Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 17
Mưa càng lúc càng lớn, dần dần thành thế mưa như trút nước. Một thái giám của Ti lễ giám đến tìm Đặng Vân, phá vỡ sự tĩnh lặng trong căn phòng trống trải ấy.
“Ngươi còn không về à?” Đặng Vân nói, “Trời tối rồi, ngươi nên ở bên cạnh Bệ hạ mới phải.”
Tống Đàn lúc này mới sực tỉnh, đáp một tiếng quay người ra cửa. Nhưng mới đi được vài bước lại sực nhớ mình quên mang dù, bèn quay lại lấy.
Đặng Vân sai tiểu thái giám đưa hắn về, nhưng Tống Đàn khoát tay: “Ta tự về được, không cần người đi theo.”
Ngoài trời mưa xối xả, Tống Đàn vừa bước ra cửa đã bị gió hất tung nón rộng vàng. Hắn cúi đầu đè chặt ô, che kín nón rộng vành vội vàng biến mất trong màn mưa trắng xóa.
Trận mưa lớn như thế khiến đám thái giám cung nữ trên đường đều vội vã qua lại, chỉ có những thị vệ mặc áo mưa đứng lặng trong mưa, bất động như núi đá.
Rẽ qua một cổng cung, gần đến đoạn đường dẫn vào Thái Cực điện, Tống Đàn bất ngờ đụng mặt Hạ Lan Tín. Hạ Lan Tín mặc phi ngư phục, khuôn mặt lờ mờ trong màn mưa, nhưng ánh mắt dừng lại trên người Tống Đàn lại có sức nặng rõ rệt.
Mưa to như trút, bên cạnh Hạ Lan Tín có hai cấm vệ quân áo gấm che dù, đến một giọt mưa cũng không chạm vào được hắn. Theo sau còn có hai hàng cấm vệ khác, hắn dừng bước, cả đoàn liền đứng lại theo, khí thế áp đảo.
Tống Đàn khẽ tránh sang bên, hành lễ với Hạ Lan Tín: “Tham kiến Hạ Lan đại nhân.”
Hạ Lan Tín nhướng mày: “Không dám.”
Hắn lại như vậy, giọng điệu mỉa mai như thường. Tống Đàn định bước đi, nhưng Hạ Lan Tín vẫn đứng nguyên chỗ cũ: “Mưa lớn thế này, ngươi chạy ra ngoài làm gì?”
Tống Đàn ậm ừ: “Có chút việc riêng.”
Y không nói rõ, nhưng Hạ Lan Tín lại biết rõ: “Đi tìm sư phụ ngươi?”
Tống Đàn giật mình ngẩng đầu: “Sao ngài biết?”
“Cũng là ta sơ sót,” Hạ Lan Tín bật cười, “Trước khi đưa sư phụ ngươi đi Kim Lăng, quên không cho hai người gặp mặt lần cuối.”
Lúc này, gương mặt Hạ Lan Tín khiến Tống Đàn thấy có phần đáng sợ. Y tái mét mặt: “Ngài… Giọng sư phụ ta…”
“Dĩ nhiên là do ta làm,” Hạ Lan Tín đáp, “Sư phụ ngươi thông minh, chịu ngoan ngoãn uống thuốc. Những kẻ không thông minh bằng hắn, vùng vẫy không chịu uống, thì chỉ có thể nhét cục than nóng vào miệng, máu thịt be bét, nhìn mà chướng mắt.”
Gió lớn thổi chiếc ô chao đảo, Tống Đàn không giữ nổi nữa, mưa cũng trút xuống làm hắn ướt sũng.
Hạ Lan Tín nhìn dáng vẻ chật vật của hắn, liền ra hiệu cho hai cấm vệ: “Hộ tống hắn về Thái Cực điện.”
Hai cấm vệ vừa bước tới, Tống Đàn đã quay người bỏ chạy, thậm chí không kịp cầm ô. Mưa trong chốc lát đã dội ướt toàn thân hắn. Hạ Lan Tín nhìn bóng lưng đang chạy ấy, lúc này mới nhận ra, thì ra hắn gầy gò như vậy.
Tống Đàn cứ thế chạy một mạch về Đông Noãn Các. Tinh Vân thấy toàn thân hắn ướt đẫm trở về thì giật mình hoảng hốt. Tống Đàn cởi chiếc áo choàng ướt nhẹp ở cửa, Tinh Lan lập tức sai người chuẩn bị nước nóng và gừng để nấu canh giải cảm.
Còn chưa ngâm mình xong, Tống Đàn đã lên cơn sốt cao, mặt đỏ bừng, từng cơn toát mồ hôi lạnh.
Tuyên Tuy nghe tin Tống Đàn dầm mưa rồi phát sốt là vào khoảng chạng vạng, y xoa xoa trán, đến Đông Noãn Các.
Trời lúc này đã tối đen, bên giường đốt lò than đồng bốn chân, than bạc cháy rực, lò hương phảng phất mùi tô hợp hương, cửa sổ hé một khe nhỏ, tiếng mưa rơi lã chã vọng vào.
Tống Đàn nằm trên giường, ánh nến phủ một lớp sáng màu hoàng hôn mờ ấm lên khuôn mặt. Tóc xõa trên gối, ngủ rồi mà lông mày vẫn nhíu chặt, hàng mi dính ướt.
Tuyên Tuy ngồi bên giường, đưa tay sờ trán Tống Đàn, thấy trán và má nóng hầm hập, trong khi tay chân lại lạnh buốt, cổ áo dính đầy mồ hôi lạnh.
Tinh Vân và Tinh Lan đứng ở gian ngoài, vừa mới cho hắn uống thuốc xong. Tuyên Tuy hỏi: “Thái y nói thế nào?”
Tinh Lan đáp: “Thái y nói, công công Tống vốn đã có chứng gan khí uất kết, tâm thần bất an. Hôm nay có lẽ là bị kinh sợ, lại dầm mưa nhiễm phong hàn nên mới phát sốt cao như vậy. Thái y đã kê thuốc rồi, chắc tối nay sẽ hạ sốt.”
: căng thẳng, buồn bực dồn nén trong lòng khiến khí huyết không thông
Tuyên Tuy gật đầu, phất tay ra hiệu cho họ lui xuống.
Trong mộng, Tống Đàn ngủ cũng chẳng yên ổn, hai tay nắm chặt lấy nhau, nghiến răng nhưng chẳng nói gì.
Tuyên Tuy gỡ tay hắn ra, khẽ cầm lấy rồi nói: “Ngươi nói gì?”
Tống Đàn giãy giụa một lúc, cuối cùng mang theo giọng khóc nức nở thều thào: “Đừng hạ thuốc vào giọng nô tài… Nô tài không nói gì hết… Đừng…”
Tuyên Tuy cúi mắt, nét mặt không rõ buồn vui: “Nếu đổi lại là ngươi, e là mạng cũng không còn.”
Tống Đàn bất ngờ siết chặt tay y , khớp ngón tay trắng bệch. Hắn càng sợ hơn, nước mắt thấm ra, men theo khóe mắt chảy vào tóc.
Tuyên Tuy dùng đầu ngón tay lau đi giọt nước mắt ấy, khẽ nói: “Cho nên ngươi ngoan chút, nếu không sẽ giống như ông ta.”
Tống Đàn vẫn còn nức nở, khóc thút thít. Tuyên Tuy nhìn hắn, hắncòn trẻ như vậy, còn quá đỗi ngây thơ, mà sự tàn khốc của cung đình dường như chưa để lại chút dấu tích nào trên người hắn.
Và đôi mắt đáng yêu kia, giờ đang rơi lệ.
“Được rồi,” Tuyên Tuy nhượng bộ, dù Tống Đàn không nói một lời, “Nếu thực sự có một ngày như vậy, ta sẽ giữ lại mạng cho ngươi.”
Đêm mưa tầm tã hôm ấy, Tống Đàn không nghe được lời cam kết của hoàng đế. Sau khi hắn tỉnh lại, Tuyên Tuy cũng chưa từng nhắc lại, nhưng điều đó thực sự đã xảy ra, Tuyên Tuy biết rất rõ điều đó.
Hôm sau mưa tạnh, trời trong trở lại, mặt đất vẫn còn ướt đẫm, khiến mùa thu hanh khô có thêm vài phần ẩm ướt. Tống Đàn tỉnh lại, toàn thân ê ẩm, Tinh Lan không dám để hắn ra gió nữa mà canh chừng cả ngày.
Đặng Vân đến thăm, mang theo vài món ăn. Tống Đàn ngồi trên giường, đắp chăn ở chân, tóc cũng không đội quan, chỉ buộc lỏng bằng một cây trâm.
“Ta đã sớm bảo để người đưa ngươi về, nếu không thì cũng chẳng bị dầm mưa đến thế.” Đặng Vân nói.
“Không liên quan gì,” Tống Đàn đáp, “Hôm qua ta về, gặp phải Hạ Lan Tín.”
Đặng Vân thoáng biến sắc, Tống Đàn kể lại chuyện Hạ Lan Tín uy h**p y, rồi hỏi: “Ngươi có cách gì không?”
Đặng Vân nói: “Hạ Lan Tín xuất thân cao quý, tổ mẫu là Trưởng công chúa, tổ phụ là Quốc công do tiên đế sắc phong, Bệ hạ rất coi trọng hắn, đám công thần trong triều cũng lấy hắn làm đầu. Người như thế, đến sư phụ ngươi cũng phải cúi đầu nhún nhường, huống chi là ta với ngươi.”
Tống Đàn nhăn mặt: “Hắn thực sự rất ghét ta.”
“Ngươi từng có thù oán với hắn à?” Đặng Vân vừa rót trà vừa nói: “Cũng chưa chắc là nhằm riêng vào ngươi, người như hắn vốn chẳng xem thái giám ra gì.”
“Có điều, oan gia nên giải không nên kết.” Đặng Vân thở dài: “Mấy hôm nay ta nghĩ nhiều lắm, chúng ta với Hạ Lan Tín vốn là người ở hai thế giới. Hắn có sai cũng được tha thứ vì xuất thân và sự ủng hộ trong triều. Còn chúng ta — thái giám, hoạn quan — ân sủng hoàn toàn dựa vào một ý nghĩ của Bệ hạ. Chỉ cần sơ sẩy một chút, không những không ai cứu, còn bị bỏ đá xuống giếng.”
Tống Đàn nhìn gã hồi lâu, rồi cũng thở dài, cả hai người đều mặt mày ủ ê.
Đặng Vân không nhịn được: “Ta nói vậy là muốn ngươi biết cách lấy lòng Bệ hạ, ngươi nghe hiểu không?”
“Ồ, ra thế.” Tống Đàn vội vàng nói: “Ta hiểu rồi, hiểu rồi.”
Đặng Vân trợn mắt: “Còn về phía Hạ Lan Tín, trước tiên ngươi cứ mềm mỏng một chút. Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chưa biết chừng rồi cũng đến lúc hắn gặp họa.”
Tống Đàn là người không có chủ kiến, nhún nhường không phải chuyện khó. Sau khi Đặng Vân rời đi, hắn moi trong đống đồ riêng ra một món quà, định khi nào Hạ Lan Tín tới thì sẽ đưa tặng.
Bên ngoài cửa sổ, những bông sơn trà bị mưa lớn đánh rụng, hoa rơi ngang thân, lăn lóc đầy đất. Tống Đàn thấy tiếc vô cùng, bèn sai người thay sơn trà bằng các loại cúc khác nhau. Trong đó có một giống tên là Dao Đài Ngọc Phụng, hoa to bằng cái bát, cánh hoa trắng muốt tầng tầng lớp lớp, đẹp đến nao lòng.
Tống Đàn tự mình bê một chậu đặt dưới cửa sổ, cẩn thận tưới nước, xới đất, nhặt bỏ lá héo và những cánh hoa dập ở mép, nhất quyết phải để chậu hoa đẹp nhất có thể.
Tinh Lan nhìn không nổi nữa, lên tiếng: “Chỉ huy sứ hôm nay vào cung, chắc cũng gần tới Thái Cực điện rồi.”
Tống Đàn vừa nghe xong liền đứng bật dậy, cầm món quà đã chuẩn bị sẵn, hấp tấp chạy ra ngoài.
Hắn đi rồi, Tinh Lan nói với tiểu thái giám bên cạnh: “Chậu hoa này tưới nước nhiều quá rồi, đem ra ngoài phơi nắng đi.”
Mưa thu vừa qua là lạnh thêm một phần, sau cơn mưa, Tử Cấm Thành càng thêm giá buốt, những nơi khuất bóng mặt trời thì gió lạnh đến thấu xương.
Tống Đàn chặn đường Hạ Lan Tín trước Thái Cực điện, rất lễ độ xin lỗi, mong hắn rộng lượng đừng chấp nhặt tiểu nhân, đừng nhằm vào mình nữa.
Hạ Lan Tín mở chiếc hộp gấm, bên trong là một viên xúc xắc mười tám mặt được chạm trổ hoa văn mây uốn bằng chỉ vàng trên nền bạc, xen kẽ giữa các mặt là những đường kẽ tinh xảo, chính giữa mỗi mặt lại khảm một viên lam ngọc.
Hắn cầm xúc xắc chơi đùa, nét mặt khó đoán: “Chỉ cần ngươi an phận thủ thường, chớ gây chuyện, ta sẽ không làm gì ngươi.”
Qúy nhân quả nhiên là quý nhân, cái câu “giơ tay không đánh người cười” chẳng có tác dụng với họ. Tống Đàn mang quà đến bồi tội, vậy mà cũng không đổi được một câu tử tế của Hạ Lan Tín.
Hắn quay người muốn trở về, trong lòng vẫn hậm hực, thầm hy vọng Đặng Vân sớm mạnh mẽ vươn lên, có ngày quật ngã được Hạ Lan Tín.
Hạ Lan Tín cất xúc xắc đi, vào điện yết kiến.
Tuyên Tuy đang phê tấu chương trong ngự thư phòng, trên chiếc án dài dưới bức tường bên trái đặt một bình ngọc xanh, trong cắm hai bông Dao Đài Ngọc Phụng trắng toát, một cao một thấp, quay lưng vào nhau, khiến bức tường nặng nề lập tức bừng sáng sức sống.
Hạ Lan Tín thu ánh mắt về, quỳ xuống thỉnh tội: “Trung quý nhân vì dầm mưa mà sinh bệnh, phần lớn là do thần hù dọa, thần đặc biệt tới tạ tội.”
Tuyên Tuy không ngẩng đầu: “Là do dầm mưa mới bị sốt, chẳng liên quan gì đến ngươi.”
Hạ Lan Tín vẫn giữ nguyên tư thế: “Thần không thể nói là hoàn toàn vô can.”
Tuyên Tuy ngừng bút, ngẩng lên nhìn hắn, cười nhẹ: “Được rồi, chỉ là chuyện cãi vã vặt thôi, không cần để tâm, đứng lên đi.”
Hạ Lan Tín lúc này mới đứng dậy.
Tuyên Tuy đặt bút xuống, nâng chén trà lên: “Ngươi cũng thấy rồi đấy, hắn nhát gan, không chịu nổi bị hù dọa. Ngươi đã nhận lễ rồi, sau này đừng làm khó hắn nữa.”
Hạ Lan Tín cúi đầu: “Thần xin tuân chỉ.”
Nhìn thái độ của Hạ Lan Tín, chẳng hề giống như đang coi lời dặn dò thoáng qua ấy của Hoàng đế là việc nhỏ.
“Hành tung giữa quý nhân và Thẩm Tịch, Cẩm y vệ đều đã điều tra rõ.”
Tuyên Tuy nhìn cuộn tấu được đưa đến trước mặt, không mở ra.
“Việc này, tạm thời không cần quản.” Giọng y nhàn nhạt. Không xem, cũng không định đoạt, chỉ đơn giản là để đấy.
Với Tống Đàn, điều đó chưa hẳn đã là chuyện tốt. Hạ Lan Tín nghĩ, nhưng mình chẳng cần lo thay.
Sau khi Hạ Lan Tín rời đi, Tuyên Tuy truyền gọi Tống Đàn. Lúc này bệnh của hắn đã khá hơn nhiều, vì đến gấp nên không trang điểm cầu kỳ, chỉ mặc áo lụa xanh nhạt, tà áo thêu mờ họa tiết lá trúc.
“Lại đây.” Tuyên Tuy gọi hắn đến gần.
Tống Đàn vừa mới tặng xong lễ vật, coi như giải quyết được một chuyện, trong lòng thấy nhẹ nhõm. Hắn đến bên cạnh Tuyên Tuy, nửa quỳ trên tấm thảm, đầu tựa lên đầu gối Hoàng đế.
Mái tóc đen óng rủ kín vạt áo Tuyên Tuy, y đưa tay v**t v* tóc hắn, ánh mắt lại dừng trên cuộn tấu trên bàn.
Tuyên Tuy vuốt tóc Tống Đàn như đang xoa một con mèo nhỏ, còn hắn thì lim dim mắt, như sắp ngủ.
Tống Đàn còn trẻ, lòng dạ rộng rãi đến lạ, ngay trong tình huống như thế, hắn vẫn có thể gối đầu lên chân Hoàng đế mà say giấc nồng.
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
