Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa

Chương 7: Tập trung vào, đừng nhìn tôi


Đúng như dự đoán, việc Nghê Tư Duẫn dùng tiếng phổ thông chúc Tết Trung thu tại lễ trao giải đã nhanh chóng leo lên hot search.


Thậm chí cô còn chưa rời khỏi hiện trường thì đã bị các phóng viên truyền thông chặn lại phỏng vấn. Quả không hổ danh là dân làm báo, câu nào câu nấy đều sắc bén, chẳng chút vòng vo, lời nói nghe thì bình thường nhưng lại giăng đầy cạm bẫy.


Tuy vậy, so với đám phóng viên xứ Cảng thì đám này vẫn còn kém xa.


“Nghê Tư Duẫn, cô đã vào nghề bảy năm rồi mà chưa từng dùng tiếng phổ thông ở bất kỳ sự kiện công khai nào, mọi người cứ tưởng cô không biết nói. Đây là hình tượng công ty xây dựng cho cô hay là còn lý do gì khác?”


“Rõ ràng cô nói được tiếng phổ thông, sao trước giờ không lên tiếng đính chính?”


“Tối nay tại sao lại đột nhiên để lộ việc mình biết nói? Là quên mất mình đang diễn hình tượng ‘không biết nói’ hay là thấy không giả vờ nổi nữa?”


Những câu hỏi như thế này thực sự chẳng có chút trình độ nào.


Mà Nghê Tư Duẫn lại không phải kiểu người giỏi nhẫn nhịn, cảm xúc đều hiện rõ mồn một trên mặt.


Dù những người này chặn đường cô lúc tan làm, lời lẽ cũng chẳng tử tế gì, nhưng với tư cách là một minh tinh nữ, cô vẫn cố nặn ra một nụ cười.


Ban đầu, cô trả lời: “Tôi cũng chẳng mấy khi đến đại lục, những dịp được phát ngôn còn đếm trên đầu ngón tay, tôi dùng ngôn ngữ nào chẳng phải là quyền tự do của tôi sao? Hơn nữa, tôi chưa từng nói mình không biết nói tiếng phổ thông, chẳng phải chính các người dựng lên cái đề tài này à?”


Nghê Tư Duẫn tự nhận mình là người trung thực, chưa bao giờ nói dối khán giả. Nhưng cô vốn cũng không phải người hay nói nhiều, tất cả những diễn giải về hành vi và lời nói của cô đều do truyền thông và các tài khoản tiếp thị tự suy diễn, rồi dẫn dắt dư luận theo hướng họ muốn.


Cô quả thực chưa từng nói mình không biết tiếng phổ thông. Chỉ là những lần cô đến đại lục tham gia hoạt động vốn đã ít, lại không nghe cô nói một câu phổ thông nào, nên truyền thông mới tự mặc định như vậy.


“Vậy tại sao cô không đính chính sớm, khiến người hâm mộ và khán giả đều tin rằng cô không biết?”


Nghê Tư Duẫn đáp: “Tôi không phải là người khiến công chúng tin vào kết luận đó. Với lại, trên mạng đồn về tôi đâu phải chỉ có mỗi tin này, nếu chuyện gì cũng phải lên tiếng đính chính thì chẳng bằng ngày nào tôi cũng mở livestream, ai bịa tin gì tôi đính chính cái đó, vậy được chưa?”


“Vậy tối nay tại sao lại đột ngột công khai chuyện mình biết tiếng phổ thông? Có thể giải thích không?”


Bốn phía chen kín không kẽ hở, tay Nghê Tư Duẫn còn ôm cả đống micro từ các đài truyền hình.


Nghe mấy người này lắm lời, cô thật sự muốn ném hết đám micro xuống đất, nhưng vẫn kìm lại được.


Chỉ là cô mỉm cười nhìn thẳng vào máy quay, nhẹ nhàng buông một câu: “Tôi thích.”


Rồi đưa hết micro cho Đinh Đinh, quay lưng rời đi không ngoảnh lại.


Không ai dám cản cô, từng bước từng bước nhường đường, cho đến khi bóng cô khuất hẳn nơi cuối hành lang.


Cùng lúc đó, mạng xã hội như muốn nổ tung.


Fan của Nghê Tư Duẫn ngay lập tức chiếm lĩnh mặt trận, thi nhau cổ vũ cho “chị Nghê”.


“Á á á á á em bé ngoan quá trời, nói tiếng phổ thông nghe dịu dàng ghê luôn á, càng mê càng thích!”


“Tui đoán lâu rồi là chị biết nói mà, đám tài khoản tiếp thị đó giỏi dẫn dắt dư luận quá trời. Muốn chị tui đính chính thì cũng phải cho người ta cơ hội chớ.”


“Chuẩn! Chị tui sống ở Quảng Đông – Hồng Kông lâu năm, lại là nghệ sĩ của TVB, xung quanh toàn người nói tiếng Quảng, hỏi thử cổ lấy đâu ra cơ hội nói tiếng phổ thông? Nói nghe thấy ghê.”


“Trời má! Làm fan chị Nghê đúng là quyết định đúng đắn nhất đời tui luôn đó. Câu ‘Tôi thích’ đúng kiểu ngầu lòi! Nếu là tui chắc chỉ biết lắp bắp rồi rơi vào bẫy mấy người đó thôi.”


Lượng thảo luận về chủ đề này tiếp tục tăng vọt, có đến mấy từ khóa liên quan đến việc Nghê Tư Duẫn nói tiếng phổ thông tối nay leo lên đầu bảng tìm kiếm, thậm chí còn có hai cái hot search bị đánh dấu “cháy”.


Bình luận thì đủ cả tốt xấu. Dù sao từ khi Nghê Tư Duẫn ký hợp đồng với công ty đại lục, cô vẫn luôn là tâm điểm của những đề tài nóng, anti-fan cũng nhiều vô kể. Nhưng mà đừng coi thường sức chiến đấu của fan nội địa.


Có người nói kiểu người như Nghê Tư Duẫn chẳng có tố chất gì mà cũng làm được minh tinh, nên sớm bị phong sát đi là vừa.



Fan liền đáp trả: “Bạn có tố chất, mấy người đào bẫy hỏi người ta thì cũng có tố chất, chỉ có chị Nghê nhà tui là không có tố chất, bạn là Ngọc Hoàng Đại Đế à, bạn nói gì cũng đúng chắc? Tui còn nói mấy người viết comment kiểu vậy không nên sinh ra luôn đó.” – Bình luận này được hơn 5 vạn lượt thích.


Cuộc chiến không máu không nước mắt này kéo dài khá lâu.


Còn Nghê Tư Duẫn thì đang thảnh thơi đắp mặt nạ trong phòng suite hạng sang, hoàn toàn không hay biết gì về trận địa đó. Cô ôm bịch khoai tây chiên, cùng Đinh Đinh rúc vào ghế sofa xem phim, phải nói là vô cùng tận hưởng.


Điện thoại đã được chuyển sang chế độ không làm phiền, mãi đến khi phim chiếu xong mới mở lên.


Sau khi rửa mặt xong, Nghê Tư Duẫn vừa bật điện thoại đã thấy thông báo tin nhắn hiện đầy cả màn hình.


Cô mở từng cái ra xem, đầu tiên là loạt tin nhắn “oanh tạc” từ Hoa Lệ.


Sao em không bàn với công ty trước khi công khai vậy, bất ngờ quá đó.


Công ty định chờ dịp khác để em chính thức lên tiếng đính chính, tạo chủ đề kiếm chút hiệu ứng.


Nhưng mà làm vậy cũng không tệ, bây giờ độ hot trên mạng cũng đủ rồi, coi như kiếm được đợt lưu lượng này.


Vả lại sắp khai máy phim mới rồi, em nói tiếng phổ thông tốt thì quay phim cũng dễ hơn.


Mấy ngày tới hạn chế ra ngoài nhé, trên người em gánh quá nhiều hot search rồi, công ty sẽ sắp xếp vài vệ sĩ cho em khi ra ngoài.


Nghê Tư Duẫn chỉ nhắn một chữ “Ừ” xem như đã đọc xong.


Tin tiếp theo là của Minh Diệp, mở đầu bằng một tràng cảm thán kiểu “kinh ngạc” liên tục.


Không phải chứ, em thật sự biết nói tiếng phổ thông hả!


Em im lặng mãi, anh cứ tưởng em không biết nói cơ!


Em gạt anh thê thảm quá đi đó~


Mai đến nhà anh ăn cơm nha, ông nội anh muốn gặp em để cảm ơn chuyện em cứu Gia Ngân.


À mà, hỏi luôn ông anh vợ có muốn đi cùng không.


Nghê Tư Duẫn đọc đến dòng cuối thì khựng lại, trong đầu vắt óc suy nghĩ cũng không ra cái người mà anh ta gọi là “anh vợ” là ai.


Thế là cô đặc biệt trả lời mỗi dòng đó, chỉ gửi một dấu hỏi chấm.


Bên kia gần như lập tức trả lời, cứ như đang ôm khư khư điện thoại chờ tin nhắn của cô vậy —Là anh trai em đó, anh ta cũng đang ở Hỗ Giang mà? Em hỏi thử xem ảnh có muốn đi không.


Nghê Tư Duẫn: …?


Cô bật cười, gõ hai dòng trả lời lại: Nhị thiếu gia nhà họ Minh, làm ơn giữ khoảng cách chút đi.


Anh tôi chiều nay đã về Hồng Kông rồi.


Vì hôm nay là Trung thu, anh ấy phải đến nghĩa trang thăm mẹ.


Nghê Tư Duẫn mỗi năm cũng sẽ đến, nhưng luôn cố tránh giờ của anh, vì không muốn gây thêm mâu thuẫn trước mộ cha mẹ.


Minh Diệp nhanh chóng nhắn lại.


Vậy em tới nha, mai anh cho người qua đón.


Mấy ngày tiếp theo, Nghê Tư Duẫn không có lịch trình gì đặc biệt. Cô vốn định hai ngày sau sẽ quay lại Hồng Kông, vừa hay có thể tranh thủ dạo chơi ở Hỗ Giang một chút. Tuy nhiên, tình hình hiện tại có vẻ như không cho phép cô ra ngoài.


Sau khi suy nghĩ một chút, đến nhà họ Minh chơi chắc chắn sẽ thú vị hơn việc ở lại khách sạn xem phim. Thế nên, cô trả lời đồng ý.



Nghê Tư Duẫn đơn giản mặc một bộ đồ thể thao thoải mái, tóc búi gọn gàng thành một cái búi nhỏ, đeo khẩu trang rồi ra ngoài.


Sáng nay thức dậy, cô lướt qua Weibo, thấy từ khóa vẫn còn nằm ở top tìm kiếm. Số tin nhắn trong hộp thư cũng tăng gấp đôi. Cô không bận tâm, tinh thần thư thái, mở điện thoại chơi cờ.


Mãi đến hai giờ chiều, Minh Diệp mới gọi điện thông báo đến đón cô, lúc này cô mới đứng dậy thay đồ.


Xe của nhọ họ Minh đã đến đợi sẵn.


Trước khi lên xe, Nghê Tư Duẫn đặc biệt chú ý nhìn xung quanh xem có camera nào đang quay lén không. Sau khi chắc chắn mọi thứ xung quanh bình thường, cô mới yên tâm lên xe.


Đây là lần đầu tiên cô đến Hỗ Giang, trước đó cô chưa từng có dịp dạo chơi ở đây nên cũng không biết ở đây có những cảnh đẹp gì. Bây giờ càng nổi tiếng khiến cô khó lòng mà ra ngoài được nữa.


Trong suốt chuyến đi, đầu óc cô rối bời, không lâu sau đã đến nơi.


Như tưởng tượng của cô, biệt thự nhà họ Minh trông vô cùng sang trọng và hoành tráng. So với nhà của Chu Xán Vũ nơi này có phần phô trương hơn, như một gia đình giàu có thực sự.


“Nghê Tư Duẫn, cô đến rồi à!”


Minh Diệp nghe thấy tiếng động liền vội vàng chạy ra đón cô vào nhà, ánh mắt anh ngập tràn niềm vui như chờ đợi đã lâu. “Mau vào trong đi.”


Nghê Tư Duẫn đi theo anh vào nhà, không ngờ trong nhà lại náo nhiệt như vậy. Cô bất ngờ khi thấy cả Thẩm Giai Lị cũng ở đây.


Có vẻ như Thẩm Giai Lị cũng không ngờ cô sẽ đến. Khi ánh mắt của họ chạm nhau, cô ta có phần lúng túng, ánh mắt hơi lộ vẻ bối rối.


Trong phòng khách có hai khuôn mặt lạ, Nghê Tư Duẫn đoán ngay được thân phận của họ. Người đàn ông tóc bạc chắc chắn là ông lão mà Minh Diệp hay nhắc đến. Còn người ngồi cạnh Chu Uyển Trúc là một người đàn ông trầm tĩnh và lễ độ, chắc chắn là chồng cô ấy, anh trai của Minh Diệp.


“Để anh giới thiệu với em nhé, đây là ông nội anh, em có thể gọi ông ấy là Ông Minh giống như Chu Xán Vũ.” Minh Diệp nói xong còn không quên ghé sát tai cô thì thầm: “Đừng nhìn bề ngoài ông ấy hiền lành thế thôi, thực ra rất khó gần, ít nói chuyện với ông ấy là tốt nhất.”


Có vẻ như nhận thấy ánh mắt cảnh cáo của ông lão, Minh Diệp khẽ ho một tiếng rồi quay sang giới thiệu tiếp: “Đây là anh trai anh, Minh Hàng.”


“Chị dâu và Gia Ngân em đều đã gặp rồi, còn đây là em họ anh, Thẩm Giai Lị, chắc em cũng đã gặp.”


Nghê Tư Duẫn lễ phép cúi đầu chào mọi người: “Chào mọi người.”


Đây là câu nói đầu tiên của cô khi bước vào nhà, và cô nói bằng tiếng phổ thông.


Mỗi từ, mỗi chữ đều lọt vào tai Minh Diệp, anh gần như nhìn cô với ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ: “Nghê Tư Duẫn, thật sự… Trời ơi, sao trước kia anh không biết em nói tiếng phổ thông hay như vậy, sau này em đừng nói tiếng Quảng Đông nữa nhé, anh nghe không hiểu gì hết.”


Không biết vì sao, anh có cảm giác khi Nghê Tư Duẫn nói tiếng phổ thông, cả người cô như trở nên dịu dàng hơn hẳn.


Trước đây có lẽ vì cô ít nói, khiến người ta không khỏi cảm thấy cô lạnh lùng, xa cách.


“Minh Diệp.”


Minh Hàng gọi lớn, “Khách đến nhà mà để người ta đứng mãi thế sao, mau mời ngồi đi.”


Minh Diệp lúc này mới bừng tỉnh, kéo Nghê Tư Duẫn ngồi xuống.


Trong khi đó, ông lão Minh vẫn chăm chú quan sát từng hành động của Nghê Tư Duẫn, đến khi cô ngồi xong, ông mới lạnh lùng lên tiếng: “Tiểu Nghê, ta nghe nói ba của con là Tạ Huyền?”


Nghê Tư Duẫn nghe vậy liền ngẩng đầu lên, mỉm cười đáp lại: “Ông Minh, đúng vậy, ba con là Tạ Huyền ạ.”


Mặc dù từ lâu gia thế của cô đã không còn là điều bí mật, nhưng đó là những thông tin đã bị các paparazzi khai thác từ rất lâu rồi, mà cô và gia đình Tạ Huyền chưa bao giờ công khai thừa nhận trước công chúng.


Sau nhiều năm hoạt động trong giới giải trí, Nghê Tư Duẫn hiểu rằng đôi khi càng nói nhiều lại càng dễ gây rắc rối, vì thế cô luôn giữ thái độ im lặng, ít khi nói thêm điều gì.


Tuy nhiên, cô nhận ra rằng dù không nói gì thì người ta vẫn cứ lải nhải không dứt.


“Bọn ta đều biết chuyện con đã cứu Tiểu Bảo, gia đình chúng ta rất cảm kích. Hôm qua, anh trai của con cũng đã đồng ý chuyển thiết bị y tế mà nó nghiên cứu sang giúp Tiểu Bảo phẫu thuật. Anh em con có ơn với Minh gia, nếu sau này gặp phải khó khăn gì thì cứ việc nói, nhà họ Minh chúng ta sẽ hết lòng giúp đỡ con.”



Thực ra, lúc đầu ông lão Minh không đồng ý cho Minh Gia Ngân phẫu thuật vì quá nguy hiểm. Nhưng sau khi nghe Chu Xán Vũ nói rằng Tạ Huyền có một bộ thiết bị y tế nếu dùng để phẫu thuật cho Minh Gia Ngân, tỷ lệ thành công lên đến 90%, ông mới đồng ý.


Cũng chính vì thế mà Chu Xán Vũ dù có khó khăn thế nào cũng nhất quyết phải nhờ Nghê Tư Duẫn giúp đỡ.


Sau đó, Nghê Tư Duẫn hơi ngẩn ra một chút, rồi cười nhẹ trả lời: “Không cần khách sáo đâu ạ. Gia Ngân là một đứa bé đáng yêu như thế, ông trời nhất định sẽ phù hộ bé bình an. ”


Cô không hề biết Tạ Ấp Trì đã đồng ý điều động thiết bị.


Mới tối hôm kia cô còn đang thử dò xét ý, vậy mà hôm nay đã nghe lão gia nhà họ Minh nói rằng mọi chuyện được đồng ý rồi. Cô chưa từng nghĩ Tạ Ấp Trì sẽ chấp thuận chuyện này, lại càng không nghĩ anh ta sẽ đồng ý nhanh đến thế.


Đang mải nghĩ, lão gia nhà họ Minh đột nhiên chống gậy đứng dậy.


“Tiểu Nghê ở lại ăn tối nhé. Cháu cứ chơi với bọn trẻ đi, ta không tham gia với đám thanh niên các cháu nữa.”


Nói xong, dưới sự dìu dắt của người hầu, ông từng bước từng bước lên lầu.


Lão gia vừa đi, không khí trong phòng như trút được gánh nặng.


Minh Diệp là người đầu tiên hào hứng lên tiếng: “Đi đánh mạt chược đi! Lâu lắm rồi mới đủ bốn người, tay tôi ngứa ngáy từ lâu rồi!”


“Tiểu Tư Duẫn, cô biết chơi không?”


Cô hơi do dự: “Mạt chược ở chỗ các anh, chắc tôi không rành lắm đâu.”


“Không sao! Anh dạy em!”


Trong cả căn phòng, chỉ có Minh Diệp là hứng thú nhất, cũng chỉ có anh là mê trò này nhất.


Anh hào hứng chạy lên lầu chuẩn bị, Minh Gia Ngân ham chơi cũng chạy theo, Minh Hàng và Chu Uẩn Trúc lo lắng nên cũng đi lên theo. Căn phòng khách rộng lớn phút chốc chỉ còn lại hai người: Nghê Tư Doãn và Thẩm Giai Lị.


Không khí ngưng lại chốc lát, Thẩm Giai Lị lên tiếng: “Lần trước trên du thuyền, rõ ràng cô đã nhìn thấy tôi…”


“Vì sao lại không phơi bày chuyện đó ra?”


Cô đang nói đến chuyện hôm đó mình ăn mặc xộc xệch xuất hiện trong phòng Chu Xán Vũ.


Tuy cô rất thích Chu Xán Vũ, cũng từng mơ một ngày nào đó có thể cùng anh ta lên trang nhất tin tức, nhưng tối hôm đó thật sự quá mất mặt. Nếu chuyện đó bị khui ra, chắc chắn sẽ rất khó coi. Huống chi sau khi lão gia nhà họ Minh biết chuyện đã nổi giận đùng đùng.


Nếu sự việc đó mà lên hot search, e rằng ông cụ sẽ đánh gãy chân cô cũng nên.


Nghê Tư Doãn ngoảnh đầu nhìn sang, gương mặt chưa trang điểm mà lại xinh đẹp đến chói mắt. Khi cô khẽ cười, cả căn phòng dường như bừng sáng.


Cô nói: “Trong xã hội này, ngành nào cũng đầy rẫy sự cạnh tranh khốc liệt. Chuyện không có bằng chứng, tôi sẽ không tùy tiện đem ra nói bừa, mà cho dù có tôi cũng sẽ không dùng cách đó để dìm người khác.”


Câu nói ấy khiến Thẩm Giai Lị chột dạ.


Hai người họ vốn được xem là tiểu hoa cùng thời, tuy NghêTư Duẫn trước đó chủ yếu phát triển ở Hồng Kông nhưng các giải thưởng lớn đều bị cô ôm trọn, khiến người khác khó tránh khỏi cảm giác ghen tị.


Vì thế studio của Thẩm Giai Lị đã tung ra rất nhiều bài viết bôi đen Nghê Tư Duẫn.


Chuyện đó Nghê Tư Duẫn biết, nhưng cô lại không mấy bận tâm.


Bầu không khí giữa hai người lại thêm phần ngột ngạt, lúc này trên lầu vọng xuống tiếng gọi của Minh Diệp, giục họ lên lầu.


Biệt thự nhà họ Minh có một phòng chơi bài, ngày trước mọi người thường tụ tập ở đây chơi suốt ngày đêm.


Minh Diệp định kéo Nghê Tư Duẫn ngồi vào bàn, nhưng cô từ chối: “Tôi thật sự không rành mạt chược bên các anh, mà kỹ thuật của tôi cũng không tốt lắm. Mọi người cứ chơi trước đi, tôi ngồi xem để học quy tắc đã.”


Cô đã nói vậy nên Minh Diệp cũng không ép cô nữa.



Nghê Tư Duẫn ngồi bên cạnh Minh Diệp, vừa quan sát cách họ đánh bài vừa học cách chơi của họ.


Thời gian trôi nhanh, tiền cũng trôi nhanh.


Hơn nửa tiếng trôi qua, Nghê Tư Duẫn gần như đã hiểu được cách chơi, điểm trong khay của Minh Diệp cũng gần như tràn ra ngoài.


Đang chơi hăng say thì có người vào gọi Minh Diệp, nói rằng lão gia mời anh vào thư phòng một chuyến.


Minh Diệp trong lòng thầm kêu không ổn, quay đầu nhìn Nghê Tư Duẫn: “Cô học xong chưa?”


“Hiểu rồi.”


Còn lên tay hay chưa thì chưa biết.


Giờ anh cũng chẳng lo nổi nhiều, lập tức đứng dậy nhường chỗ, gọi Nghê Tư Duẫn ngồi vào đánh thay.


Nghê Tư Duẫn khó xử ngồi xuống: “Nhưng kỹ thuật của tôi thật sự không ổn.”


Minh Diệp để lại một câu tỉnh bơ: “Không sao, thua thì tính vào tôi.” Nói xong lập tức quay người chạy đi.


Đầu đang treo lưỡi dao, tiền bạc lúc này chẳng đáng gì.


Thế là Nghê Tư Duẫn hít sâu một hơi, bị đẩy lên chiến trường.


Sự thật chứng minh: Nghê Tư Duẫn đúng là đã hiểu luật chơi, nhưng kỹ thuật thì quả thật chưa tới nơi tới chốn.


Chỉ một tiếng đồng hồ, điểm mà Minh Diệp tích góp trong khay giờ gần như cạn sạch.


Cô nhìn những lá bài trên tay, do dự không biết nên đánh lá nào.


Bỗng nhiên có một bàn tay thon dài xuất hiện trong tầm mắt, ngón tay rõ khớp nhấc lên một quân Cửu Sách.


“Đánh lá này.”


“Nghe bài rồi.”


Giọng đàn ông vang lên rất gần, gần đến mức âm thanh như lượn lờ trong đầu cô, khẽ khàng gãi nhẹ vào dây thần kinh nhạy cảm nhất.


Nghê Tư Duẫn quay đầu lại, gương mặt của Chu Xán Vũ ở ngay sát kề bên.


Tay trái anh đặt lên lưng ghế của cô, tay phải tì lên mép bàn, tư thế ấy như thể đang bao trọn lấy cô vào lòng.


Thấy cô chưa phản ứng, Chu Xán Vũ cúi mắt nhìn cô, khẽ hỏi: “Không đánh à?”


Gần.


Thật sự rất gần.


Hơi thở của anh gần như phả lên má cô, ấm áp, dịu dàng.


Cô vội vàng quay mặt đi, đánh ra lá Cửu Sách anh vừa chỉ.


Nhưng trong khoang mũi vẫn còn vương lại hương thơm nhàn nhạt, thanh tao của người đàn ông ấy, dễ chịu lạ thường. Trái tim rối bời ban nãy, giờ như cũng lắng xuống phần nào.


Chu Xán Vũ ngồi xuống cạnh cô, lặng lẽ dõi theo ván bài. Vừa qua một vòng, Nghê Tư Duẫn đã tự “ôm” được bài.


Không biết có phải vì có người ngồi cạnh quan sát hay không, Nghê Tư Duẫn cảm thấy áp lực rất lớn, mấy lần quên cả rút bài mà cứ thế đánh ra.


Cô liếc nhìn sang Chu Xán Vũ, bên tai bỗng vang lên giọng nói trầm thấp:


“Tập trung vào, đừng nhìn tôi.”


Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Story Chương 7: Tập trung vào, đừng nhìn tôi
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...