Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa

Chương 18: Đâu nói là không cho nhìn


Đêm nay là một đêm chẳng hề yên ổn.


Chu Xán Vũ đã thử nhắm mắt nhiều lần, nhưng vẫn không sao chợp mắt nổi.


Người nhỏ bé trong lòng anh thì ngược lại, ngủ rất yên lành. Anh lặng lẽ lắng nghe nhịp thở của cô, chỉ cảm thấy ngực mình như bị thiêu đốt.


Mãi cho đến khi cả hai bắt đầu toát mồ hôi nóng, Chu Xán Vũ mới nhận ra có điều không ổn.


Nhiệt độ cơ thể của Nghê Tư Duẫn cao đến mức bất thường.


Anh bật đèn ngủ ở đầu giường, mới phát hiện khuôn mặt cô đỏ bừng cả lên. Đưa tay lên trán cô, anh lập tức phát hiện ra cô đang sốt cao.


“Nghê Tư Duẫn?”


Anh thử gọi cô tỉnh lại, nhưng cô không có phản ứng gì, không rõ là đang ngủ sâu hay đã hôn mê rồi.



Lúc truyền nước biển ở bệnh viện thì trời đã gần bốn giờ sáng.


Y tá thay đồ bệnh nhân cho Nghê Tư Duẫn, điều chỉnh tốc độ truyền dịch, rồi dặn dò một câu:


“Người nhà đừng ngủ quên quá, truyền xong thì bấm chuông gọi nhé.”


Chu Xán Vũ ngồi cạnh giường, lặng lẽ nhìn cô.


Đúng là quá bất cẩn.


Rõ ràng từ sớm anh đã phát hiện nhiệt độ cô không bình thường, nhưng lại chỉ nghĩ là do uống rượu quá chén.


Lúc vào viện đo thì đã gần 40 độ, làn da cô chỗ nào cũng nóng rẫy, anh thật sự sợ chỉ cần chậm trễ thêm một chút là cô sẽ bị sốt đến ngu người mất.


Chu Xán Vũ có phần hối hận, trách bản thân đã quá tự mãn.


“Thưa anh, hay là anh nghỉ ngơi một lát đi, để tôi gọi người đến trông thay nhé.”


Từ phía sau, Tần Duệ lên tiếng đề nghị với vẻ quan tâm.


Người đàn ông ngồi bên giường khẽ lắc đầu:


“Cậu về trước đi, cuộc họp sáng dời sang chiều.”


Xem ra anh định ở lại suốt đêm.


Khuôn mặt anh không biểu lộ cảm xúc gì, không thể nhìn ra chút mỏi mệt, như thể anh chưa từng biết đến cảm giác kiệt sức.


Từ khi Tần Duệ theo bên cạnh Chu Xán Vũ đến nay, chưa từng thấy người đàn ông này rơi vào tình trạng bối rối. Dù là bất kỳ lúc nào, hay ở đâu, anh đều toát lên sự vững vàng kiên cường.


Giờ phút này cũng không ngoại lệ.


“Thưa anh…”



Hình ảnh trong phòng bệnh phản chiếu trên ô cửa kính, Chu Xán Vũ nghiêng đầu, khẽ cất giọng:


“Đừng làm ồn.”


“Ngày mai Tạ Ấp Trì sẽ đến Hộ Giang tham gia đại hội cổ đông, cậu đi sắp xếp.”


“Vâng.”


Trước khi đi, Tần Duệ quay đầu lại nhìn thêm một lần nữa, Chu Xán Vũ vẫn ngồi bất động, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm cô gái đang say ngủ trên giường bệnh.


Quả nhiên, đàn ông một khi đã yêu vào thì sẽ trở nên điên rồ.


Chỉ mong Nghê Tư Duẫn là hướng đi đúng đắn của anh.


Anh thở dài, nhẹ nhàng khép cửa lại.



Sau khi truyền hết dịch, cơn sốt cao của Nghê Tư Duẫn cũng hạ dần, nhưng cô vẫn chưa tỉnh lại.


Sáng hôm sau, Chu Uẩn Trúc nhận được tin liền vội vàng tới bệnh viện, lòng như lửa đốt:


“Lúc nào thì bắt đầu sốt cao? Sao bây giờ mới nói cho chị biết?”


Người cả đêm không ngủ cuối cùng cũng lộ vẻ mệt mỏi, đưa tay day trán rồi đứng dậy khỏi ghế:


“Nửa đêm mới phát hiện cô ấy sốt, mọi người đều ngủ rồi nên em không gọi chị.”


Anh cúi người đắp lại chăn cẩn thận cho cô:


“Phiền chị trông giúp cô ấy một lúc, em phải qua công ty một chuyến.”


“Cậu cả đêm không ngủ rồi không về nghỉ trước đi à?” Chu Uẩn Trúc lo lắng hỏi.


Người đàn ông này như được đúc từ thép, trước mặt người khác luôn toát lên khí chất điềm đạm, không ai biết phía sau anh đã gồng gánh bao nhiêu mệt mỏi.


Cô nhíu mày:


“Lỗi tại chị, dạo này trời lạnh như thế mà lại tổ chức tiệc ngoài trời.”


Nghê Tư Duẫn nhìn đã thấy yếu ớt, tối qua còn chịu gió lạnh, không bệnh mới là lạ.


 “Em sẽ cố kết thúc sớm, nếu cô ấy tỉnh lại thì nhớ nhắn cho em.”


Chu Xán Vũ tiện tay lấy áo vest treo trên lưng ghế, ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt đang ngủ của Nghê Tư Duẫn, cô nhắm mắt ngủ, đầy ngoan ngoãn yên bình.


“Vậy em đi đi, có chị ở đây rồi, đừng lo lắng.”



Lúc Nghê Tư Duẫn tỉnh lại đã là lúc chiều, tay cô lại được gắn thêm một bình truyền mới.


Mở mắt ra đã thấy mình nằm trong một không gian xa lạ, cô cất giọng khàn khàn hỏi:



Cúi nhìn mu bàn tay cắm kim truyền, quần áo cũng bị thay, cô hoàn toàn không có chút ấn tượng nào cả.


Chu Uẩn Trúc đang rót nước bên cạnh, nghe tiếng động liền quay đầu lại, vui mừng nói:


“Cuối cùng em cũng tỉnh rồi. Tối qua em sốt đến 40 độ, ngủ li bì hơn chục tiếng, chẳng nhớ gì sao?”


Nghê Tư Duẫn lắc đầu, đầu óc trống rỗng.


Đảo mắt nhìn quanh, tường trắng cùng mùi thuốc khử trùng khiến tinh thần người ta không tỉnh nổi.


Ký ức cuối cùng chỉ dừng lại ở lúc uống rượu với Chu Uẩn Trúc, khi ấy cô vẫn còn cố gắng trò chuyện được, sau đó thì không nhớ gì nữa.


“Chu Xán Vũ đâu?” cô hỏi.


Chu Uẩn Trúc bưng ly nước đến đưa cho cô, thấy cô tỉnh lại câu đầu tiên đã hỏi Chu Xán Vũ, liền mỉm cười:


“Chắc giờ nó đang họp ở công ty. Để chị nói cho em, tối qua may mà nó phát hiện em sốt kịp thời mới đưa em đến bệnh viện, còn trông em cả đêm đấy. Sáng nay thấy chị đến rồi mới chịu về công ty, hai đứa em đúng là khiến người khác lo lắng chết mất.”


“Anh ấy không ngủ à?”


Nghê Tư Duẫn nâng ly nước, hơi ấm từ ly truyền đến tay đang gắn kim, khiến cô thấy đỡ lạnh hơn.


Biết được Chu Xán Vũ thức trắng cả đêm, cô vừa bất ngờ vừa lo lắng.


Chu Uẩn Trúc chỉ chờ phản ứng này của cô.


“Đúng vậy đấy.” Chu Uẩn Trúc ngồi xuống cạnh giường, nói đầy thấm thía:


“Tối qua em sốt mãi không hạ, nó lo đến phát điên, làm sao mà ngủ cho nổi. Sáng nay còn phải đi làm, chị bảo nghỉ ngơi một chút mà nó cũng không nghe. Em phải khuyên nó đấy nhé, chị chỉ có một đứa em trai thôi, sợ nó mà gắng quá mệt ngã lúc nào không hay.”


Câu nói này sao nghe lạ lạ.


Nghê Tư Duẫn cúi đầu uống nước:


“Em khuyên thì anh ấy sẽ nghe sao?”


Lời của chị ruột còn không có tác dụng, cô thì làm được gì chứ.


Huống hồ Chu Xán Vũ không phải kiểu người sẽ nghe lời khuyên hay mệnh lệnh của người khác.


Nhưng Chu Uẩn Trúc lại không nghĩ thế.


Cô khẳng định chắc nịch:


“Đương nhiên!”


Nghê Tư Duẫn bị giật mình, suýt nữa làm rơi ly nước.


Quay đầu chạm phải ánh mắt của Chu Uẩn Trúc, lại có cảm giác là lạ, như thể cô ấy đang mưu tính điều gì đó vậy.



Bảy giờ tối, Nghê Tư Duẫn xuất viện.



Chu Xán Vũ xuống xe, đón lấy người vào lòng, rồi ra hiệu cho Chu Uyển Trúc: "Xe Minh Diệp ở phía trước, chị về cùng cậu ấy đi.”


Anh cởi áo khoác trên người mình, rất tự nhiên khoác lên vai Nghê Tư Duẫn, sau đó kéo cửa ghế phụ: “Lên xe trước.”


Nghê Tư Duẫn ngẩng đầu lén nhìn anh một cái, dưới cằm người đàn ông đã mọc lấm tấm râu, nhưng lại chẳng hề ảnh hưởng đến vẻ ngoài tuấn tú, ngược lại càng tăng thêm vài phần cấm dục lạnh lùng.


Đúng lúc đó, anh bất ngờ cúi xuống nhìn, cô hoảng hốt quay đi, líu ríu cảm ơn Chu Uyển Trúc rồi luống cuống trèo lên xe.


“Về nghỉ ngơi cho tốt.” Chu Uyển Trúc lại khôi phục vẻ dịu dàng thanh lịch, giọng nói cũng toát lên sự điềm đạm và nền nã.


Cửa xe đóng lại, cô thu lại nụ cười, quay sang hỏi Chu Xán Vũ: “Minh Hàng đâu rồi?”


Sáng nay khi cô ra khỏi nhà thì Minh Hàng đã đến công ty, cả ngày chẳng liên lạc, giờ cũng không biết đang làm gì.


“Em đã cho người điều tra rồi, người phụ nữ đó là bạn gái thời đại học của Minh Hàng, chia tay xong thì ra nước ngoài, gần đây mới về nước.”


“Ánh trăng thuở xưa à?” Chu Uyển Trúc khẽ cười, giọng đầy vẻ mỉa mai.


Chu Xán Vũ nhướn mày, móc trong túi ra bao thuốc, rút hai điếu, đưa cho cô một điếu.


“Không hút nữa, Tiểu Bảo không chịu được mùi thuốc lá.” Chu Uyển Trúc đẩy thuốc trở lại.


Nếu không vì Minh Gia Ngân thì giờ phút này cô thật sự rất muốn hút vài điếu.


Cô còn chẳng nhớ mình bắt đầu nghiện thuốc từ khi nào, chỉ biết sau khi quen Minh Hàng mọi thứ đều đã thay đổi.


Cô bỏ thuốc, bỏ rượu, cắt đứt quan hệ với bạn bè cũ.


Từng thứ, từng thứ một, đều vì người là người đàn ông mô cô tưởng rằng rất yêu mình, nhưng kết quả…


Chu Xán Vũ thu lại điếu thuốc, ngậm một điếu lên miệng.


“Cô ta vừa về nước việc đầu tiên là tìm Minh Hằng, hơn nữa còn mua vé cùng chuyến bay để theo anh ta đến Kinh Châu, e là mục đích không đơn giản đâu. Nếu Minh Hàng thật sự ngoại tình, chị sẽ ly hôn chứ?”


Trời đêm mờ mịt, nhành cây lay động, cơn gió xao xác cuốn theo những chiếc lá khô, cũng khuấy động lòng người.


“Ly hôn? Để tác thành cho anh ta và con hồ ly tinh kia à?” Chu Uyển Trúc bật cười, lời nói đầy châm chọc. “Nói gì thì nói chị cũng là người nhà họ Chu, sao có thể để bọn họ trèo lên đầu chị ngồi như thế. Ly hôn rồi, cả cái sản nghiệp lớn như thế của nhà họ Minh, ai sẽ lo liệu đây nhỉ?”


Chu Xán Vũ ngậm thuốc, nhìn thẳng vào đôi mắt tràn ngập vẻ vô tội của chị ấy, khóe môi nhếch lên một nụ cười không thể nói rõ.


“Lô thiết bị của Tạ Ấp Trì đã qua hải quan, tuần sau có thể sắp xếp phẫu thuật cho Tiểu Bảo rồi.” Anh dụi tắt thuốc, quay đầu khẽ nhìn vào mắt người đang ngồi trong xe.


Kính xe màu tối không thể thấy rõ người bên trong, nhưng anh biết Nghê Tư Duẫn đang nhìn mình.


“Không nói nữa, em phải về rồi.” Anh nhìn vào cửa kính nói.


Chu Uyển Trúc vỗ nhẹ tay anh: “Được rồi, mau về nghỉ ngơi đi, Tư Duẫn biết cậu thức trắng cả đêm nên áy náy lắm đấy, chị đi đây, cũng thay Tiểu Bảo cảm ơn cậu nhé.”


“Không cần cảm ơn em.”


Người cần cảm ơn không phải anh.


Nếu không có Nghê Tư Duẫn và Tạ Ấp Trì giúp đỡ, dù anh có bỏ ra bao nhiêu tiền cũng vô ích.



Khẽ thở dài một tiếng rồi cũng ngồi lên chiếc xe phía trước.


Minh Diệp ngồi ở ghế lái đang chơi game, nghe thấy có người lên xe, liếc mắt nhìn gương chiếu hậu một cái rồi lại nhanh chóng đắm chìm vào trò chơi.


“Sao nói chuyện lâu thế, Chu Xán Vũ nói nhiều thế từ khi nào vậy?”


“Còn cậu hôm nay sao rảnh rỗi thế?” Chu Uyển Trúc phản kích lại.


Lời vừa dứt, trong khoang xe vang lên âm thanh chiến thắng của trò chơi, người phía trước cất điện thoại quay đầu nở nụ cười rạng rỡ: “Ngày nào em cũng rảnh mà, chỉ là chị dâu không còn rủ em chơi nữa thôi.”


Nụ cười ấy khiến lòng Chu Uyển Trúc khẽ trống rỗng.


Tầm mắt mơ hồ một giây, trong đầu thoáng hiện ra một vài hình ảnh thoáng qua.


Ngẩn người một chút, cô giơ tay gõ vào trán Minh Diệp: “Bao giờ cậu mới chịu thu lại trái tim mình đây?”


Minh Diệp nhăn mặt ôm trán: “Sao lại động tay rồi, chị không còn là người chị dâu dịu dàng đó của em nữa.”


“Tôi vốn không dịu dàng, cậu hôm nay mới biết à?” Chu Uyển Trúc tựa người ra sau, khoanh tay trước ngực.


Qua gương chiếu hậu, người đàn ông nhìn cô đầy ai oán, lẩm bẩm: “Tất nhiên là em biết chứ, chỉ có anh của em mới bị vẻ ngoài này của chị lừa thôi.”


Chu Uyển Trúc giơ tay định đánh tiếp, anh vội la lên: “Em lái xe rồi đấy nhé, chị không được đánh nữa.”


Cô nghiến răng, đành thu tay lại.


Xe rẽ vào đường lớn, xe phía sau bám sát theo sau, đến ngã rẽ đầu tiên thì rẽ trái, hai xe rẽ về hai hướng ngược nhau.


Nghê Tư Duẫn ngồi trong xe nghe điện thoại, ánh mắt cứ vô thức liếc sang bên cạnh.


“Những lịch trình phía sau giúp em hủy hết đi.”


Hoa Lệ đáp ngay: “Được. Dạo này chị cứ yên tâm đọc kịch bản là được, những hoạt động khác em đều từ chối rồi, nhưng tuần sau có buổi ghi hình ở Kinh Châu, em nhớ bảo Đinh Đinh đặt vé trước.”


“Ừ.”


Nghê Tư Duẫn nói chuyện giọng vẫn còn nghẹt mũi.


Vừa cúp máy, người đàn ông bên cạnh chẳng quay đầu lại đã mở miệng: “Em gọi điện thoại là thích liếc ngang liếc dọc vậy sao?”


“Gì cơ?” Cô ngẩn ra.


Thấy cô không hiểu, Chu Xán Vũ mới quay đầu liếc cô một cái: “Tôi nói, tại sao vừa rồi em cứ lén lút nhìn tôi mãi thế?”


Bị người ta bắt tại trận, Nghê Tư Duẫn chột dạ đến mức nghẹn lời, lí nhí đáp: “Em đâu có nhìn lén”


“Đâu nói là không cho em nhìn chứ.”


Người đàn ông khẽ bật cười, như thể vừa thực hiện được ý đồ của mình.


Nghê Tư Duẫn trừng mắt: “Em đã nói là không có mà.”


“Ừ, không có.”


“……”


Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Story Chương 18: Đâu nói là không cho nhìn
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...