Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao

Chương 19: Anh có thể đừng như vậy không?


Hai người đi đến phòng khách, Tô Tinh Nam hỏi anh: "Ê, mình ra ngoài ăn được không?"


"Ở đâu?"


"Ngoài vườn đi." Tô Tinh Nam chỉ tay ra ngoài phía bãi cỏ: "Lấy thêm một tấm thảm trải trên mặt đất, thấy sao?"


"Được được được. Nhưng cô mặc thêm áo khoác vào đi."


Tô Tinh Nam nhìn anh đầy thắc mắc.


"Đừng để bị cảm."


"Đại ca ơi, giờ đang là mùa hè đó. Gió nào mà thổi tôi bị cảm được."


"Ờ, vậy thì khỏi ra ngoài ăn."


Tô Tinh Nam trợn tròn mắt: "Ok, coi như anh giỏi."


Nói xong liền "Cộp cộp cộp" chạy lên lầu, choàng thêm một chiếc áo khoác màu trắng.


Lúc cô đi xuống lại, Lục Phồn Chi đã trải thảm xong, đồ nướng và bia cũng đã được dọn ra sẵn.


Anh im lặng nhìn Tô Tinh Nam, ánh mắt như đang gọi mời.


Tô Tinh Nam vừa lẩm bẩm, vừa chạy tới: "Chà chà, giỏi thiệt nha. Tôi đây rộng lượng không so đo với anh nữa."


"Còn không đi qua mà đứng lầm bầm gì trong miệng đó. Có phải đang mắng tôi không?"


Tô Tinh Nam ngồi xếp bằng đồi diện anh: "Có đâu mà."


Tô Tinh Nam cầm ngay một xiên thịt bò bỏ vào miệng: "Hạnh phúc thật luôn á."


Lục Phồn Chi cụng chai bia với cô.


Tô Tinh Nam tu một ngụm hết phân nửa: "Đã quá! Lần sau để tôi pha cocktail cho anh, đảm bảo vừa ý luôn."


Lục Phồn Chi có chút bất ngờ, hoá ra cô nhóc còn biết về khoản này.


Một tay anh cầm chai bia, một tay chống đầu: "Cô còn bao nhiêu bí mật chưa tiết lộ với tôi vậy?"


Tô Tinh Nam nghiêng đầu nhìn anh: "Không ấy giờ vậy đi, tôi với anh mỗi người tiết lộ một chuyện, thế cho công bằng."


Đêm hè yên tĩnh, tiếng côn trùng kêu vang hết đợt này đến đợt khác.


Lục Phồn Chi lắc lư chai bia, gật đầu: "Cô nói trước."


"Tôi chưa từng hôn môi."


"Tôi cũng vậy."



"Tôi chưa từng l*m t*nh."


Lục Phồn Chi:....


Tô Tinh Nam bình tĩnh mà nói: "Đến anh đó."


"Tôi là người nhiều lần đứng giữa lằn ranh của sự sống và chết."


Tô Tinh Nam đứng dậy cụng chai với anh, Lục Phồn Chi ngửa đầu ực một cái.


Tô Tinh Nam nhìn sang, yết hầu gợi cảm theo nhịp nuốt lên xuống.


Thật muốn hôn một cái.


Tô Tinh Nam giật mình vỗ đầu, nghĩ cái gì thế.


Lục Phồn Chi nhìn cô: "Tiếp tục đi."


Tô Tinh Nam chống hai tay ra sau, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, một lát sau mới nói: "Ba mẹ tôi ly hôn lúc tôi còn nhỏ. Tôi cứ cảm thấy hình như mình đã làm sai gì đó."


Lục Phồn Chi không chen lời, chỉ đi đến ngồi xuống cạnh cô, vỗ nhẹ đầu cô vài cái: "Đừng đổ hết mọi sai lầm vào mình. Không ai có quyền quyết định cuộc đời của người khác hết, cũng như cô không thể ngăn ba mẹ mình ly hôn."


Tô Tinh Nam đột nhiên uống một ngụm bia, cảm xúc kích động dâng lên: "Thế tại sao họ lại bỏ rơi tới chứ? Tại sao vậy hả? Nếu tôi không làm gì sai thì tại sao lại bỏ mặc tôi?"


Lục Phồn Chi không kìm được, kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô. Anh định mở miệng thì Tô Tinh Nam đẩy mạnh anh ra.


Cô ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt anh, chậm rãi nói: "Anh có thể đừng như vậy không?"


Lục Phồn Chi trầm mặc một lát: "Đừng thế nào?"


"Anh biết mà."


"Anh đừng nói ra mấy lời và làm mấy cái hành động như vừa rồi, nó thật sự sẽ khiến tôi hiểu lầm đó. Đừng có quan tâm tôi như thế nữa. Anh nghĩ anh là ai chứ?" Tô Tinh Nam lại tiếp tục.


Lục Phồn Chi đang muốn nói gì đó, tiếng chuông điện thoại chợt vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện.


Tô Tinh Nam ổn định lại cảm xúc, rồi nhận điện thoại.


Nghe xong, Tô Tinh Nam dứt khoát cúp máy, lúc chuẩn bị đứng lên, đầu óc chợt choáng váng, cảm giác trời đất như đang quay cuồng.


Lục Phồn Chi vội đỡ lấy cô: "Cẩn thận, đứng lên chậm một chút."


Tô Tinh Nam bực bội, đẩy tay anh ra: "Lục Phồn Chi, tôi muốn nghe anh nói một câu thật lòng. Anh có thích tôi không?"


Lục Phồn Chi chậm rãi mở miệng, lảng tránh ánh mắt của cô: "Cô giờ vẫn còn nhỏ, có lẽ chưa hiểu rõ thích làm gì. Cũng có thể càng tiếp lâu hơn, cô sẽ không còn thấy thích như bây giờ......"


"Là anh thấy tôi còn nhỏ thôi. Tôi cũng có nhân sinh quan của mình, cũng tự hiểu thấu suy nghĩ của bản thân. Anh đâu phải tôi, làm sao biết được tôi có thích hay không."


Khoé mắt Tô Tinh Nam ửng đỏ: "Anh dựa vào đâu mà tự cho là như vậy? Lục Phồn Chi, anh là đồ nhát gan!"


Nói xong, liền muốn bước về phía cánh cửa lớn ra ngoài.



Đây là lần đầu tiên Lục Phồn Chi gọi cả tên lẫn họ của cô.


Tô Tinh Nam nhắm mắt, rồi nhìn anh bằng đôi mắt mệt mỏi: "Rốt cuộc anh muốn thế nào, tôi ghét cái cảm giác như này lắm rồi, cứ phải lo được lo mất, muốn chơi trò mập mờ với tôi à? Hay là anh cũng muốn bỏ rơi tôi?"


Lục Phồn Chi nghẹn giọng: "Không có, cô nghe tôi nói đã."


"Vậy được, anh nói đi, tôi nghe đây."


"Chúng ta vào bên trong đi, vào trong rồi lại nói." Dứt lời, Lục Phồn Chi liền kéo cô về phía phòng khách.


Hai người đi đến lầu hai, Tô Tinh Nam đẩy cửa kính ban công, đi tới, ngồi xuống ghế nằm, trầm mặc một lúc.


Rồi cũng là Tô Tinh Nam đánh vỡ sự im lặng: "Anh nói đi." Giọng điệu đầy mệt mỏi.


Lục Phồn Chi cân nhắc trước khi mở miệng: "Có thể là trong thời gian qua tôi đã quan tâm cô quá nhiều, là tôi không biết chừng mực nên đã làm cô hiểu lầm. Chắc bởi vì tôi bên cạnh, an ủi cô nên mới khiến cô nảy sinh cảm tình đó."


Anh dừng một chút, lại nói tiếp: "Hơn nữa tôi không biết mình sẽ lại rời đi nữa hay không, cũng không biết bản thân sẽ ở lại đây bao lâu......"


Tô Tinh Nam cắt ngang lời anh: "Tôi không phải trẻ con nữa, có thể phân biệt được tình của mình, biết rõ yêu là gì. Còn anh, có cảm giác với tôi không?"


Lục Phồn Chi nhìn về phía nơi xa, đáp: "Không có."


"Câu hỏi cuối cùng, quan hệ giữa chúng ta là gì?"


Đợi cả buổi trời vẫn không nghe thấy câu trả lời của Lục Phồn Chi.


"Ok. Anh đừng hối hận." Tô Tinh Nam nói xong liền rời đi.


Lục Phồn Chi lặng lẽ thở dài một hơi, anh luôn có dự cảm, bản thân sẽ rất nhanh rời khỏi thế giới này.


Là mối quan hệ gì? Bạn bè ư?


Lục Phồn Chi không thể nào nói ra hai chữ này.


Như bị nghẹn ở cổ họng.


Tô Tinh Nam nhốt mình trong phòng, cô nằm trên giường, vùi mặt vào gối.


Cô nhớ lại buổi tối ở trường đua xe, cô và Trần Tận đã cá cược:


Trần Tân nói: "Nếu cậu thắng thì phải bày tỏ tình cảm của mình với Lục Phồn Chi. Còn nếu cậu thua, tôi giúp cậu dò la tin tức."


"Chốt kèo."


Đêm dần sâu, gió ngoài cửa sổ thổi bay những tờ note dán trên tường, từng tờ nhấp nhô theo gió, như đang kể về những tâm tư đêm nay của hai người.


Nhưng tâm sự đều chôn dưới đáy lòng, không nói ra thì sẽ chẳng ai biết được.


Sáng sớm, Tô Tinh Nam bị tiếng gõ cửa đánh thức, bực mình hỏi: "Chuyện gì?"


Lục Phồn chi thanh âm xuyên thấu qua thật dày ván cửa truyền đến: "Xuống ăn sáng."



"Không ăn. Không đói bụng."


Tô Tinh Nam đáp xong, người đứng bên ngoài không nói gì thêm, tiếng bước chân dần biến mất.


Cô bực bội bò dậy, cầm một cuốn sách xem, thời gian trôi đi một cách vô thức.


Khi cô đọc xong mà mắt đã ướt đầy nước mắt, trời cũng đã tối hẳn, bà trăng cũng lặng lẽ dệt tấm áo lên bầu trời.


Tô Tinh Nam gạt bỏ cảm xúc tồi tệ, bắt đầu tập thể dục trong phòng, luyện cổ thiên nga, vai vuông, chân thon. Cô ngồi làm hết bộ này tới bộ khác, mồ hôi ướt đẫm, bụng cũng réo lên không đúng lúc.


Cô không nhịn được, lấy điện thoại đặt món lẩu cay tê ngoài hàng.


Sau đó tranh thủ tắm rửa, rồi lén xuống tầng dưới chuẩn bị lấy đồ ăn.


Đi tới cửa chính, giọng nói của Lục Phồn Chi thình lình vang đến: "Đi đâu vậy?"


Tô Tinh Nam phớt lờ anh, sau đó thản nhiên đi ra ngoài.


Lúc quay lại, giấu đồ ăn ra sau lưng.


Lục Phồn Chi hỏi: "Không phải không đói bụng sao?"


Cô tức giận trả lời: "Ai cần anh lo?"


"Được thôi. Tô Tinh Nam, từ đây về sau tôi sẽ không quan tâm chuyện của cô nữa."


Ngay tại khoảnh khắc đó, mũi Tô Tinh Nam chợt cay xè, cô nhanh chóng bước về phòng.


Vừa bước vào cửa, nước mắt tự nhiên tuôn xuống.


Cô dùng tay lau mắt, tự nhủ là không sao cả.


Sau đó mở ra máy tính, chọn bộ phim mình thích tên là Lời thì thầm của trái tim ,  rồi vừa ăn vừa xem.


Đây là bộ phim anime mà cô đặc biệt thích, không biết đã xem đi xem lại bao nhiêu lần.


Thời đó thật tuyệt, mùa hè ấm áp, anh kéo đàn em hát, anh làm đàn còn em viết sách.


Họ còn có thể viết thư cho nhau, thẻ mượn sách ở thư viện truyền từ tay này sang tay khác.


Cô nàng Shizuku cũng từng bối rối, cảm thấy chán ghét cuộc sống của mình, không biết tương lai sẽ đi về đâu.


Còn anh chàng Seiji luôn xác định được mục tiêu của mình là gì, cũng lấy đó làm động lực để cố gắng.


Tô Tinh Nam luôn ngưỡng mộ những người sống có lý tưởng như vậy.


Tình cảm thời đó ấm áp và thuần khiết.


Ở thời đại bây giờ, nhịp sống mỗi lúc một nhanh, tình cảm cũng vậy, còn rất ít người còn đầu tư công sức và thời gian cho chuyện tình cảm; nhiều người hôm nay nói thích bạn, nhưng ngày mai lại chẳng biết đã biến mất đi đâu.


Cô cảm thấy vừa tận hưởng kh*** c*m vật chất mà thế giới mang lại, vừa ghét bỏ nó.



Phim có một câu nói: "Bởi vì có cậu, tớ mới cố gắng như thế."


Tô Tinh Nam vẫn luôn chờ đợi, đợi một ngày người đó xuất hiện. Và cuối cùng anh cũng đã đến, vậy thì cứ chờ thêm một thời gian nữa đi, chỉ cần người đó là anh là được.


Sáng hôm sau, Tô Tinh Nam thức dậy từ rất sớm, vì tối hôm qua ngủ muộn nên vẻ mặt có chút rũ rượi. Cô rửa mặt đánh răng, rồi gọi cho Trần Tân.


"Bà cô ơi, cậu muốn làm gì vậy? Gà còn chưa thức sớm như cậu nữa." Trần Tân sắp phát điên.


"Ở nhà hả?"


"Ừ ừ."


"Ok. Đợi lát nữa mở cửa cho tôi, qua ngay nè." Nói xong liền cúp điện thoại.


......


Trần Tân cuối cùng vẫn ngủ gục.


Đủ 18 tuổi cậu liền dọn ra sống ở chung cư một mình, diện tích không quá lớn, vừa đủ hai ba người ở.


Tô Tinh Nam chuẩn bị xong túi, rồi xuống lầu.


Lục Phồn Chi vẫn chưa xuống, chắc là đang ở phòng gym.


Cô gọi taxi rồi đi mua bữa sáng, sáng sớm không khí cực kỳ trong lành, mặt trời còn chưa ló dạng.


Đến chỗ ở của Trần Tân đã là một tiếng sau.


Cửa mở ra, Trần Tân vẫn với dáng vẻ nửa tỉnh nửa mê, như thể hàng trăm năm chưa được ngủ. Cậu ngáp một cái rồi nói:"Cậu cứ tuỳ ý đi, tôi đi ngủ thêm một lát."


Tô Tinh Nam vừa ăn xong bữa sáng thì điện thoại đã bắt đầu reo liên hồi. Cô không để ý đến, đợi bên kia tự động tắt.


Một cuộc, hai cuộc rồi đến cuộc thứ ba, sau đó Tô Tinh Nam dứt khoát khoá máy.


Trần Tân còn đang trong giấc mộng, điện thoại lại gọi đến như đòi nợ, chưa kịp nói gì, bên kia đã hỏi: "Tô Tinh Nam có đang ở chỗ cậu không?"


"Ở đây nè. Sáng sớm đã tới rồi." Trần Tân bắt đầu cằn nhằn: "Ôi trời ơi. Chuyện của hai người lại lôi em vào, sáng sớm tinh mơ thì cậu ấy gọi đến, giờ lại tới anh."


"Nhờ cậu chăm sóc tốt cho cô ấy giùm tôi, cảm ơn."


Trần Tân cau mày, hỏi: "Hai người cãi nhau hả?"


Giọng nói ở đầu bên kia nhàn nhạt: "Không có."


"Anh muốn nói chuyện với cậu ấy không?"


Lục Phồn Chi im lặng một lúc: "Không cần. Cô ấy cũng sẽ không nghe máy đâu. Cậu nhớ nhắc cô ấy ăn sáng là được."


"Đừng lo, cậu ấy có mua bữa sáng tới."


"Vậy được rồi."


"Em cúp đây."


Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao Truyện Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao Story Chương 19: Anh có thể đừng như vậy không?
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...