Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 16
Quả đúng như Hạ Lan Tín dự liệu, hai ngày sau, Hoàng thượng xử lý xong chính sự, vừa rảnh rỗi đôi chút đã sắp xếp ra khỏi cung đến Quỳnh Đài biệt viện.
Hạ Lan Tín bố trí thị vệ dọc đường đi, đến Quỳnh Đài biệt viện trước Tuyên Tuy một bước.
Trong biệt viện khá náo nhiệt, nhất là hoa viên— trong hoa viên có một cái ao, ao này do Hạ Lan Tín mời thợ từ Giang Nam đến đào đắp, điệp thạch lý nước, cảnh đổi theo bước. Nhưng giờ thì cảnh đã khác xưa, sen khô trong ao đều bị nhổ sạch, nước ao đục ngầu không tể tả, gần mép còn có mấy người nông phu đang đào ngó sen, bùn lầy làm bẩn cả đá lát bên bờ.
: Xếp đá dẫn nước
Trong thủy tạ, có một chiếc ghế mỹ nhân bằng gỗ đàn hương chạm trổ tinh xảo, một người đang nhàn nhã nằm trên đó, trên chân đắp một tấm thảm nhung cừu, bên cạnh có một cái bàn nhỏ, trên bày một bồ đào, một đĩa củ ấu.
Củ ấu đang bóc dở, thì Hạ Lan Tín chậm rãi bước vào thủy tạ. Tống Đàn giật mình, củ ấu trên tay rơi xuống đất, hắn vội vàng đứng dậy hành lễ.
“Tham kiến Hạ Lan đại nhân.”
Hạ Lan Tín chắp tay sau lưng, lòng bàn tay xoay một viên xúc xắc, cười nhạt: “Ta thay Đặng công công đến truyền tin, Hoàng thượng sắp đến rồi, ngươi chuẩn bị nghênh giá đi.”
Tống Đàn mím môi, ánh mắt sáng sủa như có chút rũ xuống, thoáng mang vẻ nghiêm trọng không dễ nhận ra.
“Vâng, nô tài đã biết.”
Hạ Lan Tín đưa mắt soi mói nhìn hắn, mỉm cười nói: “Một mình ở ngoài này tác oai tác phúc cũng tốt, ta thấy ngươi dứt khoát đừng về cung nữa, cứ ở lại đây là được rồi.”
: tác oai tác phúc; làm mưa làm gió; làm hùm làm hổ; làm trời làm đất
Mới gặp mặt, Hạ Lan Tín đã không kiêng nể mà tỏ rõ ác ý. Hắn vốn không ưa Tống Đàn, Tống Đàn chẳng có chỗ nào để dùng. Bên cạnh bệ hạ đã có Cẩm y vệ và Đông Xưởng, chẳng cần thêm một tên quyền hoạn nữa.
Tống Đàn do dự nhìn hắn: “Đây là ý của Hoàng thượng sao?”
Hạ Lan Tín không trả lời, cúi xuống nhặt nửa củ ấu dưới đất lên: “Ta nghe nói ngươi ở trong cung cũng không thường xuyên hầu hạ ngự tiền nữa rồi. Nếu như vậy, đợi ở ngoài cung chẳng phải tốt hơn sao? Hay là nói, ngươi sợ Hoàng thượng quên mất ngươi.”
Tống Đàn còn đang đắn đo nên đáp thế nào, Hạ Lan Tín lại tung xúc xắc lên một lần, nói tiếp: “Chi bằng chúng ta đánh cược một ván, cược xem Hoàng thượng bao lâu sẽ chán ngươi.”
Viên xúc xắc rơi trở lại vào tay Hạ Lan Tín, hắn mở ra xem ra mặt một.
Tống Đàn nhíu mày: “Một năm?”
Hạ Lan Tín cười: “Một tháng.”
Tống Đàn liếc hắn một cái, thầm lẩm bẩm trong lòng.
Hạ Lan Tín ném viên xúc xắc lên bàn, nó quay một vòng rồi vẫn hiện một chấm, hắn phẩy tay rời khỏi thủy tạ: “Cho ngươi.”
Tống Đàn tiến lên nhặt lấy xúc xắc, lắc lắc thử, chẳng có gì đặc biệt.
“Một tháng thì được gì chứ, ta bỏ công sức lớn như vậy, đổi lấy một tháng vinh hoa thì chẳng phải quá lỗ sao.” Tống Đàn bực mình ném mạnh viên xúc xắc xuống ao. “Xúi quẩy!”
Khi Tuyên Tuy đến nơi, Tống Đàn đang đứng chờ dưới thùy hoa môn. Hắn đã rửa mặt thay trang phục, mặc một chiếc trường bào tay rộng màu lam thẫm, lót trong là áo lụa màu ngọc, cổ áo cài một chiếc khuy bạch ngọc khắc hoa hải đường. Hắn cứ đứng đó, trong trẻo tinh khôi, đôi mắt sáng rõ mà mềm mại, ánh mắt nhìn người nhẹ nhàng như không, khiến người ta chỉ có thể dùng một chữ “đẹp” để hình dung.
*thùy hoa môn:

Trẻ trung và xinh đẹp, Hạ Lan Tín nghĩ, không chỉ Hoàng đế, mà bất cứ nam nhân nào cũng đều thích kiểu người như vậy.
Tuyên Tuy dắt Tống Đàn bước vào phòng, hỏi hắn mấy ngày qua đã đi đâu. Tống Đàn kể hắn đã đến Đôi Tuyết Lâu ăn cơm, đến Thu Uyển nghe hí khúc, lúc về nghe người ta nói muốn đi Hồng La Tự, hắn cũng muốn đi theo, nhưng Hồng La Tự ở ngoài thành, đi về mất hai ba ngày, lúc này mới thôi.
“Ta còn cho người đào ao trong hoa viên.” Tống Đàn nói, “Trong ao có nhiều củ sen, mập mạp trắng nõn, sen có thể hầm với sườn, ăn không hết thì làm thành bột sen, bột sen làm bánh hoa quế rất thơm và ngọt, bột sen pha trà hạnh nhân uống cũng ngon.”
Hạ nhân dâng lên bánh ngọt hoa quế làm từ bột sen và trà hạnh nhân. Trà hạnh nhân thì Tuyên Tuy không thích, quá ngọt ngấy, nhưng bánh bột sen thì vị lại không tệ, ngọt thanh dễ chịu.
Có món bánh ngọt thanh thế này, thì cái ao trong vườn tuy nhìn thảm chẳng ra gì, cũng chẳng đáng để bận lòng nữa.
“Khi đến Đôi Tuyết Lâu ăn cơm, nô tài còn tình cờ gặp được Ngụy Kiều.” Tống Đàn đổi sang chén trà khác, dâng lên cho Tuyên Tuy.
Ngụy Kiều đã nhờ người ở Đôi Tuyết Lâu để ý, nếu Tống Đàn quay lại thì báo tin ngay cho y. Lần này Tống Đàn đến đó, vừa hay bị y bắt gặp. Y đã sớm biết thân phận Tống Đàn qua Thẩm Tịch, lần gặp mặt này là để đích thân cảm tạ.
“Y biết nô tài là thái giám, nhưng vẫn đối xử rất khách khí, còn nói sau này nếu có việc gì cần đến y thì cứ mở lời.”
Tuyên Tuy đang xem chữ Tống Đàn viết, dùng bút chu sa đánh dấu một hai chữ, hỏi: “Vậy ngươi thấy y khách khí với ngươi như thế là vì lý do gì?”
Tống Đàn nhìn Tuyên Tuy, vẻ mặt mơ hồ: “Không thể vì y là người tốt sao?”
Tuyên Tuy bật cười, “Được thôi, nếu vì y là người tốt mà đối xử tử tế với ngươi, vậy thì chứng tỏ y đúng là người tốt. Nhưng nếu y vốn chẳng phải người tốt, mà vẫn lễ độ với ngươi, thì điều đó chứng minh điều gì?”
Tống Đàn khô khốc đáp: “Chứng tỏ y có mưu đồ.”
Tuyên Tuy ngẩng đầu nhìn hắn, cười tán thưởng: “Trẻ nhỏ dễ dạy”
Tống Đàn suy nghĩ giây lát, nói: “Vậy sau này, nô tài không qua lại với y nữa.”
“Tại sao?” Tuyên Tuy nhàn nhã đáp, “Chẳng phải y đã nói, nếu ngươi có việc cần dùng đến, cứ tìm y.”
“Y không thật lòng.”
“Cần gì thật lòng, chỉ cần y chịu làm việc cho ngươi là đủ rồi.” Tuyên Tuy đưa mấy tờ chữ lớn ra cho Tống Đàn xem.
Tống Đàn vừa suy ngẫm lời y, vừa nhìn mấy chữ bị đánh dấu, hỏi: “Những chữ này viết chưa tốt sao?”
“Chỉ có mấy chữ này là còn xem được.”
Tống Đàn lập tức rơi vào tâm trạng xấu hổ trước mặt thầy: “Là lỗi của nô tài, sau này nô tài nhất định sẽ chăm chỉ luyện tập.”
Tuyên Tuy bật cười, nói: “Ngươi chẳng phải nói mình viết theo lối lệ thư giỏi lắm sao? Viết thử hai tờ để ta xem.”
Tống Đàn bèn nín thở ngưng thần bắt đầu viết. Hắn cảm thấy ngay cả những lúc khổ luyện nhất cũng không tập trung bằng lúc này. Hai tờ chữ viết ra quả nhiên không phụ công sức, Tống Đàn nghĩ đây gần như là trình độ tốt nhất của hắn rồi.
Tuyên Tuy xem rất lâu nhưng không nhận xét chữ nào, chỉ lặng lẽ thu lại, rồi gọi Tống Đàn cùng đi dùng bữa.
Trời tối dần, trong phòng đã bày xong cơm. Đặng Vân đứng ngoài phòng, tay cầm một bình nhỏ, thần sắc nặng nề.
Hạ Lan Tín từ ngoài trở về, vừa nhìn đã thấy dáng vẻ bất thường của Đặng Vân. Đặng Vân trông thấy hắn, vội vàng giấu đồ trong tay đi: “Hạ Lan đại nhân đã về.”
Hạ Lan Tín chẳng nói nhiều: “Ngươi đang cầm cái gì trong tay?”
“Không có gì.” Đặng Vân vội vàng định rời đi.
Hạ Lan Tín chặn gã lại, túm chặt lấy cánh tay Đặng Vân, đưa tay móc thẳng thứ giấu trong tay áo ra.
“Yiết Bị Hương?” Ánh mắt Hạ Lan Tín lập tức thay đổi, nghiêm giọng: “Ngươi to gan thật đấy, dám hạ dược Hoàng thượng!”
: Đây là tên loại hương (có thể là túi thơm, sáp thơm, hoặc phấn hương) dùng trong khuê phòng. Với ngữ cảnh nì, nó ám chỉ loại có tác dụng k*ch th*ch, dụ tình
Đặng Vân hoảng hốt ngăn hắn, hạ giọng nói: “Không phải cho Hoàng thượng!”
Sắc mặt Hạ Lan Tín dịu đi đôi chút: “Không phải cho Hoàng thượng… vậy là định dùng với Tống Đàn.”
Đặng Vân mím môi, lặng thinh.
Hạ Lan Tín nhìn bình thuốc trong tay, nhướng mày hỏi: “Tống Đàn không tình nguyện?”
Đặng Vân hoảng hốt, không dám để Hoàng thượng nghe thấy câu đó: “Không có chuyện đó! Là nô tài tự ý làm bậy.”
Gã đoạt lại bình thuốc, vội vàng bỏ đi.
Đêm nay không trăng, bóng tối dày đặc. Trong phòng ngủ chỉ điểm hai ngọn đèn, ánh lửa lấp lánh, xuyên qua màn giường, càng thêm mơ hồ huyễn hoặc.
Tuyên Tuy dựa vào gối tựa, một tay xoa đỉnh đầu Tống Đàn, mái tóc dài trượt khỏi vai y, che khuất gần như cả khuôn mặt.
Tống Đàn không phải một học trò thông minh xuất chúng, nhưng chí ít cũng coi là chịu khó học hành. Lúc tâm trạng tốt, Tuyên Tuy rất kiên nhẫn, thấy Tống Đàn khóc đến đáng thương thì những va vấp nhỏ nhặt y cũng có thể bỏ qua.
“Ở ngoài cung nói chung vui hơn trong cung nhiều,” Tuyên Tuy v**t v* cổ Tống Đàn, “ngươi một mình sung sướng ngoài cung như thế, nếu ta cứ thế bắt ngươi quay về, chẳng phải trông ta quá bất cận nhân tình sao.”
Tống Đàn chợt nhớ đến lời Hạ Lan Tín, hít vào một hơi, đáp: “Phải về chứ, về để phụng bồi bệ hạ.”
Tuyên Tuy bật cười khẽ, không để tâm đến việc câu đó thật hay giả mấy phần chỉ cần nghe vui vẻ là được rồi.
Sáng sớm hôm sau, Tuyên Tuy đưa Tống Đàn trở về cung. Hạ Lan Tín ở lại Quỳnh Đài biệt viện để dọn dẹp đám hoa viên hỗn loạn.
Về cung đến ngày thứ hai, Tống Đàn rảnh rỗi, liền đi tìm Hạ Minh Nghĩa. Hắn không rõ mình đã chọc giận Hạ Lan Tín chỗ nào, muốn tìm ông hỏi giải pháp.
Hôm ấy trời âm u, mây đen kéo thấp sát mặt đất, rõ ràng là buổi trưa mà bầu trời như chạng vạng tối.
Tinh Lan cảm thấy sắp mưa bèn đưa thêm nón rộng vành cho Tống Đàn, tìm cây dù đi mưa cho hắn, còn dặn cố gắng quay về trước khi trời đổ mưa.
Ngoài trời gió lớn, Tống Đàn quấn chặt áo khoác ngoài, chạy một mạch đến trước phòng của Hạ Minh Nghĩa. Nhưng vừa tới nơi thì thấy cửa mở toang.
Tống Đàn bước vào, thấy Đặng Vân đang ngồi bên bàn bát tiên, những đồ đạc khác đã được thu dọn gần hết, trên giường chỉ còn trơ lại chiếc nệm.
“Sao ngươi lại ở đây? Sư phụ đâu?”
“Ngài đi Kim Lăng rồi.” Đặng Vân đáp. Trong phòng u ám, gã không thắp đèn, chỉ chống đầu ngồi đó như đang trầm ngâm suy nghĩ điều gì.
Tống Đàn đi quanh phòng hai vòng, hỏi: “Đi lúc nào? Sao không báo cho ta một tiếng để ta tiễn?”
“Ta cũng không biết, chắc mới hai ngày gần đây thôi.”
Tống Đàn bắt đầu thấy có gì đó không ổn: “Ngươi cũng không biết? Sao ngươi lại không biết?”
Đặng Vân quay sang nhìn Tống Đàn, thần sắc mờ mịt khó phân biệt: “Ta không gặp được cha nuôi. Chỉ nghe nói lúc đi, giọng ngài đã hỏng, không thể nói được nữa.”
Ngoài cửa sấm nổ rền trời, mưa lớn trút xuống, tiếng mưa ào ào phủ kín mọi âm thanh khác.
Tống Đàn im lặng rất lâu, giọng khàn khàn hỏi: “Là bệ hạ?”
Đặng Vân nhìn ra màn mưa bên ngoài, khẽ gật đầu.
“Nhưng mà… nhưng mà…” Tống Đàn ngập ngừng, chẳng thể nói tiếp. Hắn như cũng đang chìm vào suy nghĩ, không rõ đang nghĩ điều gì.
Một người đứng, một người ngồi, trong căn phòng mờ tối vắng lặng, chẳng ai hỏi han, lặng lẽ nghe tiếng mưa rơi.
Thái Cực điện. Sau cơn mưa, trong điện lại thắp thêm nhiều nến, ánh sáng chan hòa rực rỡ.
Tuyên Tuy đang xem hai tờ chữ do Tống Đàn viết. Hạ Lan Tín đứng trong điện, y đưa hai tờ ấy cho Hạ Lan Tín xem.
“Ngươi thấy nét chữ này thế nào?”
Hạ Lan Tín xem xong, đáp: “Khá có phong thái của Thẩm Tịch đại nhân.”
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
