Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Chương 64: Thành phố B
Chương 32: Giải trí đến chết5- Vợ không thể để người khác nuôi...(2)
Yến Hợp cảm thấy đầu mình như bị một loạt pháo hoa rực rỡ nổ tung, khiến anh đứng sững tại chỗ, cả người cứng đờ, ánh mắt trong khoảnh khắc trở nên mơ hồ.
Giống hệt một tên ngốc vậy.
Đàm Gian lo lắng mím môi, bàn tay nhỏ bé vẫn siết chặt lấy đôi tay xương gầy lạnh lẽo của anh. Trước mắt em, chỉ có thể nhìn thấy chiếc áo vest sắc màu chói mắt trên người anh.
Dưới ánh đèn mờ nhạt, gương mặt em trắng ngần, cúi thấp đầu, trong lòng thì đang thì thầm với 001—
Tôi... Tôi làm như thế này trông có giống một thực tập sinh nhỏ đang cầu bao dưỡng không ...?
Có lẽ là lần đầu tiên làm chuyện xấu nên chưa quen, đầu ngón tay đặt trên cổ áo Yến Hợp vô thức co lại, vẻ mặt có chút tội nghiệp.
001 rất đúng lúc đưa ra lời động viên mới: "Ký chủ diễn rất giống rồi! Chỉ là hơi bị thiệt thòi một chút thôi... Bước tiếp theo là khiến tên ngốc này bỏ thật nhiều tiền, thật nhiều tiền ra cho chủ nhân, sau đó đưa chủ nhân lên sân khấu cuộc thi tuyển chọn của Barnum năm nay!"
Vừa nhìn nhiệm vụ cập nhật trên màn hình, 001 vừa thì thầm bên tai em.
Trong lòng nó tràn đầy khinh bỉ cái thành phố quá mức bất chính này!
Đàm Gian mơ hồ gật đầu, ngón tay nhỏ kéo lấy cà vạt của Yến Hợp, ép anh đang muốn lùi ra phải cúi người xuống gần mình hơn. Đôi môi đỏ nhạt hé mở, gần đến mức Yến Hợp có thể cảm nhận được hơi thở thơm ngọt của em phả nhẹ lên làn da mình.
"Anh muốn quy tắc ngầm với em không?"
Đàm Gian hỏi thẳng thắn. Em khẽ nâng mí mắt, đôi mắt trong suốt như pha lê, giọng nói mềm mại tựa như đang làm nũng: "Có định chi tiền cho em không?"
Yến Hợp đột nhiên cứng đờ cả sống lưng, bên tai vang lên tiếng ù ù, trong đầu dường như chỉ còn lại âm thanh pháo hoa nổ tung. Tiếng tim đập thình thịch như tiếng trống dồn dập, gần như nhấn chìm mọi lý trí của em.
Người đàn ông châu Âu đứng cạnh quan sát vẻ mặt cứng đờ của Yến Hợp, hiển nhiên đã hiểu lầm điều gì đó.
Gã vươn tay định kéo lấy Đàm Gian, động tác không mạnh nhưng giọng nói lại lộ rõ vẻ nóng vội.
"Cậu chỉ là một thực tập sinh nhỏ nhoi, làm sao dám mơ tưởng đến thiếu gia Yến chứ? Ngài ấy ghét nhất mấy trò quy tắc ngầm này, chi bằng đi với tôi—"
Còn chưa kịp nói hết câu, ngay giây tiếp theo, một cốc rượu mạnh lạnh như băng đã hắt thẳng xuống đầu gã.
Từng giọt rượu chảy tí tách xuống, bắn cả lên mặt Đàm Gian. Hàng mi dài khẽ run rẩy, đọng lại những giọt nước lấp lánh.
Em giật mình trước hành động bất ngờ của Yến Hợp, bờ môi khẽ hé mở, nhỏ giọng kêu lên một tiếng kinh ngạc, trên gương mặt xinh đẹp toàn là nét ngơ ngác.
Hung dữ quá!
Đàm Gian sợ đến mức há miệng thành hình tròn như chữ "O", phải mất hai giây mới nghe thấy giọng nói khàn khàn của Yến Hợp.
"Cút. Mày lắm lời quá rồi đấy."
Yến Hợp chống khuỷu tay lên bàn, hai tay giao nhau che trước mặt, ngửa đầu lên, vẻ mặt có chút chật vật khi ấn mạnh vào chóp mũi đang rỉ máu.
Giọng nói của anh nặng nề, lông mày khẽ nhíu lại, bàn tay nóng rực, mang theo chút gấp gáp mà túm lấy ống tay áo của Đàm Gian.
"Cần bao nhiêu tiền?"
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Đàm Gian vẫn còn nét ngờ nghệch, theo bản năng khẽ "A?" một tiếng.
Đầu tai Yến Hợp đã đỏ đến tận cổ, giọng nói khàn khàn lộ rõ vẻ bối rối.
"Anh nói... Ngủ với em thì cần bao nhiêu tiền?"
Nói xong câu này, anh lại không nhịn được mà dừng lại, rồi gần như chật vật đưa tay che nửa khuôn mặt, đôi mắt sâu thẳm dưới ánh đèn phản chiếu một tia dịu dàng mơ hồ.
Như thể sợ Đàm Gian không tin hoặc không chọn mình, anh thấp giọng bổ sung thêm một câu.
"Anh rất giàu. Giàu hơn tất cả những người ở đây."
Người đàn ông châu Âu đứng bên cạnh nín thở, không dám thở mạnh một cái.
Dù Yến Hợp nói đúng—anh ta là con trai của ông trùm ngành giải trí ở thành phố B, một công tử nhà giàu chính hiệu, cả thành phố này chưa chắc đã tìm được người thứ hai giàu bằng anh, trừ phi đó là vị Ảnh Đế ngồi trên cao kia.
Gã không nghi ngờ gì, nếu Yến Hợp biết số tài khoản của Đàm Gian, anh nhất định sẽ lập tức chuyển tiền đến giới hạn tối đa, rồi vừa mắt trông mong vừa cầu xin em ngủ với mình.
Gã đàn ông châu Âu vừa thầm khinh bỉ Yến Hợp trong lòng, vừa chua xót nghĩ—
Không giống anh, gã muốn làm một con chó nhỏ ngoan ngoãn cũng không có cơ hội.
Còn Đàm Gian, có lẽ đã bị dọa rồi.
Lúc này, trên gương mặt xinh đẹp của em không có biểu cảm gì quá rõ ràng, chỉ hơi nhếch khóe môi một chút.
Em vừa mới rút những ngón tay đang vô thức nắm lấy cổ áo Yến Hợp về, lập tức bị anh kéo mạnh vào lòng.
Chiếc lọ nhỏ chứa "đồng tiền hạnh phúc" mà em vừa cướp về lúc trước cũng bị anh lấy ra từ trong túi áo, tiện tay ném lên bàn.
Đàm Gian cảm thấy cổ mình hơi ngứa.
Trán Yến Hợp còn rịn mồ hôi vì căng thẳng, ngay giây tiếp theo, em cảm thấy một thứ cứng cáp bị nhét vào tay mình.
Là một tấm thẻ ngân hàng.
"Đừng lấy tiền của người khác, cứ lấy của anh."
Chúc mừng cậu! Đồng tiền hạnh phúc đã vào tài khoản: 10,000,000 nhân dân tệ!
Tài sản của thực tập sinh tăng lên sẽ giúp ích cho việc thăng hạng trong tương lai!
Em ngồi trong lòng Yến Hợp, ngước lên, nhẹ nhàng kề sát bên tai anh đã đỏ bừng vì căng thẳng, hơi thở mềm mại và ấm áp phả lên làn da anh.
"Ca... Cảm ơn anh~"
Hàng mi dài như cánh bướm khẽ rũ xuống, trên gương mặt nhỏ nhắn điểm một chút ửng đỏ, đôi môi xinh đẹp mím lại, nụ cười thoáng qua tựa như đang cất giấu niềm vui lén lút.
Dễ thương quá!
Yến Hợp ấn tay lên chóp mũi càng mạnh hơn, gần như bất lực nghĩ—
Nếu bây giờ anh mà mất quá nhiều máu rồi chết ngay tại đây, thì thật là mất mặt.
Hơn nữa, nếu anh chết rồi...
Liệu Đàm Gian có dùng tiền của người khác không?
Không được.
Không thể chết được.
Vợ anh, không thể để người khác nuôi!
-----------------------
[+1 Yến Hợp đã join CLB simp, l**m cẩu Đàm Giam ]
Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Đánh giá:
Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Story
Chương 64: Thành phố B
10.0/10 từ 48 lượt.
