Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 15
Bầu trời mùa thu vừa sâu vừa rộng. Tống Đàn chống đầu bên cửa sổ, ngẩn ngơ nhìn sắc hoàng hôn từ từ lan khắp chân trời.
Hắn mặc rất mỏng, chỉ là một chiếc áo lụa mềm màu xanh ngọc hồ, hơi giơ tay lên là ống tay đã rớt xuống đến khuỷu, để lộ đôi cổ tay trắng mịn mảnh mai.
Trong phòng có lò than, không lạnh, Tống Đàn nghĩ, nếu lúc này có một ít đậu phộng nướng bên lò thì hẳn sẽ rất thơm và ngọt.
Hắn thực sự đã đói lắm rồi. Sớm biết bữa trưa là bữa cuối cùng trong ngày, thì khi ấy hắn nên uống hết bát canh lê tuyết và củ ấu kia mới phải.
Bên ngoài truyền vào tiếng động, Tống Đàn giật mình, lại thấy là Đặng Vân đi vào.
Thấy hắn như vậy, Đặng Vân nhíu mày: “Nhìn ngươi sợ bóng sợ gió thế kia, để bệ hạ nhìn thấy thì còn vui nổi sao?”
Tống Đàn đưa tay sờ mặt mình — hắn cũng đâu có muốn thế.
Đặng Vân xách theo một hộp đồ ăn, mở ra là một bát canh tổ yến hoa quế thơm lừng.
“Ngại ngươi đói không chịu được, nên ta cho người chuẩn bị chút gì đó.” Gã nói.
Tống Đàn nhận lấy chiếc thìa bạc nhỏ, nói: “Không phải ngươi bảo ta đừng ăn gì sao? Ta còn chuẩn bị sẵn sàng tinh thần chịu đói cả đêm rồi cơ mà.”
Tuy nói vậy, nhưng đối với bát tổ yến này hắn lại chẳng hề khách sáo, đã bắt đầu ăn luôn rồi.
Ánh mắt Đặng Vân hơi khó hiểu, chỉ yên lặng nhìn Tống Đàn ăn từng muỗng từng muỗng cho đến hết, rồi lại dặn đi dặn lại: “Trước mặt bệ hạ phải thật cẩn trọng, chuyện không nên nói thì đừng nói, tuyệt đối đừng để lỡ lời mà mạo phạm.”
Tống Đàn gật đầu: “Ta biết rồi.”
Sau khi Đặng Vân rời đi, trong phòng bắt đầu thắp đèn. Bóng đêm phủ kín biệt viện, cây cối bên ngoài lay động mơ hồ, trăng lưỡi liềm sáng tỏ treo trên bầu trời.
Tuyên Tuy bước vào nội thất. Trên giường phía sau bình phong, rèm giường rũ xuống, bên trong có một bóng người đang nằm, ánh trăng như tấm lụa mỏng trải lên thân thể, khiến người đó dường như đang phát sáng.
Tuyên Tuy bước đến mép giường, vén rèm lên — Tống Đàn đang nằm đó, sắc mặt đỏ ửng như say, thần trí mơ hồ.
Hắn trở mình không ngừng trên giường, hai chân cọ sát vào nhau, cổ áo xộc xệch, vài lọn tóc rối vương vào trong vạt áo, chiếc giường được trải gọn gàng nay đã nhăn nhúm cả.
Tuyên Tuy vươn tay khẽ vuốt mặt hắn, Tống Đàn lập tức nắm lấy bàn tay ấy áp vào mặt mình — lạnh lạnh, thật dễ chịu.
Tuyên Tuy thuận theo lực đạo ấy cúi người xuống. Trên làn da Tống Đàn phủ một lớp hồng nhạt đẹp mắt, nhiệt độ cơ thể nóng hổi, khắp người đã được tắm rửa sạch sẽ, còn mang chút hương thuốc, khiến Tuyên Tuy chợt liên tưởng đến món bánh bạch phục linh từng ăn — mềm mại, ngọt dịu mà vẫn phảng phất mùi đắng của dược liệu.
Tống Đàn đã chuẩn bị cho đêm này gần như tất cả mọi thứ, thế nhưng, với hắn mà nói, đêm ấy vẫn quá dài và gian nan.
Hắn không biết mình mất đi ý thức từ lúc nào. Trước khi ngất đi, hắn vẫn thấy đôi mắt của Tuyên Tuy rực sáng vì d*c v*ng, đầy say mê và hứng thú.
Tống Đàn ngủ mê suốt cả ngày. Khi tỉnh lại, hắn vẫn còn đang ở trong biệt viện của Ngọc Đài.
Nghe thấy tiếng động sau rèm giường, Tinh Vân và Tinh Lan cùng bước lên hầu hạ. Một người vén rèm, một người bưng nước trà cho hắn súc miệng.
Một ngụm trà nóng trôi xuống cổ, cổ họng khô khốc như muốn bốc khói của Tống Đàn lập tức được xoa dịu. Hắn mở miệng, giọng khàn đến mức như vừa hát cả vở đại hí kịch: “Bệ hạ đâu rồi?”
Tinh Vân đáp: “Bệ hạ đã hồi cung rồi. Ngài cho phép công công ở lại biệt viện nghỉ ngơi, còn dặn chúng nô tì phải hầu hạ cẩn thận.”
“Ngài còn ban luôn biệt viện Quỳnh Đài cho công công, từ nay nơi này chính là tư trạch của người rồi.”
Tống Đàn chống người ngồi dậy nghĩ một lát, lại hỏi: “Đặng Vân đâu?”
Tinh Lan đáp: “Đặng công công nói — người làm rất tốt.”
Tống Đàn cuối cùng cũng thở phào, chầm chậm nằm xuống lần nữa.
Tống Đàn lại nằm trên giường thêm nửa canh giờ, nhưng vì đói quá chịu không nổi nên đành xuống giường rửa mặt chải đầu.
Trước khi thay y phục, Tinh Lan mang đến một đống chai lọ. Thật ra, trên người Tống Đàn đầy thương tích không nỡ nhìn — vai trái có một dấu răng sâu đến rỉ máu, trên xương hông thì chằng chịt vết bầm do ngón tay siết mạnh.
Tinh Lan không đổi sắc mặt, thản nhiên giúp hắn bôi thuốc. Nhưng đến phần h* th*n, Tống Đàn kéo áo lại: “Để ta tự làm.”
Cảm giác xấu hổ của hắn dâng một cách kiên quyết mà kỳ lạ, phần lớn là do bị Tuyên Tuy k*ch th*ch nên mới như vậy.
Tinh Lan lui sang một bên, Tống Đàn lúc này mới hơi ngượng ngùng nhận ra. Tinh Lan đặt đồ xuống, nhẹ giọng nói: “Tất cả đều là vì tốt cho ngài thôi, không có gì đâu.”
Tống Đàn gật đầu, một mình lui ra sau bình phong loay hoay hồi lâu.
Dùng cơm xong, Tinh Lan mang đến giấy tờ nhà đất của biệt viện Ngọc Đài, trên đó đã viết rõ tên Tống Đàn.
Tống Đàn cầm lên xem, so với gọi là tư trạch của hắn, chi bằng nói đây là nơi để Tuyên Tuy cùng hắn tiêu dao ngoài cung thì đúng hơn.
Hắn cầm tờ giấy phát ngẩn, ngẩng đầu lên lại thấy ngoài sân có một cây ngân hạnh vàng rực rỡ, sáng chói đến lóa mắt.
Cây ngân hạnh ấy mọc trước chính viện, cao bằng ba bốn tầng lầu, nền đất lát đá, dưới gốc có bàn đá ghế đá, đều phủ kín lá rụng, giống như ánh sáng từ cây ngân hạnh chảy tràn xuống mặt đất.
Một cây ngân hạnh vàng óng, lấp lánh như thế, tựa như tượng trưng cho tương lai rực rỡ, sáng sủa và đầy hy vọng.
Tống Đàn cảm thấy khá vui, hắn thấy mình đã vượt qua được một chặng khó khăn, nhìn thái độ của Đặng Vân thì chắc hẳn là hắn làm cũng không tệ.
Tinh Vân mang đệm mềm đặt lên ghế đá, Tống Đàn ngồi xuống, gom hết lá rụng trên bàn lại trước mặt, không biết đang bày biện thứ gì.
Tại Thái Cực điện, sau khi trở về từ ngoài cung, Tuyên Tuy vẫn đang xử lý tấu chương. Y vốn chẳng mấy tin tưởng Nội các, mà Nội các đến giờ vẫn chưa định ra Tể tướng mới, mọi chuyện đều phải đích thân y quyết.
Sau khi tiện tay phê mấy tấu chương thăm hỏi chẳng đâu vào đâu, Tuyên Tuy nghĩ — có lẽ nên bắt đầu bồi dưỡng vài người thích hợp trong Nội các.
Hạ Lan Tín đứng hầu bên cạnh. Hắn là bạn đọc sách năm xưa của Tuyên Tuy, cũng là người duy nhất được Tuyên Tuy tin cậy.
Lúc này, Tuyên Tuy vì chuyện tấu chương mà tâm trạng chẳng vui, Hạ Lan Tín âm thầm suy tính — không biết lát nữa bệ hạ sẽ lôi ai ra trút giận.
Đúng lúc đó, Đặng Vân bưng một hộp gấm bước vào, đến bên cạnh Tuyên Tuy, ghé tai thì thầm vài câu.
Hạ Lan Tín tận mắt nhìn thấy sắc mặt Tuyên Tuy giãn ra. Tuyên Tuy mở hộp, từ bên trong lấy ra một đóa hoa nguyệt quý kết bằng lá ngân hạnh.
Một món quà quả thật vô cùng giản dị, đến mức Tuyên Tuy còn phải cẩn thận lắm, sợ làm rớt rời từng cánh hoa.
“Lục An.” Tuyên Tuy đặt lại đóa hoa vào hộp, “Mang sổ chi tiêu nội khố lại đây cho trẫm xem.”
Lục An lập tức dâng sổ, Tuyên Tuy mở ra một trang, tỉ mỉ xem xét rồi dùng bút son của mình khoanh tròn đánh dấu từng món.
“Những thứ này, ngươi chọn ra rồi bảo Đặng Vân đem đến cho hắn.” Tuyên Tuy dặn, “Trẫm từng nói sẽ đưa hắn ra ngoài cung chơi, nhưng giờ trẫm không rảnh, ngươi chọn mấy người đi cùng, nhớ phải để hắn chơi cho thỏa thích.”
Đặng Vân và Lục An đều lĩnh mệnh lui ra.
Hạ Lan Tín suy nghĩ một lát, rồi cũng theo ra ngoài, vừa ra đến trước điện thì gọi Đặng Vân lại.
“Công công định đi đâu vậy?” Hạ Lan Tín tuổi tác tương đương với bệ hạ, trong người có chút huyết thống ngoại tộc, tóc hơi xoăn, đường nét trên mặt sâu và góc cạnh.
“Dĩ nhiên là đi làm chuyện bệ hạ sai bảo.” Đặng Vân cười đáp.
“Ngươi không nói thì ta cũng đoán ra rồi.” Hạ Lan Tín đi một vòng quanh Đặng Vân, hai tay chắp sau lưng, lòng bàn tay vẫn đang xoay xoay một viên xúc xắc, “Đặng công công, chuyện tốt như thế sao không nhớ tới ta? Là người thân cận bên Hoàng thượng, ngươi cũng nên giới thiệu đôi ba câu cho ta chứ.”
Đặng Vân càng thêm khiêm tốn: “Cũng chẳng phải nhân vật gì ghê gớm, e là không lọt nổi vào mắt chỉ huy sứ ngài.”
“Thế này mà không lọt nổi vào mắt?” Hạ Lan Tín gõ gõ vào hộp đồ trong tay Đặng Vân, “Hoàng thượng ban thưởng cho người xưa nay đều chỉ cần nói một tiếng là đủ, đâu có chuyện phải tự tay lựa từng món thế này? Ngươi thấy Hoàng thượng là người rảnh rỗi sao?”
Đặng Vân không từ chối được, cũng chẳng muốn gây bất hòa với Hạ Lan Tín, đành nói: “Nếu có dịp gặp mặt, nhất định sẽ giới thiệu với chỉ huy sứ.”
“Bộp” một tiếng, Hạ Lan Tín buông tay ném viên xúc xắc xuống đất. Nó lăn lóc một vòng, ra mặt hai chấm.
“Vậy thì… hai ngày nữa đi.” Hạ Lan Tín nói.
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
