Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 18
Qua tháng Mười, trong cung đã phát áo mùa đông, hoa cỏ và bồn cảnh mùa thu đều đã được đưa vào ôn thất để tránh rét. Khắp nơi đều lo chuẩn bị xiêm áo lửa than, sẵn sàng đón đông.
Trong thư phòng của Thái Cực điện, dưới nền đốt sưởi ấm áp, trên đất đặt một lò than ba chân chạm nổi mạ vàng, hai bên chân tháp ngồi có đặt lò sưởi, trước cửa treo tấm thảm lông dày, cách biệt hẳn với cái lạnh bên ngoài.
Tuyên Tuy đang dạy Tống Đàn viết chữ. Y có vẻ không vừa ý với nét bút của hắn, bèn đích thân viết mẫu chữ cho chép, bảo hắn đồ theo bằng mực đỏ một thời gian rồi mới bắt đầu tập viết.
Hôm nay có tuyết đầu mùa, cửa sổ của Thái Cực điện được làm từ những phiến vân mẫu lớn, nhẵn bóng mà không lọt gió lạnh. Xuyên qua cửa sổ có thể thấy tuyết trắng đang lặng lẽ bay xuống, phủ kín ngói xanh, tường son phía xa.
Tuyên Tuy ngồi sau lưng Tống Đàn chỉnh nét chữ cho hắn, còn hắn thì cứ ngẩn ngơ ngắm tuyết ngoài cửa sổ.
Tuyên Tuy đặt bút xuống, véo nhẹ tai Tống Đàn, cười nói: “Nếu ngươi theo nghiệp học hành, chỉ e nuôi không nổi bản thân.”
Tống Đàn quay lại, sờ vành tai, cười nịnh nọt với y.
Tuyên Tuy lắc đầu, buông tay ra, đi về phía chiếc sập, ngồi xuống. Hôm nay y mặc thường phục, áo dài gấm màu trầm hương, vai thêu hoa văn chim công xuyên hoa, ngang lưng thắt một đai ngọc đính song hoàn, ngoài ra không mang thêm vật trang sức nào khác.
Y ngồi trên sập tiện tay chỉnh lại y phục, bốc vài hạt thông trong đĩa ăn. Lúc này trông y vô cùng thư thả, vẻ uy nghi sâu không lường được của đế vương cũng thu lại, chỉ còn dung mạo trẻ trung tuấn tú càng nổi bật hơn.
Tống Đàn đi đến, ngồi xếp bằng đối diện, ôm lò sưởi vào lòng.
Tiểu thái giám bưng tới một chén sữa hạnh hoa quế, hơi nóng bốc lên, hương quế như từng mảnh vàng nhỏ rắc đều trong lớp sữa mềm mịn.
Tống Đàn đón lấy, dùng muỗng bạc nhỏ múc từng miếng ăn. Hôm nay món sữa thơm hơn món gà hầm nhân sâm hôm qua, hắn thích lắm.
Tuyên Tuy chẳng vừa ý với thể lực của Tống Đàn, không tiếc tiền đưa các loại bổ phẩm đến cho hắn. Tuy hắn ăn không thấy ngon lắm, nhưng nhờ đó ra mái tóc lại đen bóng như sơn.
Chẳng mấy chốc đã có thêm bánh trái, trái cây, và một bình rượu Thái Hỉ Bạch, rượu đã được hâm nóng, mùi thơm nồng đậm lập tức át hết hương ngọt ngào của sữa.
Tuyên Tuy dựa vào gối tựa, một chân hơi co lại, tay cầm chén rượu đặt trên đầu gối, trông thư thái hiếm thấy.
Hai người ngồi đối diện ngắm tuyết, Tống Đàn nhìn rượu trong tay Tuyên Tuy, ánh mắt thèm thuồng.
Tuyên Tuy nhướn mày: “Ngươi biết uống rượu à?”
Tống Đàn vội gật đầu, hắn thích ăn, tất nhiên cũng biết uống. Nhưng rượu vào dễ gây chuyện, nên từ trước đến nay chưa bao giờ dám uống nhiều.
Tuyên Tuy bèn đích thân rót cho hắn một chén, chén nhỏ bằng ngọc bích chỉ chứa được ít rượu. Tống Đàn há miệng uống cạn một hơi, càng nhấm nháp lại càng thấy hương rượu thơm nồng đậm đà.
Tuyên Tuy nhìn vẻ thèm rượu của Tống Đàn kia thì bật cười: “Thèm đến vậy à?”
Tống Đàn vừa uống xong một chén, hơi rượu ấm lan khắp bụng, ánh mắt cũng sáng lên.
Tuyên Tuy đưa chén ngọc xanh lượn một vòng trước mặt Tống Đàn, nhưng lại cố tình rụt tay lại trêu hắn.
Tống Đàn từ mép giường từ từ nhích lại gần, đến bên người Tuyên Tuy, hai tay bám vào y: “Cho nô tài uống thêm một chút đi mà.”
Ngón tay Tuyên Tuy khẽ cọ lên má hắn, làn da nơi đó mềm như món sữa hạnh mà Tống Đàn vừa ăn.
“Được rồi, cho ngươi thêm một chút.” Tuyên Tuy bóp nhẹ cằm Tống Đàn, đưa chén rượu tới bên môi hắn.
Tống Đàn ngậm lấy chén, môi dính chút hơi rượu ướt át mà không hay, đôi mắt khép hờ, trông đẹp đến rạng ngời.
“Đây là mùa đông ấm áp nhất trong những năm nô tài ở trong cung.” Tống Đàn nói, không còn đôi tay lở loét vì tê cóng, không còn đôi chân bị tuyết ngấm lạnh buốt, gió rét không thổi vào mặt, cũng chẳng còn cảm giác lạnh lẽo đến mức không có chỗ trú thân.
Mùa đông với ai cũng khắc nghiệt, ngay cả một người ở gần bên hoàng thượng như hắn còn như vậy, thì những tiểu thái giám khác còn khổ đến thế nào.
Tống Đàn nhìn Tuyên Tuy, thật lòng nói: “Tất cả đều nhờ có bệ hạ.”
Tuyên Tuy dựa vào gối tựa, nhìn đôi mắt sáng long lanh của Tống Đàn, ánh nhìn mềm mại ấy khiến người ta dễ dàng nhớ đến những ấm áp trong cuộc đời.
Tuyên Tuy khẽ vuốt nhẹ môi hắn, cúi đầu cắn lên hai cánh môi non mềm, nhấm nháp chút dư vị rượu nồng còn vương.
Tống Đàn chống không nổi nữa, cả người ngã vào lòng Tuyên Tuy. Y ôm lấy hắn lưu luyến không buông.
Ngoài trời, tuyết rơi càng lúc càng dày. Trước Thái Cực điện có vài vị đại thần đang đứng, dẫn đầu là các lão thần trong nội các, theo sau là quan lại bộ Hình, bộ Hộ, ngay cả Thẩm Tịch cũng có mặt.
Điều kiện thời tiết khắc nghiệt, các lão thần tuổi cao như Điền các lão chịu rét không nổi, Lục An liền đưa họ vào điện bên cạnh đợi, chuẩn bị lò sưởi và trà nóng.
Không lâu sau, bệ hạ xuất hiện. Các đại thần lập tức đến nghênh tiếp.
Trên ngai vàng, bệ hạ mặc thường phục, tư thế ung dung, thần sắc ôn hòa. Y chống tay lên má ngồi đó, bên cạnh là một bình rượu.
Các đại thần quỳ lạy thăm hỏi, Tuyên Tuy ngồi thẳng người, nói: “Bình thân cả đi, ban ngồi.”
“Bệ hạ vừa uống rượu ạ?” Điền các lão tuổi đã cao, bệ hạ cũng khá ôn hòa với ông, “Vẫn nên lấy long thể làm trọng.”
Tuyên Tuy cũng không giận, phất tay: “Hôm nay có tuyết đầu mùa, trẫm rất vui, đặc biệt ban rượu cho các vị cùng uống.”
Tiểu thái giám dâng rượu cho từng vị, Tuyên Tuy lại nói với Điền các lão: “Trẫm biết rõ sức mình, chỉ nhấp vài chén nhạt thôi, các lão không cần lo.”
Điền các lão chắp tay, mọi người cùng nâng chén tạ ơn, rồi uống cạn.
Thẩm Tịch ngồi ở cuối cùng, vốn không hay uống rượu, chỉ nhấp môi một chút.
Sau đó, các vị đại thần lần lượt tấu trình sự vụ, việc nào hoàng đế quyết được thì quyết tại chỗ, những việc còn tranh luận thì chờ lên triều bàn tiếp.
Trước khi các đại thần cáo lui, hoàng đế xoa trán nói: “Nửa đầu năm nay, án Thang Cố chết nhiều người quá. Trẫm nghĩ lại, hình phạt có phần nặng tay.”
Mọi người liếc nhìn nhau, không rõ thánh ý ra sao. Vụ của Thang Cố tới giờ vẫn là điều kiêng kỵ trong triều, không dễ mà nhắc tới.
May thay, Tuyên Tuy không để họ đoán mò, mà nói thẳng: “Sắp đến năm mới, những án phạt quá nặng cần giảm thì nên giảm.”
“Hình bộ soạn danh sách, những người tội nhẹ thì khoan hồng. Đầu sỏ đã trừ, đám còn lại không cần truy cứu thêm. Những người đang lẩn trốn chưa bị bắt, trừ kẻ phạm tử tội, thì nam nữ chưa đủ tuổi trưởng thành cũng không cần truy nữa.” Ánh mắt Tuyên Tuy dừng trên người Thẩm Tịch: “Thẩm Tịch, trẫm biết ngươi là quốc sĩ có lòng chính nghĩa, ngươi cùng hình bộ lập danh sách này, trẫm tin ngươi không thiên tư uổng pháp.”
Thẩm Tịch lập tức khom mình hành lễ: “Thần tuân chỉ.”
Tuyên Tuy phất tay: “Được rồi, lui đi.”
Chúng thần hành lễ lần nữa, rồi lần lượt rời khỏi Thái Cực điện.
Ngoài điện, Điền các lão ngẩng đầu nhìn trời, lẩm bẩm: “Mặt trời đâu có mọc từ phía tây, chẳng lẽ bệ hạ đổi tính thật rồi?”
Thẩm Tịch không đáp, lặng lẽ đi theo sau lưng ông. Điền các lão quay đầu, vỗ vỗ vai Thẩm Tịch, trong lòng vô cùng an ủi: “Tốt lắm, tấm lòng vì nước của ngươi cuối cùng cũng đã được bệ hạ nhìn thấy.”
Điền các lão khen vài câu, thì Lục An dẫn người tới, đích thân đưa ông ra khỏi cung.
Mấy người bộ Hình liếc nhau một cái, rồi cùng bước đến trước mặt Thẩm Tịch: “Chuyện bệ hạ giao phó hôm nay, e là còn phải nhờ cả vào Thẩm đại nhân rồi.”
Dính dáng đến vụ án Thang Cố vốn chẳng phải chuyện hay ho gì, chuyện nên ân xá ai, không nên ân xá ai là chuyện vừa khó lại vừa dễ mang tiếng. Dù quyết định thế nào, sau này cũng khó tránh bị người đời công kích. Nay bệ hạ đã chỉ đích danh Thẩm Tịch, bộ Hình cũng sảng khoái đẩy trách nhiệm này sang cho hắn.
Thẩm Tịch sắc mặt bình thản, không có ý kiến gì.
Mọi người lần lượt ra khỏi cung, chỉ còn Thẩm Tịch ở lại. Y đứng đợi rất lâu trên con đường lát đá ngoài Thái Cực điện, tuyết đã phủ kín vai áo, mà vẫn chẳng thấy Tống Đàn đâu.
Hiển nhiên họ cũng không phải lúc nào cũng tâm ý tương thông, muốn gặp là gặp được.
Tống Đàn ngủ đến tận chạng vạng mới tỉnh, còn cuộn trong chăn lười biếng đạp chân. Ngoài cửa sổ là một mảng trắng xóa, tựa như ánh trăng phủ khắp đất trời. Tống Đàn bật dậy, dán mặt vào cửa sổ nhìn ra ngoài.
Tinh Vân và Tinh Lan bưng nước nóng vào hầu rửa mặt, trên mặt đều mang ý cười.
Tống Đàn nhìn các nàng: “Sao vậy, có chuyện gì vui à?”
Tinh Lan nói: “Hôm nay bệ hạ truyền khẩu dụ, tất cả cung nhân trong cung đều được phát thêm một bộ áo bông, từ đầu tháng Mười đến rằm Nguyên Tiêu năm sau, đều có sẵn canh gừng và thuốc trị tê cóng. Ngoài cung cũng có thánh chỉ, binh lính giữ biên giới được cấp gấp đôi áo ấm, thuốc men, gạo và thịt. Giờ khắp nơi đều khen bệ hạ là minh quân.”
Tống Đàn gật đầu: “Có cơm ăn áo mặc đúng là chuyện tốt. Nhưng… bệ hạ lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”
Tinh Lan đáp: “Ai mà biết được, nghe nói từ chỗ Thang Cố tịch thu được mấy vạn lượng bạc, chắc là dùng vào chuyện này rồi.”
Tinh Vân cười nói: “Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này cũng có công của ngươi đó. Nếu không nhờ ngươi khuyên nhủ, bệ hạ cũng sẽ chẳng để tâm đến mấy cung nhân nhỏ bé trong cung.”
“Chuyện này không thể nói bừa.” Tống Đàn vội xua tay, “Đó là lòng nhân từ của bệ hạ, chẳng liên quan gì đến ta cả.”
“Còn một chuyện nữa,” Tinh Lan nói, “bệ hạ chuẩn bị đại xá một phần đảng Thang Cố, giao cho bộ Hình và Thẩm đại nhân xử lý.”
Tống Đàn ngẩn người: “Thẩm đại nhân? Hôm nay y vào cung rồi sao?”
Tinh Lan gật đầu. Tống Đàn lập tức muốn xuống giường, bước tới cửa thì gió lạnh lùa vào, lúc ấy hắn mới nhớ ra có lẽ Thẩm Tịch đã rời cung từ lâu rồi.
Cùng với tin Thẩm Tịch rời cung, còn có một lời đồn đang lan truyền trong nội đình — bên cạnh hoàng đế có một vị trung quý nhân mới.
Vị trung quý nhân ấy họ Tống, tên Đàn, là đệ tử của cựu Đông Xưởng Chưởng sự Hạ Minh Nghĩa, tuổi trẻ dung mạo như hoa, được sủng ái chẳng khác gì Đặng Thông hay Hàn Yến thuở xưa.
Vụ án của Thang Cố vốn là điều cấm kỵ trong triều, Tống Đàn có thể nhân việc này mà khuyên nhủ được hoàng thượng, khiến người thay đổi chủ ý, đủ thấy vị trí của hắn trong lòng hoàng đế không hề tầm thường.
Sự xuất hiện của người này khiến lòng người chao đảo. Các vị các lão và trọng thần triều đình còn đang quan sát, nhưng những kẻ lanh lẹ đã sớm từ thái độ của Hạ Lan Tín và Đặng Vân mà đoán ra điều gì, kẻ quen xu nịnh đã chuẩn bị lễ vật để ngấm ngầm đưa vào cung. Các phi tần trong hậu cung ai nấy đều chú ý đến Tống Đàn, chỉ riêng Thục phi là hận hắn đến nghiến răng vì bị trêu đùa.
Bất kể là tốt hay xấu, cái tên Tống Đàn, đã trở thành nhân vật trung tâm quan trọng nhất vào cuối năm Vĩnh Ý thứ mười sáu.
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
