Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa

Chương 67: Tiểu ngịch ngợm


Khi đi đến nhà vệ sinh, Đinh Đinh khẽ hỏi:


“Chị Tư Duẫn, chị với Tổng giám đốc Chu cãi nhau à?”


Không khí lúc hai người gặp nhau vừa nãy kỳ lạ lắm. Nghê Tư Duẫn lạnh mặt không nói một lời đã bỏ đi, rõ ràng tình hình không ổn chút nào.


“Không có chuyện gì cả.”


Nghê Tư Duẫn thản nhiên đáp, xoay người đi thẳng vào buồng vệ sinh. Hiển nhiên là cô không muốn bàn luận gì về chuyện này.


Quả thật cô cũng không ngờ sẽ gặp Chu Xán Vũ trong hoàn cảnh thế này. Ban ngày ở khách sạn, Nghê Tư Duẫn vừa lướt mạng một lúc.


Trên trang tài chính có tin tức về tập đoàn Tạ thị, còn trang giải trí thì toàn là chủ đề liên quan đến cô.


Cô chỉ xem qua loa, chủ yếu là nói vì cô từng đắc tội với Chu Xán Vũ nên đã liên lụy đến gia đình, khiến công ty nhà mình bị tập đoàn Chu thị ra tay chèn ép.


Không biết tin tức này rò rỉ từ đâu, nhưng cư dân mạng lại bàn tán như thể chuyện thật:


Đã nói rồi mà, tính cách kiểu như Nghê Tư Duẫn thế nào cũng xảy ra chuyện. Giờ thì tự rước họa vào thân rồi đấy.


Cứ tưởng tin đồn cô ấy đắc tội với Tổng giám đốc Chu là do dân mạng bịa, không ngờ Tạ thị thật sự gặp chuyện. Xem ra tin đồn kia cũng không phải là vô căn cứ.


Giờ điều cấp bách là Nghê Tư Duẫn nên mau chóng công khai xin lỗi Tổng giám đốc Chu đi, giờ mới sụp có chi nhánh thôi, đến khi công ty mẹ cũng sụp thì hối không kịp đâu.


Tin đồn lan nhanh như vũ bão. Thật ra việc chi nhánh thất bại trong vận hành cũng không phải chuyện gì lớn, nhưng vì dính líu đến Nghê Tư Duẫn nên mới gây ra sóng gió trong giới giải trí.


Thậm chí có fan thật sự còn gửi tin nhắn riêng vào hậu đài khuyên cô nên mau chóng xin lỗi Chu Xán Vũ, sợ cô bị phong sát.


Ra ngoài rửa tay, Nghê Tư Duẫn nhìn bản thân trong gương mà thấy buồn cười. Cô thà rằng tất cả thật sự là do mình đắc tội với Chu Xán Vũ, như thế còn dễ chịu hơn là phải gồng mình chịu đựng nỗi áp lực tinh thần này.


Khi quay về phòng bao, mọi người cũng gần ăn xong cả rồi, đang chuẩn bị thanh toán rời đi.


Xe của studio đã đợi sẵn ngoài cửa, Nghê Tư Duẫn suy nghĩ một lát rồi quyết định không để họ đưa mình về.


Chuyện xảy ra gần đây đã quá nhiều, đừng nói Tạ Ấp Trì sắp sụp đổ, chính cô cũng thấy mình không chống đỡ nổi nữa.


Đứng trước cửa xe chần chừ giây lát, cô vẫn quyết định bảo họ cứ về trước.


Cô xoay người bắt một chiếc taxi, đọc địa chỉ, chỉ vài phút sau đã đến nơi.


Ở đây có một quán bar nhỏ rất kín đáo, trước đây nghe Thẩm Giai Lị nói ông chủ ở đây rất tốt, thường xuyên tiếp đón nghệ sĩ nên không sợ bị chụp lén.


Cô đẩy cánh cửa kim loại dày nặng, bên trong vang lên giai điệu nhẹ nhàng kiểu phương Tây.


Quầy bar còn chỗ trống, cô bước đến ngồi xuống. Nhân viên pha chế mặc đồng phục đưa menu cho cô:


“Cô muốn dùng gì ạ?”


Nghê Tư Duẫn liếc nhìn thực đơn, cô không thường uống rượu nên cũng không quen thuộc với tên các loại, liền trả lại menu:



“Pha cho tôi một ly đặc trưng của quán là được.”


“Cô muốn rượu mạnh hay nhẹ ạ?”


“Đừng quá mạnh, tôi không uống được rượu nặng.”


“Vâng, xin cô chờ một lát.”


Nhân viên pha chế quay lưng lấy rượu trên kệ, bắt đầu pha chế theo yêu cầu của cô.


Nghê Tư Duẫn chăm chú nhìn động tác của anh ta, bàn tay vững vàng lắc shaker. Tuy không hiểu những kỹ thuật cầu kỳ đó, nhưng hẳn là đều có lý do của nó.


Rượu được đưa lên nhanh chóng. Cô nhấp một ngụm, nhân viên pha chế hỏi cảm nhận thế nào, cô gật đầu:


“Không tệ đâu.”


Hương rượu thơm nồng, vị lại thanh mát, không quá gắt, phần lớn là vị trái cây, cồn ngấm vào từ từ sau đó.


Nghê Tư Duẫn nhấp từng ngụm nhỏ, đang từ tốn thưởng thức thì bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói:


“Cô Nghê?”


Cô cảnh giác quay đầu, chỉ thấy một chàng trai vẻ ngoài tuấn tú, ánh mắt dịu dàng mỉm cười với cô, còn nhiệt tình chào hỏi:


“Đúng là cô rồi, cô Nghê?”


Nghê Tư Duẫn nhìn cậu ta đầy nghi hoặc:


“Cậu là ai?”


Chàng trai ngẩn người một chút, sau đó bật cười:


“Chị không nhớ tôi à? Tôi là Trịnh Thư Kiều.”


Nói xong còn hạ giọng ghé sát tai cô, nói thêm một câu:


“Lần trước chị còn đưa thẻ phòng cho tôi mà, nhớ chưa?”


Nghê Tư Duẫn: “…”


Chuyện này đúng là không thể kết thúc dễ dàng được nhỉ?


Thấy sắc mặt cô không tốt, Trịnh Thư Kiều cười rạng rỡ:


“Tôi biết khi đó chị không cố ý, chỉ đùa một chút thôi, chị không giận chứ?”


“Có.”


“…”


Trịnh Thư Kiều cũng không ngờ cô lại thẳng thừng như vậy, nụ cười lập tức cứng đờ.



Cậu thu lại nụ cười, nâng ly rượu lên xin lỗi cô:


“Là tôi không đúng, tôi xin lỗi chị. Mong cô Nghê rộng lượng không chấp kẻ tiểu nhân.”


Nói xong, cậu ngửa đầu uống cạn một ly shot, hình như là vodka nguyên chất.


“À đúng rồi, cô Nghê, đây là lần đầu tiên chị đến đây uống rượu phải không?”


Trịnh Thư Kiều uống xong thì kéo ghế lại gần hơn, có vẻ như định trò chuyện thêm với cô.


Nghê Tư Duẫn ngậm ống hút trong miệng, không ngoảnh đầu lại, chỉ nhàn nhạt hỏi:


“Cậu biết sao?”


Chỉ nghe thấy cậu ta cười khúc khích:


“Vì tôi thường xuyên đến đây uống, trước giờ chưa từng thấy chị tới.”


Trịnh Thư Kiều nhỏ hơn cô vài tuổi, trên người còn mang theo vẻ trong sáng đặc trưng của sinh viên đại học. Khi cười nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, hồi đó hai người cùng ký hợp đồng với công ty Phong Phàm, giờ Nghê Tư Duẫn đã giải ước, còn cậu ta vẫn là nghệ sĩ của công ty.


“À đúng rồi, đạo diễn Lâm có nói với chị chưa? Sắp tới chúng ta sẽ hợp tác trong một dự án phim mới đó.”


Thằng nhóc này đúng là nói nhiều, lắm chuyện như một con chim sẻ líu ríu không ngừng bên tai.


Nghê Tư Duẫn nhíu mày xoa trán, quay đầu liếc nhìn cậu ta một cái, thấy trên môi cậu vẫn là nụ cười trong sáng, lời khó nghe bỗng nhiên nói không ra.


Một lúc sau, cô chỉ hỏi một câu:


“Quê cậu ở đâu?”


Trịnh Thư Kiều thấy cô cuối cùng cũng chịu nói chuyện với mình thì vui ra mặt, lại cạn thêm một ly shot:


“Nhà tôi ở Macao. Hồi đó mình ký hợp đồng cùng nhau với Phong Phàm, chị không nhớ sao?”


Nghê Tư Duẫn khẽ gật đầu, sau đó lại im lặng.


Trịnh Thư Kiều vẫn tiếp tục trò chuyện, còn cô thì chỉ ậm ừ vài câu cho có lệ. Chẳng mấy chốc, ly rượu trong tay cô đã cạn.


Ở một góc khuất phía xa, Cao Chấn lén lút chụp một tấm ảnh rồi gửi cho Chu Xán Vũ để báo cáo:


Thưa ngài, cô Nghê đang uống rượu ở quán bar trên đường Thượng Bắc, người đàn ông bên cạnh không rõ có phải bạn cô ấy không.


Lúc này, Chu Xán Vũ vẫn chưa rời nhà hàng. Minh Diệp vừa thanh toán xong trở lại, cúi đầu nhìn vào điện thoại anh:


“Nhìn gì mà chăm chú vậy?”


“Ồ, đang lén theo dõi bạn gái cũ hả?”


Chu Xán Vũ “chậc” một tiếng, trừng mắt liếc anh ta một cái.


“Cậu có biết thằng nhóc này là ai không?” Anh đưa điện thoại ra cho Minh Diệp xem.



Trong ảnh chỉ thấy được nửa mặt nghiêng của chàng trai. Minh Diệp ban đầu cũng không nhận ra, nhưng nhìn kỹ bộ đồ cậu ta mặc thì vỗ trán:


“Hình như là bạn của Giai Lị, trước đây mình có uống rượu với tụi nó ở quán bar này. Là quán bên đường Thượng Bắc đúng không?”


“Gọi là gì?”


Minh Diệp suy nghĩ một lúc, rồi chợt hiểu ý anh ta đang hỏi tên cậu trai:


“Hình như tên Trịnh gì đó… Trịnh Thư Kiều thì phải? Cũng là người trong giới, nghe nói cùng công ty với Tư Duẫn. Thảo nào lại đi uống cùng nhau, đúng là giới giải trí nhỏ thật.”


Chu Xán Vũ nghe xong liền nhíu mày, bỗng bật cười lạnh:


“Quy tắc ngầm à?”


Minh Diệp ngẩn người:


“Hả? Anh nói cái gì cơ?”


Chu Xán Vũ không đáp, chỉ xoay người mặc áo vest vào:


“Giao cho cậu một nhiệm vụ bây giờ đến đó đưa cô ấy về, đừng để xảy ra chuyện gì.”


“Xời… Không đùa đấy chứ, Chu Xán Vũ, bạn gái cũ của anh sao lại bắt tôi đi đón? Với tình hình hiện tại chúng ta chẳng phải đang là đối thủ sao? Cậu có chắc là muốn tôi đi không?”


Minh Diệp và Chu Xán Vũ – hai tập đoàn Minh thị và Chu thị gần đây căng thẳng như nước với lửa, trong mắt người ngoài họ là huynh đệ phản bội nhau. Vốn dĩ còn định cùng diễn cho trọn vai “rạn nứt tình cảm”, ai ngờ hôm nay Chu Xán Vũ bỗng mời cơm, giờ còn nhờ vả chuyện đón bạn gái cũ. Anh ta thật sự không hiểu anh đang nghĩ gì.


Chu Xán Vũ hạ giọng uy h**p:


“Không làm được thì ngày mai cổ phiếu của Minh thị rớt 10 điểm, tự cậu cân nhắc đi.”


“Cậu!”


Trong chuyện làm ăn, không ai đấu lại được Chu Xán Vũ.


Không còn cách nào, Minh Diệp chỉ đành cắn răng nhặt chìa khóa xe lên, trừng mắt:


“Cậu giỏi lắm!”


Từ đây đến Thượng Bắc không xa, chỉ vài phút sau là đến nơi.


Khi vào trong Nghê Tư Duẫn đã gục đầu trên quầy bar ngủ mất rồi, Trịnh Thư Kiều đang loay hoay lay cô dậy:


“Chị Tư Duẫn, chị sao vậy? Tỉnh dậy đi, để em đưa chị về, chị ở đâu vậy?”


Xem ra cô uống không ít, gọi mãi cũng không tỉnh.


Minh Diệp bước tới kéo cậu ta ra xa một chút. Trịnh Thư Kiều lảo đảo vài bước, ngẩng đầu lên nhận ra người tới là ai, liền tươi cười:


“Anh Minh, anh cũng đến đây uống à? Giai Lị đâu rồi?”


Minh Diệp giơ ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng.



“Tư Duẫn, tỉnh dậy đi.”


“Anh Minh, anh cũng quen với chị Nghê à?” Trịnh Thư Kiều chớp mắt tò mò hỏi.


Nghĩ lại, Giai Lị và Tư Duẫn là bạn bè vậy quen Minh Diệp cũng không có gì lạ.


Nhưng Minh Diệp chẳng buồn đáp lời, trực tiếp bế thốc cô lên vai định rời đi. Trịnh Thư Kiều vội nhào đến cản:


“Anh định đưa chị ấy đi đâu?”


Minh Diệp nhìn cậu ta, có phần đau đầu, thằng nhóc này cũng rắc rối thật.


“Đưa cô ấy về chỗ nên về.”


“Anh biết chị ấy sống ở đâu à?”


“Không cần cậu quan tâm.”


“Sao lại không cần? Chị Nghê là bạn tôi, tôi phải có trách nhiệm với an toàn của chị ấy. Anh đừng hòng đưa chị ấy đi.”


Cậu ta trông cũng uống kha khá, đi đứng còn loạng choạng mà vẫn lo cho người khác.


Minh Diệp bất lực bật cười, quay lại gọi hai anh em Cao Chấn, Cao Nghĩa tới, bảo họ giữ chặt Trịnh Thư Kiều lại sau đó bế Nghê Tư Duẫn rời khỏi quán.


Anh đặt cô vào ghế sau xe, cô mềm nhũn như không xương, nằm im không nhúc nhích.


Minh Diệp lên xe hỏi cô khách sạn ở đâu, nhưng Nghê Tư Duẫn đã say đến bất tỉnh nhân sự, căn bản không nghe được gì.


Anh thở dài, đúng là bị hai người này dày vò đến chết.


Đạp chân ga, xe chạy về phía biệt thự Đồ Mân.


Chu Xán Vũ vừa mở cửa ra đã thấy người bị nhét vào lòng.


“Sao lại mang người đến đây?”


Minh Diệp bực bội nói:


“Không đưa đến đây thì đưa đâu? Cô ấy say thành như vậy rồi, nói còn không nổi một câu, chẳng lẽ tôi lại mang về nhà mình?”


“Còn nôn cả lên xe tôi nữa, xe mới mua mới lái được hai lần đấy. Sau này nhớ mua xe mới đền cho tôi.”


Chu Xán Vũ nhìn vẻ mặt muốn giết người của cậu ta thì khẽ cười, cúi người ôm cô gái trong lòng bế ngang lên.


“Làm phiền rồi.”


Minh Diệp thở dài, lẩm bẩm chửi vài câu rồi rời đi.


Chu Xán Vũ bế cô vào phòng ngủ, cẩn thận lau sạch vết bẩn trên người cô, thay đồ ngủ rồi đắp chăn cẩn thận.


Anh lặng lẽ ngồi bên giường nhìn cô gái đang ngủ say, đưa tay vuốt nhẹ lên mặt cô, thấp giọng:


“Tiểu nghịch ngợm."


Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Story Chương 67: Tiểu ngịch ngợm
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...