Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 19
Mùa đông ngày ngắn, mỗi khi Tuyên Tuy dậy sớm vào triều thì trời vẫn chưa sáng. Cung nhân đốt đèn cầy, Tống Đàn hầu hạ Tuyên Tuy rửa mặt dùng bữa, nhìn y nhân lúc trời còn tối mà lên triều.
Còn một lúc nữa trời mới sáng, Tống Đàn vừa ngáp vừa vội vàng quay về Đông noãn các ngủ bù một giấc.
Màn giường được buông xuống, không còn chút ánh sáng nào lọt vào. Cửa sổ cửa chính đều đóng chặt, sợ bị người ngoài nhìn thấy trong Thái Cực điện nghiêm trang trang trọng này lại có một thứ không ra thể thống như Tống Đàn.
Tống Đàn ngủ một giấc thẳng đến khi trời sáng bừng. Ánh mặt trời chói chang chiếu lên cửa sổ làm bằng ngọc vân mẫu, phản chiếu tia sáng lóa cả mắt.
Trong phòng đốt lò than rất ấm, Tống Đàn khoác áo ngoài, chân trần đứng trên thảm lông, nhìn ra ngoài cửa sổ. Tuyết đọng chất ở góc tường, bên mái hiên còn đông cứng từng khối băng nhọn.
Tinh Lan vào đưa y phục, hắn ngồi xếp bằng trên giường luồn vớ vào chân, miệng hỏi: “Giờ nào rồi?”
“Còn một chốc nữa là bệ hạ sẽ bãi triều.” Tinh Vân bưng nước nóng vào, Tống Đàn xắn tay áo rửa mặt.
Tinh Lan đứng bên cạnh, lấy ra một tờ danh sách từ trong tay áo, nói: “Đặng công công cho người gửi đến một số thứ.”
Tống Đàn ngẩng đầu, nhận lấy tờ giấy trong tay Tinh Lan.
Mở ra xem mới biết, đây không phải là Đặng Vân trực tiếp đưa đồ tới, mà là có người đi cửa sau nhờ Đặng Vân đưa lễ vật cho Tống Đàn.
Tống Đàn thấy hơi lạ, hắn bèn sai người đưa đồ vào trong, muốn xem thử một chút.
Người đưa đồ là một vị hầu đang thế gia sa sút, lão hầu gia mất sớm, so với những công hầu đồng niên thì không thể sánh bằng. Bản thân ông ta chẳng có tài cán gì, đứa con trai thì thi cử mấy lần đều trượt, đành phải đi đường vòng, nhờ đó mà quen biết Đặng Vân.
Những thứ được đưa tới chủ yếu là tiền bạc vải vóc, kế đến là hương liệu. Nhưng trong Thái Cực điện chỉ được đốt hương Tô Hợp, nên những hương liệu này cũng chẳng dùng được. Còn lại là một ít mẫu thư pháp, có lẽ người kia biết từ chỗ Đặng Vân rằng Tống Đàn đang luyện chữ, nên gửi đến rất nhiều bút tích danh gia và văn phòng tứ bảo.
Tống Đàn xem lướt qua, ánh mắt dừng lại ở mấy xấp giấy.
“Loại giấy này…” Tống Đàn chợt ngẩng đầu hỏi Tinh Lan: “Những thứ này ta có thể giữ lại không?”
Tinh Lan còn chưa trả lời thì giọng của Tuyên Tuy từ phía sau truyền đến: “Thích cái gì? Trước giờ không thấy ngươi hỏi xin ai cái gì.”
Tống Đàn vội đứng dậy đón, Tuyên Tuy xua tay, bước đến gần mấy xấp giấy.
“Giấy này có gì đặc biệt?” Tuyên Tuy hỏi.
“Cái này…” Tống Đàn lộ vẻ hồi tưởng, “là giấy quê nô tài làm ra.”
Quê hương của Tống Đàn có núi, núi nhiều trúc, loại trúc tốt như thế rất thích hợp để làm giấy.
Trong làng của họ, nhà nào cũng biết làm giấy, cha mẹ của Tống Đàn cũng vậy. Trong ký ức tuổi thơ mơ hồ của hắn, luôn phảng phất mùi bùn đặc trưng từ nghề làm giấy.
“Trong làng có một tú tài có nữ nhi biết chữ, nàng ấy chép được một phương pháp làm giấy từ sách cổ, rồi làm ra loại giấy gọi là Diêu Hoàng.” Tống Đàn nói: “Loại giấy này có màu trắng nhạt, mịn màng, chạm vào rất mềm, đắt hơn loại giấy thường, có thể bán được giá tốt.”
Người trong làng nhờ nghề đó mà có một năm ăn nên làm ra. Nhưng đến mùa hè năm sau, Hoàng Hà vỡ đê, cả thôn bị nhấn chìm. Cha mẹ Tống Đàn chết trong dòng nước lũ, còn hắn thì theo đoàn dân chạy nạn đến kinh thành, rồi trăn trở mà vào hoàng cung. Chuyện sau này là thế.
Tống Đàn cầm một tờ giấy, giơ lên trước cửa sổ, phát ra tiếng sột soạt, “Không ngờ đã mười năm trôi qua, vẫn còn người làm được loại giấy này, mà còn làm rất đẹp.”
Tuyên Tuy hỏi: “Ai đưa tới?”
Tống Đàn liếc nhìn tờ danh sách, “Là An Bình Hầu đứng ra, người đưa giấy là một quan viên của Hộ bộ tên là Trương Văn Thụy.”
Lục An đúng lúc lên tiếng: “Trương Văn Thụy là tiến sĩ năm Vĩnh Ý thứ năm, trước giờ luôn bị điều đi các địa phương, năm nay mới được điều về kinh.”
Tuyên Tuy gật đầu, sắc mặt như có điều suy nghĩ.
Tống Đàn cầm tờ giấy, sốt sắng hỏi y: “Loại giấy này nô tài có thể giữ lại không?”
Tuyên Tuy mỉm cười ôn hòa: “Giữ hết đi, chút đồ thế này thì có gì mà không được.”
Tống Đàn liền bảo Tinh Lan thu hết mấy xấp giấy ấy lại, rồi lại hỏi: “An Bình Hầu đưa những thứ này cho nô tài, có phải muốn nhờ nô tài giúp chuyện gì không?”
Tuyên Tuy cười: “Ngươi đúng là Bồ Tát, vừa nhận cúng phẩm xong đã lập tức muốn làm việc thay người.”
“Ta không dám mạo phạm Bồ Tát.” Tống Đàn vội niệm hai câu Phật hiệu.
Tuyên Tuy bật cười, kéo Tống Đàn lên giường ngồi bên cạnh mình, tay nghịch tóc hắn một cách lơ đãng, “An Bình Hầu muốn gì, trẫm tự biết, ngươi không cần quan tâm. Khi nào nên ban ân, tự nhiên sẽ ban.”
Tống Đàn nghiêng đầu, rút tóc ra khỏi tay y, nghĩ bụng chỉ nhận tiền mà không phải làm việc, đúng là không còn chỗ nào tốt hơn.
Lúc ấy Tuyên Tuy vừa hạ triều trở về, nói chuyện với Tống Đàn một lát rồi vào thư phòng duyệt tấu chương. Trong thư phòng, Đặng Vân đã mang hồ sơ của Trương Văn Thụy tới.
Hắn là một quan lại chính trực, thời Thang Cố chưa từng được trọng dụng, cứ xoay vòng làm huyện lệnh ở bảy tám nơi, thành tích không tới nỗi. Việc hắn nghĩ đến chuyện tặng giấy Diêu Hoàng cho Tống Đàn, chỉ là do dò hỏi được quê quán của hắn, bèn tặng đặc sản quê nhà.
Tuyên Tuy xem xong hồ sơ, đặt xuống, nói: “Giấy Diêu Hoàng rất tốt, chọn loại đẹp nhất đưa vào cung.”
Đặng Vân đáp lời, lập tức đi sắp xếp.
Loại giấy Diêu Hoàng vô danh tiểu tốt lúc sáng sớm, đến tối đã trở thành cống phẩm – hơn nữa là cống phẩm do chính bệ hạ chỉ định. Cung đình đã dùng, các vương công đại thần đương nhiên phải theo kịp, văn nhân mặc khách mà không có vài tờ thiếp viết trên giấy Diêu Hoàng thì cũng bị chê là kém cỏi. Trong chốc lát, giấy Diêu Hoàng ở kinh thành cung không đủ cầu.
Trương Văn Thụy vui mừng khôn xiết, hớt hải chạy về nhà, gọi với vào: “Mau bảo bà con trong làng làm giấy đi, loại giấy này giờ không lo bán nữa rồi!”
Tuyết đã tan gần hết, Tống Đàn chọn một ngày đẹp trời rời cung.
Hắn đến Quỳnh Đài biệt viện trước, từ sau khi chuyện giấy Diêu Hoàng lan truyền, lại có thêm nhiều người muốn lấy lòng Tống Đàn. Vì không có mối như Đặng Vân, phần lớn đều đưa lễ vật đến Quỳnh Đài biệt viện.
Quản sự ở biệt viện rất được việc, đã sớm kiểm kê xong từng món đô nhà nào gửi tới rồi ghi chép rõ ràng thành từng mục.
Tống Đàn sờ vào tập danh sách dày cộp, nghĩ bụng: trên đời nhiều tham quan thật đấy.
Những món quà này, Tuyên Tuy cho phép Tống Đàn giữ lại, hắn tạm thời không có chỗ dùng, vẫn cất ở biệt viện. Chỉ chia ra chuẩn bị một ít lễ vật để tặng cho Tinh Vân, Tinh Lan, Đặng Vân và Lục An.
Quản sự thấy hắn đang tìm trang sức cho nữ tử, bèn mang ra một cái hộp, trong hộp lót bằng vải nhung trắng, đặt một cái áo kết bằng trân châu. Chiếc áo này được xâu từ những hạt ngọc trai lớn nhỏ không đều. Có hai chiếc vòng bạc nạm đá quý, hẳn là đeo nơi cổ tay. Vòng đai dưới cùng nơi eo là chuỗi ngọc trai nhỏ cỡ hạt gạo, quấn thành hai vòng.
Vật này thật kỳ quái, nói là trang sức thì không giống, nói là y phục thì lại càng không. Tống Đàn nhớ đến bộ y phục bằng trân châu mà Đặng Vân từng bắt hắn mặc, cũng tại Quỳnh Đài biệt viện này, khi ấy Tuyên Tuy đã dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn hắn như thể xét hỏi.
Hoàng đế không thích trân châu hay không thích màu đỏ? Tống Đàn vẫn chưa hiểu rõ, liền bảo quản sự thu chiếc áo ấy lại, tạm thời đừng lấy ra.
Xử lý xong mọi việc trong Quỳnh Đài biệt viện, Tống Đàn thay y phục rồi ra ngoài tìm Thẩm Tịch.
Nhà Thẩm Tịch ở hơi xa, Tống Đàn từ trên xe ngựa nhảy xuống, quấn áo choàng lông kín người.
Hắn gõ cửa nhà Thẩm Tịch mãi không ai mở, hàng xóm bị đánh thức nói Thẩm Tịch đã ra ngoài, được bằng hữu mời đi chơi, đến một nơi gọi là Đôi Tuyết Lâu.
Tống Đàn đành quay đầu đi đến Đôi Tuyết Lâu.
Trước cửa Đôi Tuyết Lâu, người ta làm tám chậu cảnh điêu khắc bằng băng, trong suốt lấp lánh, ai đi ngang qua cũng phải ngoái lại nhìn.
Tống Đàn cảm thấy khá thú vị, liền đến gần xem kỹ, trời nắng, băng đang tan nên một số chi tiết đã mờ đi.
Trong lầu bỗng vang lên một tiếng đập mạnh khiến Tống Đàn giật mình, người trong đó nháo nhào chạy ra, còn hắn thì cố chen vào trong.
Chỉ thấy trên lầu có một đám người ăn mặc xa hoa, thái độ kiêu căng, đang vây quanh Thẩm Tịch và Ngụy Kiều.
Người dẫn đầu đám con cháu quyền quý ấy là Phùng Tân Hàn, đệ đệ ruột của Thục phi.
Hôm nay gã dẫn lũ bạn xấu đến Đôi Tuyết Lâu uống rượu, đúng lúc gặp Ngụy Kiều, lời nói không đứng đắn, Ngụy Kiều không phải kẻ dễ bị bắt nạt, văn nhân mà, miệng còn độc hơn, thế là cãi nhau rồi định đánh nhau.
Ngụy Kiều giờ cũng có chút bản lĩnh, nửa năm liền thăng ba cấp, từ một tiểu lại không có phẩm hàm thành quan thất phẩm chính thức ở Lại bộ. Ai cũng biết chỗ dựa sau lưng hắn là Tống Đàn, chẳng ai lấy làm lạ chuyện hắn thăng nhanh như thế.
Bên cạnh Ngụy Kiều còn có Thẩm Tịch, ăn mặc đơn sơ, Phùng Tân Hàn căn bản không biết là ai, tưởng là bạn học nghèo của Ngụy Kiều.
Tống Đàn nghe người ta kể rõ sự tình, thấy trên lầu sắp động thủ liền cất giọng quát: “Dừng tay!”
Mọi người trên lầu nhìn xuống, Tống Đàn chậm rãi bước lên lầu, “Chẳng phải là tiểu Quốc cữu nhà họ Phùng sao, đã lâu không gặp, vẫn khỏe chứ?”
Phùng Tân Hàn nheo mắt nhìn Tống Đàn, “Ồ, tôi còn tưởng ai, hóa ra là chủ tử của Ngụy Kiều đấy à, thảo nào dám ngang ngược thế, có chỗ dựa thật khác biệt.”
Tống Đàn khép chặt áo hồ cừu, đứng cách gã một khoảng vừa phải, “Ngụy Kiều là quan lại triều đình, đánh quan là trọng tội đấy.”
Phùng Tân Hàn cười khẩy: “Đánh rồi đấy, ngươi làm gì được ta?”
Tống Đàn chưa kịp đáp, đã thấy đám lính Đông Xưởng bao kín tầng hai.
Danh tiếng của Đông Xưởng thế nào thì ai cũng rõ. Người dưới lầu đang xem náo nhiệt đều quỳ rạp xuống run rẩy, chưởng quầy thì thầm than khổ, nghĩ chắc phen này khó sống rồi.
Thấy lính của Đông Xưởng xuất hiện, Phùng Tân Hàn có vẻ tỉnh rượu đôi chút, nhưng vẫn ngang ngược: “Ngươi dám bắt ta? Ngươi lấy cái gì bắt ta!”
Kinh thành này không nói lý, chỉ nói quyền. Phùng Tân Hàn vừa dùng quyền đè Ngụy Kiều, giờ lại không hiểu nổi vì sao mình bị bắt.
Tống Đàn chỉ hơi gật đầu, đám lính Đông Xưởng lập tức xông lên, bắt Phùng Tân Hàn cùng bè bạn gã đi luôn. Gã định la lên, nhưng vừa mở miệng đã bị đánh trật khớp hàm, chẳng thể nói gì nữa.
Người tan hết, Ngụy Kiều hoảng hốt bước tới cảm tạ. Tống Đàn nói vài câu khách sáo, ánh mắt dừng lại nơi Thẩm Tịch đứng phía sau.
Thẩm Tịch hơi cúi đầu, không biết đang nghĩ gì. Khi cảm nhận được ánh mắt Tống Đàn, y mới mở miệng: “Lấy thế h**p người không phải chuyện hay.”
Ngụy Kiều sợ y đắc tội Tống Đàn, cứ nháy mắt ra hiệu.
Nhưng Tống Đàn lại bị câu ấy làm cho cúi đầu, đáp: “Ta chỉ dọa hắn một chút thôi.”
Ngụy Kiều thấy không khí ngột ngạt, liền hòa giải: “Tống đại nhân cũng là muốn giúp hai chúng ta thoát nạn mà.”
Thẩm Tịch trước khi gặp Tống Đàn thì có rất nhiều lời muốn nói, nhưng lúc thực sự gặp lại, lại chẳng biết bắt đầu từ đâu. Giờ Tống Đàn đứng trước mặt y, khoác áo hồ cừu, áo gấm thêu mây, không còn bị ai tùy ý ức h**p, trong tay cũng có quyền lực để tự bảo vệ mình.
Đối với Thẩm Tịch, thực sự không thể nói đó là điều xấu.
“Bên ngoài loạn, ngươi nên về sớm.” Cuối cùng y chỉ nói vậy.
“Ta… Ta đến đưa đồ cho huynh.” Tống Đàn bảo người mang lên chiếc hộp đã chuẩn bị sẵn, bên trong là sáu xấp giấy – một phần trong bộ tú tài lễ xưa kia.
“Đây là giấy quê ta, gọi là Diêu Hoàng.”
Thẩm Tịch liếc nhìn vào hộp, nói: “Diêu Hoàng là giống hoa bậc nhất, giấy này quả nhiên xứng danh.”
Tống Đàn được khen, trong lòng thấy nhẹ nhõm đôi chút. Hai người lặng nhìn nhau, chẳng biết nói gì tiếp, Tống Đàn đành cáo từ.
Không rõ từ khi nào, mỗi lần gặp Thẩm Tịch, Tống Đàn đều không còn cảm giác thoải mái hay vui mừng như trước. Hắn muốn gặp y, nhưng lại không dám đối diện.
Có lẽ sau này nên gặp ít thôi – Tống Đàn nghĩ – bởi mỗi lần gặp, trong lòng đều thấy khó chịu lạ thường.
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
