừa bước vào phòng trà, Dương Tứ Hòa đã vội đứng dậy, mời hắn ngồi.
Hắn quả thực là người rất khiêm nhường, nếu xét về tuổi tác và địa vị thì hắn lớn hơn, nhưng trước mặt Tống Đàn lại không dám làm ra vẻ gì.
“Dương công công, ngài cũng ngồi đi.” Tống Đàn nói, “Đứng lâu rồi, ta vào đây nghỉ một lát.”
Lúc này Dương Tứ Hòa mới ngồi xuống. Có lẽ hắn cảm thấy mình và Tống Đàn cùng một loại người, nên muốn thân cận, liền niềm nở trò chuyện.
Trước đó, hắn và Tống Đàn chỉ từng gặp qua, chưa thân quen, vì thế cũng chẳng có nhiều chủ đề nói chuyện, nói tới lui vẫn là chuyện hầu hạ người khác. Dương Tứ Hòa nói rất tự nhiên, nhưng Tống Đàn lại không thích bàn mấy việc này, đáp lấy lệ vài câu rồi không nói gì nữa.
Tống Đàn muốn đứng dậy quay lại yến tiệc, nhưng ở khúc ngoặt ngoài cửa lại gặp Vĩnh Gia công chúa khoác áo choàng đứng đó. Nhũ mẫu của công chúa đứng bên cạnh, đang định khuyên cô quay về, nhưng công chúa lại không nhúc nhích, dường như đang đợi hắn.
Tống Đàn bước nhanh đến, “Trời lạnh thế này, sao công chúa lại đứng ngoài này?”
Vĩnh Gia công chúa ngẩng đầu nhìn Tống Đàn, trong mắt hiện vẻ khẩn cầu: “Ta muốn nhờ ngươi giúp một việc.”
“Công chúa đừng nói thế, nô tài không dám nhận.” Tống Đàn đưa lò sưởi tay của mình cho công chúa, bảo cô bé đứng chỗ khuất gió.
“Ta muốn gặp mẫu thân.” Vĩnh Gia công chúa nắm lấy tay áo Tống Đàn, vội vàng nói: “Ta nghe nói gần đây phụ hoàng đã ân xá cho một số bè đảng trong vụ án Thang Cố, có lẽ phụ hoàng đã mềm lòng, ta muốn nhân cơ hội này đi gặp mẫu thân.”
“Ta biết ngươi rất được phụ hoàng sủng ái, ngươi có thể giúp ta nói vài lời tốt được không, sau này ta nhất định sẽ báo đáp ngươi.” Đây là lần đánh cược của Vĩnh Gia, cô bé không có chỗ dựa trong cung, đừng nói là hoàng đế, đến thái hậu cũng sẽ không đồng ý để cô bé đi gặp Trang phi, nên cô bé chỉ có thể tìm đến Tống Đàn.
Tống Đàn mím môi, nói: “Ta sẽ cố gắng giúp công chúa một lần. Giờ công chúa về trước đi.”
Nhũ mẫu cũng nhẹ giọng khuyên bảo, đưa công chúa quay lại yến tiệc.
Tống Đàn đứng lại một lát, suy nghĩ lời lẽ cho ổn thỏa rồi mới trở vào, trở lại bên cạnh Tuyên Tuy.
Tuyên Tuy đã uống kha khá rượu, thấy Tống Đàn quay lại, liền hỏi: “Vĩnh Gia tìm ngươi có chuyện gì?”
Tống Đàn chưa kịp nói gì đã bị nghẹn lại, sau một lúc mới đáp: “Tết đoàn viên, tâm trạng công chúa không vui, ta có khuyên vài câu.”
Đã là tết đoàn viên, sao lại không vui? Tuyên Tuy nhìn chằm chằm ly rượu trong tay, giọng trầm: “Nó muốn đi gặp Trang phi.”
Tống Đàn hơi khom người, thấp giọng nói: “Cuối năm nay, trong cung có hàng ngàn cung nhân, ngoài triều có trăm quan văn võ, ngoài cung có hàng triệu binh sĩ trấn thủ biên cương, ai ai cũng cảm niệm ơn đức của bệ hạ, không lý gì ơn đức ấy lại không đến được công chúa.”
Tuyên Tuy không rõ cảm xúc, trầm ngâm một hồi rồi nói: “Nửa canh giờ nữa, cho nó đến Tây Uyển gặp Trang phi, sau ngày mai, trẫm không muốn nghe nó nhắc đến Trang phi nữa.”
Tống Đàn cúi đầu: “Tuân chỉ.”
Chẳng bao lâu sau, Tống Đàn đưa công chúa rời đi. Thái hậu nhìn thấy, hỏi Tuyên Tuy: “Vĩnh Gia đi đâu rồi?”
“Nó không khỏe, trẫm bảo nó về nghỉ trước.” Tuyên Tuy đáp: “Trẻ con hay buồn ngủ, không trụ được lâu.”
Thục phi thấy một công chúa không có mẫu thân dựa dẫm vào như Vĩnh Gia lại được yêu quý hơn con mình, liền nói: “Công chúa được nuông chiều quá, đêm trừ tịch là lệ tổ tiên truyền lại, mọi người cùng trò chuyện vui vẻ, đâu có ai thấy mệt.”
Tuyên Tuy xoa trán, “Nếu ngươi không buồn ngủ, sau này khỏi ngủ nữa, từ mùng một thức tới rằm, báo hiếu tổ tiên của ngươi cho chu đáo.”
Mặt Thục phi tái đi, lập tức quỳ xuống nhận lỗi. Thái hậu không muốn đêm giao thừa bị phá hỏng, kéo tay Tuyên Tuy, bảo Thục phi đứng lên: “Hoàng đế nói đùa thôi, ngươi cũng đừng nhiều lời, trông chừng nhị hoàng tử, đừng để bị nhiễm lạnh.”
Bên này yến tiệc náo nhiệt không nói, bên kia Tây Uyển đèn đóm u ám. Trang phi mặc áo bông vải thô, ngồi trong phòng tối lạnh, nhìn pháo hoa chớp mắt là tắt nơi xa.
Ngoài cửa bỗng lóe sáng, Trúc Thu hớt hải chạy vào: “Nương nương, Vĩnh Gia công chúa tới rồi!”
Trang phi sững người, rồi như chợt tỉnh mộng mà đứng dậy. Vừa mới đứng dậy, Vĩnh Gia đã chạy ào vào, nhào vào lòng nàng, “Mẫu thân!”
Hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở, Tống Đàn đứng bên ngoài cũng không nỡ nhìn lâu. Hắn dặn dò nhũ mẫu: “Bất luận thế nào, ngày mai lúc hoàng đế dẫn phi tần đi bái kiến thái hậu, công chúa nhất định phải quay về, và sau đó không được nhắc lại chuyện này nữa.”
Nhũ mẫu vừa nghe vừa gật đầu, quỳ xuống dập đầu với Tống Đàn, liên tục cảm tạ.
Đêm nay, có lẽ là lần cuối cùng Trang phi và Vĩnh Gia gặp nhau, dẫu sau này cả hai vẫn bình an, cũng khó lòng gặp lại.
Trang phi ôm con gái trong lòng, nghe cô bé kể về tình hình hiện tại, cũng tranh thủ dạy dỗ đủ điều:
“Nếu cuộc sống khó khăn, con cầu xin phụ hoàng cho con rời cung, đến phủ công chúa mà sống. Xin phụ hoàng chọn cho con một vị trưởng sử tốt, học thơ phú, học sử sách. Không còn ai che chở, con phải biết thông minh hơn. Bổng lộc và thực ấp của con phải nắm trong tay mình, học cách xem sổ sách, quản lý tiền bạc và mấy chuyện vặt vãnh.”
“Phủ công chúa phải có thị vệ, con hãy cầu phụ hoàng ban cho thị vệ bảo vệ phủ công chúa. Đừng chọn những kẻ dã tâm quá nặng, người như vậy sẽ luôn muốn leo lên cao, ở lại trong một phủ công chúa nhỏ bé sẽ không cam lòng. Phải chọn người trong hoàng thất hoặc từ các gia tộc có công danh.”
“Thường xuyên đến thỉnh an Thái hậu, con phải luôn là đứa cháu gái hiếu thuận. Đối nhân xử thế phải thành tâm, người tài mới có thể lấy thành tâm mà đối đãi lại với con.”
“Tiếp tục giữ mối giao hảo với Tống Đàn, đừng nghĩ rằng qua lại với một thái giám là hạ thấp thân phận công chúa của con. Tống Đàn tính tình hiền hậu, lại được sủng ái, hắn giúp con thì con cũng phải ghi nhớ ân tình, biết ơn và báo đáp, mối quan hệ ấy mới có thể lâu dài.”
Trang phi v**t v* má nữ nhi, chỉ hận không thể truyền hết mọi điều từng học được trong đời cho con, “Còn nữa, con phải ghi nhớ, con là trưởng nữ của Hoàng thượng, đó là chỗ dựa của con. Vậy nên nếu có chịu uất ức cũng không cần nhẫn nhịn, có thể phô trương một chút cũng không sao. Chỉ cần Hoàng thượng chưa đến mức nhẫn tâm giết cốt nhục ruột thịt, thì con vẫn luôn là Đại công chúa tôn quý.”
Trời dần hửng sáng, Vĩnh Gia công chúa mặt đầy nước mắt bước ra khỏi Tây Uyển, chẳng biết bao giờ mới lại được gặp mẫu thân một lần nữa.
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
