Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Chương 69: Muốn gặp em
Tin tức cựu CEO Tập đoàn họ Chu – Chu Trọng Kiều bị bắt vì tình nghi cố ý giết người nhanh chóng lan truyền khắp mạng. Gần đây, Nghê Tư Duẫn ít lên mạng, đa số thông tin đều do Đinh Đinh kể lại.
Ngay ngày hôm sau, vụ bắt giữ Chu Trọng Kiều đã chiếm trọn trang nhất các mặt báo. Trên mạng cũng dấy lên làn sóng chỉ trích gia đình họ Chu, cổ phiếu Tập đoàn Chu thị tụt dốc không phanh chỉ trong một ngày, tất cả những ai có liên quan đến Chu Trọng Kiều đều bị vạ lây, hứng chịu búa rìu dư luận.
Người bị ảnh hưởng nặng nề nhất chính là Chu Xán Vũ.
Buổi trưa, Nghê Tư Duẫn bấm vào đường link mà Đinh Đinh chia sẻ. Bản tin chính thức thông báo Chu Trọng Kiều đang bị điều tra do liên quan đến một vụ tai nạn giao thông xảy ra ở khu vực Hồng Kông cách đây hai mươi năm, chuỗi bằng chứng do một người ẩn danh cung cấp, cảnh sát nhanh chóng bắt giữ ông ta.
Cái tên đó cô từng nghe qua, là bố của Chu Xán Vũ.
Thấy có liên quan đến vụ tai nạn ở Hồng Kông, Nghê Tư Duẫn lập tức trở nên căng thẳng.
Vụ án không công bố chi tiết, dân mạng chỉ biết đại khái. Sự việc đã xảy ra hai mươi năm trước, không ai biết bản tin này ám chỉ chính xác vụ nào. Nhưng những người biết chuyện đều rất nhạy cảm với hai chữ “tai nạn”.
Nghê Tư Duẫn đang suy đoán liệu có phải là vụ tai nạn cướp đi sinh mạng cha mẹ cô hay không, thì điện thoại rung lên hai cái, báo có tin nhắn mới.
Chu Xán Vũ: “Anh muốn gặp em.”
Ngón tay cô phản ứng còn nhanh hơn cả suy nghĩ, lập tức bấm vào khung trò chuyện. Tim Nghê Tư Duẫn bỗng như ngừng đập.
Tin nhắn gần nhất giữa hai người đã cách đây hơn một tháng, cuộc chia tay không lời giải thích khiến cả hai đều khổ sở đến kiệt sức. Cho đến tận bây giờ Nghê Tư Duẫn vẫn không rõ lý do thực sự khiến Chu Xán Vũ nói lời chia tay.
Trong quãng thời gian xa nhau, cô đã nghĩ đến vô số khả năng rằng vì anh ra tay với công ty nhà họ Tạ, rằng anh phát hiện cha mình là kẻ giết người, rằng anh thấy áy náy với cô nên buộc phải chia tay.
Nhưng bất kể là lý do bất đắc dĩ nào, cô cũng không thể chấp nhận được.
Rời khỏi Hỗ Giang cô từng nghĩ mình sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa, thế nhưng trước mắt cô còn có sự thật cần được làm rõ, nên cô không làm ngơ trước tin nhắn ấy.
[Anh đang ở đâu?]
Chu Xán Vũ: “Dưới lầu.”
Lồng ngực Nghê Tư Duẫn khẽ rung lên, cô luống cuống chạy khỏi phòng xuống lầu.
Dì Phúc thấy cô hấp tấp tưởng là có chuyện gấp, liền nhắc cô ra ngoài nhớ mang theo ô vì dự báo thời tiết nói chiều nay có mưa.
Cô vội xua tay: “Cháu ra ngoài một lát rồi về ngay.”
Cô cuống quýt xỏ giày lao ra khỏi cửa.
Ngoài cổng, người đàn ông mặc bộ vest xanh đen, trên người vương đầy khí lạnh. Anh tựa vào hàng rào, mũi giày gác vào chân tường, dưới đất rải đầy đầu mẩu thuốc - rõ ràng đã đứng đợi rất lâu.
Nghê Tư Duẫn cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở: “Anh đến từ bao giờ?”
“Vừa đến thôi.” Anh nói dối. Đầu ngón tay vẫn còn kẹp điếu thuốc chưa hút hết, vừa thấy cô anh lập tức buông tay, điếu thuốc rơi xuống đất.
Anh bước thẳng về phía cô, mở rộng vòng tay định ôm nhưng cô lại lùi nửa bước, tránh khỏi vòng tay đó.
Anh bắt chuyến bay sớm nhất trong ngày để đến đây, thậm chí chưa kịp về nhà. Vừa xuống máy bay liền chạy thẳng đến chờ cô, bật tắt điện thoại không biết bao nhiêu lần, mở khung trò chuyện rất lâu nhưng mãi không dám gửi đi một tin nhắn.
Cuộc sống vốn yên bình của cô bị anh phá vỡ.
Chu Xán Vũ là người luôn kiêu ngạo, giờ phút này lại vì người con gái mình yêu mà cảm thấy chùn bước.
“Em có chuyện muốn hỏi.” Giọng cô bình tĩnh không mang theo chút cảm xúc nào, như lúc hai người mới gặp nhau. Cô xa cách gọi anh: “Chu tiên sinh.”
Yết hầu anh khẽ chuyển động, anh chủ động lùi lại: “Ừ.”
“Chu Trọng Kiều là hung thủ hại chết cha mẹ em sao?”
“Ừ.”
“Anh sớm đã biết rồi?”
Chu Xán Vũ ngập ngừng: “…Ừ.”
Cô nhận được câu trả lời, gương mặt vẫn không chút biểu cảm. Chu Xán Vũ nhìn chằm chằm vào gương mặt ấy, ánh mắt lạnh lùng xa cách khiến anh sợ hãi.
Từ nhỏ đến lớn, dù từng sống trong nơm nớp lo sợ bị người của Chu Trọng Kiều theo dõi, nhưng chưa bao giờ anh cảm thấy căng thẳng như lúc này.
Cô quá đỗi bình tĩnh, bình tĩnh đến mức dường như giây tiếp theo sẽ xoay người bỏ đi, không bao giờ quay đầu lại nữa.
Anh muốn đưa tay ra nhưng lại sợ dọa cô sợ, một giây cũng không dám manh động.
Anh mở miệng, giọng khàn khàn run rẩy: “Tư Duẫn…”
Thấy cô không né tránh, anh mới nói tiếp: “Em trách anh sao?”
“Cho tôi một lý do để không trách anh.”
Một gáo nước lạnh dội thẳng lên đầu Chu Xán Vũ, cổ họng anh nghẹn lại không nói nên lời.
Đúng vậy, cô có lý do gì để không trách anh đây?
Là anh nói chia tay, là anh khiến công ty nhà họ Tạ phá sản, là anh hủy hoại cuộc sống bình yên của cô. Anh chính là nguyên nhân của tất cả, vậy thì anh lấy tư cách gì để xin tha thứ?
Nghê Tư Duẫn lặng lẽ nhìn anh, thấy cằm anh lún phún râu, vẻ mệt mỏi hằn rõ giữa đôi mày.
Một tháng xa cách khiến người đàn ông trước mắt thay đổi hoàn toàn, từ trong ra ngoài.
Cô không hiểu vì sao anh lại thay đổi như vậy. Sự im lặng kéo dài của anh khiến Nghê Tư Duẫn tức giận vì sự trầm mặc này.
Rõ ràng chỉ cần anh nói một câu, cô có thể tha thứ cho anh.
Nỗi thất vọng cuộn trào, cô xoay người định rời đi. Nhưng xe vừa đến gần khiến cô dừng lại.
Tạ Huyền và Tạ Ấp Trì tan làm về đến, vừa bước xuống xe đã thấy sắc mặt nặng nề của hai người trước cổng, bèn tò mò xuống xe.
“Tạ tiên sinh, lâu rồi không gặp.”
Tạ Huyền bước đến cạnh con gái, đối với người đàn ông này không sao nảy sinh thiện cảm.
Tạ Ấp Trì theo sát phía sau, vừa thấy Chu Xán Vũ đã tức giận đến mức muốn mắng chửi, nhưng bị Nghê Tư Duẫn giơ tay cản lại.
“Chu tiên sinh, trong nhà không chuẩn bị thêm cơm, mời anh quay về đi.”
Cách xưng hô xa lạ như một lưỡi dao nhọn đâm thẳng vào tim người đàn ông ấy.
Bối cảnh bốn người lúc này gợi lại khung cảnh từng thấy ở Macau, ngày ấy cũng là một cuộc gặp mặt như thế, nhưng khí thế bừng bừng của Chu Xán Vũ khi đó giờ đã chẳng còn sót lại chút gì.
Giờ đây đối diện bọn họ, anh là tội nhân duy nhất có thể bị đem ra chỉ trích.
Khi còn ở công ty Tạ Ấp Trì cũng đã xem được tin tức, trong khoảnh khắc đầu tiên liền lập tức liên tưởng đến vụ tai nạn năm xưa của mẹ mình, vội vã xông vào văn phòng Tạ Huyền hỏi rõ mọi chuyện.
Lúc này mới biết Tạ Huyền thực ra cũng không biết rõ chân tướng, chỉ là năm đó có quen một người tên là Chu Trọng Kiều, nhưng hoàn toàn không hay biết ông ta chính là CEO của Chu thị tập đoàn ở Hộ Giang.
Sau tai nạn, ông cũng giống như Tạ Ấp Trì đắm chìm trong nỗi bi thương bất tận. Cảnh sát kết luận đó là tai nạn ngoài ý muốn, ông không hoài nghi gì thêm, càng không ngờ bản thân sẽ trở thành kẻ thế thân gánh tội cho người khác.
Chỉ đến khi nghe tin Chu Trọng Kiều bị bắt, Tạ Huyền mới sực nhớ ra từng có một người như vậy xuất hiện trong quá khứ.
Lúc này đối mặt với Chu Xán Vũ hai cha con đồng lòng căm phẫn, hận không thể đem anh băm thây vạn đoạn.
Khi Nghê Tư Duẫn bảo Chu Xán Vũ rời đi, cô còn chưa kịp bước lên thì đã nghe Tạ Ấp Trì tức giận quát lên: “Anh còn mặt mũi tới tìm Tư Duẫn sao? Nhà các người gây ra cho nhà tôi bao nhiêu tai họa vẫn chưa đủ ư? Cha anh đã giết người thân của tôi và Tư Duẫn, anh còn phá hủy công ty nhà tôi, giờ còn muốn đến tổn thương em gái tôi lần nữa? Nhà tôi rốt cuộc đã làm gì mà anh phải đuổi tận giết tuyệt đến thế?”
“Anh à, đừng nói nữa, mình vào nhà thôi.”
Nghê Tư Duẫn quay đầu kéo tay Tạ Ấp Trì lại. Nhìn thấy Chu Xán Vũ, người luôn kiêu hãnh tự phụ giờ đây trở thành cái bia cho mọi người trút giận, trong lòng cô như có gì đó nghẹn lại.
Những tội lỗi này, vốn không nên do anh gánh chịu.
Chu Xán Vũ vẫn đứng nguyên tại chỗ, lặng lẽ nghe lời mắng nhiếc, không phản bác, cũng không lùi bước, như thể cam tâm tình nguyện chấp nhận mọi thứ.
Nghê Tư Duẫn đẩy hai cha con họ vào trong nhà, Tạ Ấp Trì vẫn lải nhải không thôi.
Mãi đến khi lên bàn ăn, ánh mắt anh lướt tới cô, không kìm được mà nổi giận: “Em rõ ràng biết anh ta là con trai của kẻ thù vậy mà còn đi gặp, còn bênh vực, còn muốn ở bên anh ta. Nghê Tư Duẫn em ngu ngốc như vậy hả?!”
“Tạ Ấp Trì!”
Nghe con trai chửi tục, Tạ Huyền tức giận ném mạnh đũa xuống bàn, nghiêm mặt nhìn anh: “Con mắng họ Chu kia thì được, nhưng tại sao lại trút giận lên em gái mình? Nhà họ Tạ chúng ta dạy con như thế à? Dạy con dùng những lời đó để mắng người thân mình sao?”
Tạ Ấp Trì biết mình lỡ lời, bèn cúi đầu im lặng.
Đối diện Nghê Tư Duẫn cũng lạnh mặt đặt đũa xuống bàn, ngước lên nhìn anh, giọng điệu bình tĩnh: “Xin lỗi.”
Tạ Ấp Trì đành ấm ức đặt đũa xuống theo: “… Xin lỗi.”
Không khí bữa cơm lập tức trở nên nặng nề.
Tạ Huyền nhìn tấm ảnh vợ quá cố treo trên tường, rồi lại quay sang con gái: “Tiểu Duẫn, con đang quen cậu Chu đó à?”
Cô không phủ nhận, “Vâng.”
Nghe tiếng thở dài nặng nề của ba, áp lực đè nặng trong lòng Nghê Tư Duẫn càng thêm sâu.
“Tiểu Duẫn, trước đây daddy đã từng nói với con về chuyện tình cảm rồi, cả daddy và anh con đều không thích cậu ta. Con chắc cũng đã biết hai nhà ta vốn có ân oán rất sâu, con muốn theo đuổi hạnh phúc của mình daddy không phản đối, nhưng hy vọng người con chọn là người mà cả daddy và anh con đều có thể chấp nhận. Còn cậu Chu kia, hãy buông tay đi.”
Nghê Tư Duẫn siết chặt nắm tay dưới gầm bàn, mắt nhìn chăm chú vào món ăn trước mặt.
Nghe ông nói hết, cô mới nghiêm túc quay sang nhìn ba mình: “Daddy, con hiểu lo lắng của mọi người, nhưng con nghĩ chuyện này không phải do lỗi của Chu Xán Vũ. Anh ấy thậm chí còn không biết ân oán giữa hai nhà, cứ thế mà đổ tội lên đầu anh ấy chẳng phải quá bất công sao?”
“Tiểu Duẫn, daddy biết con đang yêu, cho nên mọi suy nghĩ đều nghiêng về phía cậu ta. Nhưng bất kể thế nào thì hai nhà chúng ta không thể nào sống yên ổn với nhau được.”
“Daddy, con cũng không muốn giấu nữa. Nếu như không có tin Chu Trọng Kiều giết người bị công bố, thì sắp tới người bị cảnh sát bắt đi sẽ là daddy.”
Giọng cô bình thản, nhưng những lời ấy khiến Tạ Huyền sững sờ, hoàn toàn không hiểu gì.
Ngược lại Tạ Ấp Trì là người biết chút manh mối, trong thoáng chốc nhận ra ý đồ của cô, vội ngăn: “Nghê Tư Duẫn, em điên rồi sao?!”
Nhưng cô không dừng lại: “Vì con luôn nghi ngờ cái chết của ba mẹ mình không phải là tai nạn, nên đã âm thầm điều tra suốt thời gian dài. Cuối cùng cũng có kết quả, ba đoán xem, hung thủ là ai?”
Tạ Huyền trừng mắt nhìn con gái, đôi môi run rẩy không thốt nên lời.
“Con đã điều tra rất lâu, nhưng lại chẳng tìm được ai khác. Mãi cho đến khi tin tức được tung ra, con mới chắc chắn, nếu Chu Trọng Kiều không bị bắt, con nhất định sẽ giao chuỗi bằng chứng con đang nắm cho cảnh sát. Đó là một chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh mà con đã xem đi xem lại vô số lần, gần như không có khả năng lật lại bản án. Nếu ba bị bắt chỉ vì thế, chẳng phải sẽ rất oan ức sao?”
Nếu cứ để tội của Chu Trọng Kiều rơi lên đầu Chu Xán Vũ, thì với anh có phải quá oan uổng rồi không?
“Ba có biết là ai điều tra được sự thật rồi gửi đơn tố cáo nặc danh không?”
“Là Chu Xán Vũ, là anh ấy đã tố cáo cha ruột của mình.”
Tạ Huyền khó tin hỏi: “Con làm sao biết là nó?”
Trên tin tức chỉ nói là người nặc danh cung cấp chứng cứ, ngay cả Chu Xán Vũ cũng không hề nói với cô. Nhưng Nghê Tư Duẫn hiểu rõ.
Cô mím môi cười cay đắng: “Bởi vì đó là Chu Xán Vũ, con hiểu anh ấy.”
“Daddy, con xin lỗi vì đã từng nghi ngờ người. Nhưng cái chết của cha mẹ vẫn luôn là một nút thắt trong lòng con, vậy nên dù là ai gây ra con cũng sẽ không để họ thoát tội, cũng may rằng người đó không phải là người.”
May mà, Chu Xán Vũ đã điều tra ra được.
Chỉ tiếc thay, lại là chính bố ruột của anh.
Nghê Tư Duẫn cũng không biết tại sao trong lòng mình lại dâng lên nỗi tủi thân, sống mũi cay xè, nước mắt chực trào.
Có lẽ cô đang đau lòng thay một người, nhưng cô không muốn dễ dàng tha thứ cho anh.
Dù sao thì mọi chuyện cũng đã sáng tỏ, vậy thì…
Chu Xán Vũ, tương lai của chúng ta còn dài.
Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Story
Chương 69: Muốn gặp em
10.0/10 từ 12 lượt.
