Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Chương 19: Không được chìm đắm
Xe chạy đến biệt thự Đồ Mân, cánh cổng sắt chạm trổ tinh xảo tự động mở ra, như đang nghênh đón chủ nhân trở về nhà.
Nghê Tư Duẫn bọc mình trong chiếc áo khoác của Chu Xán Vũ bước xuống xe, theo sát anh đi vào bên trong.
Đậu Đỏ dường như đã sớm nghe thấy tiếng động, vừa thấy Chu Xán Vũ bước vào cửa, liền vẫy đuôi như chong chóng, nhảy nhót khắp nơi đầy phấn khích.
Quay đầu thấy Nghê Tư Duẫn, nó lập tức lao về phía cô, lấy đà bằng hai chân trước rồi phóng cả người lên người cô, cái lưỡi hồng hồng vì nó nghiêng đầu mà lệch sang một bên, trông khá tức cười.
“Đậu Đỏ.”
Giọng nam chủ cất lên quát nhẹ, Đậu Đỏ lập tức nhảy xuống khỏi người cô.
Nghê Tư Duẫn đứng từ xa nhìn lại, thấy Chu Xán Vũ nghiêng người liếc mắt sang: “Muốn uống gì không?”
Cô ôm áo vest trong tay, nghe thấy anh hỏi trong đầu chợt hiện lên cảnh lần đầu tiên đến nhà anh, anh chuyên chú pha trà, yên tĩnh, tao nhã, là một vẻ điềm đạm qua tháng năm tĩnh lặng, mà vẫn rất ấm áp.
Cô vốn không thích uống trà, nhưng chẳng hiểu sao lại buột miệng nói: “Hay là uống một tách trà nhé.”
Chu Xán Vũ cách cô chừng một mét, nghe cô nói vậy thì thoáng ngạc nhiên, nhưng vẫn gật đầu đồng ý, xoay người lên lầu.
Nghê Tư Duẫn cũng bước theo sau.
“Em nhớ nhà anh nhiều người giúp việc lắm mà? Sao chẳng thấy ai hết vậy?”
Lần trước khi đến đây trong nhà vẫn còn khá nhộn nhịp, lúc ấy có hai nữ giúp việc dìu cô xuống xe, còn tối nay thì yên ắng đến lạ.
Chu Xán Vũ không quay đầu lại: “Cho bọn họ tan ca rồi. Sao thế, cần người hầu hạ em à?”
“…......”
Cô theo anh lên lầu, hung hăng trừng mắt liếc anh một cái.
Vẫn đi vào phòng trà như lần trước, hương trà nhàn nhạt thoang thoảng, dễ chịu mà không ngấy, là căn phòng quen thuộc.
Vẫn là chỗ ngồi lần đó, nhưng cảm giác lần này lại hoàn toàn khác.
Khi ấy cô còn có chút kính sợ Chu Xán Vũ, khoảng cách giữa hai người cũng khá rõ rệt, không quá thoải mái. Nhưng chỉ sau một tháng, khoảng cách ấy đã hoàn toàn biến mất.
Lúc này cô mới cẩn thận quan sát căn phòng trà đó, không gian rất rộng, tủ bên cạnh bằng gỗ nguyên khối sẫm màu, Chu Xán Vũ từng nói đó là nơi cất giữ các loại trà.
Tủ kính bên kia thì bày đủ loại ấm chén, giống như một gian trưng bày riêng biệt, mỗi bộ đều tinh xảo như tác phẩm nghệ thuật, còn đẹp hơn cả trong viện triển lãm.
Hai người ngồi đối diện nhau,Nghê Tư Duẫn cẩn thận gác áo khoác lên lưng ghế, rồi chăm chú nhìn anh pha trà.
Tay áo sơ mi của người đàn ông được xắn lên một nửa, lộ ra chuỗi hạt đeo ở cổ tay trái.
Lần đầu tiên cô đến đây uống trà, anh cũng đeo chuỗi hạt này. Hình như gọi làtiểu kim cang, nhìn màu sắc đỏ bóng nhưthế chắc hẳn đã được mài giũa nhiều năm.
Động tác pha trà của anh nhã nhặn chậm rãi. Người ngoài đồn anh tàn nhẫn đáng sợ, chắc chắn là vì những người đó chưa từng thấy anh pha trà.
Mỗi bước đều rất trình tự và cẩn trọng, anh không giống những người hay thích giảng giải từng công đoạn pha trà với những ý nghĩa sâu xa để thể hiện mình am hiểu nghệ thuật trà đạo.
Nhưng người không thích trà thì đâu để tâm mấy điều đó.
Ví dụ như Nghê Tư Duẫn.
Cô chỉ lặng lẽ nhìn anh, không thắc mắc tại sao nước trà nấu xong lại đổ đi, cũng không hỏi vì sao pha trà dùng ấm này, còn rót ra lại dùng ấm khác.
Chỉ chờ anh đưa ly trà qua, cô nhấp một ngụm, thấy mùi vị không tệ, lại khẽ nhấp thêm ngụm nữa.
Khác hẳn lần trước, lần này trà có tính ôn hòa, mùi vị dịu nhẹ và thanh ngọt, nước trà màu hổ phách, hương thơm tự nhiên, thuần khiết.
“Đây là trà gì vậy?” Nghê Tư Duẫn không nhịn được hỏi.
“Kim Tuấn Mi, một loại hồng trà.”
Chu Xán Vũ cũng nhẹ nhàng thưởng thức một ngụm, giải thích.
Lần trước là trà vị chát và đắng, Nghê Tư Duẫn chỉ uống được một ngụm đã không uống nữa, anh đoán cô không mấy thích trà. Lần này nên mới chọn Kim Tuấn Mi, loại mà con gái dễ ưa thích hơn.
Cô lại nâng ly trà, chậm rãi thưởng thức.
“Uống trà không sợ tối mất ngủ à?”
“Nếu sợ mất ngủ, tôi có thể pha thêm cho em ấm bạch trà khác.”
Nghê Tư Duẫn chẳng hiểu trà gì với trà gì, anh nói gì thì là cái đấy thôi.
Uống xong một ly tra, cô thấy bụng hơi đói nên buột miệng hỏi: “Nhà anh có gì ăn không?”
Tối nay ở bệnh viện cô chỉ ăn chút cháo, cô vốn ăn không nhiều nhưng lúc đó cũng chẳng no, giờ thì bắt đầu thấy đói thật rồi.
Chu Xán Vũ đặt ly trà xuống, “Muốn ăn gì?”
Thực ra cô chỉ muốn ăn chút đồ vặt thôi, nhưng Chu Xán Vũ lại đứng dậy, trông như định vào bếp.
Cô tất nhiên không từ chối, lần trước từng ăn món mì Ý anh nấu, mùi vị tuyệt đỉnh. Về nhà rồi mà cô còn nhớ mãi, không biết khi nào mới được ăn lại.
“Trừ mì Ý ra, anh còn biết làm gì nữa?” Cô không khách sáo hỏi thẳng.
Người đàn ông cúi đầu, khoé môi khẽ cong lên: “Em coi tôi là bảo mẫu ư?”
Nghê Tư Duẫn im bặt.
Ở Hỗ Giang cô ăn ở đi lại đều là anh lo bây giờ còn đòi người ta xuống bếp, ai không biết còn tưởng trong nhà anh thờ vị thần nào đó.
“Nhà không có mì Ý, ăn sandwich được không?”
Khoảnh khắc yên lặng trong chốc lát bị anh lên tiếng phá vở, Nghê Tư Duẫn ngẩng đầu, cười tươi đáp: “Được.”
Vì Chu Xán Vũ không hay ăn ở nhà, nên thực phẩm dự trữ trong nhà cũng chỉ đủ cho bữa sáng.
Anh vòng qua bàn trà rồi ra ngoài.
Nghê Tư Duẫn không ngồi yên trong phòng trà mà xuống nhà chơi với Đậu Đỏ.
Quả nhiên là chú chó rất thân thiện, còn rất biết nghe lời, cô dùng bóng và đĩa bay đùa với nó một lúc sau con chó nhỏ đã xem cô như bạn thân, khẩu lệnh nào cũng phối hợp rất tốt, một người một chó chơi rất vui vẻ.
Mãiđến khi Chu Xán Vũ gọi cô: “Đi rửa tay rồi sang đây ăn cơm.”
Nghê Tư Duẫn lúc này mới đặt đồ chơi xuống.
Cô vào bếp rửa tay sạch sẽ, quay lại nhìn thấy Chu Xán Vũ đang dọn dẹp mặt bếp.
Khoảnh khắc ánh mắt dừng lại nơi anh, thế giới dường như cũng lặng yên theo.
Người đàn ông cúi đầu dọn dao thớt, cánh tay lộ ra từng đường gân nổi rõ, trông vừa rắn chắc vừa mạnh mẽ. Hình như bất kể anh làm gì cũng đều khiến người ta thấy đẹp mắt, không nỡ quấy rầy, như thể đó là tác phẩm hoàn hảo nhất mà thượng đế tạo ra, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa mà thôi.
“Nếu em còn không ăn, Đậu Đỏ sẽ thay em làm nhiệm vụ này đấy nhé.”
Giọng nói anh cất lên, cắt ngang sự tĩnh lặng, cả tiếng nước chảy cũng dừng lại.
Nghê Tư Duẫn bĩu môi, “Nó ngoan vậy, sao có thể…”
Chưa nói hết, cô quay đầu lại đã thấy Đậu Đỏ ngồi nghiêm chỉnh trước bàn ăn, lè lưỡi dài ra, ch** n**c dãi nhìn chằm chằm đĩa sandwich trên bàn.
Chu Xán Vũ dọn dẹp xong quay đầu lại, bật cười: “Trong vòng ba giây, nếu em không bảo vệ phần của mình, nó sẽ lên bàn ngay đấy.”
Nói xong liền bắt đầu đếm ngược.
“Ba, hai, một…”
Cuối cùng, sandwich vẫn được giữ nguyên.
Chỉ là, điều khiến Nghê Tư Duẫn không ngờ tới là con chó của Chu Xán Vũ lại vô lại đến vậy. Nhìn thì ngoan ngoãn hiểu chuyện, ai ngờ lại là một con tham ăn.
Thời buổi này, đến cả chó cũng thích chơi kiểu “trái với vẻ bề ngoài”.
Cô ngồi bên bàn lặng lẽ ăn khuya, Chu Xán Vũ thì đi thay đồ ăn và nước cho ĐậuĐỏ.
Con chó này ăn khỏe không kém người là bao, ngày ba bữa không thể thiếu, thậm chí mỗi bữa còn ăn nhiều hơn người nữa.
Chu Xán Vũ vừa làm xong thì điện thoại reo, anh cũng không né tránh, thản nhiên nghe máy trong nhà.
Là Chu Uyển Trúc gọi tới:
“Xán Vũ, em nói cái vòng tay mà em tặng chị là mua ở đâu vậy?”
Nghe vậy, anh quay đầu liếc nhìn Nghê Tư Duẫn đang chăm chú ăn:
“Là Tư Duẫn mua từ chỗ bạn cô ấy, có vấn đề gì sao?”
Trước khi tặng, anh đã xem kỹ chiếc vòng, đó là loại ngọc phỉ thúy thượng hạng, sắc xanh thuần, chất ngọc và nước ngọc đều cực kỳ xuất sắc. Một chiếc vòng màu lục hoàng đế như thế, giá trị không hề nhỏ, lẽ ra không thể có vấn đề gì.
“Cũng không phải là vấn đề gì nghiêm trọng,” đầu dây bên kia có vẻ do dự, “Chỉ là… bạn cô ấy là ai, em có biết không?”
Chu Xán Vũ cau mày, không hiểu:
“Ý chị là gì?”
“Cái hộp đựng vòng có in logo của cửa hàng, chị vừa phát hiện ra chiếc vòng này hình như đến từ chợ ngọc phỉ thúy ngầm ở khu Hồng Kông.”
Chợ ngọc phỉ thúy ngầm đó không phải là một khu chợ lưu thông hàng hóa bình thường, mà là một tập đoàn ngầm chuyên buôn bán phỉ thúy.
Chỉ có điều, tập đoàn này đã biến mất khỏi giới từ hai mươi năm trước.
“Trong hộp có chữ ký của chủ tập đoàn đó.”
Chu Uyển Trúc cầm hộp quà bằng một tay, chăm chú nhìn dòng chữ dưới đáy hộp, ánh mắt ngẩn ngơ.
— “Phi.”
Vì là tập đoàn ngầm nên mọi thông tin đều được giữ bí mật, không ai biết danh tính thật của chủ tập đoàn, chỉ biết rằng ông ta có một biệt danh duy nhất: Phi. Ngoài giới đều gọi là “ông chủ Phi”.
Chu Xán Vũ thu lại ánh mắt, lặng lẽ dừng lại nơi cô gái kia đang ngồi, khóe môi thoáng hiện ý cười sâu xa.
“Vậy thì người bạn đó của cô ấy cũng bí ẩn thật đấy.”
Nghê Tư Duẫn ăn no, chủ động mang đĩa vào bếp rửa nhưng Chu Xán Vũ không để cô động tay, nói mai sẽ có người đến dọn dẹp.
Sau đó hai người cùng lên lầu, cô được sắp xếp nghỉ trong phòng khách.
Sau khi nói lời cảm ơn với chủ nhà xong, cô nhẹ nhàng khép cửa lại.
Đảo mắt nhìn quanh, cô phát hiện căn phòng này đã được dọn dẹp kỹ lưỡng. Tủ quần áo không hề trống trơn mà treo đầy các mẫu thiết kế nữ mới nhất mùa này, kích cỡ vừa khít với cô.
Trên giường còn bày sẵn một bộ đồ ngủ trang nhã, trong phòng tắm thì bàn chải và khăn tắm đều là đồ mới tinh.
Xem ra, Chu Xán Vũ đã chuẩn bị mọi thứ từ trước.
Vốn dĩ tối nay cô định về khách sạn, nhưng Chu Uyển Trúc bảo đó không phải cách cư xử đúng đắn khi tiếp đãi khách, huống hồ gì cô còn là người đã cứu Minh Gia Ngân, không thể để cô ở khách sạn lạnh lẽo vô tình như thế.
Xét thấy nhà họ Minh đông người, lại thêm mấy hôm nữa ông cụ sẽ trở về, cô giả vờ đắn đo một lúc rồi đề nghị để cô ở nhà Chu Xán Vũ.
Nghê Tư Duẫn vốn định từ chối, sau lại cảm thấy không thích hợp.
Nhưng nếu Chu Uyển Trúc cho cô chọn giữa nhà họ Minh và nhà Chu Xán Vũ, cô đương nhiên chọn ở nhà Chu Xán Vũ.
Sau khi tắm rửa xong, Nghê Tư Duẫn nằm trên giường, thẫn thờ nhìn trần nhà, đầu óc cứ miên man suy nghĩ.
Sau chuyện lần trước ở Hồng Kông, cô vẫn tin rằng sự tử tế của Chu Xán Vũ chỉ vì cô từng cứu Minh Gia Ngân mà thôi.
Nhưng dù nghĩ từ góc nào cô vẫn thấy anh ấy đối với “ân nhân” đúng là quá chu đáo rồi.
Cô cũng không phải là người cứ thấy đàn ông tốt với mình là sẽ nghĩ người ta thích mình.
Chỉ là…
Nếu cứ tiếp tục thế này, cô sợ mình sẽ không chịu nổi nữa mất.
–
Sáng hôm sau, Tạ Ấp Trì nhắn tin cho Nghê Tư Duẫn báo đã tới Hỗ Giang, hẹn cô tối đi ăn cùng.
Đến trưa cô mới dậy, sau khi ngủ dậy thì nhắn lại đồng ý.
Cô duỗi người ngồi dậy, tinh thần sảng khoái hơn hẳn.
Trà đúng là thứ kỳ diệu, tối qua chỉ uống một ngụm nhỏ mà mãi đến nửa đêm cô mới chợp mắt được.
Không biết Chu Xán Vũ sao lại mê trà như vậy, ngày nào cũng phải dậy sớm đi làm, không sợ mất ngủ à?
Cô thay bộ quần áo sạch sẽ rồi xuống lầu, biệt thự lúc này lại trở nên náo nhiệt.
Quản gia thấy cô xuống liền niềm nở chào hỏi:
“Cô Nghê dậy rồi à, cơm trưa đang được chuẩn bị, nếu cô thấy đói thì có thể ăn chút điểm tâm lót dạ, tiên sinh cũng sắp về rồi đấy.”
Nghê Tư Duẫn mỉm cười gật đầu:
“Không cần phiền phức đâu, tôi ra ngoài đi dạo chút.”
Nói rồi, cô đi thẳng ra ngoài.
Đậu Đỏ đang nằm phơi nắng trên bãi cỏ trong vườn, thấy cô bước ra nó lập tức ngẩng đầu, lè lưỡi ra như đang cười với cô, bộ lông trắng muốt dưới nắng vàng rực rỡ trông vô cùng nổi bật.
Cô tiến lại gần, ngồi xổm bên cạnh nó.
Bộ lông mềm mượt ấm áp, sờ vào như một con thú nhồi bông khổng lồ.
Có vẻ được v**t v* rất thoải mái, con chó tự động nằm ngửa, để lộ cái bụng trắng muốt.
Nghê Tư Duẫn bị nó chọc cười, đặt bàn tay lên ngực nó, lông chỗ đó còn mềm hơn cả ở lưng.
Chu Xán Vũ lặng lẽ bước đến, đứng bên ngoài bãi cỏ, lẳng lặng ngắm nhìn.
Cả hai chìm trong ánh nắng ấm áp, khung cảnh ấy mong manh như một quả bong bóng vậy, chỉ cần khẽ chạm vào là sẽ vỡ tan.
Bức tranh ấy đẹp đến mức khó tin.
Anh không muốn phá vỡ khoảnh khắc đó.
Mãi đến khi Đậu Đỏ mở mắt, nhìn thấy anh đứng ngoài mới bất ngờ bật dậy chạy ào tới.
Cú bật dậy đột ngột khiến Nghê Tư Duẫn ngã nhào ra đất.
Cô ngoái đầu lại thấy Chu Xán Vũ vẫn lạnh lùng đứng đó, nét mặt điềm tĩnh, gọi Đậu Đỏ ngồi xuống.
Cô tự mình đứng dậy, vì bãi cỏ rất sạch sẽ nên không làm bẩn chiếc váy xinh đẹp của cô.
“Anh về lúc nào vậy? Sao không nghe thấy tiếng gì cả?”
Chu Xán Vũ liếc mắt sang, “Vừa về.”
Giọng anh dưới ánh nắng càng thêm lạnh nhạt.
“Vào ăn cơmthôi.” Giọng anh vẫn như cũ, trầm ấm vững vàng.
Nghê Tư Duẫn lặng lẽ đi theo anh vào nhà, rửa tay xong quay ra thì thấy Chu Xán Vũ đang chuẩn bị đồ ăn cho Đậu Đỏ.
Giọng anh vang lên không gần không xa, vừa đủ nghe rõ:
“Hôm nay phạm lỗi, nên bữa trưa cắt giảm một nửa, lần sau không được tái phạm.”
Đậu Đỏ dường như nghe hiểu từng từ, cụp tai xuống, không còn vui vẻ lè lưỡi như trước, uể oải ăn phần thức ăn bị cắt giảm.
“Anh là chủ thế nào mà còn cắt giảm cả thức ăn của thú cưng vậy.” Nghê Tư Duẫn cất lời trêu chọc.
Nhưng người đàn ông lại đứng dậy, đáp rất nghiêm túc:
“Làm sai thì phải bị phạt, chó hay người cũng vậy.”
Nghê Tư Duẫn không nói gì thêm.
Cô không biết Đậu Đỏ đã làm sai chuyện gì, nhưng cô thấy hình như mình hiểu thêm chút ít về Chu Xán Vũ.
Hai người cùng ngồi xuống bàn ăn trưa, suốt bữa không trò chuyện gì.
Bữa ăn kết thúc trong yên lặng, Chu Xán Vũ đứng dậy lên lầu.
Nghê Tư Duẫn vẫn đang nghĩ xem Đậu Đỏ đã phạm lỗi gì, nó bị mắng nên trông có vẻ rất buồn, ăn không được mấy miếng đã nằm thở dài bên cạnh cái bát.
Quản gia đi tới thu dọn, vừa cười vừa nói:
“Cô Nghê đừng lo, tiên sinh chỉ ngoài miệng nghiêm khắc thế thôi, lát nữa đi làm sẽ quay lại đổ thêm phần bị cắt lúc nãy cho nó đấy.”
Nghe vậy, cô ngẩn người quay đầu lại.
Xem ra chuyện thế này không phải lần đầu, quản gia cũng quen quá rồi, còn hiểu rõ tính cách Chu Xán Vũ nữa.
“Tiên sinh rất ít khi về nhà ăn cơm, sáng nay trước khi ra ngoài có dặn là trưa nay sẽ về nhà, tụi tôi lúc đó mới nhận ra là chẳng ai biết tiên sinh thích ăn gì.”
Nghê Tư Duẫn nheo mắt lại:
“Chu Xán Vũ anh ấy, không về nhà ăn sao?”
Quản gia đáp:
“Vâng ạ, tiên sinh bận rộn, gần như không về nhà ăn. Chỉ có buổi sáng là chuẩn bị sẵn bữa, nếu không vội thì sẽ ăn xong mới đi.”
“Cho nên trong nhà chỉ có nguyên liệu để nấu bữa sáng thôi?”
“Đúng vậy.”
Bảo sao tối qua anh ấy chỉ nói có thể làm sandwich.
Nghê Tư Duẫn vẫn ngồi yên, chìm vào suy nghĩ.
Đến khi quản gia lại nói một câu nữa:
“Chắc là vì có cô ở đây tiên sinh sợ cô thấy lạc lõng một mình, nên mới đặc biệt về nhà ăn trưa.”
Nói xong, bà quay về bếp.
Từ biệt thự Đồ Mân đến tập đoàn nhà họ Chu mất khoảng nửa tiếng, đi đi về về là đúng một tiếng.
Không về nhà ăn cũng là chuyện bình thường, chỉ là Nghê Tư Duẫn không dám nhận công về mình.
Cô nhìn về phía cuối cầu thang, lúc này Chu Xán Vũ đang ở trên lầu, không rõ là bận việc hay đang nghỉ trưa.
Mãi đến hơn một giờ chiều, anh mới từ trên lầu xuống.
Đậu Đỏ vừa thấy anh lập tức đứng dậy vẫy đuôi, chỉ là đứng xa xa nhìn chứ không dám lại gần.
Chu Xán Vũ bước xuống bậc thang cuối cùng, đổi hướng bước về phía nó, chú chó nhỏ vẫy đuôi càng hăng.
Bát cơm bên cạnh nó lúc này đã được ăn sạch, Chu Xán Vũ lại đổ thêm nửa bát, giọng điệu nhàn nhạt: “Ghi nhớ bài học rồi mới được ăn.”
Đậu Đỏ vui mừng kêu ăng ẳng, như đang đáp lại lời chủ.
Người đàn ông đứng dậy rời đi, nó mới sung sướng lại gần bát cơm thưởng thức.
Nghê Tư Duẫn ôm kịch bản trong tay, ánh mắt luôn dõi theo bóng anh, nhìn anh đi đến bên dì quản gia, dặn dò mấy câu.
Cô không nghe rõ, nhưng lờ mờ nghe thấy hai món ăn.
Anh nói: “Cà tím và măng tre, còn có thịt kho tàu, về sau không cần làm mấy món đó nữa.”
Đều là những món trưa nay cô không đụng đũa.
Dì giúp việc gật đầu đáp “vâng”.
Người đàn ông lúc này mới xoay người đi tới chỗ cô, cầm lấy áo khoác trên ghế sô pha: “Nếu muốn ra ngoài thì nhắn tin cho Tần Duệ.”
Câu này là nói với cô.
Nghê Tư Duẫn gật đầu, thấy anh sắp đi, cô vội vàng lên tiếng gọi: “Chu Xán Vũ.”
Anh dừng bước quay đầu lại, không nói lời nào, ý hỏi có chuyện gì.
“Anh tối nay có về ăn cơm không?”
Câu hỏi này vừa thốt ra liền có chút kỳ quặc.
Dường như giữa họ không nên tồn tại loại câu hỏi có về nhà ăn tối hay không, nhưng tất cả lại xảy ra một cách rất tự nhiên.
Chu Xán Vũ suy nghĩ giây lát: “Không chắc.”
“Tối nay anh trai em hẹn ăn cơm.”
Ý là tối nay cô không ở nhà ăn, vậy anh cũng không cần phải lặn lội về.
Chu Xán Vũ gật đầu, để lại một câu: “Biết rồi.”
Lúc này ánh nắng vẫn rực rỡ, người đàn ông hòa vào thế giới ấm áp ấy, dường như mang theo phần rực rỡ không thuộc về anh.
Nghê Tư Duẫn cả buổi chiều ngồi ở biệt thự xem kịch bản, Đậu Đỏ ngoan ngoãn nằm bên chân cô, tựa như một bức tranh sơn dầu sinh động.
Cô gần như quên cả trời đất, cho đến khi điện thoại đổ chuông, là Tạ Ấp Trì gọi cô ra ngoài.
Nhìn đồng hồ đã hơn sáu giờ.
Cô cất kịch bản, xoa đầu Đậu Đỏ – mềm mại ấm áp.
Vừa bước ra khỏi cửa định nhắn tin cho Tần Duệ, ngẩng đầu đã thấy anh ta có mặt ở cửa nhà rồi.
Chưa kịp hỏi gì, Tần Duệ đã lên tiếng: “Tiên sinh nói tối nay cô Nghê phải ra ngoài ăn tối, nên dặn tôi đến sớm một chút.”
“Làm phiền anh rồi.”
Nghê Tư Duẫn gật đầu với anh.
Không ngờ Chu Xán Vũ lại chu đáo đến thế.
Cô báo địa chỉ nhà hàng do Tạ Ấp Trì gửi, xe nhanh chóng rời khỏi biệt thự Đồ Mân.
Đó là một nhà hàng Âu năm sao, trang trí bên trong lộng lẫy, thoạt nhìn rất sang trọng, nhưng loại nhà hàng này thường không chú trọng về hương vị món ăn.
Nói xong liền đi vào trong.
Tạ Ấp Trì hình như đã đến từ trước, cô vừa ngồi xuống, phục vụ liền đem món lên.
“Em trông còn bận hơn cả anh đấy nhỉ, đại minh tinh.”
Tạ Ấp Trì đứng lên rót rượu vang cho cô.
Nghê Tư Duẫn tháo khẩu trang, có chút vội vã, khẽ cười: “Không có đâu, chỉ đang nghiên cứu kịch bản thôi.”
“Khi nào khai máy?”
“Cuối tháng.”
“Quay ở Hỗ Giang à?”
“Hoành đ**m.”
Hai anh em vừa ăn vừa trò chuyện.
Điện thoại để bên cạnh của Tạ Ấp Trì liên tục đổ chuông, anh thậm chí không liếc mắt lấy một cái.
Nghê Tư Duẫn nhấp một ngụm rượu vang: “Nhiều tin nhắn vậy anh không xem à?”
“Không sao, đang ăn thì không động đến công việc.”
Anh nghiêm túc cắt miếng bít tết, như thể thật sự đang chuyên tâm ăn tối.
Sau bữa ăn, Tạ Ấp Trì mới cầm điện thoại lên trả lời tin nhắn, nội dung nào phiền phức quá thì anh dùng giọng nói để phản hồi.
Nghê Tư Duẫn không biết giờ anh đã trở thành cổ đông của tập đoàn Chu thị, thi thoảng nghe anh nhắc đến tên Chu thị, nhớ lại chuyện thiết bị y tế trước đây, cô chỉ nghĩ anh trai cô đã hợp tác với Chu Xán Vũ nên cũng không suy nghĩ nhiều.
Tin nhắn rất nhiều, chuông điện thoại reo không ngừng.
Hình như thật sự có việc gấp, đầu dây bên kia bảo Tạ Ấp Trì đến xem.
Anh trả lời là sẽ tới ngay, rồi quay sang nhìn cô: “Em ở đâu, anh đưa em về.”
Cô lắc đầu, làm ra vẻ hiểu chuyện: “Không cần đâu, anh xem chừng đang bận việc, em tự về được, anh cứ đi trước đi.”
Tạ Ấp Trì ngập ngừng một lát, rồi gật đầu đồng ý: “Vậy được, để sau anh liên lạc lại với em, khoảng thời gian này anh sẽ ở Hỗ Giang.”
Cô không nói gì, chỉ tiễn anh rời nhà hàng bằng ánh mắt.
Thở phào một hơi.
Dù anh đã biết chuyện giữa cô và Chu Xán Vũ, nhưng cô vẫn không có can đảm để anh biết chuyện bây giờ mình đang ở nhà một người đàn ông.
Cô lấy điện thoại nhắn Tần Duệ chuẩn bị đón về nhà, rồi đứng dậy rời khỏi nhà hàng.
Khi về đến biệt thự, Chu Xán Vũ đã ngồi trong phòng khách, người giúp việc cũng đã tan làm.
Trong nhà lại trở về sự yên tĩnh như đêm qua, cô cũng bắt đầu quen với việc chỉ có hai người cùng ở.
“Hôm nay không tăng ca à?”
Nghê Tư Duẫn ngồi xổm xuống cạnh Đậu Đỏ, nhưng câu hỏi là dành cho anh.
Chu Xán Vũ đang xem báo cáo trên điện thoại, nghe thấy câu hỏi cũng không ngẩng đầu: “Em ở nhà thì tôi không tăng ca.”
Câu nói đó để lại một khoảng lặng thật dài.
Tay Nghê Tư Duẫn dừng lại trên đầu Đậu Đỏ, ánh mắt dần rơi vào cặp mắt đen láy của nó.
Nó lè lưỡi, thở hổn hển đầy vui vẻ, trong phòng chỉ còn tiếng thở của nó.
Thật kỳ lạ.
Cảm giác này, cô không sao nói nên lời.
Rất lâu sau, Chu Xán Vũ mới ngẩng đầu, thấy cô vẫn giữ nguyên tư thế ban nãy.
Anh hỏi với vẻ bình thản: “Ngày mai em muốn ăn gì?”
Cơ thể cô có chút căng cứng, cắn chặt môi dưới, không thích cảm giác lúc này cho lắm.
“Chiều mai em phải bay sang Tân Lan, trưa ăn ngoài là được rồi.”
Cô nói xong, anh cũng không phản ứng gì nhiều.
Những lời ấy anh đều thu vào tai, gật nhẹ đầu: “Khi nào trở về?”
Nghê Tư Duẫn nghẹn lời.
Cảm giác này thật không đúng chút nào.
Cuộc đối thoại như vậy không nên tồn tại giữa hai người bọn họ.
Họ chỉ là mối quan hệ giữa ân nhân với nhau thôi, không thể chìm đắm vào đó.
Tuyệt đối không thể!
“Chắc khoảng bốn, năm ngày.”
Sợ anh hỏi them, Nghê Tư Duẫn nói xong liền vội vã tiếp lời: “Em về phòng xem kịch bản đây, anh cũng nghỉ sớm đi.”
Sau đó, cô nhanh chóng bước lên lầu, bóng dáng biến mất ở khúc cua cầu thang.
Chu Xán Vũ đưa tay gãi nhẹ trán, khẽ cười hỏi Đậu Đỏ: “Cô ấy lại đang trốn mình sao?”
Đậu Đỏ nghe tiếng quay đầu lại, hé miệng thè lưỡi, như cũng đang cười đáp lại.
Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Story
Chương 19: Không được chìm đắm
10.0/10 từ 12 lượt.
