Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa

Chương 8: Chữ cái mạ vàng đó


Ánh mắt của ba người còn lại trên bàn cùng lúc đổ dồn về phía cô, lần đầu tiên Nghê Tư Duẫn cảm thấy ngại ngùng, vội vàng quay đầu đi chỗ khác.


Từ đó trở đi, cô chỉ chăm chú nhìn chằm chằm vào bàn mạt chược, không quay đầu nhìn Chu Xán Vũ thêm lần nào nữa.


Thẩm Giai Lị liếc nhìn hai người họ rất lâu, quân bài cầm trong tay nắm chặt rồi lại buông ra.


Ván mạt chược kéo dài đến tận chiều tối.


Dù kỹ thuật không mấy xuất sắc nhưng có Chu Xán Vũ ở bên chỉ dẫn, chiếc khay đựng tiền vốn gần như cạn sạch lại dần dần hồi phục.


Có người đến gọi bọn họ đi ăn, lúc đó trận chiến mới thật sự kết thúc.


Mọi người bắt đầu tính toán lại ví tiền của mình, không ngờ Nghê Tư Duẫn không chỉ gỡ gạc lại vốn liếng ban đầu, mà còn thắng thêm được hai mươi điểm.


Cả nhóm chuẩn bị đi xuống lầu thì đúng lúc gặp Minh Diệp từ thư phòng tập tễnh bước ra, hai hàng lông mày nhíu chặt, gương mặt đầy vẻ đau đớn. Đến đường đi còn không vững mà vẫn nhớ hỏi xem Nghê Tư Duẫn có thắng không.


“Chỉ thắng có hai mươi điểm thôi.”


Nghê Tư Duẫn báo lại chiến tích.


Minh Diệp lập tức nở nụ cười: “Vậy là em cũng giỏi đấy chứ.”


Vừa bước được một bước, cơn đau từ h* th*n lại ập tới, khiến nụ cười trên mặt anh nhanh chóng biến mất.


Nghê Tư Duẫn định nói là nhờ Chu Xán Vũ giúp mới thắng được, vừa quay đầu lại thì nhìn thấy Thẩm Giai Lị đang vui vẻ nói gì đó với anh, còn người đàn ông chỉ khẽ cụp mắt liếc nhìn cô ta một cái, vậy mà khoé mắt Thẩm Giai Lị càng cong lên, nụ cười thêm phần rạng rỡ.


Phía sau vang lên động tĩnh, là tiếng ho khan trầm đục của ông cụ Minh, mấy người đứng bên lập tức thu lại nụ cười.


Đặc biệt là Thẩm Giai Lị, như bị dọa sợ, vội nép mình núp sau lưng Chu Xán Vũ.


Chỉ có Chu Xán Vũ khẽ gọi một tiếng: “Ông Minh.”


“Ừ.” Ông cụ Minh giọng trầm thấp thở dài, trong mắt hiện lên chút thất vọng pha lẫn trách cứ.


“Còn đứng đây làm gì? Xuống lầu ăn cơm đi.”


Lời vừa dứt, mọi người mới im lặng đi xuống lầu.


Thấy Minh Diệp đi đứng khó khăn, Nghê Tư Duẫn nhỏ giọng hỏi: “Ông nội anh vẫn đánh người sao?”


Nhìn bộ dạng anh ta như vừa chịu cực hình xong, khó tin nỗi một người trông hiền từ như vậy lại khiến cả căn nhà ai cũng khiếp sợ.


Minh Diệp phẩy tay thản nhiên: “Không đâu, chỉ bắt quỳ hai tiếng thôi, mà như thế là nhẹ rồi đấy.”


Trên bàn ăn bầu không khí cũng y như dự đoán, trầm lặng nặng nề.


Mọi người dường như được dạy dỗ y như nhau, suốt cả bữa ăn không ai dám nói lời nào.


Mãi đến khi ông cụ Minh đứng dậy rời bàn, mọi người mới dám buông đũa.


Nghê Tư Duẫn thầm nghĩ, sống trong một gia đình như vậy thật sự rất mệt mỏi, làm gì nói gì cũng phải dè chừng sắc mặt người lớn.


Cũng may trong suốt một ngày hôm nay, ông cụ Minh rất ít khi xuất hiện, sau bữa tối thì ông cụ về phòng luôn. Có lẽ ông cũng biết sự hiện diện của mình khiến bọn trẻ không được tự nhiên vậy nên dứt khoát không xuất hiện nữa.


Sắc trời đã sẩm tối, Nghê Tư Duẫn không định nán lại thêm, sau khi cảm ơn mọi người thì nói mình muốn về.


Chu Uyển Trúc giữ cô lại, bảo ở thêm một lúc nữa.


Nghê Tư Duẫn mỉm cười từ chối, nói lần sau đến cũng được.


Cô đột nhiên cúi đầu sờ túi, nhưng không tìm thấy điện thoại đâu cả.


Cô bèn quay lại chỗ lúc nãy ngồi để tìm, lục tung mà vẫn không thấy.


Đang định sang phòng khách thì vừa lúc đụng phải Chu Xán Vũ đang đi tới.



Cô trầm ngâm một lúc rồi đưa tay ra: “Cho tôi mượn điện thoại một chút.”


Chu Xán Vũ nhìn cô, không nói gì, lặng lẽ lấy điện thoại của mình ra, mở khoá đưa cho cô.


Thấy cô mở mục gọi điện, nhập vào một dãy số rồi bấm gọi.


Chờ một lúc, tiếng chuông điện thoại vang lên từ trong phòng khách.


Nghê Tư Duẫn bấy giờ mới tìm thấy điện thoại của mình kẹt trong khe ghế sofa, tắt cuộc gọi rồi trả lại điện thoại cho Chu Xán Vũ.


Người đàn ông tự nhiên nhận lại, nói: “Tôi đưa em về.”


Anh nhìn dãy số vẫn đang hiện ở đầu danh sách cuộc gọi, không nói gì, lặng lẽ bỏ điện thoại vào túi.


“Hử?” Nghê Tư Duẫn nghi hoặc nhìn anh.


Chu Xán Vũ đáp: “Thuận đường.”


Anh cũng phải về, nên không cần làm phiền nhà họ Minh cử người đưa cô.


Nghê Tư Duẫn “ồ” một tiếng, cuối cùng chào tạm biệt mọi người rồi theo Chu Xán Vũ rời khỏi.


Đến bên chiếc xe quen thuộc, người đàn ông đã giúp cô mở cửa ghế phụ.


Cô cúi người chui vào ngồi yên, Chu Xán Vũ đóng cửa lại rồi vòng sang bên kia lên xe.


Trong xe lặng lẽ suốt quãng đường.


Nghê Tư Duẫn nghiêng đầu nhìn ánh đèn đường lướt qua ngoài cửa sổ, lòng rối bời muôn mối.


Tối hôm đó, cô từng cùng anh về biệt thự Đồ Mân, biết rõ hoàn toàn không nằm trên cùng đường về thượng đỉnh quốc tế, thực ra hai nơi đó ngược hướng nhau.


Sắp đến khách sạn, Nghê Tư Duẫn mới ngập ngừng hỏi: “Nhà anh vốn dĩ đâu ở hướng này, sao nói là thuận đường được chứ?”


Chu Xán Vũ vẫn nhìn thẳng phía trước, đầu không quay lấy một lần.


Giọng anh bình thản mà tự nhiên như lẽ dĩ nhiên: “Dù gì cũng là em đã cứu mạng Gia Ngân, cho dù có thuận đường hay không chỉ cần là nơi em muốn đến thì đều thuận đường cả.”


Anh nói như vậy.


Tâm trạng bấp bênh cả buổi của Nghê Tư Duẫn cuối cùng cũng lặng xuống.


Nghĩ kỹ lại, nếu không phải vì cô từng cứu Minh Gia Ngân, nếu không nhờ thiết bị mà Tạ Ấp Trì phát minh giúp ích được cho cuộc phẫu thuật đó, thì cô sẽ chẳng bao giờ có bất kỳ liên quan gì đến hai người nhà này cả.


Mọi điều cô được hưởng thụ hôm nay ở Hỗ Giang, đều bắt đầu từ việc cô cứu mạng vị “tiểu thái tử” kia.


Xe dừng trước cổng khách sạn, như thường lệ, Nghê Tư Duẫn cảm ơn anh.


Cô bước xuống rời đi, bóng lưng không hiểu sao lại thấp thoáng vẻ buồn bã.


Chu Xán Vũ không hiểu tâm trạng của con gái. Nghĩ đến việc hai ngày sau mọi sinh hoạt và công việc của bọn họ sẽ quay lại thành hai đường thẳng song song.


Nhớ lại buổi chiều trước giờ họp, Minh Diệp gọi bảo anh đến nhà ăn tối.


Lúc đó anh từ chối dứt khoát: “Không đi.”


Cho đến khi nghe đầu dây bên kia như đang nói chuyện với ai khác: “Tư Duẫn chắc sắp đến rồi.”


“Cậu nói gì thế?”


Đối phương không nghe rõ, liền hỏi lại lần nữa.


Chu Xán Vũ tay vẫn cầm bút máy, mày hơi nhíu lại, giọng lãnh đạm: “Họp xong tôi tới.”


Tâm trí anh lúc đó như bị cuốn đi.


Đợi đến khi bóng dáng kia biến mất trong thang máy, Chu Xán Vũ mới thu lại ánh mắt, cầm điện thoại trên bảng điều khiển trung tâm.



Anh lặng lẽ nhìn dãy số kia rất lâu, cuối cùng lưu lại danh bạ, ghi chú tên: 1.


———


Ngày Nghê Tư Duẫn bay về Hồng Kông, đoàn phim nhận được tin vui: lại có thêm hai nhà đầu tư, mỗi bên âm thầm rót vào đoàn một trăm triệu.


Trong nhóm chat mọi người bàn tán xôn xao, hỏi ai mà ra tay hào phóng như vậy. Nghe nói có một khoản tiền được chuyển từ phía Hồng Kông đến.


Có người đoán liệu có phải nhà họ Tạ thay mặt Nghê Tư Duẫn đầu tư không, nhưng rất nhanh đã có người phản bác:


Nghe bảo quan hệ giữa Nghê Tư Duẫn với anh trai là Tạ Ấp Trì chẳng tốt gì, chắc không phải nhà họ Tạ đâu.


Đúng rồi. Với lại Quảng Đông – Hồng Kông nhiều đại gia thế, Nghê Tư Duẫn từng làm ở TVB, biết đâu là một “đại ca” nào đó từng hợp tác với cô ấy thì sao.


Cô chỉ liếc qua mấy tin nhắn trong nhóm, chẳng mấy để tâm đến chủ đề đang bàn.


Về đến nhà, Tạ Huyền và Tạ Ấp Trì đều không có ở đây.


Giờ này chắc cả hai bọn họ đều đang ở công ty rồi.


Nghê Tư Duẫn lên phòng, tắm rửa thay bộ quần áo sạch sẽ chuẩn bị ra ngoài. Trung thu năm nay cô bận công việc ở Hỗ Giang, giờ vừa đặt chân về lại Hồng Kông việc đầu tiên tất nhiên là phải đến nghĩa trang thăm bố mẹ.


Cô tiện tay xách theo một chiếc túi đeo chéo, đến cửa đổi giày. Dì Phúc vội vã chạy đến từ phía sau:


“Tiểu Duẫn, dự báo thời tiết nói lát nữa có mưa đấy, con nhớ mang theo ô nhé.”


Nghe vậy, cô ngoan ngoãn quay lại cầm ô. Nhưng vừa tới bên rổ đựng ô, chiếc túi trên tay bất ngờ rơi xuống đất vì cô đột nhiên khựng lại.


Trong đầu “ầm” một tiếng trống rỗng, cô vội vàng rút chiếc ô đen từ trong rổ ra, hỏi dồn dập:


“Dì Phúc , chiếc ô này… mua từ khi nào vậy ạ?”


Dì Phúc đang dọn dẹp tủ bát cũng chạy sang, nhìn một cái liền nhớ ra:


“Ơ, cái ô đó không phải lần trước con mang từ chùa Nam An mang về sao? Lúc đó dì còn tưởng con mới mua nữa cơ.”


Câu nói ấy khiến mắt Nghê Tư Duẫn tối sầm.


Cô ngơ ngác nhìn chằm chằm vào chiếc ô trong tay, nơi tay cầm có một ký hiệu chữ cái mạ vàng lấp lánh, giống như một con dấu nung đỏ in sâu vào tận đáy mắt cô, đúng là chữ “N” y hệt khẩu súng trong ngăn tủ đầu giường của cô.


Dì Phúc nói, là cô mang chiếc ô này từ chùa về, nhưng… cô lại chẳng nhớ nổi chuyện này.


Không đúng. Không phải hoàn toàn không có chút ấn tượng nào. Chỉ là hôm đó từ chùa Nam An trở về, cô theo thói quen cứ nghĩ chiếc ô cầm trong tay chính là cái mang theo lúc đi, hoàn toàn không để ý rằng phần tay cầm đã có thêm một chi tiết.


Lúc này, ngay cả hô hấp của cô cũng bắt đầu run rẩy.


Cô gắng sức hồi tưởng lại toàn bộ sự việc ngày hôm đó.


Buổi sáng, cô lái xe lên núi, thắp hương, lễ Phật… Lúc rời đi cô quên không mang ô, là tiểu sư phụ ở chùa đã đưa ô đến cho cô…


Đúng rồi! Chính là lúc đó đã cầm nhầm!


Lúc ấy trong chùa chỉ có cô và hai người đàn ông dáng vóc cao lớn, ngoài ra không còn ai khác. Mà khu đỗ xe trên núi cũng chỉ có hai chiếc xe, một trong số đó là chiếc xe cổ màu rượu vang.


Nghê Tư Duẫn suy nghĩ đến mức đầu như muốn nổ tung, vẫn cố vắt óc tìm lại chút manh mối về chiếc xe ấy và hai người đàn ông kia.


Đột ngột mở mắt, bỗng nhiên cô như bị rút hết tất cả sức lực.


Cô hôm đó hoàn toàn không nhìn rõ mặt mũi người kia, không biết đối phương là ai, cũng chẳng nhớ nổi biển số xe ấy.


Dì Phúc thấy cô mồ hôi túa ra như tắm, lo lắng hỏi:


“Con không sao chứ Tiểu Duẫn? Cái ô đó làm sao thế?”


Nghê Tư Duẫn th* d*c, khẽ lắc đầu:


“Không sao đâu ạ. Dì cứ làm việc tiếp đi, con ra ngoài đây.”



Nghê Tư Duẫn bước ra cửa, tâm trí lơ đễnh, lái xe trong vô thức.


Trong đầu không ngừng tái hiện lại cảnh tượng kinh hoàng năm đó ở Los Angeles. Nếu ngày đó không có người đàn ông kia, e rằng giờ cô cũng chỉ là một linh hồn cô quạnh lang thang chốn nhân gian.


Đã mười năm trôi qua, vụ tai nạn ấy cứ như một cơn ác mộng có thật.


Cô vẫn thường tự hỏi liệu mình có thật sự từng sống sót qua cơn ác mộng đó không. Nhưng mỗi khi tìm kiếm thông tin về vụ việc trên mạng, nhìn thấy con số thương vong cùng những hình ảnh hiện TSu tai nạn, cô lại rùng mình hoảng sợ.


Thực ra sau đó cô từng hỏi Tạ Ấp Trì rằng hôm đó anh ở đâu. Nhưng anh lại bảo không nhớ, lúc tỉnh lại thì đã thấy mình nằm trong bệnh viện rồi.


Cảnh sát nói anh được phát hiện trong một hầm rượu, là do một cậu thiếu niên đã giấu những người sống sót vào đó. Sau thống kê, có khoảng năm sáu mươi người được cứu.


Lối vào hầm rượu vốn rất kín đáo, đám kh*ng b* mải truy sát người ngoài nên không hề phát hiện bên trong còn người sống.


Chỉ là… sau đó chẳng ai còn thấy tung tích của cậu thiếu niên ấy nữa.


Không biết cậu cố tình ẩn mình, hay đã không thể qua khỏi trong thảm họa đó…


Nghê Tư Duẫn từng khóc rất lâu khi trở về. Càng nghĩ đến việc cậu bé ấy đã cứu sống bao người, nhưng bản thân lại không thoát khỏi viên đạn của ác ma, tim cô lại như bị muôn ngàn cây kim đâm vào.


Nhiều năm qua, cô từng muốn đi tìm tung tích người đó, nhưng vụ việc lại xảy ra ở đất khách, cô không biết tên, không rõ quốc tịch, thậm chí không chắc người ấy còn sống hay không. Muốn tìm, đúng là như mò kim đáy bể.


Nhưng…


Chỉ cần nghĩ đến việc họ từng lướt qua nhau, cô liền thấy ngực nghẹn như bị đè bởi tảng đá khổng lồ, không tài nào thở nổi.


Mải nghĩ ngợi, xe đã đến nghĩa trang.


Cô xuống xe, lấy hai bó hoa đã chuẩn bị sẵn, từng bước bước lên bậc thang, đến trước hai tấm mộ bia.


Khi cúi người định đặt hoa xuống, cô bỗng phát hiện trước mộ cha mẹ đã có sẵn hai bó hoa đặt đó từ trước.


Không biết là ai mang tới.


Nhưng những bó hoa ấy giống hệt loại cô vừa mua, từng nụ hoa vẫn còn tươi rói.


Cô ngồi xuống, nhẹ nhàng đặt bó hoa của mình bên cạnh.


Ngẩng đầu định lau bụi trên mộ bia thì nhận ra bia đá cẩm thạch trắng sạch bóng, ảnh chân dung hai người vẫn rõ ràng như mới.


Nghê Tư Duẫn không khỏi nghi hoặc, là ai đã đến đây trước, không chỉ đặt hoa mà còn lau sạch mộ phần của bố mẹ cô?


Cô vốn không có nhiều bạn, người quan tâm đến cha mẹ cô lại càng ít đến đáng thương.


Nghĩ mãi vẫn không ra, đành gác lại vậy.


Nghê Tư Duẫn lùi lại ngồi lên lan can đá phía sau, nhìn ảnh bố mẹ, trong lòng ngổn ngang trăm mối.


Nếu cha mẹ ruột của cô vẫn còn, có lẽ giờ cô đã là một cô gái vô tư hoạt bát. Dù được Tạ Huyền yêu thương như con ruột, nhưng dù sao cũng không phải máu mủ, trong lòng cô vẫn luôn có một vết nứt chẳng thể lành.


Hơn nữa, mẹ của Tạ Ấp Trì cũng qua đời trong chính vụ tai nạn đó.


Dù chuyện không phải do cô gây ra, nhưng cô lại được nhận vào nhà họ, chiếm dụng tình thương duy nhất còn lại của người khác, với một người có đạo đức, không thể không thấy áy náy.


Thật ra, nếu đổi lại là cô, cô cũng sẽ căm giận mà hỏi ông trời tại sao lại trêu ngươi con người đến vậy.


Cô ngồi ở đó rất lâu, mãi đến khi nhận được điện thoại của Tạ Huyền mới giật mình bừng tỉnh.


Bên kia, giọng ba ngọt ngào thân thương hỏi:


“Tiểu Duẫn, con vẫn chưa về à? Cơm sắp nấu xong rồi đó.”


Nghê Tư Duẫn lau giọt lệ chẳng biết rơi xuống từ bao giờ trên má, hít mũi khẽ đáp:


“Con đang trên đường rồi ạ, nếu đói thì mọi người cứ ăn trước đi.”


“Vậy sao được? Daddy đã bao lâu không gặp tiểu Duẫn nhà chúng ta rồi, lâu lắm mới có bữa cơm đoàn tụ đầy đủ, nhất định phải chờ con về rồi mới ăn đấy.”



“Vậy con về ngay đây, con cúp máy trước nhé daddy.”


Tạ Huyền đồng ý, còn dặn dò một câu:


“Lái xe cẩn thận đấy.”


Cúp điện thoại, Nghê Tư Duẫn đứng dậy.


Cuối cùng quay đầu nhìn ảnh cha mẹ lần nữa, cô nở nụ cười an lòng, cất bước rời đi.



Về đến biệt thự Vịnh Thiển Thuỷ , Nghê Tư Duẫn vừa vào cửa đã nhận được một bó hoa lớn từ tay Tạ Huyền.


“Chúc mừng ngôi sao của chúng ta lại giành được giải thưởng danh giá!”


Nghê Tư Duẫn bị bất ngờ đến suýt bật cười, đón lấy bó hoa, không ngờ Tạ Huyền vẫn còn trẻ trung đến mức thích mấy trò tạo bất ngờ thế này.


“Cảm ơn daddy~”


Dưới ánh mắt yêu thương của mọi người, cô theo Tạ Huyền vào phòng ăn ngồi xuống:


“Có điều công việc của daddy bận như vậy mà còn có thời gian xem phát sóng trực tiếp của con á?”


Tạ Huyền cưng chiều đặt hoa qua một bên, giải thích:


“Daddy sao có thời gian chứ, là Ấp Trì nói với ba. Nó bảo con sang Hỗ Giang một chuyến lại rinh thêm giải thưởng về, bảo bối nhà mình đúng là ưu tú xuất sắc.”


“Cả bó hoa này cũng là Ấp Trì chọn đấy, nhiều năm vậy rồi, cuối cùng đại ca nhà ta cũng biết cưng chiều em gái rồi.”


Nghê Tư Duẫn nghiêng đầu nhìn sang Tạ Ấp Trì phía đối diện, người vẫn trầm mặc như thường.


Khẽ cong môi cười:


“Cảm ơn… anh.”


Cô suýt nữa gọi “Tạ tổng” theo thói quen, nhưng vừa đối diện ánh mắt sâu thẳm của anh, lại không thể không sửa lại cách xưng hô.


Tạ Ấp Trì vẫn bình tĩnh, nhưng so với trước kia đã có thêm vài phần ấm áp:


“Không có gì.”


Tạ Huyền nhìn cảnh huynh muội hòa thuận mà vui không tả xiết.


Bữa cơm hôm ấy ấm áp lạ thường, tựa như lớp sẹo đã cháy bỏng hai mươi năm trong lòng Nghê Tư Duẫn cuối cùng cũng dịu lại được một chút.



Hỗ Giang.


Tập đoàn Chu thị.


Ngay khi Tạ Ấp Trì vừa nắm được cổ phần trong Chu thị, liền ngồi không yên. Dù chi nhánh Tạ thị tại nội địa còn chưa có hình hài cụ thể, anh đã liên tục ký mấy bản hợp đồng chuyển giao.


Chẳng lẽ định dùng Chu thị làm bàn đạp, rồi nuốt trọn cả công ty nhà mình?


Trong văn phòng tối om, không bật đèn, ánh đèn rực rỡ ngoài cửa kính phản chiếu trên gương mặt người đàn ông.


Chu Xán Vũ rút một điếu thuốc từ hộp trên bàn, ngậm lên miệng.


“Tạch” một tiếng bật lửa vang lên, ánh lửa đỏ rực hắt lên khuôn mặt góc cạnh, cháy đến điếu thuốc rồi nhanh chóng tắt ngấm.


Điện thoại nội bộ vang lên,


“Thưa ngài, vé máy bay đã đặt xong, sáng mai tám giờ bay đến Hồng Kông.”


Anh nhả một tiếng mũi nhẹ rồi cúp máy.


Khói thuốc lượn lờ quanh khuôn mặt, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh sáng ngoài khung cửa, như một con mãnh thú cổ xưa bị phong ấn dưới đáy hồ, âm thầm ẩn nhẫn chờ thời cơ.


Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Story Chương 8: Chữ cái mạ vàng đó
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...