Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Chương 17: Thật ra tôi cũng muốn được hiểu thêm về cuộc sống của anh
Những lúc vui vẻ bao giờ cũng trôi nhanh như một cái chớp mắt.
Trên đường về, Tô Tinh Nam lại bắt đầu lim dim buồn ngủ, cuối cùng không trụ nổi mà thiếp đi.
Lục Phồn Chi tranh thủ lúc dừng đèn xanh, quay sang nhìn cô, đôi môi khẽ hé, đỏ như quả dâu vừa chín, trông chỉ muốn đưa tay hái xuống.
Anh cầm điện thoại, canh chuẩn góc, rồi chụp trộm một tấm.
Sau khi nhận thức được hành động vừa rồi của mình, Lục Phồn Chi l**m môi, mở cửa sổ ra.
Bỗng nhớ tới Tô Tinh Nam còn đang ngủ, nên nhanh tay đóng cửa sổ lại, tiếng nhạc cũng vặn nhỏ xuống, còn điều hoà thì tăng lên vài độ.
Xe chầm chậm chạy về đến trước cổng nhà, thấy Tô Tinh Nam vẫn ngủ say, Lục Phồn Chi không nỡ gọi cô dậy.
Nhìn gương mặt không chút phòng bị của cô, anh thở dài một hơi.
Sáng hôm sau, Tô Tinh Nam nhận được tin nhắn của Trần Tân: Gặp ở chỗ cũ.
Ngay sau đó, cô mở sang giao diện tin nhắn của Lục Phồn Chi, hắng giọng một cái rồi gửi voice chat cho anh: Tối nay nhớ để dành thời gian cho tôi nha ~ cảm ơn anh nhiều ~.
Trong chốc lát, Tô Tinh Nam hớn hở mở điện thoại, bên kia trả lời bằng một tin nhắn thoại chỉ đúng hai giây:
Ừ.
......
Nói nhiều hơn một chữ thì sẽ chết à?
Lại một đêm buông xuống, người qua lại trên đường dần thưa thớt, ánh đèn neon phủ lên thành phố sắc màu như một lớp mặt nạ.
Giống hệt lớp hóa trang mỗi người đeo lên. Một khi gỡ xuống, đôi lúc bóng tối cũng chẳng còn đáng sợ như ta nghĩ.
"Lát nữa sẽ dẫn anh tới chỗ này vui lắm, hẹn anh 40 phút nữa gặp nhau dưới phòng khách nha." Tô Tinh Nam gõ cửa phòng Lục Phồn Chi.
Đến đúng giờ hẹn, hai người mở cửa phòng cùng lúc, rồi chợt bật cười.
"Đi đâu vậy?" Lục Phồn Chi thay bộ quần áo mới, áo hoodie đen phối với quần đùi thể thao màu xám, để lộ bắp chân rắn chắc.
Tô Tinh Nam kéo đầu mũ lưỡi trai xuống: "Tới nơi anh sẽ biết."
Lục Phồn Chi nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt, mũ lưỡi trai, áo croptop đen ôm sát, quần cargo cũng màu đen: "Làm chuyện xấu gì à?"
Tô Tinh Nam tủm tỉm cười, không nói gì. Đi tới cửa, mang đôi boot Martin đen, cầm chìa khóa xoay xoay trong tay, hất cằm về phía Lục Phồn Chi: "Đi theo tôi, có sợ không?"
"Cùng lắm thì tôi bán cô."
"Ở cửa chờ đi. Tôi đi lấy xe."
"Cô lái?"
Tô Tinh Nam nhướng mày, không đáp lại, bỏ anh lại mà đi thẳng đến gara.
Không lâu sau, tiếng ô tô gầm rú mỗi lúc vang lên càng gần.
Một chiếc GTR đỏ rực lao vào tầm mắt, thắng lại ngay trước mặt anh, bấm hai tiếng còi rõ to.
Lục Phồn Chi im lặng.
Cửa sổ xe kéo xuống, người ngồi bên trong huýt sáo: "Anh đẹp trai, lên xe không?"
Lục Phồn Chi nhướng mày: "Lên rồi tôi còn giữ được mạng không?"
"Không giữ được mạng còn dám leo lên xe tôi à?"
Lục Phồn Chi dùng hành động để trả lời cô.
Anh vòng qua đầu xe, ngồi vào ghế phụ.
Tô Tinh Nam nhắc nhở: "Dây an toàn."
Tiếp đó lại ghẹo anh: "Hay đang đợi tôi thắt hộ?"
Lục Phồn Chi phớt lờ cô, hất cằm về phía trước, ý bảo cô lái xe đi.
"Ơ, coi tôi là tài xế thật đó hả?"
"Nào dám. Do tôi có biết điểm đến là chỗ nào đâu."
Tiếng động cơ gầm rú vang lên giữa thành phố, cuối cùng cũng chạy khỏi khu trung tâm, lao về phía ngoại ô ít người.
Tô Tinh Nam đột nhiên tăng tốc.
Lục Phồn Chi mở cửa sổ xe ra, để gió lùa vào.
Thổi bay mái tóc của cô.
Lục Phồn Chi quay đầu nhìn cô, hai tay cầm tay lái, ánh mắt trong trẻo vẫn không thay đổi.
"Đẹp không?"
Lục Phồn Chi quay mặt đi, nhìn về phía trước: "Đẹp."
"Chỗ nào đẹp?" Tô Tinh Nam tra hỏi cặn kẽ.
"Cô đủ rồi đó."
Tô Tinh Nam đưa một tay ra ngoài cửa kính, xòe năm ngón, tận hưởng cảm giác k*ch th*ch tột cùng do những cơn gió mang đến.
Ngoài ra, còn có cảm giác yên tâm do người bên cạnh mang lại.
Càng gần điểm đến, tiếng xe và tiếng nhạc càng lớn, hòa lẫn vào nhau — cháy bỏng như chính cái đêm cháy rực này.
Tô Tinh Nam chạy thẳng xe đến bên đó, có cả trai lẫn gái, xe thể thao đậu đầy.
Tiếng thắng xe đánh thẳng vào màng tai.
Hai người cùng xuống xe, gần như toàn bộ ánh mắt đều đổ dồn về phía bên này.
Lục Phồn Chi vừa bước xuống, bả vai liền bị người ta chộp lấy.
"Anh Lục, lâu rồi không gặp. Rốt cuộc hai người cũng tới rồi."
Lục Phồn Chi đập tay với người kia.
Tô Tinh Nam thì bị Tiêu Sở Sở ôm chặt vào lòng.
Cô nàng vừa ôm Tô Tinh Nam vừa làm nũng: "Tô Tô, biết bao lâu rồi hai mình chưa gặp nhau. Mình tưởng cậu quên mình luôn rồi đó."
Tô Tinh Nam vừa đùa tóc cô nàng, vừa nói: "Bà cô nhỏ ơi, sao cậu với Trần Tân ngày càng giống nhau thế, tụi mình cùng lắm mới không gặp nhau mười ngày thôi mà."
Vừa dứt lời, mọi người đều tụ tập lại đây.
"Cuối cùng cũng thấy cậu đến đua xe!"
Thẩm Nhất lúc này mới lên tiếng, nhìn về phía cô, khẽ gật đầu chào.
Tô Tinh Nam vẫy tay chào anh ta.
Bên cạnh có người chen vào: "Chà. Tô Tinh Nam, ai đây?"
"Có bạn trai lúc nào vậy?"
Có người đánh cậu bạn vừa nói một cái: "Thẩm Nhất còn đang ở đây đó."
Tô Tinh Nam kéo Lục Phồn Chi đến bên cạnh, giới thiệu với mọi người: "Bạn của tôi, Lục Phồn Chi."
Trình Thần vẫy tay với Lục Phồn Chi, cất tiếng nói: "Em là Trình Thần. Hehe, bạn của Tô Tô thì từ đây về sau cũng là bạn của bọn em."
Lục Phồn Chi cũng chào lại: "Chào cậu."
Tô Tinh Nam thấy cả đám khách sáo như vậy thì nổi hết da gà, lập tức cắt ngang lời bọn họ: "Được rồi được rồi. Chưa từng thấy mấy cậu nhiệt tình với tôi như này đâu."
Sau khi giới thiệu xong, Tô Tinh Nam nhìn Lục Phồn Chi, hỏi: "Sao anh không bất ngờ chút nào vậy?"
"Tại sao? Vì cô dẫn tôi đi đua xe hả?"
"Đúng rồi."
Lục Phồn Chi bày ra vẻ mặt "tôi đã biết từ trước": "Lúc cô lái xe ra tôi đã đoán được phần nào rồi."
"Ồ. Thông minh đấy. Đi thôi, chở anh đi chơi."
Hai người lại lần nữa ngồi vào xe, Tô Tinh Nam lái chậm chậm vào khu vực mọi người tụ tập, hạ cửa kính xuống: "Luật chơi hôm nay thế nào?"
Trần Tấn chống một tay lên mui xe, nửa người thò vào, nói to: "Tuỳ theo ý cậu đó, kèo đấu hôm nay tổ chức vì cậu mà."
Mấy người xung quanh cũng hùa theo: "Đúng vậy đúng vậy. Chị Nam quyết định đi."
Trần Tân đúng chuẩn dáng dấp một cậu công tử ăn chơi thứ thiệt.
Lúc này Tô Tinh Nam mới thấy rõ Trần Tân đang con mẹ nó mặc một cái áo sơ mi hoa loè loẹt.
Tô Tinh Nam bật cười thành tiếng: "Thiếu gia đã lên tiếng rồi thì tôi sao dám từ chối."
Cô quay đầu nhìn Lục Phồn Chi rồi nói: "Như vậy đi, mấy cậu cứ chơi trước, tôi chở anh ấy dạo một vòng rồi trở lại."
Tô Tinh Nam duỗi tay bật tiếng nhạc đến mức lớn nhất, rồi hỏi Lục Phồn Chi: "Thế nào? Chịu nổi không?"
"Bình thường."
"Cửa sổ thì sao? Đóng lại chứ?"
"Không cần để ý đến tôi, bình thường cô chơi thế nào thì cứ chơi theo thế ấy."
Thật ra tôi cũng muốn được hiểu thêm về cuộc sống của anh.
Thế nhưng Tô Tinh Nam không nói câu này thành lời.
Cô đột nhiên tăng tốc, bên tai toàn là tiếng gió gào thét, tiếng xe rít gào, và những bài hát được phát tuỳ ý.
Đầu óc Tô Tinh Nam tỉnh táo lạ thường.
Lục Phồn Chi nhìn về phía cô, anh chưa từng gặp qua một Tô Tinh Nam như hiện giờ, ánh mắt sáng rực, tràn đầy sức sống, đôi môi đỏ cong lên.
Giống như đây mới là Tô Tinh Nam thật sự.
Đến một khúc cua lớn, Tô Tinh Nam bắt đầu tăng tốc, sau đó phanh lại, drift một đường hoàn hảo rồi vượt qua nhẹ nhàng.
"Đẹp đó!"
Tô Tinh Nam thoáng bớt tốc độ, nhướng mày kiêu ngạo như một đứa bé tự hào khoe thành tích tốt nhất trước mặt bố mẹ: "Anh cũng biết mấy cái này hả?"
"Hơi hơi."
"Thế lát nữa tới lượt anh thử ha?"
Lục Phồn Chi chống một tay lên cửa, sờ cằm, nói: "Ngồi tận hưởng kỹ thuật lái xe của cô cũng ok phết mà."
Tô Tinh Nam dùng tốc độ để trả lời anh.
Hàng cây ngoài cửa kính hóa thành những vệt bóng dài, không phân biệt được hình dạng.
Lục Phồn Chi dần nhớ về quá khứ.
Đó là thời điểm lần đầu tiên nhận nhiệm vụ, đúng lúc gặp phải một vụ án bắt cóc trẻ em. Bọn tội phạm bắt một bé gái, con của một chủ tịch tập đoàn, yêu cầu đưa một ngàn vạn tiền mặt để chuộc, nếu không sẽ giết con tin.
Anh sắp xếp một đội đi theo bố mẹ đứa bé, hộ tống họ đến điểm giao dịch. Còn anh một mình lái xe đi đường vòng, chờ đúng lúc chúng lơ là khi giao tiền sẽ tiếp cận để cô bé ra.
Toàn bộ quá trình đều diễn ra theo đúng kế hoạch của Lục Phồn Chi.
Tuy nhiên, đến lúc giải cứu con tin, bởi vì quá sợ hãi nên cô bé đã bật khóc thành tiếng, khiến cho một tên canh chừng chú ý.
Hắn đi đến cạnh chiếc xe, vốn tưởng là đứa nhỏ không nghe lời, kết quả lại nhìn thấy Lục Phồn Chi đang bế cô bé lên một chiếc xe khác, hắn vừa hét lên: "Trúng kế, trúng kế rồi!" Vừa chạy đến chỗ Lục Phồn Chi.
Lục Phồn Chi giơ tay chặt một cái xuống cổ hắn, rồi nhanh chóng cài dây an toàn cho đứa bé. Xe vừa phóng đi được một đoạn không xa, phía sau đã có rất nhiều chiếc xe đuổi tới.
Lục Phồn Chi chỉ còn cách tăng tốc, rồi lại tăng thêm. Điểm giao dịch nằm sâu trong núi, chiếc xe của anh lao như bay trên đường núi quanh co. Sau lưng là từng chiếc một nối đuôi truy đuổi.
Qua mỗi khúc cua, theo đó cũng có một chiếc xe bị bỏ lại.
May là cuối cùng anh và bé gái đều an toàn...
"Này, nghĩ gì đó?" Tô Tinh Nam huơ huơ tay trước mặt anh.
Lục Phồn Chi hoàn hồn, mới phát hiện ra họ đã quay về điểm xuất phát.
Anh mỉm cười, nhìn Tô Tinh Nam: "Nhanh thế."
"Nhìn cái nụ cười có lệ của anh kìa."
Vừa dứt lời, Trần Tân ở bên ngoài gõ cửa sổ xe vài cái: "Hai ngươi làm gì đó? Tô Tô, hôm nay đúng là kỳ tích nha. Lần đầu tôi thấy cậu lái xe trở về với tốc độ chậm vậy đó."
Quả thật là đúng như vậy, trước giờ mỗi lần Tô Tinh Nam tới đây đều mang theo tâm trạng không tốt, chạy xe là cách để cô phát tiết, thế nên tốc độ lúc nào cũng nhanh. Đâu giống hôm nay, như thể đang chở người khác đi dạo.
Hai người cùng xuống xe, đám Tiêu Sở Sở liền bu đến, một đám người vừa nói vừa cười.
Lục Phồn Chi chợt nhớ tới nhóm anh em của mình, không biết bọn họ hiện tại thế nào.
Nét cười nơi khoé môi nhạt dần.
Tô Tinh Nam như nhìn ra được suy nghĩ của anh, khẽ huých anh một cái, rồi cười với anh, lúc đang chuẩn bị cất lời thì Thẩm Nhất đi tới.
"Công tử Thẩm, cuối cùng cũng chịu xuất hiện rồi đó hả?" Trình Thần trêu anh ta.
"Lăn đi."
Sau khi chào hỏi xong, Thẩm Nhất nhìn Lục Phồn Chi mà nói: "Chúng ta đấu một trận không?"
Người sáng suốt đều nhìn ra được ý đồ của Thẩm Nhất.
Nói câu này ra, nếu từ chối thì thành nhỏ nhen. Nếu đồng ý thì lại giống như Thẩm Nhất cố tình ép người mới.
Lục Phồn Chi đang định trả lời, nhưng Tô Tinh Nam chợt cắt ngang: "Đấu cái gì mà đấu. Anh ấy mới tới đây lần đầu, vừa rồi chỉ đi dạo một vòng đón gió thôi."
Một giọng nữ sắc lẹm vang lên từ bên cạnh: "Tô Tinh Nam quả là nổi tiếng bênh vực người của mình ha."
"Tống Vũ Gia, chỗ này không có chuyện của cậu." Tô Tinh Nam đáp lại không chút khách khí.
Lục Phồn Chi khẽ cười, vỗ đầu Tô Tinh Nam vài cái coi như trấn an, rồi quay đầu nhìn về phía Thẩm Nhất: "Chơi một trận cũng được, luật chơi thế nào?"
Thẩm Nhất xoay người lấy một cái iPad, bấm vài cái rồi đưa cho anh: "Đây, bản đồ đó, anh xem trước đi rồi quyết định luật chơi."
Lục Phồn nhìn kỹ một lượt để ghi nhớ rồi chậm rãi mở miệng: "Vậy đơn giản thôi. Hai vòng để phân thắng thua."
"Ok."
Tô Tinh Nam kéo lấy góc áo anh: "Anh muốn đua thật hả?"
"Chẳng lẽ đua giả?" Lục Phồn Chi nói tiếp: "Nhóc con, không cần lo cho tôi, lúc tôi chơi xe không biết cô còn đang ở đâu nghịch bùn đấy."
"Có anh mới nghịch bùn lúc bé á." Tô Tinh Nam trừng mắt liếc anh một cái, cô biết Lục Phồn Chi đang trấn an để cô bớt căng thẳng.
Tô Tinh Nam quăng chìa khoá xe cho anh "Vậy anh nhớ cẩn thận, an toàn vẫn là trên hết."
Lục Phồn Chi vỗ vỗ đầu cô, coi như là đồng ý.
Trần Tân không nói gì, chỉ đi tới đập vài cái vào vai anh.
Lục Phồn Chi và Thẩm Nhất mỗi người quay về phía xe của mình.
Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Đánh giá:
Truyện Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Story
Chương 17: Thật ra tôi cũng muốn được hiểu thêm về cuộc sống của anh
10.0/10 từ 45 lượt.
