Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Chương 9: Duyên phận kỳ diệu
Nhiệt độ ở Hồng Kông cao hơn Hỗ Giang một chút. Dạo trước có đợt không khí lạnh, giờ thì lại bắt đầu oi bức rồi. Ở nhà mấy hôm thấy trời bên ngoài vẫn nắng gắt không giảm chút nào, Nghê Tư Duẫn hoàn toàn không có ý định ra ngoài.
Ngủ một mạch đến tận trưa, cô duỗi người lười biếng trên giường, rồi chậm rãi dậy rửa mặt.
Xuống lầu định ăn trưa, vừa vặn nghe dì Phúc bắt máy điện thoại ở phòng khách: “Được, được, tôi sẽ đi tìm ngay, lát nữa cho người mang qua.”
Dì vừa dứt lời thì quay đầu lại, bắt gặp gương mặt sạch sẽ của Nghê Tư Duẫn.
“Có chuyện gì vậy dì Phúc?” cô hỏi.
Dì Phúc bị giật mình, vỗ ngực đáp: “Ấp Trì nói là quên mang theo một tập tài liệu, bảo dì tìm rồi gửi qua cho cậu ấy.”
“Là tài liệu gì thế ạ? Để cháu tìm cho.”
“Nghe bảo là một túi hồ sơ niêm phong bằng giấy kraft, có ghi chữ gì đó về hợp đồng với nhà họ Chu, để trong một bìa tài liệu trong thư phòng của cậu ấy.”
Nghe xong, Nghê Tư Duẫn đã quay người chạy lên lầu, “Cháu lên xem thử.”
Cô bước từng hai ba bậc một, vội vàng leo lên lầu.
Thư phòng của Tạ Ấp Trì nằm ngay cạnh phòng ngủ anh. Nghê Tư Duẫn chưa từng bước vào đó, vì trước đây anh rất ghét cô lại gần, hễ là đồ của anh trong nhà thì cô đều không được chạm vào, cũng chẳng được bén mảng tới gần.
Giờ đây, anh dường như đã chấp nhận cô rồi.
Nghê Tư Duẫn cũng không muốn giữ mãi mối quan hệ căng thẳng với anh. Dù sao bây giờ cũng là người một nhà, sau này còn mấy chục năm sống chung, cô đã mất cha mẹ, giờ có được daddy và anh trai, tất nhiên càng phải trân trọng.
Thư phòng của Tạ Ấp Trì rất ngăn nắp. Trên bàn gỗ nguyên khối có hai bìa tài liệu, bên trong đựng không ít túi giấy kraft.
Cô mở bìa bên trái trước, nhưng không thấy tài liệu cần tìm.
Sau đó chuyển sang bìa bên phải, nhìn thấy một túi có ghi chữ “Chu thị”, cô liền rút ra. Không ngờ vô tình kéo theo một tập tài liệu bên cạnh rơi ra ngoài.
Cô định nhét nó lại thì ánh mắt vô tình lướt qua dòng tiêu đề trên đầu tập tài liệu.
Là hợp đồng đầu tư của đoàn phim.
Ngón tay Nghê Tư Duẫn khựng lại giữa không trung, tim cô bỗng cuộn trào như có cơn lũ tràn qua.
Thì ra, thật sự là anh ấy.
Hôm đó trong nhóm có người bàn về nhà đầu tư, tuy cô không quá chú tâm, nhưng cũng thấy có nói rằng có một khoản tiền được chuyển từ Hồng sang.
Cô chưa từng nghĩ người đó lại là Tạ Ấp Trì.
Anh đã đầu tư một trăm triệu cho bộ phim mới của cô.
—
Nghê Tư Duẫn cất kỹ túi tài liệu vào trong túi xách, nói với dì Phúc là cô sẽ tự mang qua.
“Hay là để tài xế đưa đi đi, ngoài trời nắng lắm, con lại chưa ăn sáng, đừng để bị say nắng.”
Dì Phúc lo lắng cho sức khỏe cô.
Cô gái nhỏ này vóc dáng gầy gò, vốn chẳng có bao nhiêu da thịt, lại hay bỏ bữa, mấy người lớn tuổi nhìn mà cứ sợ cô chịu không nổi chút đau khổ nào, trời chỉ hơi nóng thôi là đã sợ cô ngất ngoài đường.
Nghê Tư Duẫn cười vẫy tay, “Con ở nhà mấy hôm rồi, trên đầu sắp mọc nấm luôn ấy. Dì đừng lo, con ổn mà.”
Nói xong liền chạy ra ngoài.
Cũng đã lâu rồi cô chưa ra ngoài hít thở không khí. Mặc dù bên ngoài vẫn có nắng, nhưng cuối hè rồi, cũng không đến mức quá oi bức.
Tới trụ sở Tập đoàn Tạ thị, Nghê Tư Duẫn không báo trước với Tạ Ấp Trì là mình sẽ tới.
Chỉ chào hỏi lễ tân một tiếng rồi tự đi lên lầu.
Tuy trước đây cô chưa từng vào văn phòng Tạ Ấp Trì, nhưng lúc được Tạ Huyền dẫn đi tham quan công ty, ông đã chỉ rõ vị trí. Chỉ là anh chưa từng để cô bước vào, còn cụ thể ở đâu thì cô vẫn nhớ.
Cô giơ tay gõ cửa gỗ, bên trong vang lên một tiếng: “Vào đi.”
Nghê Tư Duẫn mới đẩy cửa bước vào.
“Tạ tổng, tài liệu của anh…”
Cô vừa bước được hai bước, ánh mắt liền dừng lại ở người đàn ông đang ngồi trên sofa tiếp khách.
Cô không khỏi thắc mắc: Sao anh ấy lại ở đây?
Vừa lúc ấy, Chu Xán Vũ cũng quay đầu nhìn lại, trong mắt không thấy rõ cảm xúc gì.
“Sao em lại đưa tới đây?” Tạ Ấp Trì đứng dậy, chủ động đưa tay nhận lấy túi hồ sơ.
Nghê Tư Duẫn vẫn nhìn người đàn ông đối diện, miệng thì như vô hồn trả lời theo phản xạ: “Em tiện ra ngoài dạo nên đưa giúp luôn.”
Cô còn đang do dự không biết có nên chào Chu Xán Vũ hay không.
Có thể Tạ Ấp Trì vẫn chưa biết hai người họ quen nhau từ trước. Nhưng trong lòng cô vẫn không muốn để người khác biết cô và Chu Xán Vũ có liên quan gì.
“Ngồi một lát đi, xong việc anh đưa em đi ăn.”
Tạ Ấp Trì không quay đầu lại mà chỉ chăm chú mở túi tài liệu.
Nghê Tư Duẫn bước tới ngồi xuống, ánh mắt Chu Xán Vũ vẫn dõi theo cô không rời.
Sau một hồi cân nhắc, cô quyết định giả vờ không quen biết: “Có khách à.”
Cô vừa dứt lời, Chu Xán Vũ bật cười khẽ một tiếng.
Tạ Ấp Trì cũng quay lại, giọng điệu thản nhiên: “Em không cần diễn nữa đâu, anh biết hai người quen nhau rồi.”
“…”
Sao không nói sớm.
Cô còn lăn tăn nãy giờ, giờ nhìn lại mình thật giống một con ngốc.
Hai người đàn ông tiếp tục thảo luận công việc như thể không có cô ở đó, chẳng ai để ý đến sự tồn tại của cô.
Nghê Tư Duẫn tức tối ngồi một bên chơi game, chẳng biết thời gian trôi qua bao lâu, cho đến khi trong phòng vang lên tiếng bụng cô réo vang, âm thanh cực kỳ rõ ràng.
Hai người đàn ông lập tức ngừng nói, cùng quay sang nhìn cô.
Cô dùng một tay ôm bụng, cố gắng che giấu âm thanh.
Rõ ràng là không có tác dụng gì .
“Nhìn gì chứ? Các anh đói bụng thì bụng các anh không kêu chắc.”
Giọng điệu mang theo chút giận dỗi.
Tạ Ấp Trì bật cười, đặt tài liệu xuống, “Đói thì nói một tiếng, có ai không cho em ăn đâu.”
Nghê Tư Duẫn lí nhí than vãn: “Làm sao em biết nó lại kêu to thế .”
“Đừng lèm bèm nữa, đi ăn thôi.” Tạ Ấp Trì đứng dậy, nhìn về phía Chu Xán Vũ, “Chu tổng đi cùng chứ?”
“Thôi, tôi còn chút việc phải xử lý, không làm phiền anh em hai người nữa.”
Khi nói câu đó, ánh mắt anh vẫn không hề rời khỏi Nghê Tư Duẫn.
Hôm nay cô không trang điểm, cả người trông rất nhẹ nhàng. Lúc này đang cúi đầu xoa bụng, lại kéo kéo áo, lầm bầm than vãn gì đó, nhìn thế nào cũng thấy rất đáng yêu.
Tạ Ấp Trì bước tới chắn trước mặt cô, nụ cười mang theo phần sắc bén: “Vậy thì không tiễn.”
Sóng ngầm giữa hai người đàn ông, Nghê Tư Duẫn hoàn toàn không nhận ra.
Khi cô ngẩng đầu lên chỉ thấy bóng lưng Chu Xán Vũ.
“Muốn ăn gì?” Tạ Ấp Trì quay lại hỏi cô.
Nghê Tư Duẫn mỉm cười nhẹ nhàng: “Ăn gì cũng được.”
Cô đói đến mức chân run rồi, chẳng quan tậm ăn gì nữa, miễn là có thể lấp đầy bụng là được.
Cuối cùng hai người cùng nhau đến nhà ăn của công ty.
Giờ ăn trưa đã qua, nhà ăn không còn nhiều người, chỉ có vài người chậm chân đang vừa ăn vừa trò chuyện.
Nhìn thấy Tạ Ấp Trì và Nghê Tư Duẫn đi vào cùng nhau, lại còn vừa đi vừa cười, nhiều người như phát hiện ra tin tức động trời, lén lút rút điện thoại ra chụp ảnh hóng hớt.
Tin nóng đây! Tạ tổng và Nghê Tư Duẫn cùng xuất hiện ở nhà ăn, hai người còn trò chuyện cười nói vui vẻ nữa, quan hệ khi nào thân thiết vậy?!
Thật không đó?! Không phải Tạ tổng rất ghét em gái mình sao? Sao lại cùng ăn trưa với cô ấy? Không phải bịa đấy chứ?
Người kia vội vàng đăng kèm một tấm ảnh để chứng minh mình không nói dối.
Trong ảnh, hai người không chỉ nói cười vui vẻ, Tạ Ấp Trì còn chủ động kéo ghế cho Nghê Tư Duẫn.
Trông chẳng giống anh em, mà giống cặp đôi yêu nhau lâu năm thì đúng hơn.
Ngay lập tức, các nhóm chat lớn nhỏ trong tập đoàn đều lan truyền tấm ảnh.
Aaaaa! Trời ơi! Chỉ là ảo giác của mình thôi sao? Sao mình thấy ánh mắt Tạ tổng nhìn không giống anh trai nhìn em gái, mà giống nhìn “baby” quá vậy?
Không chỉ mình bạn đâu.
Xem phim nhiều quá rồi đấy, Tạ tổng với Nghê Tư Duẫn là anh em mà.
Nhưng ai cũng biết cô ấy là con nuôi của chủ tịch, đâu phải anh em ruột, chẳng phải vẫn có khả năng sao?
Chuẩn! Từ kẻ địch thành bạn, từ anh em thành người yêu, quá hấp dẫn! Mê luôn!
Những người trong cuộc hoàn toàn không biết gì về cuộc “bạo động” đang diễn ra sau lưng mình, hai người vẫn vui vẻ bàn luận chuyện nghỉ lễ Quốc khánh.
“Daddy nói Quốc khánh sẽ đưa chúng ta đi Macau, em chưa đến đó bao giờ.” Nghê Tư Duẫn vừa xúc cơm nhai nhồm nhoàm, nói chuyện cũng không rõ tiếng.
Đột nhiên nhớ lại lần ăn cơm ở nhà họ Minh, không khí trên bàn còn lạnh lẽo hơn cả ở đám tang.
Không ai nói một lời, đến mức cô muốn nhờ người gắp hộ miếng rau cũng không dám mở miệng.
Chỉ nghĩ thôi cũng thấy lạnh cả sống lưng.
Tạ Ấp Trì gắp cái đùi gà trong đĩa của mình sang bát cô, “Đợi anh xử lý xong mấy việc rồi sẽ sắp xếp.”
“Ừm, vất vả anh rồi.” Cô không khách sáo, cắn luôn miếng thịt đùi, “Với cả, em chưa nghe daddy nói gì về việc tập đoàn mở chi nhánh ở nội địa cả, sau này định phát triển trong nước thật sao?”
“Ừ, anh với daddy có kế hoạch đó, nhưng chưa chắc đã triển khai. Phải thử vận hành trước một thời gian rồi mới biết được.”
Nghê Tư Duẫn cụp mắt xuống, rồi bất giác nở nụ cười.
Tạ Ấp Trì nhìn cô, hỏi: “Cười gì thế?”
Cô lắc đầu, chỉ đáp: “Chỉ là thấy tâm trạng rất tốt.”
Nói không vui vẻ là giả.
Tuy cô không hiểu chuyện trong tập đoàn, nhưng chỉ cần việc Tạ Ấp Trì chịu chia sẻ với cô đã là kết quả tốt nhất rồi.
Trước đây, cô chưa từng dám nghĩ tới cảnh hai người có thể ngồi ăn cơm với nhau yên ổn như bây giờ, lại còn trò chuyện một cách thoải mái.
Làm sao cô không mong mối quan hệ với Tạ Ấp Trì sẽ tốt lên được chứ? Dù sao cũng là anh em, cho dù không cùng huyết thống, nhưng cũng đã sống cùng một mái nhà suốt hai mươi năm.
Cô đã mất đi cha mẹ ruột, có thể một lần nữa bước vào một gia đình, được cha nuôi yêu thương đã là điều xa xỉ. Chỉ là người anh trong nhà luôn không thích cô, nhưng cô vẫn luôn âm thầm ước rằng sẽ có một ngày được làm anh em tốt nhất với Tạ Ấp Trì.
Mà bây giờ, xem ra điều ước ấy đã trở thành hiện thực.
Đối với sự thay đổi củaTạ Ấp Trì, Nghê Tư Duẫn vẫn không nhịn được hỏi:
“Anh, sao tự dưng anh lại chấp nhận em vậy?”
Cô thực sự rất tò mò.
Tạ Ấp Trì luôn xem cô như điềm xui, chưa từng coi cô là người trong nhà. Dù Nghê Tư Duẫn thấy buồn, nhưng cũng đã quen với định kiến đó từ lâu.
Nghe câu hỏi, người đàn ông bên cạnh khẽ hừ một tiếng cười nhẹ:
“Làm gì mà lắm câu hỏi thế. Chỉ là đột nhiên nhận ra, trong nhà có thêm một đứa em gái… cũng không tệ.”
Thật ra ngay cảTạ Ấp Trì cũng không thể nói rõ lý do tại sao anh thay đổi.
Nếu buộc phải tìm một lý do, có lẽ là từ mấy năm trước hôm đó anh tăng ca về nhà rất muộn, vừa vào cửa đã thấy một dáng người gầy gò nằm co ro trên sofa.
Dì Phúc nói, con bé này bướng lắm, nhất định phải đợi mọi người trong nhà về an toàn mới chịu đi ngủ, kết quả là đợi mãi đợi mãi lại ngủ quên luôn ở phòng khách.
Tạ Ấp Trì lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, Nghê Tư Duẫn lúc đó cuộn tròn người, đầu gối lên cánh tay ngủ rất say.
Khung cảnh đó giống như một cái đuôi mèo nhẹ nhàng cào qua tim anh, ngứa ngáy khó tả.
Anh hạ giọng dặn: “Phiền dì đưa cô ấy về phòng.”
Nói rồi liền lên thẳng lầu.
Phía sau, anh nghe thấy dì Phúc gọi cô tỉnh dậy.
Cô gái nhỏ lẩm bẩm: “Tạ tổng về rồi à?”
Dì Phúc đáp: “Ấp Trì vừa về, con cũng về phòng ngủ đi.”
Cô dụi dụi đôi mắt mơ màng, giọng nói mềm như nước: “Dạ.”
Từ đó về sau,Tạ Ấp Trì mỗi lần tăng ca về nhà đều thấy cô nằm trên sofa. Có khi cô chưa ngủ, anh hỏi sao còn chưa chịu đi ngủ, cô lại ngượng ngùng gãi tai, vờ như đang mải mê xem TV quên mất giờ.
Nhưng rõ ràng trong phòng cô cũng có TV mà.
Tạ Ấp Trì quay đầu đi giấu tiếng cười, miệng thì vẫn lạnh nhạt:
“Lần sau muốn xem thì về phòng mà xem, đừng chướng mắt ở đây.”
Có lẽ là vì quen miệng nói lời khó nghe, nên mỗi khi mở miệng vớiNghê Tư Duẫn, anh đều chẳng thể dịu dàng nổi.
Cũng giống như việc cô đã gọi anh là “Tạ tổng” suốt bao nhiêu năm, giờ kêu “anh” cũng thật khó xử.
Sau này, có những hôm anh về cực muộn, gần như rạng sáng.
Vẫn thấy dáng người nhỏ bé đó nằm co quắp ở sofa, chẳng biết đã ngủ từ bao giờ.
Tạ Ấp Trì không bật đèn, thay dép rồi nhẹ nhàng bước đến gần. Dưới ánh trăng lờ mờ ngoài cửa sổ, anh thấy cô ngủ rất yên lành, mắt nhắm chặt, hơi thở đều đều, thỉnh thoảng còn lẩm bẩm mấy câu mơ hồ.
Anh không kìm được mà bật cười khẽ, rồi cúi người ôm cô vào long, động tác rất nhẹ nhàng. Cô được đưa về phòng, sáng hôm sau tỉnh dậy còn nghi ngờ không biết có phải mình mộng du không.
Rồi sau đó nữa, Nghê Tư Duẫn mải quay phim, thường xuyên không về nhà.
Tạ Ấp Trì mỗi lần tăng ca về đều theo thói quen liếc nhìn phòng khách, nhưng bóng dáng quen thuộc kia đã lâu không còn nữa.
Lòng người đâu phải sắt đá.
Làm sao có thể không động lòng?
Thật ra anh cũng từng tự trách bản thân—
Không phải chỉ có mình anh mất mẹ trong vụ tai nạn năm đó.
Nghê Tư Duẫn cũng mất cha mẹ ruột.
Lúc còn nhỏ, anh không muốn thấy cô, vì mỗi lần thấy là lại nhớ đến mẹ mình—người đã mất trong vụ va chạm năm ấy.
Nhưng có lẽ là ý trời.
Mẹ không còn, ba thì bận rộn với công việc.
Duy chỉ còn cô em gái, vẫn luôn âm thầm quan tâm anh.
Nghĩ đến đó,Tạ Ấp Trì mới bắt đầu thay đổi.
Chỉ là, khi anh muốn đối xử tốt hơn với cô, thì cô đã không còn thường xuyên ở nhà nữa.
Nhưng cũng may, vẫn còn kịp.
Ăn xong, Tạ Ấp Trì hỏi cô có tự lái xe đến không.
Nghê Tư Duẫn lắc lắc chùm chìa khóa trong tay, “Tất nhiên rồi.”
“Vậy thì anh không gọi tài xế đưa em về nữa, tự lái xe nhớ cẩn thận nhé.”
Cô gật đầu, chia tay Tạ Ấp Trì ở cửa thang máy.
Rời khỏi công ty, Nghê Tư Duẫn lái xe đến một quán cà phê kiểu nông thôn. Xe dừng trong sân, cô lấy điện thoại ra gọi một cuộc trước khi xuống xe.
Sau hai tiếng tút, đầu dây bên kia bắt máy.
“Na Na, cậu đang ở Hồng Kông à?”
Nghe thấy giọng Nghê Tư Duẫn, Khương Mẫn Na thoáng sững người rồi vui vẻ reo lên:
“Ơ kìa, chẳng phải đại minh tinh của chúng ta đây sao? Nhớ mình rồi à? Nhưng dạo này mình không có ở Hồng Kông, có chuyện gì vậy?”
Khương Mẫn Na là người bạn thân duy nhất của Nghê Tư Duẫn ở Hồng Kông, cả hai lớn lên bên nhau từ nhỏ.
Trước đây, mỗi lần Nghê Tư Duẫn bị bắt nạt ở trường, đều là Khương Mẫn Na đứng ra bảo vệ cô.
“Thôi được…” Cô thở dài bất đắc dĩ.
Người duy nhất có thể giúp lại không có mặt, cô cũng chẳng còn cách nào.
Nghe thấy tiếng thở dài, Khương Mẫn Na vội hỏi với giọng đầy quan tâm:
“Tớ sẽ về sau kỳ nghỉ Quốc khánh, cậu tìm mình có chuyện gì không?”
“Thật ra cũng không có gì nghiêm trọng, chỉ là muốn nhờ cậu giúp tra một chiếc xe.”
Nghe vậy, bên kia bật cười:
“Chuyện nhỏ ấy mà, cậu đưa biển số cho mình, giờ mình tra luôn cho.”
Nhắc đến chuyện này, Nghê Tư Duẫn cười khổ:
“Chính là vì không biết biển số nên mới muốn hỏi xem hồi cậu còn ở Hồng Kông có từng thấy chiếc xe đó không.”
“Xì ——” Khương Mẫn Na cũng tỏ ra khó xử, “Vậy chiếc xe cậu đang tìm có đặc điểm gì không? Biết đâu mình từng thấy rồi thì sao.”
Nghê Tư Duẫn cố nhớ lại, cố gắng biến ký ức mơ hồ thành rõ ràng nhất có thể:
“Là một chiếc xe cổ màu rượu vang, nhìn như xe cổ điển nhưng lại rất mới. Loại xe này ở Hồng Kông không phổ biến, nếu cậu từng thấy chắc chắn sẽ nhớ.”
“Chậc, thật sự là tớ chưa từng thấy loại xe này ở Hồng Kông.”
Xe cổ thì không hiếm, nhưng theo lời mô tả của Nghê Tư Duẫn, kiểu xe đó chắc chắn là của người có thân phận đặc biệt cao quý mới có thể sở hữu.
Nói khó tìm thì cũng không hẳn, vì người ở Hồng Kông có thể mua được loại xe này vốn không nhiều.
Nhưng muốn tìm cũng chẳng dễ, bởi xe thường đậu trong nhà người ta, đâu dễ mà trông thấy.
“Cậu đang tìm người sao?” Khương Mẫn Na hỏi.
Nghê Tư Duẫn khẽ cụp mắt, hạ giọng thở ra:
“Cậu còn nhớ chuyện năm đó ở LA, vụ tấn công kh*ng b* mà mình từng kể cậu nghe không?”
“Nhớ chứ, cậu từng nói có một chàng trai đã cứu mạng cậu, nhưng chính anh ấy hình như lại không thoát được…”
Khương Mẫn Na đang kể nửa chừng thì chợt lóe lên một ý nghĩ:
“Không lẽ… cậu gặp lại anh ấy rồi? Chiếc xe cậu tìm là của anh ta à?”
“Nhưng làm sao cậu chắc đó là anh ấy?”
Đã mười năm trôi qua, những chàng trai cô gái năm xưa giờ đã trưởng thành, người ấy hiện còn sống hay không cũng chẳng rõ, sao có thể chắc chắn chính là anh ta?
Hơn nữa, sao lại trùng hợp đến mức cả hai đều có mặt ở Hồng Kông?
Về chuyện này, Khương Mẫn Na vẫn giữ thái độ hoài nghi.
Thật ra sau khi bình tĩnh lại, Nghê Tư Duẫn cũng từng suy nghĩ về điều đó.
Chuyện liên quan đến vụ kh*ng b* năm ấy, ngoài Tạ Huyền và Tạ Ấp Trì, cô chỉ kể với mình Khương Mẫn Na, khả năng bị ai đó bày trò đùa là cực kỳ thấp.
Hơn nữa, người đàn ông mà cô gặp hôm đó ở chùa Nam An, vừa nhìn đã biết không phải người tầm thường.
Thấy cô không trả lời, Khương Mẫn Na có chút áy náy:
“Vậy chờ tớ về Hồng Kông rồi tớ giúp cậu tìm thử nhé.”
Cô biết người đó đối với Nghê Tư Duẫn quan trọng thế nào, cho dù có thể chỉ là một cú lừa, cô cũng không muốn dập tắt hy vọng vừa mới lóe lên trong lòng bạn mình.
“Cảm ơn cậu, Na Na.”
Cuộc gọi kết thúc, Nghê Tư Duẫn ngơ ngẩn nhìn về phía trước, đầu óc trống rỗng, không thể xử lý bất kỳ thông tin nào, cũng không biết việc mình đang làm lúc này có phải chỉ là uổng công vô ích.
Bỗng nhiên bên tai vang lên một tiếng gọi, cô khẽ nghiêng đầu.
“Chu tổng.”
Trong gương chiếu hậu, Chu Xán Vũ đang đứng trước cửa quán cà phê, ánh mắt bình thản, giữa ngón tay trái kẹp một điếu thuốc đã hút gần hết. Nghe có người gọi, anh ngoái đầu lại, dập điếu thuốc.
Người gọi là một người phụ nữ trung niên khoảng ba bốn mươi tuổi, mặc váy dài đỏ rực, mỗi bước đi đều khiến tà váy uyển chuyển như gợn sóng.
Giày cao gót giẫm lên đường lát sỏi mà như đi trên mặt phẳng, khí chất vô cùng sang trọng.
Nghê Tư Duẫn nhận ra người này chính là Cao Kim Nhị, tiểu thư nhà họ Cao của tập đoàn Cao thị ở Cửu Long. Gần bốn mươi tuổi nhưng vẫn chưa kết hôn, làn da và vóc dáng đều được chăm sóc rất tốt.
Nhà cô làm nghề kinh doanh trang sức, nhưng bình thường ra ngoài lại rất hiếm khi đeo trang sức xa xỉ.
Hai người trò chuyện vài câu ở cửa rồi cùng nhau bước vào quán.
Nghê Tư Duẫn khẽ nhướng mày, chợt cảm thấy, duyên phận đúng là điều kỳ diệu.
Đi đến đâu cũng có thể gặp anh, thật sự là trùng hợp đến kỳ lạ.
Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Story
Chương 9: Duyên phận kỳ diệu
10.0/10 từ 12 lượt.
