Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Chương 62: Thành phố B
Chương 31: Giải trí đến chết4 - Ở đâu ra con phượng hoàng núi này...(2)
Dưới chân là tấm thảm đỏ sậm cũ kỹ được thêu bằng những hoa văn chỉ vàng. Hai bên hành lang, những chân đèn cổ bằng đồng khắc hình dây leo giữ chặt lấy từng ngọn nến cháy mãi không tắt.
Đoạn hành lang này có lẽ dùng để kết nối lối đi bên trong hai toa tàu. Đàm Gian bước trên tấm thảm mềm mại, có thể lờ mờ nghe thấy tiếng gió gào thét bên ngoài tàu lao vút qua.
Nhiệm vụ mà hệ thống chủ giao cho em tuy rất rõ ràng, nhưng do 001 vẫn chưa xuất hiện, nên em không rõ thân phận cá nhân của mình ở B thị ra sao, cũng không dám tùy tiện hành động.
Tim em đập thình thịch, vừa do dự vừa chần chừ, rồi cũng cất bước đi về phía cuối hành lang.
Chưa kịp đến toa tiếp theo, bên trong bỗng nhiên vang lên một bản nhạc rock của The Beatles, âm lượng lớn đến mức như muốn lật tung cả nóc toa tàu, suýt nữa làm em hồn vía bay mất.
Và giữa khung cảnh ầm ĩ đến chói tai ấy, 001 mà em chờ đợi đã lâu, cuối cùng cũng giãy giụa đăng nhập lại hệ thống.
Đinh!
Tàu liên hành tinh đóng cửa, ký chủ đang kết nối lại, hệ thống đang hạ cánh khẩn cấp...
Mô phỏng hạ cánh thành công!
Theo từng tầng giọng máy móc lạnh lẽo vang lên, một quả cầu ánh sáng tròn vo từ trên cao rơi xuống bốp một tiếng. Ngay trước khi chạm vào tấm thảm, nó đột nhiên biến thành một con mèo mặt đen tuyền, nhẹ nhàng tiếp đất.
Đàm Gian trợn tròn mắt, vui mừng nhìn sinh vật nhỏ bất ngờ xuất hiện trước mặt mình:
"001!"
001 ngồi xổm xuống, tao nhã lè lưỡi l**m l**m móng vuốt, sau đó ngẩng cao chiếc đuôi với vẻ kiêu ngạo vô cùng.
Nhờ vào độ hoàn thành siêu cao của ký chủ ở phó bản trước, lần này tôi có đủ năng lượng để mô phỏng hình thái, theo sát ký chủ rồi nha!
001 vẫy vẫy đuôi, nhảy tót vào lòng Đàm Gian, lớp lông mềm mịn xốp như mây, làm em phấn khích ôm lấy nó mà vò tới vò lui.
Giờ tôi sẽ truyền dữ liệu nhân vật cho bé cưng nhé!
Mặc dù rất thích được đôi tay mềm mại nhỏ bé của chủ nhân v**t v* bộ lông của mình, nhưng 001 cũng không quên nhiệm vụ chính.
Rất nhanh, thẻ căn cước của Đàm Giant tại thành phố B đã được 001 truyền thẳng vào màn hình ánh sáng của em.
"Ngôi sao nhỏ cố gắng dùng quy tắc ngầm để leo lên trên..."
Đàm Gian cầm tấm thẻ nhân vật, đồng tử co rút mạnh.
Chỉ vài dòng chữ ngắn ngủi nhưng lại ẩn chứa rất nhiều thông tin.
Thành phố B là một đô thành giải trí đến chết, nơi mà "ngôi sao" có địa vị tối cao. Còn cậu– một kẻ háo danh, đã tìm đủ cách để đưa bản thân lên giường của một nhân vật lớn, lợi dụng điều đó để giành suất tham gia cuộc thi tuyển chọn.
Nhưng khi thực sự bước lên sân khấu, cậu mới nhận ra— mỗi bước tiến về phía trước, đều được xây nên từ những bộ xương trắng chất chồng và cái chết.
Đàm Gian nhớ lại những gì Lancelot từng nói về sự lựa chọn của chính mình, rồi cả bộ dạng của nhân viên tàu lúc nãy, như thể đang bọc em thành một món quà xinh đẹp, một chiếc bánh ngọt hấp dẫn...
Vậy nên tất cả những chuyện này là vì—
Đàm Gian nhìn cánh cửa đồng cổ trước mặt, vô thức nuốt nước bọt. Đôi tai nhỏ của em nóng ran lên vì căng thẳng, lắp bắp hỏi 001 bằng giọng lí nhí: "Vậy... vậy bây giờ tôi phải làm gì?"
001 vẫn còn đắm chìm trong niềm vui khi được hóa thành một chú mèo nhỏ, đong đưa cái đầu nhỏ bé mà hớn hở đáp lại:Đi để bị quy tắc ngầm chứ sao!
Đàm Gian: "..."
001: "..."
Sau đó, nó lập tức phát ra một tiếng kêu đầy chói tai, như thể chú mèo con nhà mình sắp bị lũ heo lấm lem đè lên mà cắn xé vậy!
*
Cuối hành lang, trong toa tàu sang trọng nhất.
Toa tàu này có thể nói là xa hoa nhất trên toàn bộ chuyến tàu nội thành, được trang hoàng theo phong cách một nhà hát thu nhỏ. Ngay chính giữa là một sân khấu bằng gỗ quý, phía trên lắp đặt hệ thống đèn sân khấu đắt đỏ.
Xung quanh là những người ăn vận lộng lẫy, đang tụ tập nhâm nhi rượu vang và vui vẻ hưởng lạc.
Người đàn ông ấy có đôi vai rộng, eo thon, mặc một chiếc áo thun đen đơn giản. Mái tóc đen lòa xòa dưới ánh đèn, làm nổi bật khuôn mặt trẻ trung mà sắc nét, với đường nét xương cốt tinh tế, lông mày kiếm sắc sảo, đôi mắt sáng rực như những vì sao— một vẻ đẹp sắc bén.
Anh cao khoảng 1m88, đôi chân dài vắt chéo, lúc này đang tựa lưng vào sofa, nhíu mày đầy mất kiên nhẫn khi cầm ly rượu trên tay.
Một gã đàn ông châu Âu tóc bóng lộn bên cạnh xích lại gần, nở nụ cười nịnh nọt: "Thiếu gia Yến, đây là lần đầu tiên ngài giải trí trên tàu, cảm giác thế nào?"
Yến Hợp vẫn luôn ghét những bữa tiệc như thế này, nhưng giữa các công ty giải trí với nhau vẫn phải giữ thể diện, hơn nữa, cuộc thi tuyển chọn hằng năm của thành phố B sắp diễn ra, anh cũng không thể thẳng thừng từ chối lời mời.
Anh xoay nhẹ ly rượu, chạm nhẹ vào vành môi, giọng nói lười biếng mà lạnh nhạt:
"Cũng tạm."
Những người xung quanh dường như đã quá quen với thái độ lạnh lùng ấy, bèn cười cợt hùa theo: "Nghe nói lần này Lancelot chọn không ít hàng ngon cho chúng ta, mấy đứa 'thực tập sinh' kia đều muốn đi đường tắt, chơi kiểu gì cũng chịu. Nhớ lần trước không? Cái thằng quỳ xuống đất vừa sủa gâu gâu vừa cầu xin được ch.ị.ch, trông n.ứ.ng dã man..."
"Thiếu gia Yến, ngài lần nào cũng rút lui sớm, lần này nhất định không thể đi vội đâu nhé. Ngài không biết đâu, tiết mục đặc biệt sau đó còn đặc sắc lắm."
Yến Hợp lơ đễnh nhếch môi. Anh luôn thấy chán ghét những chuyện này, cảm giác như chỉ có những con chó đực đ*ng d*c mới thích vờn vũ khắp nơi như thế.
Anh vẫn lười biếng uống thêm hai ngụm, chuẩn bị đứng lên rời đi thì bên cạnh đột nhiên vang lên một tràng tranh cãi.
Gã đàn ông nịnh nọt lúc nãy đột nhiên đỏ bừng mặt, tức giận đập mạnh ly rượu xuống, trút cơn thịnh nộ lên người phục vụ.
"Mày nói cái gì? Thực tập sinh mà Lancelot gửi tới là đến thị trấn Alpha sao?"
Giọng điệu của gã tràn ngập sự khinh bỉ đến ghê tởm: "Loại nơi đó cũng xứng để chọn vào đây? Ở đây còn có cả thiếu gia Yến, đám gà rừng đó mà cũng dám..."
Còn chưa kịp xả hết cơn giận, cánh cửa sắt nhỏ bé phía sau sân khấu đột nhiên bị đẩy ra bởi một bàn tay trắng trẻo, mảnh khảnh.
Một thiếu niên xinh đẹp, khoác trên mình chiếc áo ren mỏng manh, rụt rè bước vào.
Cánh cửa vừa hé, ánh đèn vàng trong toa tàu liền rọi xuống gương mặt mong manh tái nhợt của em, trong đôi mắt màu sáng như có hai ngọn lửa bùng cháy.
Khi em nhìn về phía này— Yến Hợp bỗng cảm thấy cả thế giới trước mắt anh đều bừng sáng.
Ngay đúng lúc ấy, bài hát của The Beatles đang phát trong toa tàu cũng trùng hợp vang lên đoạn cao trào, tiếng trống dồn dập từng nhịp, như thể vận mệnh đã định sẵn khoảnh khắc này.
Ngón tay Yến Hợp khựng lại giữa không trung.
Sau đó, anh nghe thấy gã đàn ông châu Âu vừa rồi vẫn còn hống hách, giờ đây lại ấp úng, lắp bắp mãi mới nói được một câu: "Đệt... Ở đâu ra con phượng hoàng núi vậy..."
Yến Hợp còn chưa kịp suy nghĩ, tay đã nhanh hơn não.
Bốp!
Ly rượu trên tay anh bị úp ngược xuống, đổ thẳng lên đầu tên kia.
Nhìn chất lỏng từ từ chảy xuống làm ướt nhẹp mái tóc gã, sắc mặt Yến Hợp lạnh lẽo đến đáng sợ.
"Vậy ý ông tôi cũng là con gà thành phố?"
Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Đánh giá:
Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Story
Chương 62: Thành phố B
10.0/10 từ 48 lượt.
