Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!

Chương 63: Thành phố B


Chương 32: Giải trí đến chết5- Vợ không thể để người khác nuôi...(1) 


Con tàu dài vẫn lăn bánh, tiếng xình xịch vang lên theo nhịp chuyển động của bánh xe lăn trên đường ray, nghe rõ mồn một trong khoang tàu tĩnh lặng.


Ban nhạc The Beatles không biết đã dừng chơi từ lúc nào, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cánh cửa.


Chăm chăm, tựa như đang nhìn chằm chằm một con cừu non xinh đẹp lạc vào bầy sói.


Từ khe cửa hẹp vừa bị đẩy ra, ánh đèn vàng vọt trong khoang hắt ra ngoài, rọi sáng một nửa khuôn mặt người đứng bên ngoài. Hàng mi dài khẽ run rẩy, đôi mắt nhạt màu tựa như vương một mảnh trăng mờ ảo, đôi mày thanh mảnh khẽ nhíu lại đầy bất an.


Những ngón tay đặt trên khung cửa co lại trong thoáng chốc, khi ngước lên chạm vào ánh mắt người đối diện.


Yến Hợp cảm giác trái tim mình rõ ràng đã bị cải tạo lúc này lại đập loạn nhịp một cách kỳ quái. Anh giữ vẻ mặt lạnh lùng, ngồi thẳng người dậy, bỗng dưng cảm thấy có chút căng thẳng.


Bên cạnh, người phục vụ thấp giọng thúc giục vài câu, Đàm Gian mới rón rén bước vào, từng bước nhỏ như một chú mèo cảnh giác.


Bộ đồ trên người em vẫn chưa quen mặc. Chiếc áo sơ mi phủ lên lớp ren tầng tầng lớp lớp, càng tôn lên vòng eo mảnh khảnh trắng mịn như tuyết. Quần lồng đèn quá rộng khiến em bước đi khó khăn, đôi giày da nhỏ dưới chân cũng không thuận tiện, làm em chỉ có thể từng chút từng chút lách người vào trong.



Rồi đến khi gần lên sân khấu, em vô tình dẫm hụt chân, cả người nhào về phía trước.


Mái tóc đen mềm mại vẽ thành một đường cong đẹp mắt trong không trung, Đàm Gian mở to mắt nhìn mặt đất đang ngày càng gần hơn, rồi ngay lập tức nhắm nghiền lại, như thể không nhìn thấy thì sẽ không đau vậy.


Em kêu lên một tiếng ngắn ngủi, cả khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào lồng ngực rắn chắc mà đàn hồi.


Đàm Gian lúng túng muốn chống tay đứng dậy, nhưng đầu ngón tay lại chạm vào một thứ gì đó vừa nóng vừa cứng.


Một tiếng rên khàn khàn vang lên ngay trên đầu, giây tiếp theo, em đã bị nhấc bổng lên, bị nắm chặt cổ áo, bị đỡ cả eo và mông mà bế lên.


Cổ tay em bị ai đó siết chặt, Yến Hợp vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, ánh mắt trĩu xuống, thậm chí trông còn có vẻ thiếu kiên nhẫn.


"Em còn định ngồi bao lâu nữa?"


Giọng hắn mang theo chút gì đó như là... nhẫn nhịn.


Đàm Gian ngây ra, ngước mắt nhìn hắn.


Ánh đèn trong khoang này rõ ràng sáng hơn nhiều so với bên ngoài, đủ để em thấy rõ lỗ tai Yến Hợp đỏ lên, thậm chí cơ bắp dưới ngón tay anh cũng đang căng chặt.



Lúc này Đàm Gian mới nhận ra tư thế của cả hai đang mờ ám đến mức nào.


Hai chân thon dài trắng nõn của em đang quấn quanh eo anh, còn mông thì mắc kẹt ở một vị trí cực kỳ vi diệu.


Mặt em lập tức đỏ bừng, luống cuống trượt xuống khỏi người Yến Hợp.


Chiếc quần lồng đèn quá rộng suýt nữa làm em mất thăng bằng, lảo đảo mấy cái, cuối cùng ngoan ngoãn khép hai chân lại, từng bước nhỏ lùi về bên cạnh anh.


Vốn dĩ khoảng cách giữa hai người đã rất gần, vừa rồi khi Đàm Gian đứng dậy, da thịt chạm vào nhau trong thoáng chốc, để lộ phần eo thon gợi cảm đến mức gần như mang sắc thái cấm kỵ.


Trong đầu Yến Hợp lúc này chỉ toàn những suy nghĩ rối ren.


Anh không thể kìm được mà nhớ đến những lời chế giễu ám muội ban nãy trong khoang tàu tối om—"Đám 'thực tập sinh' đó khi chọn đi đường tắt thì cái gì cũng chịu chơi cả. Quỳ xuống vừa sủa như chó vừa xin được 'chăm sóc' nữa cơ mà..."


Ánh mắt Yến Hợp rơi xuống hàng mi dài run rẩy theo từng nhịp thở của Đàm Gian, như đôi cánh bướm khẽ động trong tầm mắt.


Ánh sáng lấp lánh từ ly rượu phản chiếu lên khuôn mặt em, đẹp đến mức kỳ dị.


Anh luống cuống lấy tay che mặt, cố gắng kiềm chế luồng nhiệt đang dâng trào trong lồng ngực.



Nếu em chịu lên giường với anh để anh sủa tiếng chó cũng không phải không được.


Dù sao thì, đàn ông co được giãn được.


Anh không thể để vợ mình đỏ mặt cầu xin mình được.


Hơn hết chỉ một khoảnh khắc thoáng qua, anh thậm chí còn chưa nhìn rõ xem Đàm Gian có đỏ mặt hay không.


Tất cả những suy nghĩ quẩn quanh, cuối cùng chỉ còn đọng lại một ý niệm duy nhất—Muốn nhìn em ấy thêm lần nữa.


Đàm Gian khẽ nâng cằm, đường nét hàm dưới hoàn hảo chìm vào bóng tối. Không biết vì sao, anh bỗng dưng có một hành động kỳ quặc.


Anh vươn tay, muốn gạt đi những sợi tóc lòa xòa trên trán Đàm Gian.


Từ lúc bước vào phòng, Đàm Gian đã có chút bối rối. Căn phòng bao tối mờ tràn ngập mùi xăng dầu khó chịu, xen lẫn với hương trầm nồng nặc cố che lấp.


Tấm thảm đỏ sẫm trải dài dưới chân em, kéo thẳng đến tận bục cao phía trước. Dưới đó là vô số những gương mặt xa lạ, lạnh lùng quan sát.


Ban đầu, em chỉ cẩn trọng bước lên. Nhưng đến khoảnh khắc ngã nhào về phía trước, toàn bộ nỗi sợ hãi như đạt đến đỉnh điểm.



Khoảnh khắc ấy, em suýt nữa đã nghĩ rằng anh sẽ giơ tay lên mà đánh mình!


Người đàn ông ấy có khung xương lớn, đặc biệt là bàn tay, một đôi tay trông đủ sức vung lên mà đánh bay mười Đàm Gian!


Mi mắt em run rẩy, gương mặt trắng ngần ẩn hiện chút đỏ ửng. Ngay khoảnh khắc bàn tay Yến Hợp chuẩn bị rơi xuống—


Đàm Gian mím chặt môi, đôi mắt khẽ mở to, ánh nhìn mang theo chút sợ hãi lẫn bất lực. Ngón tay thon nhỏ tái nhợt vội vã nắm lấy bàn tay hắn, siết chặt, rồi... dưới cái nhìn chăm chú của đối phương, em cúi người, chủ động để những sợi tóc mềm mại của mình cọ nhẹ lên mu bàn tay anh.


Cảm giác tóc em lướt qua đầu ngón tay khiến Yến Hợp hoàn toàn sững sờ. Giây tiếp theo, chàng trai nhỏ ngoan ngoãn như chú mèo con, nghiêng đầu, môi mềm áp nhẹ vào lòng bàn tay anh.


Một nụ hôn rất, rất nhẹ.


Từ góc độ của Yến Hợp, anh chỉ có thể nhìn thấy những ngón tay trắng nõn của em đang ôm lấy tay mình, cùng với đôi mắt trong veo tựa mặt hồ mùa xuân.


Một giọng nói khe khẽ, mềm mại như rót mật vang lên bên tai, mang theo chút đáng thương, chút ngoan ngoãn, lại có cả một chút yếu đuối cầu xin: 


"Anh... anh đừng đánh em."


"Em hôn anh một cái, có được không?"


...


Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật! Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật! Story Chương 63: Thành phố B
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...