Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao

Chương 18: Có phải anh muốn hôn tôi?


Xe của Thẩm Nhất là một chiếc Lamborghini Essenza SCV12 màu xanh rêu đậm, phần đầu xe được thiết kế với các tấm cánh điều hướng khí động lực.


Ngay cả Tô Tinh Nam cũng không khỏi trầm trồ: "Xe này của cậu chắc cũng bộn tiền ha?"


Thẩm Nhất cười nhạt: "Thế nào? Lát nữa có muốn lái thử một vòng không?"


Hai mắt Tô Tinh Nam sáng rực, gật đầu lia lịa.


Tiếng động cơ, tiếng nhạc, nhóm trai gái trẻ tuổi đang trong cơn cuồng nhiệt tự do mà thả hết sức sống của mình ra ngoài.


Bọn họ ngông cuồng, gan lì, mang theo sức sống mạnh mẽ như cỏ dại, dẫm không chết.


Lục Phồn Chi đột nhiên hiểu rõ tại sao Tô Tinh Nam lại thích lui đến những nơi thế này, là vì nó tràn ngập hơi thở của sự sống.


Hai người xe sôi nổi ngừng ở trên vạch xuất phát, một đỏ rực, một xanh đậm, tiếng gầm động cơ vang long trời.


Một cô race queen mặc bikini bước ra giữa hai xe.


3


2


1


Phất cờ


Hai chiếc xe lao ra như tên bắn khỏi cung, Tô Tinh Nam cắn môi, trông còn căng thẳng hơn cả lúc tự mình đi đua.


Đỏ đuổi xanh, xanh kẹp đỏ, vòng vòng trên đường núi.


Không ai biết tốc độ họ chạy là bao nhiêu, chỉ nghe tiếng gầm rú truy đuổi sát nút.


Trần Tân đi đến cạnh Tô Tinh Nam, đã lâu hai người chưa trò chuyện cùng nhau.


Tô Tinh Nam lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Cậu muốn hỏi gì thì hỏi đi."


"Cậu đang lo lắng điều gì? Sự an toàn của anh ấy? Hay là chuyện thắng thua?"


Bên tai đều là tiếng ồn, nhưng chỉ có những câu hỏi này đánh thẳng vào lòng Tô Tinh Nam.


Cô đang lo lắng về vấn đề nào?


"Tôi muốn anh ấy bình an."


"Thật không?"


Tô Tinh Nam quay đầu nhìn về phía Trần Tân: "Thật."


Trần Tân nhìn vào mắt cô, rồi sửng sốt vài giây.


Đây hình như là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Tô Tinh Nam thế này, trong mắt đều là ánh sáng long lanh.


Ngày trước, Tô Tinh Nam cười lên, đôi mắt cong cong như trăng lưỡi liềm, đen láy và đầy sức sống. Đến khi bố mẹ cô ly hôn, ánh sáng đó dần dần mất đi, nụ cười chân thật cũng dần không còn nữa.



Trần Tân nở nụ cười: "Chúc mừng đại tiểu thư của chúng ta nha, sắp được thoát khỏi cảnh cô đơn rồi."


Tô Tinh Nam nghe thấy câu này thì chở ủ rũ: "Ai biết được trong lòng anh ấy nghĩ thế nào."


"Nói đùa hả. Còn có người mà Tô Tinh Nam cậu đây không nắm được à?" Trần Tân bày ra vẻ mặt lố lăng.


Tô Tinh Nam thẳng thừng trừng mắt với cậu: "Tốt nhất là cậu câm miệng lại cho tôi."


Trần Tân khều cô: "Làm sao? Muốn anh đây ra tay giúp cậu thăm dò tình ý của anh ấy không?"


"Không cần đâu." Tô Tinh Nam từ chối một cách dứt khoát: "Để tôi tự làm."


"Rồi rồi rồi. Nhớ mời tôi đi ăn là được."


Dứt lời, Tô Tinh Nam chống một tay lên đầu xe Trần Tân, sau đó dùng sức bật nhảy, ngồi trên đầu xe.


Trần Tân vội nói: "Đại tiểu thư ơi, xin cậu nương tay một chút. Tội nghiệp xe của tôi."


Lúc này Tô Tinh Nam mới cúi đầu nhìn: "Ồ. Đổi xe mới rồi hả? Ferrari 308GTB?"


"Hì hì, mắt nhìn chuẩn đó."


"Lại đầu tư trúng mánh à?"


Không chờ Trần Tân trả lời, Tô Tinh Nam đã nói tiếp: "Cũng đúng. Với cái đà xài tiền như phá của cậu thì không kiếm nhiều tiền sao được. Cái đồ tư bản đáng ghét."


"Tụi mình cũng kẻ tám lạng người nửa cân thôi mà."


"Thôi đi, tôi đây nào có giàu như cậu." Tô Tinh Nam khoanh tay: "Đồng chí Trần Tân, phát tài nhớ đừng quên tôi nhá."


"Biến đi... Ế, quay lại rồi kìa."


Hai chiếc xe một xanh đậm, một đỏ rực, nối đuôi nhau xuất hiện trước mắt mọi người.


"Là Thẩm Nhất!" Trong đám đông có người hô lên.


Tô Tinh Nam thở phào nhẹ nhõm một hơi, may mắn là người vẫn ổn.


Trần Tân nói: "Thẩm Nhất này đoán chừng đang nhịn một bụng tức đây. Anh Lục của cậu chắc sắp thua rồi."


"Còn một vòng mà, ai thua ai thắng chưa biết được đâu."


"Ồ, đánh cược không?" Trần Tân cà lơ phất phơ nói.


"Cược gì?"


....


Tô Tinh Nam nhìn cậu như một tên ngốc, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.


Không bao lâu, tiếng gầm rú vang lên từ xa.


Tô Tinh Nam nhảy xuống xe: "Tới rồi."


Ngón tay cô vô thức xoay xoay vì hồi hộp.



Là màu đỏ!


"Là Lục Phồn Chi!"


Tô Tinh Nam thở hắt ra: "Tôi biết lắm mà."


Sau khi nhìn thấy Lục Phồn Chi mở cửa xe bước xuống, cô lập tức xông đến, nhưng ở giây phút cuối cùng, lý trí đã kéo cô dừng lại.


Cô hít sâu, ngẩng đầu nhìn về phía Lục Phồn Chi, không nói gì.


Lục Phồn Chi ý cười híp cả mắt, sờ đầu cô: "Nhóc con, muốn ôm một cái không?"


Tô Tinh Nam kiễng chân, ôm chặt lấy cổ anh.


Lục Phồn Chi lắc đầu cười bất lực, tay vỗ nhẹ vào lưng như đang dỗ dành cô.


Một lát sau, Tô Tinh Nam mới buông ra.


Cô cúi đầu, hai tay giấu ra sau lưng, nhìn trái nhìn phải.


"Nhìn gì vậy?"


"Hả, không gì, không có gì."


Thẩm Nhất đứng một bên nhìn dáng vẻ của hai người, nở nụ cười đắng chát, sau đó đi về phía này.


Anh ta nói với Lục Phồn Chi: "Tâm phục khẩu phục. Kỹ năng của tôi không bằng anh."


Hy vọng anh có thể mang đến hạnh phúc cho Tô Tô.


Câu nói này, anh ta giữ lại trong lòng.


Lục Phồn Chi chỉ cười, nhận lấy lời khen ấy.


Tô Tinh Nam ném một chai nước qua: "Nè, đừng có buồn, nếu cậu biết trước đây anh ấy làm nghề gì thì sẽ chẳng bất ngờ nữa đâu."


Trên đường về nhà sau đó, Lục Phồn Chi hỏi cô: "Cô có thấy bất ngờ không?"


"Vừa ngoài dự liệu vừa không." Tô Tinh Nam nghĩ nghĩ lại nói: "Ngoài dự liệu là vì tôi lo anh sẽ gặp nguy hiểm. Trong dự liệu là... do anh vốn dĩ trông giống người nên đứng dưới ánh hào quang."


Im lặng một lúc lâu, Tô Tinh Nam cho rằng anh sẽ không nói gì thêm.


Đến khi dừng đèn đỏ, Lục Phồn Chi mới chậm rãi cất lời: "Tôi không phải người cái gì cũng làm được như cô nghĩ đâu. Ngày trước tôi cũng từng nghĩ mình mạnh mẽ lắm... Sau đó lại phát hiện ra mình cũng chỉ là một người bình thường giữa hàng tỷ người mà thôi."


Anh kể về nhiệm vụ năm xưa — cũng vì quá tự tin, anh suýt gây ra cái chết cho người bạn thân nhất, nhưng người bạn ấy chưa bao giờ trách anh.


"Tôi nghĩ người bạn đó của anh hẳn là rất tin tưởng hoàn toàn vào quyết định của anh. Và chính anh cũng mạnh mẽ hơn anh tưởng nhiều lắm, đúng không?"


Tô Tinh Nam kéo cửa kính xuống, vươn tay ra ngoài cửa sổ, để gió lùa qua những kẽ ngón tay:


"Tôi từng nghĩ mình gặp nhiều chuyện tưởng chừng không vượt qua nổi, nhưng mỗi khi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, tôi lại cảm thấy thật ra đó chỉ là một chuyện nhỏ xảy ra trong cuộc đời mà. Chẳng qua là vì tôi đang đối mặt với nó nên mới phóng đại nó lên mà thôi."


Tô Tinh Nam giơ tay day mũi, nói tiếp:


"Nhưng thỉnh thoảng tôi cũng thấy sợ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời lắm. Bởi vì tôi quá nhỏ bé nên cảm giác những thứ tôi làm dường như đều không có ý nghĩa. Dù mấy lời này của tôi có hơi nhạt nhẽo, nhưng vẫn hy vọng những từ ngữ khô khan này có thể an ủi được anh."



Tay trái của Lục Phồn Chi vuốt vô lăng, tay phải vươn đến vỗ nhẹ vài cái vào tay Tô Tinh Nam.


Giống như đang muốn nói rằng, cảm ơn cô, tôi đã nhận được lời an ủi từ cô rồi.


Tô Tinh Nam lướt điện thoại, bỗng nói: "Nếu tối nay anh không bận gì thì chúng ta kiếm gì ăn đi?"


"Ăn gì?"


"Tôi muốn ăn BBQ."


"Được. Gọi ship đi, giờ đã trễ rồi."


"Hahaha, để tôi gọi cho, không cần phiền anh đâu."


"OK."


Tô Tinh Nam lại lẩm bẩm như vô thức: "Ái chà, ăn một miếng đồ nướng rồi hớp một ngụm bia thì đúng là tuyệt cà là vời luôn ha, anh có thấy vậy không?"


"... Ừ, cô gọi thêm đi."


Tô Tinh Nam cười tươi như hoa: "Vẫn là anh hiểu tôi. Không tệ, không tệ."


Cứ như vậy, hai người thong thả trở về nhà.


Nhân lúc cơm còn chưa giao tới, Tô Tinh Nam đi tắm rửa một phen, sau đó vừa lau tóc vừa đi xuống lầu.


Lục Phồn Chi đã ngồi trên sofa từ lâu, anh nhìn về phía Tô Tinh Nam mà nói: "Lên lầu sấy cho khô đi rồi xuống lại."


Tô Tinh Nam phớt lờ lời anh nói, đi thẳng đến trước bàn trà, thảy một trái dâu tây vào miệng: "Cơm giao tới rồi hả?"


"Mới tới, đặt trên bàn ăn đó."


Tô Tinh Nam ra dấu OK, sau đó tiếp tục ăn dâu tây.


Lục Phồn Chi đá vào chân cô: "Có nghe tôi nói không?"


"Sao nữa? Hành động vừa rồi của anh là muốn ám chỉ gì với tôi à?"


Lúc này Lục Phồn Chi mới nhìn kỹ vào cô.


Tô Tinh Nam trước mặt anh mặc một chiếc váy ngủ dây đen, phần quai và ngực viền ren tinh tế. Bên dưới là chiếc quần ngủ đen ngắn cũn, vừa đủ che lấy vòng mông.


Nổi bật đến chói mắt trên làn da trắng như tuyết.


Anh không đáp lại, đứng phất dậy, chỉ đứng dậy, cầm lấy khăn trên tay cô, trùm lên tóc cô rồi xoa xoa vò vò một cách loạn xạ.


Một loạt động tác khiến Tô Tinh Nam sững người vài giây, đến khi hoàn hồn thì thấy Lục Phồn Chi đang chuẩn bị đi lên lầu, cô nghiến răng nghiến lợi: "Lục Phồn Chi!"


Tiếp đó cô lao thẳng đến, hai tay ôm lấy cổ Lục Phồn Chi, cả người như đang treo trên lưng anh.


Lục Phồn Chi bị đánh úp bất ngờ, suýt nữa té ngã ngửa ra sau.


Càng ngày anh càng buông lỏng cảnh giác, nếu đổi lại là kẻ địch, hẳn là anh đã đi đời từ sớm.


Lục Phồn Chi vỗ vỗ lên tay cô: "Xuống đi, cô sắp siết chết tôi rồi."



Lục Phồn Chi oan ức: "Khi nào? Cô đừng có vu oan cho người khác."


"Mặc kệ, tôi không buông ra đó!"


"Bà cô ơi, tuột xuống đi, lau khô tóc cho cô cũng không được cơ à?"


"Vậy anh cõng tôi lên đi."


"Tôi chịu thua cô thật luôn." Lục Phồn Chi vòng tay đỡ cô, nhấc lên một chút.


Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, tim Tô Tinh Nam như bị ai bóp mạnh một cái, cả người nổi đầy da gà.


Hai mắt Tô Tinh Nam nhìn thẳng về trước: "Đi mau đi mau."


Hoàn toàn bỏ qua đôi tai đang đỏ ửng của Lục Phồn Chi.


Sau khi lên đến lầu hai, Tô Tinh Nam nhanh chóng nhảy xuống khỏi lưng anh, trong lòng nói thầm, Tô Tinh Nam ơi Tô Tinh Nam, lần này mày đùa quá trớn rồi.


Đợi cô đi vào nhà tắm, Lục Phồn Chi ngồi ở sofa, bất giác xoa xoa đôi tai đỏ bừng của mình. Anh cảm giác như tiếng hít thở của Tô Tinh Nam vẫn vang bên tai, còn có cả xúc cảm da thịt trơn mịn vương lại trên cánh tay.


Anh bất lực cười khổ một tiếng.


Nhóc con, tính xem đã là lần thứ mấy rồi đây.


Tô Tinh Nam cầm máy sấy bước ra khỏi phòng tắm, tung tăng bước đến đưa cho Lục Phồn Chi: "Anh đồng ý rồi đó, sấy cho tôi nhanh."


Lục Phồn Chi nhận lấy, gõ nhẹ lên đầu cô một cái rồi dùng chân kéo chiếc ghế đẩu thấp đến trước mặt: "Ngồi xuống đi."


Tô Tinh Nam ngoan ngoãn đi đến, nhưng vừa ngồi xuống thì lại thấy có gì sai sai. Song chưa kịp suy nghĩ rõ ràng, da đầu đã bị Lục Phồn Chi kéo nhẹ một cái đau điếng khiến suy nghĩ đứt đoạn:


"A, đau quá."


Lục Phồn Chi luống cuống tay chân, nhìn cô: "Đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích, để tôi nhẹ tay lại, lần đầu nên chưa quen."


Bàn tay anh luồn qua mái tóc cô, chải xuống một đường. Lọn tóc mềm mượt rơi xuống lưng eo cô.


Tô Tinh Nam cảm giác cả người mềm nhũn, tay người này có vấn đề gì thì phải.


Một lúc sau cô cảm thán: "Tay nghề của thầy Lục đỉnh thật nha."


Lục Phồn Chi mỉm cười: "Im đi."


"Lâu rồi mới có người sấy tóc cho tôi." Tô Tinh Nam thoải mái đến mức muốn ngả người ra sau... nhưng lại quên mất cô đang ngồi ngay trước mặt Lục Phồn Chi. Thế là cả người từ từ dựa vào người anh.


Cô giật mình bật dậy, vừa ngẩng đầu lên thì đôi môi vô tình sượt qua cằm Lục Phồn Chi.


Hai người nhìn nhau giữa tiếng máy sấy, ánh đèn vàng ấm áp rọi xuống, lông mi cả hai nhẹ rung.


Lục Phồn Chi phải cố gắng hết sức mới đè được xung động muốn kéo cô vào lòng. Anh tắt máy sấy, nhẹ nhàng đẩy vai Tô Tinh Nam: "Đứng lên đi, xuống ăn đồ nướng thôi."


"Có phải anh muốn..."


"Muốn gì?"


Hôn tôi.


Tô Tinh Nam không nói tiếp, chỉ đứng thẳng người dậy.


Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao Truyện Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao Story Chương 18: Có phải anh muốn hôn tôi?
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...