Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 20
Tống Đàn trở lại hoàng cung vào lúc chạng vạng, khắp nơi trong cung đều đã lên đèn. Đông Noãn Các sáng rực ánh nến, cung nữ và thái giám mỗi người một việc, không hề phát ra một tiếng động.
Tống Đàn bước vào trong thấy Tuyên Tuy đang lười biếng dựa vào ghế dài đánh cờ một mình.
Y ngẩng đầu, trông thấy Tống Đàn ôm mấy cành mai sáp trong lòng, cười nói: “Vẫn còn nhớ mang đồ cho trẫm à?”
Tống Đàn đưa cành mai cho y xem: “Đây là mai trong vườn Quỳnh Đài biệt viện, hôm nay nô tài đến thì thấy nụ đã bung rồi.”
Tuyên Tuy đón lấy cành mai, hương mai lạnh buốt, còn mang theo chút hàn ý rùng mình của tuyết tan. Y phủi đi vài mảnh băng vụn trên nụ hoa, sai người mang một bình mai đến, cắm hoa vào chiếc bàn thấp bên bức tường trắng.
Tà áo và giày của Tống Đàn bị tuyết tan làm bẩn cả, Tinh Vân và Tinh Lan giúp hắn thay áo khoác, rồi mang nước nóng tới rửa chân.
Chân Tống Đàn lạnh buốt, vừa ngâm vào nước nóng đã rùng mình một cái. Ngâm một lát hắn mới cảm thấy hai chân bắt đầu ấm lên, thân thể cũng không còn lạnh như trước. Tinh Lan mang thuốc mỡ chống tê cóng đến, Tống Đàn co chân, từ từ bôi lên.
“Biết chơi cờ không?” Tuyên Tuy hỏi hắn.
Tống Đàn dùng khăn lau tay: “Không biết.”
“Học đi.” Tuyên Tuy hạ một quân cờ, “Trẫm dạy ngươi.”
Tống Đàn chẳng có tinh thần gì, co chân ngồi trên ghế dài, đôi mắt trông thế nào cũng thấy tội nghiệp: “Nô… nô tài không muốn học, cũng học không được.”
Tuyên Tuy nhìn bộ dạng này của hắn mà buồn cười, cũng không ép hắn học cờ nữa, chỉ vẫy tay gọi lại gần.
Tống Đàn bò qua từ bên trong ghế dài, chậm rãi tựa sát vào bên người Tuyên Tuy.
Tuyên Tuy sờ mặt hắn, cứ tưởng sẽ chạm phải nước mắt đầy mặt, nhưng mặt Tống Đàn khô ráo, trên mí mắt rũ xuống chỉ hiện lên chút buồn ngủ.
Tuyên Tuy thực lòng cảm thán: “Ngươi còn không tim không phổi hơn cả trẫm tưởng.”
“Nô tài làm sao mà…” Tống Đàn lầm bầm, “Vừa về mà ngài đã mắng nô tài.”
“Rõ ràng nghe hiểu” Tuyên Tuy khẽ cười, “Còn giả ngốc.”
Hôm nay Tuyên Tuy không còn là người dễ dàng bị Tống Đàn lừa phỉnh nữa. Tống Đàn rúc vào áo y, dựa lên vai mà chẳng nói một lời.
Hắn có hơi khổ sở, nhưng chẳng rõ mình khổ sở vì điều gì.
Tâm trạng này của hắn, Tuyên Tuy nhìn còn thấu suốt hơn. Người khi đối diện với núi cao sẽ thấy bản thân như hạt bụi — Thẩm Tịch là ngọn núi cao ấy, còn Tống Đàn là kẻ chẳng làm nổi quân tử nhưng lương tâm cũng chưa hoàn toàn chai sạn.
“Muốn uống rượu không?” Tuyên Tuy hỏi.
Y vừa dứt lời, Tống Đàn đã thèm rượu rồi.
Tuyên Tuy giơ tay, Lục An bèn dâng lên rượu nóng đã hâm sẵn. Tống Đàn ân cần rót rượu cho Tuyên Tuy, Tuyên Tuy chỉ nhận một chén, cầm trong tay nhấp từng ngụm. Ngược lại, Tống Đàn hiếm khi có cơ hội được uống rượu, chẳng bao lâu đã cảm thấy mặt mày lâng lâng. Hắn dựa vào bàn vuông làm đổ hết cả quân cờ.
“Nhặt lên đi.” Tuyên Tuy nói.
Tống Đàn quỳ nửa người trên giường dài nhặt mấy quân cờ rơi xuống đất. Ở góc trường tháp có một hộp gấm, Tống Đàn kéo ra, hỏi: “Cái này là gì vậy?”
Tuyên Tuy cười nhìn hắn: “Mở ra xem đi.”
Tống Đàn liếc y một cái, mở hộp gấm ra — bên trong là chiếc áo làm từ những viên trân châu lớn nhỏ xen kẽ, xếp thành lớp lớp rất bắt mắt.
“Nhìn cũng xinh đẹp đấy, sao không mặc vào?” Tuyên Tuy cười hỏi.
“Cái này, cái này…” Tống Đàn lắp bắp: “Trân châu lạnh quá, lại còn cấn người nữa.”
Tuyên Tuy đặt chén rượu xuống, nhặt lấy một chiếc vòng bạc “cạch” một tiếng khóa vào cổ tay Tống Đàn.
Tống Đàn toan lùi lại tránh, Tuyên Tuy lên tiếng: “Kéo là hỏng, ngọc trai sẽ văng tứ tung.”
Tống Đàn không dám giãy nữa, bị Tuyên Tuy kéo lại gần, cưỡng ép buộc chuỗi ngọc vào eo hắn.
Ngọc trai lạnh buốt, Tống Đàn run lên cầm cập, chống tay lên vai Tuyên Tuy, ngồi không dám ngồi, nằm cũng không dám nằm.
Cuối cùng chuỗi áo ngọc trai vẫn đứt, hạt ngọc lăn lóc khắp giường, lẫn trong lớp chăn đệm hỗn độn. Cũng từ đó Tống Đàn mới biết — Tuyên Tuy không hề ghét ngọc trai, chỉ là cách chơi của y với ngọc đúng là thành thạo đến mức thấu triệt.
Sáng hôm sau, bệ hạ không lên triều mà dậy sớm đến vấn an Thái hậu. Tống Đàn nghỉ ngơi một lúc mới rời giường, đệm dựa trên trường tháp đều đã được thay mới, nhưng hắn vẫn không muốn ngồi chỗ đó, chỉ uể oải ngồi trên ghế thái sư phơi nắng.
Đặng Vân từ ngoài cửa sổ nhìn thấy, bước đến gõ nhẹ vào khung gỗ, làm hắn giật mình tỉnh dậy.
“Ngươi thật là nhàn nhã, không biết bên ngoài vì ngươi mà ầm cả lên rồi à.” Đặng Vân bước vào.
Thấy Đặng Vân, Tống Đàn liền nhớ ra một chuyện khác — hắn từng sai người của Đông Xưởng bắt Phùng Tân Hàn đi, không biết giờ thế nào rồi.
“Còn sao nữa, vẫn bị nhốt ở Đông Xưởng đấy.” Đặng Vân nhận chén trà Thanh Vân mang tới, nói: “Ngươi đúng là cáo mượn oai hùm.”
“Ta biết làm sao được,” Tống Đàn nói, “Hắn suýt nữa thì ra tay đánh ta rồi.”
Hắn liền truy hỏi: “Chuyện có rắc rối lắm không?”
“Cũng không tính là rắc rối,” Đặng Vân đáp, “Đệ đệ của Thục phi thì sao chứ, cũng dám gào thét trước mặt Đông Xưởng.”
Tống Đàn trêu gã: “Chứ ngươi đâu có nói thế với Hạ Lan Tín.”
“Làm sao mà so được hai người ấy,” Đặng Vân nói, “Hạ Lan Tín là công thần, trong tay có chiến công thật sự. Còn Phùng Tân Hàn là cái gì? Trước khi tỷ tỷ hắn nhập cung, cả nhà chỉ là quan ngũ phẩm ở địa phương. Vào kinh rồi cũng không biết đường mà sống cho yên, còn dựa vào thế lực của Thục phi mà tác oai tác quái. Sao không chịu động não chút đi, tỷ tỷ hắn cũng đâu có phải hoàng hậu.”
“Huống hồ, dù Thục phi có là hoàng hậu đi nữa, đệ đệ bất tài thế này, ta thay nàng ta dạy dỗ chút thì cũng chẳng ai nói gì.”
Tống Đàn nói: “Ngươi đúng là bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh.”
Đặng Vân cười nhạt: “Cũng vì nhờ có quý nhân như ngài đây chứ sao.”
Tống Đàn bật cười, xem ra Đặng Vân không định đặt cược tương lai vào mẹ con Thục phi.
“Còn một chuyện nữa, ngươi phải chuẩn bị tinh thần.” Đặng Vân nói, “Sáng nay, có người tên là Ngụy Kiều dâng sớ vạch tội Phùng Tân Hàn, Thẩm Tịch – Thẩm đại nhân– cũng dâng tấu, liệt kê mười sáu tội trạng của hắn. Hôm nay không thiết triều, mọi người chỉ dâng sớ, nếu lên triều thì chắc sẽ náo nhiệt lắm.”
Tống Đàn trầm ngâm suy nghĩ, bên kia Tuyên Tuy đã từ chỗ Thái hậu trở về, Đặng Vân lập tức đến hầu hạ. Tống Đàn suy nghĩ một lúc, rồi cũng theo sang.
Tuyên Tuy đang phê tấu chương trong thư phòng, Tống Đàn đứng bên cạnh mài mực. Mài được một lúc hắn đã không chịu nổi nữa, chân mỏi đến phát run.
Tuyên Tuy khẽ bật cười: “Thôi được rồi, làm bộ làm tịch nãy giờ đủ rồi, có chuyện gì muốn nói thì nói đi.”
“Nô tài có chuyện hôm qua quên bẩm,” Tống Đàn nói, “nô tài đã cho người nhốt Phùng Tân Hán vào Đông Xưởng.”
Tuyên Tuy gật đầu với tấu chương trong tay: “Trẫm vừa mới xem qua rồi.”
Tống Đàn lập tức thấy có chút chột dạ: “Phùng Tân Hán ỷ thế h**p người, giữa ban ngày ban mặt lại định đánh quan lại triều đình, nô tài thật sự không nhìn nổi nữa mới ra mặt.”
Hắn nói đủ điều xấu về Phùng Tân Hán, không phải để bao biện cho bản thân, mà là không muốn liên lụy đến Thẩm Tịch và Ngụy Kiều.
Tống Đàn càng nói càng khô miệng, mà Tuyên Tuy chỉ ung dung nhìn hắn, hắn càng nói càng nhỏ: “Bệ hạ…”
Tuyên Tuy đưa cho một chén trà: “Thẩm Tịch là quân tử, ai ai cũng biết. Y dâng sớ vạch tội Phùng Tân Hán, thì Phùng Tân Hán dĩ nhiên là có tội.”
Y thu lại mấy tờ tấu chương, để sang một bên, quay sang nói với Đặng Vân: “Việc này giao cho ngươi xử lý.”
Đặng Vân cúi đầu lĩnh mệnh.
Tống Đàn cầm chén trà, nghĩ một lúc, cảm thấy lời của Tuyên Tuy có chỗ không đúng, nhưng nhất thời lại không nói rõ được là sai chỗ nào.
Sau khi Tống Đàn rời đi, hoàng đế lại tiếp tục phê tấu. Bỗng dưng y mở miệng:
“Có điều trẫm quên mất, giờ Tống Đàn đi lại cũng chẳng có chức vụ gì, nếu dùng người Đông Xưởng thì cũng danh không chính, ngôn không thuận.”
Tim Đặng Vân khựng lại một nhịp, rồi nghe hoàng đế hỏi: “Ti lễ giám còn vị trí trống không? Sắp xếp một chỗ cho Tống Đàn đi.”
Đặng Vân siết lòng bàn tay, suy nghĩ một lát, rồi không nói gì.
Tuyên Tuy nhìn thấu tâm tư của gã, vừa chấm mực vừa nói: “Ngươi đừng nghĩ Tống Đàn sẽ cản trở việc của ngươi, chỉ là để cho hắn chơi thôi. Đông Xưởng vẫn là của ngươi, những việc ngươi làm được, hắn không làm được.”
Xem y chu đáo chưa, Đặng Vân và Tống Đàn còn chưa có xung đột gì, mà y đã liệu trước rồi.
“Vâng,” Đặng Vân nói, “Tiền công công của Ti lễ giám tuổi đã cao, sớm có ý cáo lão, vị trí đó có thể để Tống Đàn thay thế.”
Tuyên Tuy gật đầu, lại nói: “Xử lý xong Phùng Tân Hán thì thăng chức cho Thẩm Tịch, ngươi đi tìm các lão thần như Điền Các Lão, để họ soạn chiếu, trình trẫm duyệt.”
Đặng Vân hơi nghi hoặc: “Thẩm đại nhân còn trẻ tuổi đã giữ chức chính tứ phẩm, như vậy cũng là rất cao rồi.”
“Thẩm Tịch là người nên dùng.” Tuyên Tuy chẳng buồn ngẩng đầu, tiếp tục phê tấu, “Năng lực xuất chúng, công chính vì nước, quan trọng nhất là không có tư tâm. Loại người như vậy, nếu không được dùng, là trẫm làm hoàng đế thất trách.”
Tuyên Tuy tán thưởng năng lực của Thẩm Tịch, nhưng tuyệt đối không có thiện ý với y.
Đặng Vân không cảm nhận được điều này, chỉ nghĩ rằng Thẩm Tịch nhờ năng lực và phẩm hạnh mới được bệ hạ ưu ái.
Sau khi luận tội Phùng Tân Hán, Thục phi rốt cuộc ngồi không yên, không gặp được Tuyên Tuy, nàng ta đành phải đến tìm Thái hậu. Thái hậu đối xử với phi tần hậu cung vẫn luôn hiền từ, hôm đó liền mời hoàng đế đến ngự hoa viên thưởng mai.
“Ai gia nghe nói trong ngự thư phòng của con có vài nhành mai cắm bình, con rất yêu thích.” Thái hậu nói, “Kỳ thực mai trong ngự hoa viên cũng đẹp lắm, nếu con rảnh rỗi, có thể đến thưởng ngoạn một chút.”
Tuyên Tuy khoác áo hồ cừu, đứng bên cạnh Thái hậu, khẽ vén cành mai trước mắt.
“Đã có hoa mình thích rồi, những thứ khác tự nhiên nhìn không vừa mắt.” Tuyên Tuy lạnh nhạt đáp.
Thái hậu liếc nhìn y: “Quá mức nổi bật thì dễ khiến người khác ghen ghét. Vì đóa mai mà con yêu thích, cũng nên san bằng bớt oán khí của người khác.”
Tuyên Tuy nói: “Chuyện này không hợp lý. Người khác có oán, thì liên quan gì đến trẫm, liên quan gì đến hắn?”
Y chẳng để vào tai lấy một chữ, Thái hậu cũng đành bó tay: “Vì hoàng tử mà nói, con cũng nên cho Thục phi chút thể diện.”
“Thục phi mà mất đứa đệ đệ này, có khi lại được thanh tĩnh hơn.”
Lúc này Thái hậu mới nhìn ra quyết tâm giết Phùng Tân Hán của Tuyên Tuy. Bà thương tiếc nữ nhân hậu ở cung, nhưng không thể vì thế mà tổn hại uy nghi của hoàng đế. Vậy nên chuyện này chỉ đành gác lại.
“Đứa nhỏ đó tên là Tống Đàn? Ai gia từng gặp nó, thấy nó khác với những người khác bên cạnh con.” Thái hậu nói, “Có lẽ con rất thích nó.”
Tuyên Tuy trầm mặc một lúc rồi đáp: “Cũng chẳng phải thích gì cho cam, chỉ là trong cung ngày dài buồn tẻ, trẫm không chịu nổi khi thấy hắn tự do hơn trẫm thôi.”
“Vậy mà con vì hắn làm bao nhiêu việc, vụ Thang Cố rồi giấy Diêu Hoàng,” Thái hậu khẽ cười, “Nghe nói, con còn định cho hắn vào Ti lễ giám .”
“Chỉ là mấy chuyện nhỏ thôi.” Tuyên Tuy nói, “Không tổn hại gì, làm thì làm.”
“Đã là chuyện nhỏ, thì có gì phải để tâm?”
Hoàng đế không chịu nhận, Thái hậu cũng chẳng ép, chỉ nhẹ nhàng nói: “Bây giờ con hiểu được vì sao Dương Tứ Hòa đối với ai gia lại là một loại an ủi rồi chứ?”
Tuyên Tuy chẳng biểu lộ gì, nhưng y nhớ tới tiên đế, nhớ tới Dương Tứ Hòa. Có lẽ trong lòng, y càng đặt mình vào vai tiên đế, còn Tống Đàn là Thái hậu, Dương Tứ Hòa miễn cưỡng coi như là Thẩm Tịch.
Nghĩ như thế, Tuyên Tuy lại càng ghét Dương Tứ Hòa hơn.
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
