Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao

Chương 16: Nhóc con nhà mình thì tự mình dỗ


Tô Tinh Nam tự tin đi đến chỗ cây cột thứ nhất, búi lại mái tóc, để lộ ra phần cổ trắng mịn mà thon thả, sau đó quay đầu, nháy mắt với Lục Phồn Chi: "Xem kỹ nè."


Cô lau tay, định bắt chước động tác của anh, nhưng có lẽ vì khác biệt về chiều cao hoặc sức lực, thử vài lần vẫn thấy không ổn, nên đành đổi cách.


Sau cùng, cô chọn làm theo cách riêng của mình.


Chân đạp lên cột phía trước, tay chống lên cột kế tiếp, động tác cứ lặp đi lặp lại như thế, từng bước vững vàng vượt qua hết cột này đến cột khác.


Đến cột áp chót, vị trí đã khá cao.


Cô cúi đầu nhìn xuống, cảm giác sợ hãi từ sâu trong lòng chợt dâng lên, khiến cô khựng lại bước chân.


Cô suy nghĩ vài giây, rồi vươn tay ra, nhưng vẫn còn thiếu một chút mới chạm tới cột trước mặt.


Bởi vì cột càng cao, khoảng cách cũng càng xa hơn.


Tô Tinh Nam cố gắng duỗi người thêm lần nữa, nhưng vẫn không tới.


Huấn luyện viên đứng ở dưới nói vọng lên: "Không sao đâu, nếu không leo nổi nữa hoặc thấy sợ thì cứ nhảy xuống."


Lục Phồn Chi chỉ im lặng nhìn cô, ánh mắt kiên định.


Cô chợt suy nghĩ thông suốt, không với tới cũng chẳng sao, cùng lắm là té xuống, dù sao cũng có dây an toàn bảo vệ.


Nghĩ thế, cô lấy đà vươn người, kiễng chân hết mức, cuối cùng cũng nắm được mép cột, dùng sức bò lên.


Sau khi đứng vững, cô liền nhảy xuống không chút chần chừ.


Lục Phồn Chi hét to: "Tô Tinh Nam! Dùng tư thế ngồi."


Tô Tinh Nam khựng lại một giây, rồi nhanh chóng phản ứng lại theo lời anh.


Vừa tiếp đất, Lục Phồn Chi tức khắc xông đến hỏi cô có bị thương không.


Cô lắc đầu: "Không sao, tôi phản ứng nhanh mà."


"Cô nhóc này, nghĩ gì thế hả? Chưa chuẩn bị gì mà nhảy xuống liền luôn rồi."


Tô Tinh Nam cười cười: "Dọa anh sợ rồi hả?"


"Ừ. Hù chết tôi rồi."


Cô cười hì hì: "Để tôi xem, bao nhiêu giây đây?"


Lục Phồn Chi đưa điện thoại cho cô.


"Hai phút hơn?! Chậm dữ vậy? Chậm hơn anh nhiều lắm luôn á. Anh nhanh thật sự."


"Anh chàng này vừa nhìn đã biết từng được huấn luyện chuyên nghiệp rồi." Huấn luyện viên đứng bên cạnh chen lời: "Cô gái nhỏ cũng dũng cảm thật, tôi cứ tưởng cô sẽ bỏ cuộc ở chỗ cây cột cuối cùng. Phần lớn người chơi đều chịu thua ở đó."


"Chứ sao? Nhóc con nhà tôi gan lắm."



Tô Tinh Nam nhỏ giọng nói với anh: "Anh hãnh diện làm gì? Có phải khen anh đâu." Nghĩ nghĩ lại mở miệng: "Đúng rồi...."


Lục Phồn Chi cắt ngang lời cô: "Đừng có hòng chơi xấu, cũng không cho gán nợ. Yêu cầu là yêu cầu."


"Anh là thầy bói hả, sao đoán được vậy? Tôi còn định định nói là anh phải đáp ứng tôi ba điều kiện, trừ qua cái này luôn đi."


Lục Phồn Chi vỗ đầu cô, "Đừng có mơ. Không trừ."


Tô Tinh Nam nhận thua, vẻ mặt như đang đợi bị hành quyết: "Được rồi. Nói đi, anh muốn gì?"


"Tính sau đi." Lục Phồn Chi vừa tháo dây an toàn, mũ bảo hộ, vừa quay người đi, "Đi thôi. Chơi đến trò khác."


"Ê ê ê. Từ từ đã." Tô Tinh Nam loay hoay gỡ hết dây nhợ trên người, rồi chạy theo anh, vẻ mặt hưng phấn: "Bọn mình đi chơi bóng va chạm ha?"


Lục Phồn Chi nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ: "Cô chắc chứ?"


"Cần gì chắc hay không? Có gì để nghĩ hả?"


Lục Phồn Chi mỉm cười: "Đợi lát nữa đừng có nói tôi ức h**p cô."


Tô Tinh Nam nhanh nhẹn chui vào quả bóng nhựa, hai tay nắm chặt tay cầm bên trong. Thấy Lục Phồn Chi vẫn đang loay hoay chui vào, cô liền lấy đà, lao thẳng về phía anh.


Dồn lực — chuẩn bị — tấn công.


Một cú va chạm mạnh khiến Lục Phồn Chi ngã ngửa ra đất.


Tô Tinh Nam nhìn anh nằm tay chân chổng hết lên trời, đứng bên cạnh cười ha ha: "Anh cũng không được nói tôi ức h**p anh nha."


Lục Phồn Chi phủi mông vài cái, rồi đứng lên, chui vào bóng, đi về phía Tô Tinh Nam.


Tô Tinh Nam chậm rãi lui về sau: "Anh.... Muốn làm gì?"


"Cô đoán xem." Lục Phồn Chi đứng bất động trước mặt cô, ngoắc ngoắc ngón tay: "Tới đây đụng tiếp đi. Tôi đứng yên cho cô đụng."


"Vậy anh cẩn thận đó."


Lục Phồn Chi cười nhạt: "Người gần nhất nói lời này với tôi đã không còn nữa rồi đấy."


Tô Tinh Nam bị câu nói của anh dọa rùng mình: "Không còn nữa? Khi nào vậy? Tôi nên hiểu câu nói vừa rồi của anh theo nghĩa nào?"


"Tầm hai năm trước. Lúc ấy tôi đang làm nhiệm vụ. Có nột băng cướp tấn công cửa hàng trang sức, còn bắt mấy con tin." Lục Phồn Chi nói một cách nhẹ tênh, giọng đều đều như nước.


Tô Tinh Nam không hỏi thêm, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác xót xa khó tả.


Lúc đó cô đang làm gì nhỉ? Chắc là ăn sung mặc sướng, hưởng thụ hạnh phúc.


Những ngày bình yên, hóa ra là nhờ những người như anh gánh vác nơi tiền tuyến.


"Nghĩ gì mà xuất thần luôn vậy?" Lục Phồn Chi gọi mấy tiếng mà vẫn không thấy cô phản ứng lại.


Tô Tinh Nam đột nhiên lao về phía anh.


Lục Phồn Chi dang rộng hai chân, đứng ở tại chỗ, nhìn cô xông tới.



Một cú bật ngược mạnh khiến Tô Tinh Nam bị b*n r* xa.


Bóng va chạm vốn là quả bóng hơi, nên dù ngã cũng chẳng đau, chỉ là tư thế trông cực kỳ buồn cười.


Tô Tinh Nam nằm ngửa ra đất, đầu óc quay cuồng. Có vẻ cú này lực khá mạnh, cô bị nảy đi một đoạn dài.


Lục Phồn Chi đứng bên kia nhếch miệng cười: "Cô cũng đừng nói tôi ức h**p cô nha."


Vừa dứt lời, đã thấy Tô Tinh Nam nhanh chóng bò dậy, lại lao vào anh..


Không ngoài dự đoán, mỗi lần đâm đều bị bật ngược trở lại, lăn lông lốc như một quả bóng thật sự.


Cuối cùng cô cũng hiểu được câu nói của Lục Phồn Chi.


Hoá ra là muốn chọc cô.


Tô Tinh Nam nằm trên mặt đất nói: "Anh có giỏi thì cởi quả bóng ra đi, rồi tôi đụng lại."


"Cô kêu cởi thì tôi phải cởi à?"


"Vậy thì tôi nằm đây tiếp."


Lục Phồn Chi chịu thua với cô.


Trước kia ở trong quân đội, kỷ luật luôn bắt buộc chấp hành, đám nhóc cấp dưới không có đứa nào là không sợ anh.


Mấy tên cứng đầu, thích chơi xấu người khác đều bị anh trị cho ngoan ngoãn.


Tô Tinh Nam không phải lính của anh, cũng không phải đàn ông, nên chẳng thể làm theo những cách cũ được.


"Cô nhóc ngang ngược." Lục Phồn Chi nói xong thì cởi quả bóng ra: "Đến đây đi. Vừa lòng chưa?"


Tô Tinh Nam không đáp lại anh, canh đúng lúc liền đứng phắt dậy, đâm thẳng qua.


Kết quả — lần này bay còn xa hơn.


Lục Phồn Chi bật cười, nhìn theo hướng cô.


​​Cô nhóc chui đầu ra khỏi quả bóng, nằm dài trên đất, thở hổn hển. Vài sợi tóc dính lên má, gương mặt ửng đỏ, hơi thở gấp gáp khiến lồng ngực khẽ phập phồng.


"Động tác rất nhanh nhưng sức lực lại không đủ. Phải tập trung dồn sức vào một điểm."


Tô Tinh Nam nghiêng đầu nhìn anh: "Cảm ơn ông cụ non đã chỉ bảo."


Tên này độc thân nhiều năm như vậy cũng đáng lắm.


"Chuyện nhỏ thôi mà."


Vừa dứt lời, Tô Tinh Nam nhanh chóng đâm đến tiếp.


Lục Phồn Chi bị cô húc cho lùi hẳn một bước.


"Nhóc con, lại đánh lén nữa."



Cô trả câu này lại cho anh.


Chịu thôi, nhóc con nhà mình thì tự mình dỗ.


"Ừ. Học theo nhanh nhỉ." Lục Phồn Chi đi đến, kéo cô ra khỏi quả bóng: "Đi. Kiếm gì ăn thôi."


"Anh đói hả?"


Lục Phồn Chi nhìn lướt qua cơ thể nhỏ nhắn của cô: "Tôi sợ cô té xỉu ấy chứ."


Hai người đi đến chỗ nghỉ ngơi, Tô Tinh Nam ngửi thấy mùi cà phê và bánh mì nướng, tức khắc tới ăn uống: "Tôi có thể gọi nhiều món không?"


"Tuỳ cô, miễn ăn hết là được."


Tô Tinh Nam cầm lấy thực đơn, nhìn loạt hình ảnh đầy màu sắc, khó khăn lựa chọn: "Bánh trứng, bánh sô-cô-la, khoai lang nướng phô mai, xoài nướng lá húng, chè bột báng... Trời ơi, món nào cũng muốn ăn cả. Anh chọn đi, ăn món nào?"


Lục Phồn Chi lắc đầu bất lực, cầm thực đơn đi thẳng đến quầy thu ngân.


"Chào cô, cho hỏi những món này có thể làm phần nhỏ hông?"


Anh chỉ từng món mà Tô Tinh Nam thích.


Cô bé thu ngân hiểu ý, cười nói: "Được ạ. Để tôi ghi chú cho nhà bếp."


"Vậy làm giúp tôi mỗi món một phần nhé."


Cô bé thu ngân ngẩng đầu, nhìn về hướng anh vừa đi tới, nở nụ cười đầy ẩn ý: "Bạn gái của anh hạnh phúc thật."


Lục Phồn Chi không phủ nhận cũng không thừa nhận, nở nụ cười lịch sự với cô nàng, rồi nói cảm ơn.


Tô Tinh Nam ngồi tại chỗ xem điện thoại, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía quầy thu ngân.


Hai người bên đó đang cười nói rất vui vẻ.


Xí, chướng mắt.


Lúc Lục Phồn Chi quay lại bạn, Tô Tinh Nam giả vờ lướt Weibo, hỏi bâng quơ: "Hai người nói gì mà cười tươi thế?"


"Tôi đứng đưa lưng về phía cô, làm sao cô biết được tôi cười tươi hay không?"


Tô Tinh Nam thầm mắng trong bụng, đúng là cái đồ đàn ông lăng nhăng.


Thời gian trôi nhanh, bầu trời ngoài cửa sổ dần tối. Trong quán, tiếng cười nói và những âm thanh huyên náo vang lên không ngớt.


Lục Phồn Chi quay sang nhìn cô, ánh mắt vẫn tĩnh lặng, nhưng lại sâu đến mức khiến tim người ta khẽ rung lên.


Bỗng nhiên, anh lại khoảnh khắc cô đứng trên cây cột cuối cùng, lao xuống như con thiêu thân đâm đầu vào lửa, không hề do dự, cũng chẳng nghĩ đến hậu quả.


Trong giây lát ấy, tim anh thoáng nhói lên. Anh không biết cô từng trải qua những chuyện gì.


Không phải là anh không thấy lạ. Ở lại nhà cô nhiều ngày như vậy, nhưng anh chưa từng gặp ba mẹ cô lần nào. Người duy nhất cô từng nhắc đến chính là dì giúp việc.


Tuy nhiên, Tô Tinh Nam không nói, anh cũng sẽ không chủ động hỏi.



Anh không muốn chạm vào vết thương của người khác.


Đang miên man nghĩ, chợt bị cắt ngang.


"Xin chào. Đồ ngọt của anh chị đã xong rồi ạ." Dứt lời, phục vụ đặt lần lượt từng dĩa nhỏ lên bàn.


Tô Tinh Nam nhìn đến hoa cả mắt, đều là những món cô chọn khi nãy.


"Anh gọi nhiều vậy thật hả? Nhưng mà trông có hơi ít á."


Phục vụ vừa xếp đĩa, vừa giải thích với cô: "Bình thường bên tôi làm khẩu phần khá nhiều, vì khách sau khi vận động sẽ cần nạp năng lượng. Nhưng mấy món này là do anh đây dặn làm phần nhỏ đó ạ."


Tô Tinh Nam há miệng nhưng lại không nói được lời nào.


Những chiếc dĩa nhỏ được chất đầy cả bàn.


Sau khi dọn món xong, người phục vụ nở nụ cười tiêu chuẩn: "Món ăn của anh chị đã đủ rồi ạ. Chúc hai người dùng ngon miệng."


Hai người đồng thanh đáp: "Cảm ơn."


Chờ người phục vụ đi rồi, Tô Tinh Nam vẫn không biết nên nói gì.


Lục Phồn Chi đưa muỗng cho cô "Này. Cũng may là lúc nãy gọi nhiều, không thì tôi phải nhịn đói rồi."


Anh nói một câu bâng quơ, tự nhiên đến mức khiến Tô Tinh Nam không còn thấy ngại ngùng hay lúng túng nữa.


Tô Tinh Nam cúi đầu, đôi mắt hơi ửng đỏ, nhúng khóe miệng lại cong, xúc từng miếng bánh to đưa vào miệng.


Vào miệng là tan ngay, độ ngọt vừa đủ, không hề cảm thấy ngấy.


"Phải đánh giá 5 sao cho tiệm này mới được, ngon dữ thần luôn. Phục vụ thì dễ thương quá chừng."


Lục Phồn Chi nhìn nụ cười thỏa mãn của cô, giống hệt mèo con sau khi được ăn uống no nê, mang theo chút lười biếng.


"Thế còn tôi thì sao?" Lục Phồn Chi nói đùa: "Tôi vừa chơi cùng, vừa dạy, rồi ăn cùng cô nữa."


"Ờ.... Thì...." Tô Tinh Nam cố ý kéo dài giọng.


"Sao?"


"Phải chờ xem xét thêm đã."


Lục Phồn Chi bị cô chọc cười.


Cô nhóc này, cho tí màu sắc là muốn mở cả phường nhuộm.


Đợi hai người ăn uống no nê xong, bầu trời đã chuyển tối, phủ một màu xanh thẫm như mặt biển sâu.


Tô Tinh Nam nằm liệt trên ghế, xoa cái bụng căng tròn của mình.


Lục Phồn Chi hỏi cô: "Còn muốn chơi nữa không? Hay là về nhà nghỉ ngơi?"


"Chúng ta ngồi ở đây nghỉ thêm một lát rồi chơi tiếp ở khu bạt nhún nha?"


Lục Phồn Chi gật đầu đồng ý.


Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao Truyện Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao Story Chương 16: Nhóc con nhà mình thì tự mình dỗ
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...