Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Chương 68: Không cần quản cô ấy
Đêm dần buông sâu, không biết có phải do đã uống rượu hay không mà giấc ngủ của Nghê Tư Duẫn đêm nay lại đặc biệt yên bình.
Trong mơ cô ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, mũi lười biếng cọ cọ vào đó, nhưng lại bị nghẹt thở suốt một lúc lâu. Cô khó chịu quay đầu đi tìm luồng không khí mới, nhưng dẫu có chạy trốn thế nào cũng chỉ toàn là ngõ cụt.
Không biết đã qua bao lâu cô mới dần thở lại được, rồi chìm vào một giấc ngủ sâu không mộng mị. Đêm ấy, thậm chí cả những giấc mơ cũng ngọt ngào đến lạ thường.
Sáng hôm sau, đầu óc mơ màng, cô mở mắt ra, cảnh vật quen thuộc đập vào mắt khiến cô bất chợt bừng tỉnh. Quay đầu nhìn sang, bên cạnh không có ai.
Trong lòng cô dấy lên nghi hoặc, vì sao mình lại tỉnh dậy ở nhà Chu Xán Vũ? Nhưng cô hoàn toàn không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra tối qua. Chỉ nhớ loáng thoáng lúc đó đang trò chuyện với Trịnh Thư Kiều, trò chuyện một hồi liền bắt đầu giành uống vodka trên tay cậu ấy.
Cô lắc lắc đầu, cảm thấy đau nhức dữ dội, cổ họng cũng khô rát như bị rút cạn nước.
Muốn gọi người, nhưng lời đến miệng lại nghẹn lại.
Xuống cầu thang, trên người cô vẫn là bộ đồ ngủ tối qua. Với tình trạng say bí tỉ hôm qua, cô chắc chắn không đủ tỉnh táo để tự thay đồ, hiển nhiên là có người đã giúp cô làm việc đó.
Khi cô bước xuống bậc thang cuối cùng, trước mắt bỗng hiện ra một mảng trắng xóa, Đậu Đỏ vui mừng vẫy đuôi, đôi mắt đen láy ướt át như đang nói: “Cuối cùng chị cũng về rồi!”
“Cô Nghê, cô tỉnh rồi à.”
Nghe tiếng gọi, cô quay đầu lại, là người giúp việc trong biệt thự: “Tiên sinh dặn tôi nấu canh giải rượu cho cô, tôi hâm lại một chút rồi mang ra cho cô uống lúc còn nóng.”
Nghê Tư Duẫn sững người trong giây lát, hơi gật đầu có phần ngượng ngùng: “Làm phiền cô rồi.”
Đợi người giúp việc bưng canh lên bàn, cô rốt cuộc cũng không nhịn được mà hỏi: “Chu Xán Vũ đâu rồi?”
“Tiên sinh sáng sớm đã đến công ty rồi.”
Cô im lặng gật đầu, cầm bát canh lên uống một ngụm. Vừa vào miệng, vết thương bên trong bị xót đến mức cô khẽ kêu lên một tiếng “Sít”.
Đầu lưỡi chạm vào mặt trong môi, cô cảm nhận rõ có một vết rách sâu.
“Cô ơi, cô có biết tối qua Chu Xán Vũ ngủ ở đâu không?”
“Tiên sinh sáng nay đi ra từ phòng khách.”
Người giúp việc không biết họ đã chia tay, chỉ nghĩ là hai người đang giận nhau nên mới ngủ riêng. Chuyện riêng tư của chủ nhà bà không tiện xen vào, chỉ trả lời theo sự thật.
Nghê Tư Duẫn cúi đầu, cảm giác hụt hẫng trong lòng dần lớn lên.
Thật ra lúc tỉnh dậy phát hiện đang ở trong phòng của Chu Xán Vũ, trong lòng cô đã có chút vui mừng. Nhưng khi quay đầu lại bóng dáng quen thuộc lạnh lùng ấy lại không ở đó lại khiến cô không khỏi chạnh lòng.
Đã nói chia tay rồi, thì còn để tâm sống chết của cô làm gì?
Lần trước sau khi uống rượu cũng là ở nhà anh, anh còn tự tay pha trà cho cô uống, dù cô chẳng thích cái vị đắng chát đó, nhưng giờ nhớ lại mọi chuyện như mới xảy ra hôm qua.
Uống xong bát canh, cô đứng dậy muốn rời đi bèn hỏi người giúp việc: “Quần áo của tôi đâu rồi?”
“Đồ của cô hôm qua bị bẩn, tôi vừa giặt xong.”
Cô hoàn toàn không nhớ mình đã nôn ra hôm qua.
May mà trong nhà Chu Xán Vũ vẫn còn rất nhiều quần áo của cô, lần trước rời đi về Hồng Kông cô chẳng mang gì theo. Trở lại phòng thay một bộ đồ rồi lặng lẽ rời khỏi biệt thự Đồ Mân.
--------
Ở một nơi khác, Chu Xán Vũ vừa rời khỏi phòng họp thì nhận được tin Nghê Tư Duẫn đã rời khỏi Hỗ Giang. Xác nhận cô đã đi an toàn, anh tắt màn hình điện thoại, ánh mắt thẳng thắn bước vào thang máy.
“Còn lịch trình gì nữa không?”
Tần Duệ đứng sau anh một bước: “Công việc liên quan đến Tạ thị và tập đoàn Minh Áo gần như đã xử lý xong, hai ngày nữa còn có một cuộc đàm phán với Minh Áo.”
Đây là nút thắt quan trọng cuối cùng. Theo như lời Minh Diệp, nếu kết quả đàm phán không thuận lợi ông cụ nhà họ Minh sẽ trực tiếp trở mặt, đem toàn bộ tài sản ra đối đầu với Chu thị đến khi cả hai bên cùng tổn thất mới thôi. Nhưng đó cũng là cơ hội cuối cùng để Minh Áo xoay chuyển tình thế.
Còn nếu Chu thị đồng ý nhượng lại một số hạng mục từng khiến Minh Áo phải bồi thường do vi phạm hợp đồng, sau này hai bên vẫn có thể tiếp tục hợp tác trong hòa bình, đồng thời sẽ vĩnh viễn cách chức Minh Hàng, đồng ý để anh ta ly hôn với Chu Uyển Trúc.
“Vịnh Thâm Thủy báo tin đến rằng, trước đó cô Nghê từng đến trang viên một lần.”
“Khi nào?”
“Ngay ngày hôm sau khi cô ấy trở về Hồng Kông.”
Xe rời khỏi tầng hầm, Chu Xán Vũ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng điệu không gợn sóng: “Không cần quản cô ấy, muốn đi thì cứ để cô ấy đi.”
Đây là lần đầu tiên Chu Xán Vũ gặp lại Chu Trọng Kiều sau khi chi nhánh của Tạ thị sụp đổ.
Ông ta đang đánh cờ với người khác trong đại sảnh, khi thấy Chu Xán Vũ bước vào, người kia lập tức đứng dậy nhường chỗ.
Chu Trọng Kiều ngẩng đầu liếc anh một cái: “Đến đúng lúc lắm, đến chơi nốt ván cờ này với ta đi.”
Chu Xán Vũ ngồi xuống đối diện, hai chân vắt chéo một cách tùy ý, chẳng thèm để tâm đến ai châm một điếu thuốc: “Không có tâm trạng.”
“Sao vậy, lần đi công tác Mỹ vừa rồi không suôn sẻ à?” Lời nói như thể họ chỉ là một cặp cha con bình thường, không có chút tình cảm phức tạp hay toan tính nào.
Sau khi Nghê Tư Duẫn rời khỏi Hỗ Giang, ngày hôm sau Chu Xán Vũ đến Kinh Châu tham gia tiệc độc thân của bạn thân, hôm sau nữa liền bay sang Mỹ công tác, rời đi hai ngày để xử lý một số việc khẩn cấp.
Việc công tác chỉ là cái cớ mà anh đưa ra cho tập đoàn, vậy mà Chu Trọng Kiều lại biết được chứng tỏ dù biệt thự có bị phong tỏa, ông ta vẫn có cách thu thập thông tin từ bên ngoài.
Chu Xán Vũ hơi nheo mắt: “Cái mắt già của ông quả thật không sót chuyện gì.”
“Ta từng nói rồi, con vẫn còn quá trẻ, nếu chịu học hỏi từ ta nhiều hơn thì đã không phải chịu nhiều đau khổ đến thế.” Ông ta tỏ vẻ quan tâm như một người cha tận tụy, thật khiến Chu Xán Vũ cảm thấy buồn nôn.
“Tập đoàn Tạ thị đã giải quyết xong, vậy ông hài lòng rồi chứ?”
“Vẫn chưa đủ.” Ông ta chăm chú nhìn bàn cờ, vừa chơi cờ với chính mình, “Đợi cuộc đàm phán với Minh Áo kết thúc xong ta sẽ rút hết tay chân về. Sau này Hỗ Giang là thiên hạ của con.”
“Chỉ cần con hồ ly tinh kia không quay lại quyến rũ con thì ta có thể an nhàn hưởng tuổi già. Con yên tâm đi, cho dù ta có chết thì cô ta cũng đừng mong ở bên con.”
Hai cha con nói thẳng toẹt, sự thù địch của Chu Trọng Kiều với Nghê Tư Duẫn đã bày ra rõ ràng.
Ban đầu, Chu Xán Vũ còn chưa hiểu rõ ý nghĩa câu nói sau cùng ấy.
___________
Hai ngày sau, Minh Diệp đến tập đoàn Chu thị với tư cách đại diện để đàm phán với Chu Xán Vũ. Cuộc đàm phán này được tiến hành kín, toàn bộ quá trình và kết quả chỉ có đại diện hai bên biết.
Hai người họ ở trong phòng họp suốt ba tiếng rưỡi, những người bên ngoài đều thấp thỏm chờ đợi, tò mò muốn biết bên trong đang xảy ra chuyện gì.
Sau ba tiếng rưỡi, Minh Diệp sắc mặt u ám bước ra khỏi phòng họp, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía anh. Trợ lý lên tiếng hỏi kết quả đàm phán, anh không nói một lời bước nhanh về phía thang máy.
Kết quả đã quá rõ ràng.
Đợi đến khi Minh Diệp và đoàn người rời khỏi, Chu Xán Vũ mới từ trong phòng bước ra.
Tần Duệ tiến lại hỏi: “Tiên sinh, có cần đến trang viên không?”
“Không cần, ông ta tự biết.” Chu Xán Vũ ánh mắt trầm lặng, bước đi không quay đầu lại, “Chuyện tôi bảo cậu chuẩn bị sao rồi?”
“Đã chuẩn bị xong.”
Sau cuộc đàm phán giữa hai tập đoàn, đêm đó toàn thể nhân viên Minh Áo phải làm thêm giờ. Nhân viên cấp thấp không rõ đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết các lãnh đạo đột ngột họp khẩn và dặn dò nếu không muốn thất nghiệp thì mấy ngày tới phải dốc sức làm việc.
Người vui kẻ buồn. Tối hôm đó Chu Xán Vũ đến trang viên trong rừng, Chu Trọng Kiều sau khi biết kết quả thì hài lòng bật cười, còn mời anh ở lại ăn cơm.
Trong bữa cơm ông ta cười sảng khoái không chút kiêng dè: “Không hổ là con trai ta, quả thật biết nặng nhẹ. Dù là với anh em hay đàn bà, làm được như vậy thì ta tin giao Chu thị cho con quả thật không sai.”
Chu Xán Vũ ngồi đối diện vẫn chưa động đũa, mặt không cảm xúc nhìn ông ta: “Tôi rất tò mò một chuyện.”
“Nói đi.”
“Trang viên đã bị tôi phong tỏa, ông làm cách nào để liên lạc với người bên ngoài?”
Chu Trọng Kiều hôm nay tâm trạng tốt, cũng chẳng ngại nói thật. Dù sao trong mắt ông ta mọi chuyện đã kết thúc, Minh Áo không thể nào lật lại thế cờ trước Chu thị, từ nay về sau ở Hỗ Giang Chu thị sẽ là bá chủ, ông ta không còn gì phải lo nghĩ liền thản nhiên mở miệng:
Khi ông ta nói ra điều này trên mặt đầy vẻ tự mãn, như thể thiết bị kia là do ông ta tự phát minh.
Chu Xán Vũ lạnh lùng nhìn ông ta: “Vậy ra mục tiêu ban đầu của ông chỉ là lô thiết bị đó, còn đám ngọc bích vô giá kia không lọt vào mắt ông?”
Chu Trọng Kiều nghe ra ẩn ý trong lời anh, bật cười lạnh: “Định gài ta à? Số thiết bị đó ta lấy hoàn toàn hợp pháp, đừng nghĩ đến chuyện bôi bẩn ta nữa.”
“Không sao, ông không nói cũng được, sẽ có người khiến ông phải mở miệng.”
Sắc mặt ông ta chợt thay đổi: “Cậu có ý gì?”
Lời vừa dứt, một nhóm người mặc đồng phục tiến vào từ cửa: “Chu Trọng Kiều, ông bị tình nghi liên quan đến một vụ cố ý giết người, mời theo chúng tôi một chuyến.”
“Chu Xán Vũ, mày có ý gì đây? Báo cảnh sát bắt cha mình, mày đúng là đứa con đại hiếu đấy! Tao nuôi mày lớn từng này, mày báo đáp tao thế này à?” Chu Trọng Kiều vừa bị cảnh sát dẫn đi vừa gào thét chửi rủa con trai.
Lô thiết bị liên lạc kia được tìm thấy trong mật thất phòng ông ta và bị thu giữ để điều tra.
Từng ấy năm qua, Chu Xán Vũ chưa từng nghĩ Chu Trọng Kiều lại có chiêu trò này, suýt chút nữa tưởng rằng ông ta thật sự có năng lực thông thiên, phá được lớp phong tỏa mà liên lạc với bên ngoài. Nếu không đào sâu điều tra, không biết ông ta còn nhởn nhơ bao lâu nữa.
____________
Hai mươi năm trước trong một chuyến thị sát dự án tại Hồng Kông, Chu Trọng Kiều quen biết vợ chồng nhà họ Nghê. Ông ta không chỉ bí mật điều tra ra chủ chợ ngọc bích ngầm tên “Phi” cũng chính là mẹ của Nghê Tư Duẫn, mà còn biết cha cô đang nắm giữ một công nghệ đặc biệt.
Vì lợi ích cá nhân, kẻ tham tiền như ông ta đã bày mưu tính kế dẫn đến hàng loạt sự việc. Để rửa sạch mọi nghi ngờ ông ta hối lộ nhiều nơi, nếu có chuyện gì bị phát hiện thì cũng đã chuẩn bị sẵn cho Tạ Huyền làm người chịu tội thay.
Chu Trọng Kiều tâm cơ thâm hiểm, sau sự cố năm đó ông ta không đưa chợ ngọc bích vào danh nghĩa bản thân — một củ khoai nóng bỏng tay, ai nhận lấy là người đó có tội. Không ngờ Tạ Huyền cũng không dám nhận, cuối cùng vụ án bị kết luận là tai nạn.
Vụ án tưởng chừng như đã bị chôn vùi suốt hai mươi năm, rốt cuộc cũng được phơi bày.
Tiếng còi cảnh sát vang vọng trong đêm tối, Chu Xán Vũ mệt mỏi ngồi tựa vào ghế.
Anh đã đưa hung thủ ra trước công lý, như vậy có được xem là một sự bù đắp cho Nghê Tư Duẫn không?
Anh trầm ngâm suy nghĩ, nếu anh mang theo toàn bộ sự thật đến gặp cô liệu cô có thể tha thứ cho anh không?
Anh quay đầu nói với Tần Duệ: “Đặt cho tôi một vé máy bay.”
Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Story
Chương 68: Không cần quản cô ấy
10.0/10 từ 12 lượt.
