Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa

Chương 20: Tự chuốc lấy


Khi đặt chân đến Tân Lan, khí hậu ở đây ẩm ướt, trong không khí như phủ một lớp hơi nước, khiến người ta có cảm giác dinh dính khó chịu.


Lượng người ở sân bay đông nghịt, cô đi lối VIP nên mọi thứ đều suôn sẻ không chút trở ngại.


Tài xế đã đứng chờ sẵn ở cửa sân bay. Vừa thấy cô, anh ta lập tức khom người cúi đầu kính cẩn:


“Cô Nghê, đưa hành lý cho tôi đi.”


Giao hành lý xong, Nghê Tư Duẫn ngồi thấp người xuống, bước vào trong xe.


Phía sau xe phát ra âm thanh trầm đục khi cốp xe đóng lại. Tài xế sắp xếp xong hành lý rồi lên xe, nhìn vào gương chiếu hậu hỏi:


“Sao lần này cô đến sớm vậy ạ? Phiên chợ đá mãi đến ngày kia mới khai mạc mà.”


Những lần trước cô đều đến đúng ngày khai mạc, vào thẳng chợ để chọn hàng, mua được nguyên liệu vừa ý rồi lập tức về nước, chưa từng nấn ná lại.


Nhưng lần này cô kéo theo cả vali lớn, rõ ràng là có ý định ở lại một thời gian.


“Đến Tân Lan bao nhiêu lần rồi mà vẫn chưa có dịp ngắm cảnh nơi đây.”


Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói thản nhiên, chẳng mang theo chút mong đợi nào.


“Coi như đi du lịch vậy.”


Cô nói thế, coi như cũng là đang tự thuyết phục bản thân.


Nhưng cách cô vội vã rời khỏi Hỗ Giang khiến chính cô cũng không lừa được lòng mình, cô biết mình chẳng cao thượng gì.


Chu Xán Vũ luôn xem cô là ân nhân, vậy mà cô lại nảy sinh ý nghĩ không nên có với anh, đúng như lời anh từng nói trên sân thượng ở Hồng Kông đêm đó: “Quá tùy ý.”


Quả thực là như thế.


Có lẽ chỉ khi rời khỏi anh, cô mới có thể khiến những cảm xúc hỗn loạn và mơ hồ kia trong lòng mình trở nên tỉnh táo hơn một chút.


Lúc rời khỏi Hỗ Giang, chính Tần Duệ là người đưa cô ra sân bay. Hôm đó cô không gặp Chu Xán Vũ, vốn dĩ nên cảm thấy nhẹ nhõm…


Vậy mà đến tận khoảnh khắc lên máy bay, cô mới sững người nhận ra rằng, hóa ra cảm giác mất mát lại nhiều hơn cảm giác nhẹ nhõm.


Xe đưa cô đến khách sạn đã đặt trước, suốt dọc đường đều có người phụ trách vận chuyển hành lý và sắp xếp thủ tục nhận phòng.


Vào đến phòng, Nghê Tư Duẫn vốn định thu dọn sơ qua rồi ra ngoài dạo phố, nhưng khi đứng bên cửa sổ nhìn lên bầu trời trong xanh ngoài kia, cô lại chẳng có chút hứng thú bước ra khỏi cửa.


Cuối cùng, cô ở lại trong khách sạn, lấy công việc để làm tê liệt chính mình.


Báo bình an cho Tạ Ấp Trì xong, cô bật chế độ “Không làm phiền”, lặng lẽ đắm chìm trong thế giới riêng của mình.


Mãi đến nửa đêm, cô mới bật lại điện thoại, vừa mở WeChat đã thấy mười mấy tin nhắn nhảy lên.


Cô lướt mắt đọc qua, đa phần đều là công việc. Sau khi lần lượt trả lời hết, cô đứng dậy đi tắm, chuẩn bị nghỉ ngơi.


Hai ngày trôi qua, Nghê Tư Duẫn vẫn dùng công việc để trấn an bản thân.


Và thực tế chứng minh, cách này khá hiệu quả, miễn là Chu Xán Vũ đừng xuất hiện trước mặt cô.


Ngày đầu tiên của phiên chợ, cô vẫn như mọi lần, đến thị trường đá tìm nguyên liệu mình ưng ý.


Nhưng năm nay dường như đá đẹp không nhiều, cô đi mấy gian hàng mà vẫn chưa chọn được viên nào thật sự vừa ý.


Lúc sắp ra khỏi chợ, cô dừng lại trước một quầy nhỏ.


Quầy này không trưng bày nhiều đá, nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô đã bị một viên thu hút.


Cô dùng đèn soi chiếu, lớp vỏ ngoài màu xi măng của viên đá lộ ra ánh xanh trong veo. Cô xem kỹ một lúc ròi cảm thấy rất hợp ý, chỉ tiếc là viên hơi nhỏ.


Cô hỏi chủ tiệm:


“Có viên nào lớn hơn không?”


Chủ tiệm đang lười nhác dựa trên ghế sau quầy chơi điện thoại. Nghe tiếng hỏi, ông ta chỉ lơ đãng liếc nhìn cô một cái rồi chỉ tay về phía trong tiệm, ra hiệu cứ vào xem.


Nghê Tư Duẫn chậc lưỡi, không nói gì thêm.


Cô vòng qua quầy trước để đi vào bên trong.


Chủ các sạp khác thì cố gắng hết sức kéo khách vào quầy mình, còn ông chủ này thì trái ngược hẳn, chẳng mời chào cũng chẳng giới thiệu, cứ thoải mái chơi game.


Bên trong cửa hàng khá đông khách, Nghi Tư Doãn chen mãi mới lọt vào, nhưng trên kệ gần như chỉ còn lại mấy viên hàng thải mà người khác không thèm ngó.


Dù vậy, cô vẫn kiên nhẫn tìm kiếm.


Cô cầm một viên có hình thù kỳ lạ lên chiếu đèn thử lớp vỏ khá dày, khó soi được gì rõ ràng. Nhưng qua phần đã “mở cửa sổ” chính là nơi cắt một phần vỏ để lộ bên trong, màu sắc lại rất đầy đặn.


Nếu cả viên đều có sắc xanh như vậy, giá trị có thể lên đến cả ngàn vạn.


Chỉ tiếc là, viên này lại bị người khác bỏ lại.


Khách hàng của phiên chợ đá phần lớn là người tinh mắt, hàng ngon thường không sót lại đến giờ này.


Cô xem kỹ một lúc rồi đặt lại viên đá lên kệ.


Vừa xoay người định rời đi, khóe mắt đã thấy một bàn tay khác thò ra nhặt viên đá ấy lên, kèm theo chất giọng nam tíng trong trẻo mà có phần mệt mỏi:


“Tại sao lại bỏ viên này lại?”


Chu Xán Vũ cầm viên đá bằng một tay, ánh mắt vẫn dán chặt vào phần “cửa sổ” có màu rất đẹp kia.


Anh không rành đá, nhưng nhìn là biết đây là màu đẹp, là hàng cao cấp.


Nghê Tư Duẫn lập tức nín thở, máy móc quay đầu lại, trong lòng rối như tơ vò.


“Người mở cửa sổ viên này là cao thủ, vừa hay mở đúng phần có giá trị nhất. Nhìn thì hấp dẫn, nhưng chỉ cần cắt ra là sẽ biến chất. Tưởng là toàn màu xanh ngọc, nhưng thật ra chỉ là chiêu trò đánh lừa thị giác.”


Anh chăm chú nghe cô giải thích, khẽ cong khóe môi, đặt viên đá lại chỗ cũ.


Anh vừa định lên tiếng thì phía sau chợt có người khác vươn tay giành lấy viên đá ấy.


“Cô nhóc, đừng có giả vờ hiểu biết!”


Giọng một người đàn ông trung niên gốc Á vang lên.


“Cửa sổ mở to thế này mà còn nói sẽ biến chất? Không có khả năng đâu!”


Chu Xán Vũ nghiêng người tránh đường, cũng thuận thế đứng sát cạnh cô.


Trong khoảnh khắc, hương đàn hương quen thuộc lan vào khoang mũi, khiến tâm trí cô dịu xuống đôi chút, nhưng đồng thời cán cân trong lòng cũng bắt đầu nghiêng ngả.


Cô chẳng buồn đáp lại. Thấy người đàn ông kia hăng hái đem viên đá đi thanh toán, còn hùng hổ để lại một câu:


“Đừng dùng cặp mắt thiển cận của cô để nhìn thế giới! Nếu cắt ra mà đánh vỡ mặt cô, sau này đừng bao giờ chơi đá nữa!”


“Ông chủ, giúp tôi cắt viên này!”


Ông chủ đang mải chơi game bên ngoài nghe thấy liền đứng dậy vào trong:


“Đến ngay!”


Người đàn ông trung niên còn quay lại nhướng mày khiêu khích cô:


“Chờ mà xem!”


Chu Xán Vũ vẫn nhìn chăm chú vào mặt ông ta, sắc mặt lạnh tanh.


Nghê Tư Duẫn không để tâm, chỉ gật đầu khẽ với anh rồi quay đi tiếp tục chọn đá.


Ông chủ và người kia vào phòng sau để cắt đá, còn cần thời gian.


Nếu lát nữa người đó phát hiện mình bỏ 3 triệu mua một viên đá rẻ như đá xây nhà, chắc cũng sốc một trận.


Còn cô thì tranh thủ tìm nguyên liệu mình thực sự ưng ý.


“Không ngờ cô Nghê cũng rành đá đến vậy.”


Chu Xán Vũ đi bên cạnh cô, cô cầm viên nào lên, anh cũng cầm thử viên tương tự.



Nghê Tư Duẫn quay đầu lại hỏi:


“Sao anh lại ở đây?”


Anh đặt một viên đá đen xuống, nghiêng đầu nhìn cô:


“Chiếc vòng tay em mua từ bạn em, chị gái tôi rất thích. Vì thế gần đây cũng bắt đầu mê đá quý, tình cờ nghe nói chợ đá ở đây khai mạc nên nhờ tôi qua xem thử.”


“Còn em thì sao?”


Câu hỏi ẩn ý rõ rang, sao em cũng ở đây?


Anh nói rất hợp lý, không hề sơ hở.


Còn cô thì cúi mắt, tránh nhìn vào mắt anh:


“Người bạn làm đá quý của em bận việc, không sang được, nhờ em qua chọn giúp vài viên.”


Chu Xán Vũ gật đầu, không hỏi gì thêm.


Anh đưa một viên đá cho cô:


“Em xem thử viên này thế nào?”


Cô đưa tay đón lấy, nghiêm túc quan sát.


Ở đây chỉ còn lại đá vỏ đen, bề ngoài gần như không thể đoán biết chất lượng. Nhưng cặp mắt của cô nhìn đá, cũng giống như đôi mắt anh nhìn người – sắc bén hơn cả X-quang.


Cô chiếu đèn lên viên đá, vỏ mỏng, hình nhỏ, ánh xanh bên trong rất trong và đầy.


“Viên này không tệ, màu đẹp, độ bão hòa cao. Nhưng bên trong chắc có nhiều vết nứt, lại có bông, khả năng là bông dày, không làm được vòng tay. Mua về cũng khó thu hồi vốn.”


Cô đánh giá thẳng thắn.


Chu Xán Vũ hỏi tiếp:


“Em làm sao biết bên trong có vết nứt?”


Chu Xán Vũ tò mò hỏi:


Tảng đá này bề mặt đâu có nhiều vết nứt, sao cô lại biết bên trong có bao nhiêu vết?


Cô ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt thành khẩn muốn học hỏi kia, khẽ bật cười rồi quay đi, không giải thích.


Tiếp tục xem những viên khác.


Chọn lựa suốt hai mươi phút, Chu Xán Vũ vẫn kiên nhẫn đứng cạnh học hỏi.


Nghê Tư Duẫn dừng lại trước một khối đá lớn hình dáng cực kỳ xấu xí. Sau khi soi đèn cẩn thận, cô quyết định chọn viên đó.


Chu Xán Vũ hỏi vì sao, cô chỉ nói: “Đợi cắt ra thì biết.”


Đúng lúc ấy, ông chủ và người đàn ông trung niên đi ra, một người vui mừng, một người ủ rũ.


Người đàn ông trung niên lẩm bẩm như mất hồn: “Không thể nào… không thể nào…”


Nghê Tư Duẫn biết khối đá đó có vấn đề, khóe môi cong lên một chút rồi khẽ thở dài.


Ánh mắt cô vừa chuyển đi thì đã bắt gặp ánh nhìn của ông chủ, ông ta vẫn thản nhiên quay đi, rồi một mình ngồi xuống ghế gần cửa chơi game.


“Cô làm sao biết được vậy?” Người đàn ông trung niên tiến lại hỏi cô, “Khối đá đó cắt mấy lần đều chỉ có dải màu lộ ra từ cửa sổ là đẹp thôi, cô biết được bên trong sẽ biến dạng màu sao? Cô cố tình hại tôi đúng không?”


Nghê Tư Duẫn lùi lại nửa bước, cảnh giác trừng mắt nhìn ông ta:


“Tôi đã nói là khối đó không nên cắt, là tự ông muốn mua, cắt ra không như ý thì lại quay sang đổ lỗi người khác. Ông đúng là giỏi đổ cho cả thế giới mà tha thứ cho chính mình.”


“Con nhóc chết tiệt này, có tin tao cho mày đẹp mặt không?”


Nói rồi, ông ta vươn tay định lao tới.


Người đàn ông phía sau cô ánh mắt chợt sắc lại, Nghê Tư Duẫn né người sang bên, Chu Xán Vũ liền bước lên chắn trước mặt cô, hai người phối hợp khá ăn ý.


Anh xoay tay, khóa cánh tay người kia ra sau lưng, khiến ông ta kêu lên một tiếng đau đớn: “A.”


“Cút.”


Chỉ một từ ngắn ngủi từ miệng anh buông ra, người đàn ông trung niên ôm cánh tay bị đau, hoảng hốt chạy ra khỏi cửa tiệm.


Nghê Tư Duẫn ngơ ngẩn nhìn bóng lưng vững chãi ấy, một cảm giác quen thuộc khó hiểu trào lên, khiến cô lập tức hoảng hốt vì ý nghĩ hoang đường của mình.


Cô vội lắc đầu, muốn xua tan những suy nghĩ vẩn vơ, thì nghe thấy tiếng người đàn ông phía trước hỏi với vẻ quan tâm:


“Em không sao chứ?”


Cô khẽ thở ra một hơi: “Em không sao, cảm ơn anh.”


Cuối cùng, họ thanh toán mua viên đá cô đã chọn, mất một tiếng đồng hồ mới cắt xong.


Không ngờ viên đá xấu xí không mấy ai để mắt ấy lại cắt ra được loại phỉ thúy đế vương lục thượng hạng.


Chu Xán Vũ vừa nhìn Nghê Tư Duẫn đàm phán với ông chủ, vừa không kìm được lại nhìn sang viên đá xanh lục rực rỡ kia, không biết đang nghĩ gì.


Xong xuôi thủ tục giao nhận, Nghê Tư Duẫn chuẩn bị rời đi.


Chu Xán Vũ đi cùng cô.


“Anh chẳng phải cũng đến để mua đá sao? Sao không xem tiếp?” Nghê Tư Duẫn quay đầu hỏi.


Không rõ anh đã đến bao lâu, lại đi một mình, tay không ra về, dễ khiến người khác suy nghĩ nhiều.


Chu Xán Vũ ung dung đáp: “Đằng nào cũng còn hai ngày nữa mà? Không vội, từ từ xem.”


Hai người thong thả bước đi trên đường, Nghê Tư Duẫn tâm trạng nặng nề:


“Phía sau sẽ chẳng còn hàng tốt để lại cho anh đâu.”


“Không sao cả, đâu nhất thiết phải mua.”


Sau đó, cả hai im lặng đi tiếp.


Đến ngã rẽ, cô đang định lên tiếng nói lời chia tay, thì người đàn ông lại mở lời trước:


“Cùng đi ăn một bữa nhé.”


Chu Xán Vũ đút một tay vào túi quần, thần sắc thản nhiên như đang gọi Đậu Đỏ ở nhà, sạch sẽ đến mức không mang theo chút cảm xúc dư thừa nào.


“Bây giờ em vẫn chưa đói.”


Cô từ chối nhẹ nhàng, thật ra chỉ là không muốn tiếp tục ở cạnh anh.


Đứng bên cạnh anh, cô luôn có cảm giác nghẹt thở khó hiểu, như thể có một bàn tay vô hình siết chặt lấy cổ mình, khiến cô không sao thở nổi.


Cảm giác này bắt đầu từ bữa tiệc sinh nhật của Chu Uyển Trúc.


Cô rõ ràng biết bản thân đã bắt đầu sinh ra một thứ phụ thuộc không nên có với anh, giống như một loại độc dễ gây nghiện, không tài nào dứt bỏ.


Rõ ràng biết rằng có hại, mà vẫn không ngừng thèm khát, mong cầu nhiều hơn.


Cô không muốn mình chìm vào quá sâu, nên phải tự mình cắt đứt.


Thế nhưng, anh lại cứ cố chấp nâng cằm cô lên, cưỡng ép đổ thuốc độc ấy vào miệng cô.


“Không sao, tới chỗ ăn chắc cũng sẽ đói thôi. Nhưng nếu Nghê tiểu thư thật sự không đói…”


Người đàn ông nói giọng nhẹ tênh, chẳng nhận ra tâm trạng khác lạ của ai kia,


lại còn sắc bén hỏi:


“Hay là, em đang cố tránh mặt tôi?”


Tim Nghê Tư Duẫn khẽ khựng lại, cô cố trấn tĩnh lại cảm xúc, đáp:


“Ý em là, lần trước nói mời anh ăn cơm, cuối cùng lại để anh trả tiền. Lần này để em mời, sau này không còn nợ anh gì nữa.”


Chu Xán Vũ: “…?”



Anh khẽ nhếch môi, câu này nghe như thể cô đang muốn cắt đứt quan hệ vậy.


Nhưng anh vẫn vui vẻ đồng ý.


Hai người bắt taxi tới nhà hàng.


Nghê Tư Duẫn kén ăn, khẩu vị cũng rất khó chiều, đồ ăn ở đây không hợp cô nên mấy hôm ở Tân Lan gần như chưa bữa nào ăn no.


Nhưng nhà hàng tối nay là do Chu Xán Vũ chọn.


Anh dường như hiểu rõ tất cả mọi thứ trên đời, thứ gì tốt đều có thể bị anh tìm thấy.


Đây là bữa ăn khiến Nghê Tư Duẫn hài lòng nhất kể từ khi đến Tân Lan.


Cô cũng được như ý, trả tiền bữa này, Chu Xán Vũ không hề ngăn cản.


Tưởng sau bữa ăn là có thể tách ra, ai ngờ người đàn ông kia lại nói phải đi dạo tiêu hóa, cô đành tiếp tục đi cùng.


Cả hai cùng tản bộ bên bờ biển nơi đất khách, làn gió đêm ẩm ướt lướt qua khuôn mặt họ, cùng bước sóng gợn dập dờn.


“Hai ngày này em không ở đó, Đậu Đỏ nhớ em lắm.”


Giọng người đàn ông hòa theo tiếng gió vang vào tai cô, cả hai dừng bước, bên tai chỉ còn tiếng sóng vỗ bờ, câu nói ấy như bị cuốn theo thủy triều, vừa thực vừa mơ.


Nghê Tư Duẫn không dám quay lại nhìn anh, chỉ cúi đầu nhìn mũi chân mình.


“Nghê Tư Duẫn.”


Anh gọi tên cô.


Lần đầu tiên cô nghe thấy anh gọi tên mình trong lúc tỉnh táo.


Nghe tiếng gọi, cô theo phản xạ ngẩng đầu.


Nhưng khi chạm phải ánh mắt của anh, cô lại theo bản năng muốn trốn tránh, nhưng anh chỉ ra một câu giống như mệnh lệnh khiên cô không dám động đậy nữa:


“Không được né tránh tôi.”


Hai người cứ vậy lặng lẽ đối mặt, hồi lâu, xung quanh chỉ còn tiếng nước rút đi.


Cho đến khi một tiếng chuông điện thoại vang lên, phá vỡ khung cảnh tĩnh lặng.


Là Minh Diệp gọi đến cho Nghê Tư Duẫn.


Cô vội vàng bắt máy, tim đập dồn dập, cố gắng ổn định lại, giọng mềm mại vang lên trong điện thoại:


“Alo?”


Tuy đêm không quá tĩnh, nhưng Chu Xán Vũ vẫn nghe rõ ràng hai từ mập mờ từ đầu dây bên kia: “Bảo bối.”


Nghê Tư Duẫn không chút khách sáo quở trách anh ta:


“Nhị thiếu, xin tự trọng.”


Nhưng cô nói tiếng phổ thông, giọng ngọt ngào như đang làm nũng.


Chu Xán Vũ bỗng thấy nghẹt thở, như có thứ gì đó chặn ở lồng ngực.


Anh không nghe rõ Minh Diệp nói gì trong điện thoại, nhưng lại nghe rõ từng câu trả lời của Nghê Tư Duẫn:


“Tôi vì sao phải nhớ anh chứ?”


“Ngày mai về.”


“Biết rồi, không cần anh dặn.”


“Không có việc gì thì tôi cúp máy đây.”


Cuộc gọi kết thúc rất nhanh, giống như một món ăn nhạt trong cuộc sống thường ngày, nhưng Chu Xán Vũ lại chẳng nếm ra nổi mùi vị gì.


Anh nhìn thấy, dù Nghê Tư Duẫn thái độ hờ hững, nhưng từng câu đều có hồi đáp, trông cứ như một đôi tình nhân bình thường đang nói chuyện. Anh không thích chút nào.


Chờ đến khi cô bỏ điện thoại lại vào túi, đang định lên tiếng, người trước mặt đã nói trước:


“Nghê Tư Duẫn.”


Cô không đáp, chỉ ngơ ngác ngẩng đầu, người đối diện thở dài rồi tiếp lời không kẽ hở:


“Em thật khiến người ta chán ghét.”


Rõ ràng trong lòng nghĩ đến Minh Diệp, vậy mà còn hỏi anh có muốn thử không.


Rõ ràng đã là “bảo bối” của người khác, lại vẫn để người khác đến gần.


Thế nhưng, anh miệng thì nói ghét, nhưng trong lòng vẫn vui mừng vì lại được gần cô hơn một chút.


Nghê Tư Duẫn không hiểu: “Gì cơ?”


Anh quay mặt đi, nhìn ra đại dương đen ngòm vô tận.


Ngoài khơi là một hàng du thuyền neo đậu, đung đưa theo từng lớp sóng.


“Em lại làm gì khiến anh bực mình rồi?”


Cô chỉ vừa nhận một cuộc gọi thôi mà, sao lại thành người anh ghét rồi?


Không hiểu sao lại nhớ đến bữa ăn ở Hồng Kông lần trước, anh cũng chỉ đi thanh toán rồi quay về, sắc mặt đã thay đổi.


Cô không biết mình đã làm gì chọc giận anh, cứ thế vô cớ trở thành người khiến anh ghét bỏ.


Tính khí của Nghê Tư Duẫn cũng không phải dạng vừa, mấy lần liên tiếp bị làm phiền vì chuyện này, cô cũng không kiềm chế được nữa.


“Ai cần anh thích chứ?” Cô trừng mắt, tức tối quay đầu bỏ đi.


Vốn dĩ đã đủ mệt mỏi vì những cảm xúc rối ren khó giải, giờ thêm một câu “chán ghét” vô lý kia, khiến tất cả cảm xúc tệ hại trong lòng cô như vỡ òa.


Chiều hôm sau, Nghê Tư Duẫn đáp chuyến bay trở về Hồng Kông, ở nhà chuyên tâm nghiên cứu kịch bản.


Ba ngày sau, cô lại bay đến Kinh Châu để tham gia ghi hình chương trình.


Tối hôm trước, tổ chương trình sắp xếp một buổi tiệc, xem như làm quen trước.


Tại buổi tụ họp này, cô gặp được nam chính mới của bộ phim, là Chương Tuân. Nghe nói anh xuất thân người mẫu, khuôn mặt tuấn tú, chiều cao 1m85, trong giới nam minh tinh cũng không quá nổi bật.


Tính cách anh không phải kiểu hướng nội, hơn nữa vốn cũng là diễn viên đang hoạt động trong giới giải trí nội địa nên rất thân quen với mọi người xung quanh, nhanh chóng hòa nhập với tổ chương trình.


Nghê Tư Duẫn không có nhiều bạn bè, cũng chẳng hứng thú kết bạn, suốt cả buổi đều trầm mặc ít nói, nét mặt lạnh lùng, quanh thân bao phủ một tầng áp suất khiến người khác không dám lại gần.


Chỉ là cô không ngờ, trong buổi tụ họp tối hôm ấy lại xuất hiện một gương mặt quen thuộc.


Lúc đó, mọi người đã ngồi đầy bàn. Điện thoại của đạo diễn chương trình vang lên, ông nói phải ra ngoài đón người.


Cả bàn nhìn nhau đầy nghi hoặc, không biết là ai mà đến nỗi đạo diễn phải tự mình ra mặt.


Trước khi “đáp án” được công bố, mọi người bắt đầu đoán già đoán non.


Kết quả khiến tất cả đều bất ngờ.


Nghê Tư Duẫn đang cúi đầu xem điện thoại, chẳng mấy hứng thú với đồ ăn trên bàn, cuộc thảo luận xung quanh cũng không thể khiến cô chú ý.


Cho đến khi cửa phòng riêng lần nữa mở ra, đạo diễn dẫn theo một người bước vào.


“Giới thiệu với mọi người, khách mời mới được thêm vào cho buổi ghi hình ngày mai – cô Thẩm Giai Lị.” Sau khi giới thiệu, Thẩm Giai Lị rất ngoan ngoãn và chủ động chào hỏi: “Chào mọi người, tôi là Thẩm Giai Lị.”


Ánh mắt cô ta lướt một vòng, nhanh chóng bắt gặp Nghê Tư Duẫn đang ngồi ở góc. Cô ta hơi nhếch cằm, có phần khiêu khích.


Lúc này, Nghê Tư Duẫn hững hờ ngẩng đầu lên, bộ dáng chẳng mấy kiên nhẫn.


Bên phải Nghê Tư Duẫn là Chương Tuân, giữa hai người giữ khoảng cách khá hợp lý. Đạo diễn sắp xếp cho Thẩm Giai Lị ngồi bên còn lại của Chương Tuân, dù bộ phim mới vẫn chưa khởi quay, nhưng khung cảnh lúc này cứ như một “chiến trường tu la” vậy.


Sau khi ngồi xuống, Thẩm Giai Lị chủ động bắt chuyện với Chương Tuân:


“Thầy Chương, đã lâu không gặp, lần trước chúng ta gặp ở Tinh Thiên Hối anh còn nhớ không?”


“Nhớ chứ, nhớ chứ.” Chương Tuân lễ phép đáp lời, “Nhưng cô gọi tôi là thầy thật khiến tôi không dám nhận. Tôi còn vào nghề muộn hơn cô, theo lý mà nói, cô mới là tiền bối.”



Trong giới giải trí, thứ tự thường không tính theo tuổi tác, mà theo thời gian debut và độ nổi tiếng.


Hai người hàn huyên, bữa cơm xem như hài hòa.


Chỉ có Nghê Tư Duẫn vẫn luôn im lặng ở góc, ai hỏi gì thì đáp nấy.


Chương Tuân quay lại nhìn cô vài lần, nhưng cô vẫn luôn cúi đầu nhìn điện thoại.


Cô quá đắm chìm trong thế giới của mình, hoàn toàn không nhận ra có người luôn âm thầm dõi theo mình.


Chương Tuân lặng lẽ nhìn nghiêng gương mặt cô, khóe môi bất giác cong lên.


Hôm sau, chương trình chính thức bước vào ghi hình.


Đây là một chương trình truyền hình mang tính thi đấu, chủ đề kỳ này là “Tứ đại danh tác”, mỗi khách mời phải đóng một vai tương ứng. Theo yêu cầu của nhà đầu tư, Chương Tuân rút trúng vai Giả Bảo Ngọc, Thẩm Giai Lị thuận lợi trở thành Lâm Đại Ngọc. Từ tập này, hai người bắt đầu bị “ghép cặp” thành couple.


Còn Nghê Tư Duẫn thì nhận vai đến từ một tác phẩm khác – Tôn Nhị Nương, còn được gọi là “Mẫu Dạ Xoa”.


Các khách mời còn lại cũng nhận được vai từ các tác phẩm khác nhau.


Khi Nghê Tư Duẫn nhìn thấy tấm thẻ vai diễn trong tay mình, cuối cùng cũng hiểu vì sao Thẩm Giai Lị lại được sắp xếp vào chương trình phút chót.


Công ty muốn cô và Chương Tuân tăng cường tương tác trên chương trình để tạo chủ đề sau này, nhưng lại không ngờ giữa đường chen ngang một Thẩm Giai Lị, có người âm thầm điều khiển tất cả.


Nghê Tư Duẫn với thân phận “Tôn Nhị Nương” hoàn toàn không liên quan gì đến cặp đôi kia.


Cô ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm.


Quá trình ghi hình bắt đầu, các khách mời chia đội dựa theo vai diễn, mỗi đội phải hoàn thành nhiệm vụ do chương trình sắp đặt để giành chiến thắng.


Vì tổng cộng có 9 khách mời, Nghê Tư Duẫn cuối cùng bị “nhét” vào đội của Chương Tuân và Thẩm Giai Lệ.


Thế là “Hồng Lâu Mộng” và “Thủy Hử” đụng nhau chan chát, làm Nghê Tư Duẫn suýt nữa cười không nỗi.


Tập ghi hình này kéo dài từ sáng đến tối, Nghê Tư Duẫn thể hiện thái độ làm việc rất nghiêm túc. Ngay từ thử thách đầu tiên, cô đã toàn tâm toàn ý thực hiện nhiệm vụ. Trong khi những người khác còn đang cố tạo cảm giác couple, cô đã là người đầu tiên hoàn thành thử thách.


Cứ thế, cô một đường vượt ải chém tướng, dù ít nói nhưng rất chăm chỉ chơi game.


Vì quá tập trung nên cô không hề phát hiện, có người vẫn luôn lặng lẽ tiến lại gần cô.


Trong thử thách đầu tiên, Thẩm Giai Lị liên tục dính lấy Chương Tuân, cố tạo ra nhiều khung hình chung nhất có thể.


Có thể Nghê Tư Duẫn không nhận ra, nhưng cô ta thì thấy rõ — Chương Tuân tuy có phản hồi lịch sự với mình, nhưng phần lớn thời gian đều đang chú ý đến Nghê Tư Duẫn.


“Nghê Tư Duẫn, cô đến xem cái này này.”


“Wow, sao cô lại tìm thấy nữa rồi, giỏi quá đi mất.”


“Cô làm được không? Hay để tôi giúp?”



Đến thử thách cuối cùng, đó là một trò chơi dạng “giết người”.


Thể lực nữ giới có phần yếu hơn, Thẩm Giai Lị và Nghê Tư Duẫn lần lượt bị loại.


Nhưng chương trình đã khéo sắp xếp tình tiết, đưa cho Chương Tuân một bình “thuốc hồi sinh”, cho phép anh chọn một người trong đội để hồi sinh.


Chương Tuân không hề do dự, chọn hồi sinh Nghê Tư Duẫn.


Lúc này, tổ chương trình cũng cảm thấy có gì đó không ổn, đạo diễn trực tiếp tắt máy quay, kéo anh ra ngoài nói chuyện, nhắc nhở người nên được hồi sinh là Thẩm Giai Lị.


Nhưng Chương Tuân cũng là người cố chấp, anh lắc đầu từ chối:


“Đây là một cuộc thi, đâu phải phim ngôn tình. Nghê Tư Duẫn rất có tinh thần thi đấu, hầu hết các vòng đều do cô ấy giải đố. Giai Lệ tuy cũng xuất sắc, nhưng so ra thì tôi thấy Nghê Tư Duẫn là người đồng đội đáng tin hơn. Nếu hồi sinh cô ấy, cô ấy lo giải đố, tôi lo đánh lạc hướng, chúng tôi hoàn toàn có cơ hội chiến thắng.”


Đạo diễn thấy anh cứng đầu như vậy, cũng không tiện nói thêm gì.


Thấy anh không chịu thỏa hiệp, đạo diễn dứt khoát quyết định hủy bỏ phần thưởng hồi sinh.


Đối mặt với sự can thiệp từ giới tư bản, Chương Tuân cũng chẳng thể chống lại, cuối cùng đành một mình hoàn thành thử thách.


Hầu hết các chương trình truyền hình trong giới đều có kịch bản, chương trình này cũng không ngoại lệ, ít nhiều có sự sắp đặt. Cuối cùng, trong trận đấu giữa ba đội chín người, đội “Quan Nguyệt Ký” giành được chiến thắng.


Kết thúc ghi hình, từng người trong tổ đạo diễn đều mồ hôi đầm đìa.


Bởi cấp trên đã ra chỉ thị phải sắp xếp nhiều tương tác giữa Chương Tuân và Thẩm Giai Lị, nhưng suốt cả ngày hôm nay, khung hình của hai người lại luôn có thêm một người khác chen vào.


Hơn nữa, ánh mắt Chương Tuân gần như chẳng hề đặt lên Thẩm Giai Lị.


Khi họ còn đang đau đầu không biết cắt dựng chương trình ra sao, thì Nghê Tư Duẫn đã lên máy bay trở về.


Những ngày kế tiếp, cô chỉ cần yên tâm đóng phim.


Không có Chu Xán Vũ, cô như trở lại thời trước kia, sống theo ý mình, cả ngày chẳng có lấy một nụ cười.


Hỗ Giang.


Sau ca phẫu thuật, Minh Gia Ngân vẫn chưa tỉnh lại, lão gia nhà họ Minh vội vàng rời khỏi hòn đảo nghỉ dưỡng, tức tốc trở về.


Ông nổi giận mắng chửi Chu Uyển Trúc đã tự ý sắp xếp mọi chuyện mà không hề báo trước với ông, khiến ông lo lắng cả một ngày trời.


Trước cửa phòng bệnh, Chu Uyển Trúc mặt lạnh như băng, giọng nói bình tĩnh:


“Không nói với ông là vì lo ông sức khỏe yếu, sợ ông lo lắng đến mức ảnh hưởng đến cơ thể. Hơn nữa, Minh Hàng cũng biết Tiểu Bảo phải phẫu thuật, sao ông không đi mà trách cháu trai mình?”


Cô đã gả vào nhà họ Minh nhiều năm, luôn thu mình, chưa bao giờ cãi lời bề trên. Hôm nay là lần đầu tiên.


Người cháu dâu trước nay ngoan ngoãn nay lại dám cãi lại, lão gia tức giận không thôi:


“Sao trước đây không thấy cô lanh lợi thế này? Minh Hàng công việc bận rộn cộng thêm áp lực lớn, cô và tôi đều biết rõ. Cô cũng là mẹ, tôi chẳng lẽ không thể hỏi cô một câu?”


“Ông ơi, cháu ông rốt cuộc là bận công việc hay là bận việc khác....?”


Trong lòng cô cũng một bụng lửa giận, vô thức phản bác lại, nhưng còn chưa nói hết câu thì đã bị một giọng quát lớn từ phía sau cắt ngang.


“Chu Uyển Trúc!”


Minh Hàng và Minh Diệp cùng lúc chạy đến, giữa hai hàng mày của Minh Hàng tràn đầy phẫn nộ.


“Đừng nói linh tinh trước mặt ông nội, nếu ông vì bị em chọc giận mà xảy ra chuyện gì, em gánh nổi hậu quả không?”


Minh Hàng bước đến kéo cô sang một bên, giọng khàn đặc.


Phía sau, Minh Diệp đang trấn an cảm xúc của ông nội, đồng thời chuyển hướng câu chuyện sang tình trạng của Minh Giai Ngân.


“Ông ơi, ông đừng lo. Có lô thiết bị của Tạ Ấp Trì, ca mổ của Gia Ngân rất thành công. Trước đó ông cũng biết rồi, chúng cháu không nói với ông là vì không rõ ca mổ sẽ kéo dài bao lâu. Ông thương Gia Ngân như vậy chắc chắn sẽ túc trực bên cạnh, chẳng màng sức khỏe của bản thân. Chính ông mới là người khiến bọn cháu lo lắng đấy.”


Cháu trai nói chuyện vẫn hiệu nghiệm hơn cháu dâu, cơn giận của lão gia cũng dịu dần.


“Giờ ta tức là tức người đàn bà độc địa kia, đã nói rồi, bản tính khó dời, mới gả vào mấy năm đã không giấu được rồi. Sau này giao nhà họ Minh cho cô ta, ta không yên tâm chút nào.”


Ông trừng mắt nhìn theo bóng lưng Chu Uyển Trúc, giận dữ nói.


Minh Diệp chau mày: “Ông nội…”


Chuyện liên quan đến Chu Uyển Trúc, anh cũng không tiện khuyên nhủ gì, dù sao anh chỉ là em chồng. Nhưng anh cũng không muốn ông nội ôm thành kiến với cô.


Thế là anh mở lời:


“Trước khi chị dâu gả vào nhà mình, ông đã biết tính cách của chị ấy, khi ấy ông đồng ý để anh cả cưới chị ấy chẳng phải cũng đã công nhận chị ấy rồi sao? Hơn nữa, chị ấy cũng đã nhẫn nhịn vì nhà họ Minh nhiều năm…”


“Thằng nhãi ranh này!”


Ông nội nghe anh bênh vực Chu Uyển Trúc, lập tức gõ gậy vào chân anh, “Sao có thể nói giúp người ngoài! Cô ta đã quyết định gả vào nhà mình thì cũng là cô ta tự nguyện chịu khổ, giờ ước nguyện thành rồi, lại không muốn thực hiện trách nhiệm, chẳng lẽ nhà họ Chu thật sự là bá chủ của cả Hỗ Giang này sao?”


Hai phe người cãi nhau trước cửa phòng bệnh, mãi đến khi Chu Xán Vũ xuất hiện mới chấm dứt tình hình hỗn loạn.


Người đàn ông với gương mặt tuấn tú lạnh lùng, bộ vest thanh lịch không thể che nổi khí chất sắc lạnh toát ra từ anh. Sau lưng anh là một hàng dài vệ sĩ, hành lang bệnh viện lập tức bị phủ một lớp áp lực mạnh mẽ.


“Minh lão gia.”


Anh cung kính cúi đầu chào bậc trưởng bối:


“Sau ca phẫu thuật, Giai Di cần tĩnh dưỡng, ông ở đây cũng không giúp được gì, vất vả đường xa về đến đây đã đủ cực nhọc rồi. Hay là ông về nghỉ ngơi một thời gian, đợi Gia Ngân khỏe lại sẽ tự về thăm ông.”



“Ông thấy thế nào?”


Nghe có vẻ là một câu hỏi đúng quy cách, nhưng lại mang theo áp lực không thể khước từ. Cảm giác không giống đang xin ý kiến, mà như đang ra lệnh.


Người thanh niên trẻ tuổi này, đúng là giờ đã trở thành “bá chủ” thật sự ở Hỗ Giang.


Trước mặt anh, lão gia cũng chỉ dám tức giận mà không dám phản kháng.


Cuối cùng chống gậy rời khỏi bệnh viện trong sự không cam lòng.


Ông vừa đi, ánh mắt Chu Xán Vũ liền chuyển sang Minh Hàng, ánh mắt ấy rõ ràng mang ý xua đuổi. Minh Hàng có thể nhìn ra, nhưng anh cảm thấy trong ánh mắt ấy còn có ẩn ý gì đó mà mình chưa hiểu rõ.


“Tôi về xem ông nội trước.” Minh Hàng chủ động lên tiếng.


Hai ông cháu lần lượt rời đi, Minh Diệp thở phào nhẹ nhõm: “Cậu đến chậm quá đấy, Chu Bảo…”


Anh định chạy đến ôm một cái thật to, nhưng vòng tay còn chưa chạm vào ai, từ “bối” trong “Bảo bối” còn chưa kịp thốt ra, đã ôm vào khoảng không.


Chu Xán Vũ đi thẳng đến chỗ Chu Uyển Trúc.


“Em đã gửi hết tài liệu vào email của chị rồi, chuyện sau này chị phải tự lo liệu.”


Anh hạ giọng, chỉ hai người nghe thấy.


Minh Diệp đứng phía sau đầy vẻ nghi hoặc, định bước tới nghe ngóng, nhưng chân như bị dính chặt, không nhấc nổi lên.


Chu Uyển Trúc khẽ cười lạnh:


“Cảm ơn em, bận rộn như vậy mà còn giúp chị điều tra những chuyện này.”


Người đàn ông không trả lời, những chuyện này với anh chẳng đáng là gì.


“Chị vào thăm Gia Ngân.”


Chu Uyển Trúc thở dài, gương mặt dường như chỉ qua một đêm đã tiều tụy hơn vài phần.


Thấy cô đi vào phòng bệnh, Minh Diệp mới tiến đến:


“Chu tổng, dạo này cậu có gì đó lạ lắm nha. Mỗi lần tôi đến công ty tìm cậu thì đều đang họp, chẳng lẽ cậu đang tránh mặt tôi à?”


Nghe vậy, vẻ mặt lãnh đạm của Chu Xán Vũ rốt cuộc cũng dãn ra một chút.


Câu này nghe quen quá.


Hình như anh cũng từng hỏi một người như thế.


Lâu lắm rồi không có tin tức gì về cô ấy, sau hôm chia tay ở Tân Lan, họ không còn gặp nhau, cuộc sống cũng không còn liên hệ.


Lần gần nhất nghe nhắc đến tên cô, là khi Tần Duệ nói có tin tức trên mạng là tin Nghê tiểu thư đến Kinh Châu ghi hình cho một chương trình giải trí.


Nghĩ đến cô, chính là từ câu nói của Minh Diệp vừa rồi.


Anh quay đầu lại, ánh mắt lạnh nhạt, đối diện với Minh Diệp mà không hề có chút dao động nào.


Chỉ là câu nói thốt ra mang theo chút cay đắng lạ kỳ:


“Cậu dạo này không phải đang yêu đương sao?”


“Yêu đương?”


Minh Diệp bị hỏi đến đơ người, không hiểu sao mình lại đang yêu, “Tôi yêu ai chứ? Khi nào yêu? Yêu Với ai?”


Chu Xán Vũ khẽ động mày.


Anh xác nhận lại: “Cậu và Nghê Tư Duẫn… không phải đang bên nhau à?”


“Hả?”


Minh Diệp nhíu mày, “Lúc nào? Ai nói với cậu?”


Hai người im lặng một lúc, Minh Diệp mới lên tiếng giải thích:


“Tôi đúng là rất thích Tư Duẫn, nhưng cô ấy tạm thời chưa có ý với tôi. Nhưng không sao, tôi sẽ luôn kiên trì đến một ngày nào đó cô ấy sẽ đồng ý ở bên tôi. Cảm ơn lời chúc của anh.”


“Vậy tức là…”


Khóe môi Chu Xán Vũ hiện lên nụ cười khe khẽ đầy mãn nguyện:


“Hai người chưa ở bên nhau.”


Minh Diệp không hiểu biểu cảm đó là sao:


“Cậu cười cái gì vậy?”


Bị phát hiện đang cười trộm, Chu Xán Vũ lập tức thu lại nụ cười:


“Không có gì, nghĩ đến vài chuyện ngốc nghếch thôi.”


Thì ra… tất cả chỉ là do anh tự biên tự diễn một vở kịch tình buồn. Bao nhiêu chua xót và đau khổ rót vào tim, hóa ra chỉ là do mình anh tưởng tượng mà ra.


Phải nói thế nào đây?


Là do anh tự chuốc lấy thôi.


Chu Xán Vũ không nhịn được bật cười.


“À mà, nghe nói cậu đầu tư vào phim mới của Giai Lị?”


Minh Diệp như nhớ ra gì đó, kéo anh lại hỏi:


“Trước tôi đến công ty tìm anh là định hỏi chuyện này. Trước giờ anh đâu bao giờ động đến mảng giải trí, sao giờ lại đột nhiên… chẳng lẽ anh thực sự có tình cảm với Giai Lị hả?!”


Anh như phát hiện ra bí mật kinh thiên động địa, há hốc mồm.


Bị nhắc đến, Chu Xán Vũ mới nhớ ra.


Vài ngày trước tổ phim có gửi thiệp mời tham dự tiệc mừng trước lễ khai máy.


Ban đầu anh không định đi, nên cũng chẳng trả lời, thiệp mời cứ thế để đó.


“Vài hôm nữa tôi mời cậu ăn cơm.”


Chu Xán Vũ vỗ vai anh, bất ngờ nói ra một câu chẳng liên quan.


Nói xong anh liền rời đi.


Để lại Minh Diệp và cả hàng vệ sĩ đứng canh trước cửa phòng bệnh.


Minh Diệp gãi đầu:


“Gì vậy trời?”


Chẳng lẽ bọn họ thật sự đang hẹn hò? Nhưng nếu vậy thì sao lại mời mình ăn cơm?


Chu Xán Vũ rời khỏi bệnh viện, Tần Duệ còn chưa kịp hỏi, anh đã lên tiếng:


“Thiệp mời của đoàn phim Quan Nguyệt Ký đâu?”


Tần Duệ suy nghĩ một lát, trả lời:


“Ở văn phòng công ty, lúc đó anh nói không cần để tâm, tôi đã cất đi rồi.”


Hôm đó Chu Xán Vũ từ Tân Lan trở về tức thì dồn toàn tâm vào công việc, cũng chẳng nói gì đến chuyện sắp xếp cho cô Nghê, Tần Duệ đoán chắc ở Tân Lan hai người đã xảy ra chuyện gì.


Sau đó tổ phim gửi thiệp mời, cậu còn tưởng Chu Xán Vũ sẽ vui lắm, ai ngờ anh chỉ liếc qua một cái, thái độ dửng dưng.


Khi ấy Tần Duệ mới chắc chắn rằng hai người nhất định đã có vấn đề.


Sau này thấy có tin tức về cô Nghê trên mạng, anh cũng từng cố tình nhắc đến, nhưng người kia vẫn không hề phản ứng.


Cứ tưởng đoạn duyên phận này cứ thế chấm dứt thật rồi.


Không ngờ…


“Tiệc mừng đó tổ chức khi nào?” Chu Xán Vũ hỏi.


“Tối nay, ở nhà hàng Châu Minh.”


Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Story Chương 20: Tự chuốc lấy
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...